Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Chợ Đen Hắc Thiết, Giao Dịch Sinh Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa độc rả rích nện xuống mái ngói rách nát của Thẩm Gia Dược Đường, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và bụi quặng đỏ đặc trưng của vùng biên thùy Hắc Thiết Quan. Trong căn phòng tối tăm chỉ có ánh đèn dầu leo lét, Đoàn Đạo Huyền đứng lặng bên giường bệnh của muội muội Đoàn Dao. Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé vẫn còn tái nhợt, nhưng nhờ ba mươi phần trăm độc tố Phế Đan Độc Dịch đã được tịnh hóa bằng kiếm ý của thanh kiếm gãy, hơi thở của nàng đã bình hòa hơn, dẫu vẫn mỏng manh như ngọn nến trước gió.


Vết thương rỉ máu trước ngực Đạo Huyền khẽ nhói lên đau buốt. Hắn cúi xuống, cẩn thận quấn lại lớp băng gạc rỉ máu trên tay phải, che giấu hoàn hảo thanh kiếm gãy rỉ sét Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm đang ẩn mình trong hư vô. Tội ấn chữ thập đỏ rực trước ngực hắn khẽ rạn nứt dưới lớp áo vải thô xám rách rưới, tỏa ra một luồng nhiệt lượng thiêu đốt xương cốt tột cùng — cái giá của việc mượn lực từ kiếm gãy để tịnh độc cứu em gái vẫn đang gặm nhấm nhục thân phế mạch của hắn từng giây từng phút.


"Đạo Huyền ca, chúng ta thực sự phải đi sao?" Thiếu niên tạp dịch A Thất đứng ở góc cửa, giọng nói run rẩy đầy lo lắng, đôi bàn tay gầy gò bám đầy bụi than đen nắm chặt lấy vạt áo thô. "Bên ngoài... lính canh của Trương Thiết đang lùng sục ráo riết khắp nơi sau vụ sập mỏ của Vương Hổ. Nếu chúng ta bị bắt..."


"Dao nhi chỉ có một tháng thọ nguyên mong manh." Đạo Huyền cắt ngang lời cậu bé, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát không một chút dao động. "Độc tố trong người muội ấy đã bám sâu vào kinh mạch phàm nhân. Nếu không có Huyết Kiếm Thảo để làm dịu vết thương rỉ máu và tịnh hóa tội ấn, muội ấy sẽ không chịu nổi đợt bộc phát tiếp theo. Đi thôi."


Hắn lấy từ trong ngực ra một chiếc mặt nạ bạc cũ kỹ che nửa mặt, khoác lên mình chiếc trường bào tạp dịch đen viền chỉ xám giản dị. Hắn khẽ thở sâu, vận hành kỹ năng Quy Tích Hư Vô. Ngay lập tức, đan điền phế rách hoàn toàn của hắn đóng chặt lại, thu hồi toàn bộ khí tức phàm trần vào sâu trong kiếm cốt sơ khởi mới thối luyện. Nhịp tim hắn chậm lại, hơi thở giảm xuống mức tối thiểu, biến hắn thành một phu mỏ phàm nhân tuyệt mạch hoàn hảo không một chút linh lực dao động. Dưới sự ngụy trang hoàn mỹ này, Đạo Huyền cùng A Thất lặng lẽ lách qua màn mưa độc, tiến về phía Chợ đen Hắc Thiết Quan.


Chợ đen Hắc Thiết Quan nằm sâu dưới lòng đất mỏ quặng sắt phế thải, lối vào ẩn mật sau một bãi rác quặng rỉ sét khổng lồ. Nơi đây quanh năm bao phủ bởi khói độc màu xám đen, là nơi tụ tập của những tán tu tàn phế, phu mỏ tội huyết và những kẻ bị tông môn ruồng bỏ. Không khí đặc quánh mùi rượu phế rẻ tiền, mùi thảo dược mốc và tiếng xì xào giao dịch lén lút dưới những mái lều vải rách nát.


Đạo Huyền dẫn A Thất bước vào Quán rượu Lão Lý nằm sát rìa chợ đen. Đây thực chất là trạm tình báo bí mật của Lý Đại Chủy. Lão Lý béo múp míp, mặc chiếc tạp dề bám đầy mỡ bò, khuôn mặt đỏ gay vì say rượu đang gõ bàn tính sắt "chan chát" liên tục để tính tiền rượu cho một tán tu gầy gò. Khóe mắt lão khẽ liếc qua chiếc mặt nạ bạc của Đạo Huyền, nhận ra "Vô Diện Nhân" quen thuộc. Lão Lý không nói một lời, chỉ dùng ngón tay mập mạp gõ nhẹ lên mặt bàn tính, chỉ về phía mật đạo khuất sau quầy rượu dẫn thẳng vào mật thất của Nhan Như Ngọc.


Đạo Huyền khẽ gật đầu, dẫn A Thất lách qua bức rèm vải dơ bẩn tiến vào mật thất.


Mật thất ngập tràn hương hồng sa mị ảnh ấm áp, tương phản hoàn toàn với sự lạnh lẽo, bẩn thỉu bên ngoài. Nhan Như Ngọc ngồi lười biếng trên chiếc ghế dài lót lông thú, sa y màu đỏ rực nửa kín nửa hở gieo rắc mị hoặc, đôi mắt phượng lẳng lơ khẽ nhướng lên khi nhìn thấy Đạo Huyền bước vào.


"Vô Diện đạo hữu, hôm nay mang đến bảo vật gì mà phải mạo hiểm vượt qua tai mắt của lính gác mỏ thế này?" Giọng nói của nàng quyến rũ, ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự sắc sảo của một thương nhân chợ đen lão luyện.


Đạo Huyền không đáp lời khách sáo, hắn vung tay đặt viên Oán Linh Tinh Thạch cực phẩm duy nhất còn lại lên bàn gỗ sồi. Viên tinh thạch nhỏ bằng ngón tay cái tỏa ra luồng u quang màu đỏ xám rực rỡ, chứa đựng kiếm ý cuồng bạo nhưng vô cùng tinh thuần, khiến không gian mật thất khẽ rung động nhẹ.


Nhan Như Ngọc nhướng mắt phượng, vẻ lười biếng lập tức biến mất. Nàng cầm viên oán thạch lên, thần thức Luyện Khí Kỳ tầng 6 quét qua, gương mặt xinh đẹp lộ rõ sự kinh ngạc tột cùng: "Độ tinh thuần cực cao! Ngươi đào được thứ này ở đâu? Sát ý cuồng bạo bên trong đã được tịnh hóa hoàn hảo, đây là dưỡng chất vô giá đối với tu sĩ luyện cốt!"


"Ta muốn đổi lấy Huyết Kiếm Thảo." Đạo Huyền lạnh lùng ra điều kiện. "Cộng thêm sự bảo mật tuyệt đối cho hành tung của ta."


Nhan Như Ngọc khẽ cười, bàn tay thon thả mân mê viên tinh thạch, ánh mắt liếc nhìn ra phía cửa mật thất: "Huyết Kiếm Thảo mọc trên vách đá Huyết Kiếm Nhai cực kỳ quý hiếm, ta quả thực có một gốc. Nhưng đạo hữu có biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì không? Chu Thần — cánh tay phải của Lâm Trường Phong — đang rình rập ngoài ngõ tối kia kìa. Y mang theo Tuyết Lân Sa để dò tìm linh lực dao động. Giao dịch này với ngươi, ta phải gánh rủi ro bị Lâm gia hỏi tội."


Nàng khẽ nghiêng đầu, bờ môi đỏ mọng nhếch lên: "Sòng phẳng mà nói, ta cần ngươi bớt cho ta hai mươi phần trăm giá trị viên oán thạch này để mua sự im lặng và bảo mật hành tung từ phía ta. Nếu không, giao dịch này không thể thành."


Đạo Huyền khẽ siết chặt nắm tay dưới ống tay áo rộng. Hắn biết nàng đang lợi dụng tình thế để ép giá, nhưng mạng sống của Đoàn Dao không thể chờ đợi. Hắn lạnh giọng: "Được. Hai mươi phần trăm. Giao dịch."


Nhan Như Ngọc hài lòng cười khẽ, nàng vỗ tay lấy ra một hộp gỗ sồi nhỏ rạn nứt, bên trong là một cây cỏ đỏ hình kiếm rỉ máu khô — Huyết Kiếm Thảo tỏa ra dược lực tịnh hóa nồng ấm. A Thất mừng rỡ định tiến lên nhận lấy hộp gỗ, nhưng Đạo Huyền đã nhanh hơn, hắn dùng tay trái chặn bả vai cậu bé lại, ánh mắt trái dưới mặt nạ bạc khẽ nhói lên đau đớn.


Nhân Quả Nhãn Sơ Khai được kích hoạt. Đồng tử mắt trái của hắn hóa thành màu đỏ tươi rực sáng giữa bóng tối mật thất. Qua khe hở của vách đất, hắn nhìn thấy những hạt bột màu trắng tuyết lấp lánh phản chiếu thần thức — Tuyết Lân Sa — đang được Chu Thần lén lút rải đầy ngoài ngõ tối. Chu Thần đang khom lưng như một con chuột cống, ánh mắt gian xảo láo liên quét thần thức Luyện Khí tầng 6 qua từng góc hẻm.


"Lính gác mỏ đang mai phục ở đầu hẻm nhỏ." Đạo Huyền thầm thì sát tai A Thất, giọng nói trầm thấp đầy cảnh báo. "Chu Thần đang bẫy linh lực bằng Tuyết Lân Sa. Bất kỳ ai mang linh lực dao động đi qua sẽ lập tức kích hoạt bột phát sáng."


A Thất run rẩy, suýt nữa làm rơi hộp thuốc giải vừa nhận từ tay Nhan Như Ngọc. Cậu bé cố gắng mang thảo dược trốn đi trước qua lối hẻm nhỏ phía sau nhưng suýt bị lính gác phát hiện ở đầu hẻm, may mắn được Đạo Huyền kịp thời kéo ngược lại vào bóng tối của quán rượu.


"Đạo Huyền ca... làm sao bây giờ?" A Thất thì thầm trong hoảng loạn.


Đạo Huyền bình tĩnh suy tính. Hắn nhận thấy Chu Thần quá tự tin vào khả năng dò tìm linh lực của Tuyết Lân Sa. Hắn quyết định sử dụng Quy Tích Hư Vô đến cực hạn, khóa chặt hoàn toàn đan điền rách nát, biến bản thân thành một phu mỏ phàm nhân tuyệt mạch thông thường để đi thẳng qua mặt lính canh mà không để lại bất kỳ dao động linh lực nào.


Đúng lúc đó, từ phía phòng ngoài quán rượu, Lý Đại Chủy bất ngờ đập mạnh chiếc bàn tính sắt xuống bàn gỗ sầm một tiếng lớn, rít lên chửi bới điên cuồng: "Mẹ kiếp tên nát rượu kia! Uống rượu quỵt tiền của lão Lý ta hả?! Có tin ta bẻ gãy tay chân ngươi không!"


Lão Lý xông ra ngoài ngõ, túm cổ một tên tán tu say xỉn, gõ bàn tính sắt "Cạch! Cạch! Cạch!" liên tục vào không khí, cố tình phóng thích luồng linh lực hỗn loạn từ tu vi Luyện Khí tầng 3 rách nát của mình để tạo ra tiếng ồn linh lực cực lớn. Sự ồn ào và dao động linh lực hỗn loạn này lập tức làm nhiễu loạn hoàn toàn thần thức đang tập trung dò tìm của Chu Thần ngoài ngõ tối.


"Nhân cơ hội này, đi!" Đạo Huyền khẽ ra lệnh.


Hắn nắm chặt bả vai A Thất, sải bước đi thẳng ra ngoài ngõ tối. Chân hắn bước qua những hạt Tuyết Lân Sa lấp lánh dưới đất bùn lầy, nhưng nhờ Quy Tích Hư Vô khóa chặt linh lực, những hạt bột Tuyết Lân Sa hoàn toàn im lìm, không hề phát ra một tia sáng nào. Chu Thần bị tiếng gõ bàn tính sắt của Lý Đại Chủy làm phân tâm, ánh mắt láo liên chỉ quét qua hai gã phu mỏ phàm nhân gầy gò mặc áo vải thô rách rưới đang vội vã bước qua mà không hề nghi ngờ.


Đạo Huyền và A Thất thuận lợi lướt qua trạm gác, lách sâu vào con hẻm tối dẫn ra ngoài chợ đen.


Nhưng ngay khi vừa thoát khỏi tầm mắt của Chu Thần, một bóng đen nhỏ bé lướt nhanh qua người Đạo Huyền, lén nhét vào tay hắn một mảnh giấy da dê nhỏ rồi biến mất vào màn mưa độc.


Đạo Huyền mở mảnh giấy ra dưới ánh chớp lóe sáng của bầu trời đêm mưa bão. Đó là nét chữ sắc sảo của Nhan Như Ngọc:


"Chu Thần không tìm thấy linh lực dao động của ngươi, nhưng y đã nhận ra dấu chân phu mỏ quen thuộc dẫn về phía hầm mỏ mật đạo của Đoàn gia. Y đang điều động lính canh kho quặng vây quét các con hẻm chợ đen để bắt sống ngươi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!