Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Bẫy Rập Hầm Mỏ, Phá Giải Thiết Côn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa độc gầm rú ngoài cửa động Hắc Thiết Quan dường như bị nuốt chửng hoàn toàn khi Đoàn Đạo Huyền và A Thất đặt chân vào sâu trong mật đạo quặng sắt. Không khí nơi đây đặc quánh mùi rỉ sét ẩm mốc, mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với bụi quặng đỏ bám đầy trên những vách đá rạn nứt.


"Đạo Huyền ca... nhanh lên, đệ nghe thấy tiếng bước chân của lính canh phía sau!" A Thất thở dốc, gương mặt nhỏ nhem nhuốc bám đầy than đen lộ rõ vẻ hoàng sợ tột độ. Hai tay cậu bé ôm chặt lấy hộp gỗ sồi nhỏ rạn nứt chứa Huyết Kiếm Thảo vào lòng, như thể đó là sinh mệnh duy nhất của mình.


Đoàn Đạo Huyền không đáp. Mặt nạ bạc che nửa khuôn mặt hắn dưới ánh sáng lờ mờ của những quặng thạch phát quang phản chiếu một vẻ lạnh lùng đến đáng sợ. Lồng ngực hắn khẽ nhói lên, vết thương rỉ máu không lành từ ngày bị Lâm Trường Phong khoét đi Kiếm Cốt Chí Tôn lại bắt đầu rát bỏng. Tay phải hắn quấn đầy băng gạc rỉ máu, nơi thanh kiếm gãy Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm đang ẩn mình trong hư vô, tỏa ra một luồng khí lạnh thấu xương gặm nhấm kinh mạch tay phải bị thạch hóa nhẹ của hắn. Hắn đang gánh chịu phản phệ nhân quả từ đợt mượn lực trước, nhưng đôi mắt trái rực sáng u quang đỏ thẫm của hắn vẫn tĩnh lặng như nước sâu.


"Chúng ta đã vào địa phận mật đạo của Đoàn gia." Đạo Huyền thấp giọng, bước đi không phát ra một tiếng động nhỏ nhờ vận hành Quy Tích Hư Vô đến cực hạn. "Chu Thần dẫu phát hiện ra dấu chân phu mỏ, cũng không dễ dàng tìm ra lối rẽ ẩn mật này trong đêm tối. Nhưng chúng ta phải nhanh hơn..."


Đột ngột, bước chân Đạo Huyền khựng lại.


Hắn đưa tay trái cản bả vai gầy gò của A Thất, đẩy cậu bé lùi sâu vào một hốc đá tối tăm.


Từ phía trước mật đạo chật hẹp, một luồng linh lực xám sẫm bỗng nhiên bùng phát, ép luồng khí độc của hầm mỏ dạt sang hai bên. Một bóng người cao gầy, khoác y phục chấp pháp màu xám sẫm bước ra từ bóng tối vách đá. Gương mặt y hốc hác, đôi mắt sâu hoắm rực lên ánh nhìn tàn nhẫn và tham lam tột cùng. Trên tay y, một thanh Thiết Côn nặng nề, quấn đầy gai nhọn rỉ sét và tẩm muối độc phát ra những tiếng "xoẹt xoẹt" ghê rợn khi linh lực Luyện Khí tầng 6 của y tràn qua.


"Triệu Khôi..." Đạo Huyền khẽ nheo mắt, nhận ra kẻ chặn đường.


Y chính là tay sai đắc lực của Chấp pháp giả ngoại môn Mạc Thiên Nhai, kẻ chuyên đi bẻ gãy tay chân của những kiếm nô có ý định bỏ trốn khỏi nghĩa trang.


"Ha ha ha! Đoàn Đạo Huyền, gã phế vật thông ma phản đồ!" Từ phía sau Triệu Khôi, Chu Thần thò cái đầu nhọn hoắt như đầu chuột ra, cười một cách xảo quyệt và hèn hạ. "Ngươi tưởng dùng Quy Tích Hư Vô ẩn nấp linh lực thì có thể qua mắt được ta sao? Dấu chân phu mỏ rỉ máu của ngươi dưới đất bùn đã bán đứng ngươi rồi! Triệu sư huynh, chính là hắn! Hộp gỗ trên tay tên tạp dịch kia chắc chắn chứa Huyết Kiếm Thảo cực phẩm mà hắn vừa giao dịch ở chợ đen!"


Triệu Khôi khẽ xoay nhẹ thanh Thiết Côn gai rỉ máu, ánh mắt khóa chặt vào Đoàn Đạo Huyền như nhìn một con mồi đã nằm gọn trong bẫy. Y nhếch mép cười tàn độc: "Một gã phế vật đan điền rách nát hoàn toàn, lại dám lén lút giao dịch tài nguyên cấm của tông môn. Hôm nay, ta không chỉ lấy lại Huyết Kiếm Thảo, mà còn phải bẻ gãy toàn bộ gân cốt của ngươi để lập uy trước đám kiếm nô hèn hạ!"


"A Thất, giữ chặt hộp thuốc, lùi lại phía sau năm mươi bước." Đạo Huyền lạnh lùng ra lệnh, không hề có một chút sợ hãi. Giọng nói của hắn bình tĩnh đến mức khiến Chu Thần đứng phía sau khẽ rùng mình một cái.


"Chết đến nơi còn giả vờ trấn tĩnh!" Triệu Khôi gầm lên, bàn chân giậm mạnh xuống mặt đất đá mỏ quặng.


*Ầm!*


Luồng linh lực Luyện Khí tầng 6 bộc phát, Triệu Khôi vung Thiết Côn quét ngang hầm mỏ chật hẹp. Thanh gậy sắt nặng nề mang theo kịch độc muối và gai nhọn xé rách không khí, tạo ra một tiếng rít chói tai nhắm thẳng vào mạn sườn Đạo Huyền. Tốc độ và sức mạnh vật lý của một tu sĩ Luyện Khí trung kỳ trong không gian hẹp này là một lợi thế áp đảo hoàn toàn đối với một phàm nhân.


Đạo Huyền không hề hoảng hốt. Nhờ kiếm cốt sơ khởi mới thối luyện, gân cốt của hắn đã cứng cáp hơn phàm nhân gấp nhiều lần. Hắn lộn người tránh né, lưỡi Thiết Côn sượt qua áo vải thô xám rách rưới của hắn chỉ trong gang tấc, nện mạnh vào vách đá mỏ quặng phía sau.


*Rắc rắc!*


Vách đá cứng bị Thiết Côn nện nát vụn, đá lở bắn ra tung tóe. Triệu Khôi nhíu mày vì hụt đòn, lập tức xoay người, vung ngược Thiết Côn quật mạnh từ trên xuống hòng đập nát đỉnh đầu Đạo Huyền.


Trong không gian hầm mỏ chật hẹp, Đạo Huyền nhận ra hắn không thể né tránh vật lý mãi được. Hắn lập tức nhắm mắt, phóng thích thần thức đi sâu vào lòng đất mỏ quặng dưới chân theo Địa Mạch Trận Văn Cảm Nhận Pháp mà Tần Thiết Y đã truyền dạy. Trong thức hải của hắn, một bản đồ 3D rực sáng lam quang hiện lên rõ nét, định vị chính xác một trận văn cổ xưa ẩn giấu sâu dưới lớp đá rạn nứt.


"Địa Mạch Cộng Hưởng Hộ Thân!"


Đạo Huyền thầm quát trong lòng. Thần thức của hắn cộng hưởng với trận văn cổ dưới lòng đất mỏ. Ngay lập tức, mặt đất đá rạn nứt dưới chân Triệu Khôi rung chuyển dữ dội. Một lớp lá chắn đất đá màu xám đen dày cộp, tỏa ra u quang xám bạc đột ngột dựng lên từ mặt đất, chặn đứng quỹ đạo đập xuống của Thiết Côn.


*Oành!*


Thiết Côn tàn bạo đập mạnh vào lá chắn địa mạch. Tiếng nổ lớn vang dội khắp mật đạo chằng chịt. Sức mạnh va đập khổng lồ của tu sĩ Luyện Khí tầng 6 bị lá chắn đất đá hấp thụ hoàn toàn, nhưng chấn động lực lượng quá lớn vẫn truyền qua mặt đất dội ngược vào nhục thân Đạo Huyền.


"Hự!"


Đạo Huyền khẽ rên rỉ, khớp vai phải của hắn bị rạn nứt nhẹ do chấn động lực lượng quá lớn. Một ngụm máu tươi trào lên cổ họng nhưng bị hắn nuốt ngược vào trong. Ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng, khóa chặt lấy đối thủ.


"Cái gì?! Địa mạch hộ thân? Một gã phế vật tuyệt mạch làm sao có thể ngự trị được địa sát lực lượng?!" Triệu Khôi kinh hoàng hét lên. Y không ngờ một kẻ đan điền rách nát hoàn toàn như Đạo Huyền lại có thể chống đỡ được đòn toàn lực của mình.


Chu Thần đứng phía sau cũng xanh mặt, run rẩy hét lớn: "Triệu sư huynh! Đừng nương tay! Hắn đang dùng yêu thuật của tàn tộc cổ xưa! Mau dùng Thiết Khóa vây khốn hắn!"


Triệu Khôi nghiến răng tàn độc, tay trái vung mạnh ra ngoài. Từ trong ống tay áo xám sẫm của y, một bộ Thiết Khóa (xích sắt) rỉ sét tẩm muối độc như những con rắn độc lao ra, quấn chặt lấy các cột đá xung quanh mật đạo, khóa chặt hoàn toàn mọi đường lui của Đạo Huyền. Những vòng xích sắt siết chặt dần, hướng thẳng về phía cổ và tay chân của hắn.


Đạo Huyền nhận thấy nguy hiểm cận kề. Hắn cố gắng áp sát để dùng thanh kiếm gãy Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm chém trực tiếp vào Triệu Khôi, nhưng ngay khi hắn vừa bước lên, hộ thể cương khí rực sáng của Triệu Khôi bộc phát lực đẩy cực mạnh, đánh bật nhục thân yếu ớt của hắn thối lui mấy bước, suýt nữa ngã sụp xuống đất mỏ.


"Ha ha ha! Hộ thể cương khí của tu sĩ Luyện Khí tầng 6 là thứ mà một gã phế vật phàm nhân như ngươi có thể chạm tới sao?" Triệu Khôi cười điên loạn, điều khiển Thiết Khóa siết chặt lấy tay phải quấn băng gạc rỉ máu của Đạo Huyền.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Đạo Huyền khẽ thở sâu. Hắn biết mình không thể thắng bằng sức mạnh vật lý thô bạo. Hắn phải dùng mưu trí để bắt Triệu Khôi tự gánh chịu phản phệ.


Hắn khẽ vận hành thần thức, kích hoạt kỹ năng Vô Ảnh Ngự Kiếm. Thanh Thiết Thai Kiếm — thanh kiếm sắt đen thô kệch do Hồ Thiết Bản rèn để bọc bên ngoài kiếm gãy — từ trong bóng tối của hầm mỏ bỗng nhiên di chuyển hoàn toàn im lặng. Nhờ oán khí rỉ sét đen kịt của hầm mỏ bao bọc xung quanh, thanh kiếm sắt đen hoàn toàn tàng hình trong bóng tối, không phát ra một tiếng động hay ánh sáng nào.


Đạo Huyền cố tình để lộ sơ hở, lùi sâu vào khu vực địa mạch rạn nứt dễ sụt lún mà hắn đã định vị trước đó. Triệu Khôi tưởng Đạo Huyền đã kiệt sức, cười lớn vung Thiết Côn quật mạnh xuống hòng kết liễu hắn.


Đúng lúc đó, Đạo Huyền vung tay trái ra lệnh.


*Vút!*


Thanh Thiết Thai Kiếm ẩn tàng trong bóng tối mật đạo bỗng nhiên bay vút ra với tốc độ cực nhanh bằng Vô Ảnh Ngự Kiếm. Lưỡi kiếm sắt đen không nhắm vào nhục thân Triệu Khôi, mà nhắm thẳng vào kinh mạch vai phải — nơi y đang dồn linh lực để điều khiển Thiết Côn.


Triệu Khôi chỉ cảm nhận được một luồng gió lạnh thấu xương sượt qua vai phải của mình.


*Xoẹt!*


Lưỡi Thiết Thai Kiếm mang theo Kiếm Khí Oán Sát lạnh lùng sượt qua vai y, để lại một vết chém nhỏ rỉ máu. Ngay lập tức, luồng oán khí cuồng bạo tích tụ từ vạn tàn kiếm nghĩa trang ăn mòn trực tiếp vào hộ thể cương khí và kinh mạch của Triệu Khôi như axit cực mạnh.


"Á!!!"


Triệu Khôi gầm lên kinh hoàng. Y cảm nhận được linh lực hộ thể của mình đang bị một loại lực lượng tà ác, lạnh lẽo ăn mòn điên cuồng, khiến vai phải của y tê dại hoàn toàn, không thể nhấc nổi thanh Thiết Côn nặng nề.


"Yêu thuật! Đây là yêu thuật gì?!" Triệu Khôi ôm lấy bả vai rỉ máu đen, lùi lại mấy bước trong sợ hãi tột cùng.


Chu Thần đứng ngoài cửa mật đạo chứng kiến cảnh tượng đó, khuôn mặt nhọn hoắt biến sắc hoàn toàn. Y nhận ra thế trận đã bị đảo chiều, ánh mắt gian xảo khẽ liếc nhìn đống củi khô tẩm độc dịch bên ngoài hầm mỏ. Y đang chuẩn bị kích hoạt bẫy hỏa hoạn để thiêu rụi toàn bộ mật đạo quặng sắt hòng chôn vùi Đạo Huyền cùng A Thất bên trong.


Nhưng Triệu Khôi trong cơn điên loạn vì đau đớn và sỉ nhục, đã vung Thiết Côn bằng tay trái còn lại, dồn toàn bộ linh lực còn sót lại quật mạnh xuống đầu Đạo Huyền với gai nhọn rỉ máu.


Đúng lúc này, Đạo Huyền khẽ nhếch mép cười lạnh. Lưỡi Thiết Thai Kiếm ẩn tàng của hắn bất ngờ từ bóng tối hầm mỏ bay ngược trở lại, rít lên âm trầm, nhắm thẳng vào kinh mạch cổ của Triệu Khôi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!