Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Dược Đường Lánh Nạn, Độc Tố Bộc Phát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Những luồng kiếm quang lạnh lẽo của đội tuần tra Thiết Huyết Đường sạt qua màn sương mù đỏ rực, rạch những đường rực sáng sắc lẹm vào bóng tối u ám của nghĩa trang kiếm phế. Tiếng bước chân dồn dập rầm rập nện xuống nền đất rỉ sét, tiếng giáp sắt va chạm lách cách nghe chói tai giữa đêm trăng máu tĩnh mịch. Mạc Thiên Nhai, tên chấp pháp giả ngoại môn mặt lạnh như đồng, đang cầm đầu một toán tuần tra mười mấy người quét thần thức liên tục qua từng nấm mồ cổ không bia.


Đoàn Đạo Huyền áp sát lưng vào vách hang đá ẩm ướt, tay phải quấn băng gạc rỉ máu khẽ nắm chặt chuôi kiếm gãy rỉ sét. Trên cơ thể gầy gò của hắn, những đường vân xám bạc của bộ kiếm cốt sơ khởi vừa mới thối luyện thành công bắt đầu hiện lên dọc theo sống lưng và xương sườn, tỏa ra một luồng kiếm ý u trầm nhưng cực kỳ bén nhọn.


"Quy Tích Hư Vô!"


Đạo Huyền thầm niệm trong lòng. Ngay lập tức, hắn vận hành thần thức khóa chặt đan điền rách nát, cưỡng ép thu hồi toàn bộ khí tức phàm trần vào sâu trong xương tủy. Nhịp tim hắn chậm lại, hơi thở giảm xuống mức tối thiểu, nhục thân dường như hòa làm một với những thanh phế kiếm rỉ sét xung quanh. Thần thức quét qua người hắn chỉ nhận lại một khoảng không hư vô lạnh lẽo của một kẻ phế mạch không có lấy một tia linh lực dao động.


"Chấp pháp trưởng lão, không tìm thấy hành tung của tên phản đồ kia! Chỉ có tàn dư oán khí trăng máu vừa tản đi." Một tên đệ tử Thiết Huyết Đường tiến lên báo cáo.


Mạc Thiên Nhai nhíu mày, ánh mắt tàn độc nhìn quét qua hang đá một lượt rồi hừ lạnh một tiếng: "Hừ, một gã phế vật đan điền rách nát thì chạy được bao xa? Hắn gánh chịu phản phệ của oán khí kiếm mộ, chắc chắn đã chết không toàn thây dưới đáy vực sâu. Rút quân, tăng cường canh gác ngoại vi khu mỏ!"


Khi luồng kiếm quang cuối cùng biến mất khỏi nghĩa trang, Đạo Huyền mới thở hắt ra một hơi, những đường vân xám bạc trên da thịt từ từ ẩn chìm vào xương cốt. Nhưng chưa kịp định thần, từ lối rẽ tối tăm của hầm mỏ, bóng dáng gầy gò của tạp dịch thiếu niên A Thất lao ra, mặt cắt không còn một giọt máu, vừa chạy vừa vấp ngã nhào xuống bùn đất rỉ sét.


"Đạo Huyền ca! Mau... mau cứu Dao nhi muội muội! Con bé... con bé sắp không xong rồi!"


Đạo Huyền như bị sét đánh ngang tai, vết thương rỉ máu trước ngực đột ngột nhói lên đau đớn dữ dội. Hắn lao tới chụp lấy bả vai A Thất, gằn giọng: "Dao nhi làm sao? Chẳng phải muội ấy đang ở khu nhà dược nô ngoại vi sao?"


"Ngô Độc... tên đan sư tàn ác kia vừa cho xả một lượng lớn Phế Đan Độc Dịch từ lò luyện đan ra nguồn nước ngầm. Toàn bộ dược nô ở khu Đan Lò Ngoại Vi đều bị trúng độc. Dao nhi... muội ấy uống phải nước độc, giờ đang ho ra máu đen, cơ thể lạnh ngắt như băng đá!" A Thất khóc không thành tiếng, đôi bàn tay gầy gò run rẩy chỉ về hướng lò đan.


Không một chút do dự, Đạo Huyền vận dụng sức mạnh quật cường của bộ kiếm cốt mới đúc, dậm mạnh chân lướt đi như một bóng ma trong đêm tối. Tốc độ của hắn nhanh đến nỗi tạo ra những luồng gió rít gào qua các khe mỏ hẹp, bỏ lại A Thất ở phía sau.


Khi hắn đột nhập vào khu nhà dược nô rách nát ngoại vi Đan Lò Ngoại Vi, đập vào mắt hắn là một cảnh tượng thê lương tột cùng. Khói độc màu xám đen bao phủ quanh năm nay càng nồng nặc mùi lưu huỳnh và dược liệu thối rữa. Hàng chục phu mỏ và dược nô phàm nhân đang nằm co quắp trên nền đất bùn lầy, ôm bụng gào thét đau đớn, làn da của họ nổi lên những vết mụn mủ đen kịt rỉ nước độc.


Sâu trong góc phòng giam tồi tàn, thiếu nữ mười bốn tuổi Đoàn Dao đang nằm co quắp trên tấm chiếu rách nát. Sắc mặt nàng trắng bệch yếu ớt, mái tóc xơ xác màu rơm bết chặt vào trán bởi mồ hôi lạnh, đôi môi nhỏ nhắn run rẩy không ngừng rỉ ra từng dòng máu đen kịt tà ác.


"Dao nhi!"


Đạo Huyền lao đến, quỳ sụp xuống ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn của em gái. Lạnh! Cơ thể nàng lạnh ngắt như một tảng băng trôi dưới đáy hồ sâu vạn trượng, nhưng bên trong lồng ngực gầy yếu kia, tim nàng lại đang đập dồn dập, loạn nhịp như muốn nổ tung.


"Ca... ca..." Đoàn Dao khó nhọc mở mắt, đôi mắt to tròn vốn dĩ trong sáng giờ đây đượm vẻ mệt mỏi và u buồn tột độ. Nàng khẽ vươn bàn tay gầy gò đầy vết chai sạn vuốt ve gương mặt bám đầy bụi quặng của anh trai, cố nở một nụ cười yếu ớt: "Dao nhi... đau quá... nhưng ca ca đừng lo... Dao nhi chịu được... ca ca đừng khóc..."


Chứng kiến muội muội ngoan ngoãn, hiểu chuyện đến đau lòng dẫu đang bị độc tố tàn phá lục phủ ngũ tạng, lồng ngực Đạo Huyền như bị ngàn vạn thanh kiếm đâm xuyên. Sát ý cuồng bạo trong lòng hắn dâng lên ngùn ngụt, tội ấn trước ngực rạn nứt phát ra những tia sét màu đỏ thẫm tà dị.


"Dao nhi ngoan, ca ca cõng muội đi tìm đại phu! Muội nhất định sẽ không sao!"


Đạo Huyền cõng em gái lên lưng, dùng một dải vải thô buộc chặt nàng vào người. Bộ kiếm cốt sơ khởi rống lên âm trầm, cung cấp cho hắn một sức mạnh thể chất vô song. Hắn lách qua bóng tối, Quy Tích Hư Vô vận hành đến cực hạn, khéo léo né tránh các trạm gác mỏ quặng của cai mỏ Trương Thiết và Thiết Huyết Đường. Dưới cơn mưa độc xám xịt bắt đầu rơi tầm tã, hắn lao đi như một con thú dữ bị dồn vào đường cùng, hướng thẳng về phía trấn nhỏ biên thùy Hắc Thiết Quan.


Nửa canh giờ sau, Đạo Huyền đạp vỡ cánh cửa gỗ mục nát của Thẩm Gia Dược Đường nằm sâu trong con hẻm tối tăm, ẩm ướt nhất của trấn nhỏ.


"Thẩm y sư! Cứu mạng!" Đạo Huyền gào lên, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức và lo lắng.


Lão y sư tóc bạc phơ Thẩm Hoài Sơn đang ngồi bên bàn thuốc, giật mình đứng bật dậy. Ngửi thấy mùi máu đen tà ác tỏa ra từ người Đoàn Dao, sắc mặt lão lập tức biến đổi đầy nghiêm trọng: "Mau! Đặt con bé lên giường đá!"


Đạo Huyền nhẹ nhàng đặt em gái xuống. Thẩm Hoài Sơn lập tức tiến lên bắt mạch, đôi lông mày rậm rạp của lão nhíu chặt lại đến mức có thể kẹp chết một con kiến. Lão thở dài, lắc đầu đầy bất lực: "Kịch độc! Đây là Phế Đan Độc Dịch biến dị từ đan lò của Ngô Độc. Độc tố này mang tính hỏa tà ác cực mạnh, đang điên cuồng bòn rút sinh mệnh lực và ăn mòn lục phủ ngũ tạng của con bé. Kinh mạch của nó... đã tắc nghẽn hoàn toàn rồi!"


"Thẩm tiền bối, cầu xin ngài dùng Thẩm Gia Y Thuật Trị Độc cứu muội ấy! Dù có phải đánh đổi mạng sống của ta, ta cũng cam lòng!" Đạo Huyền quỳ sụp xuống, đầu ngón tay phải rỉ máu bấu chặt vào nền đá.


"Tiểu tử, đứng lên đi! Ta cứu người chưa từng mưu cầu đền đáp." Thẩm Hoài Sơn nghiêm nghị nói, lão xoay người lấy ra một bộ châm bạc gia truyền gồm ba mươi sáu cây châm dài ngắn khác nhau và một lọ thuốc bột Hồi Xuân Tán.


"Đạo Huyền, lấy Hồi Xuân Tán thoa lên các đại huyệt ở lòng bàn chân, lòng bàn tay và trước ngực con bé để giữ ấm tạm thời, ngăn không cho hàn độc xâm nhập vào tim! Ta sẽ dùng châm bạc thông kinh mạch." Thẩm Hoài Sơn ra lệnh.


Đạo Huyền lập tức làm theo. Hắn mở lọ Hồi Xuân Tán, dùng ngón tay run rẩy thoa chất thuốc bột thảo dược mát lành lên làn da lạnh ngắt của Đoàn Dao. Chất thuốc phàm trần dẫu không mang linh lực nhưng cầm máu và thông khí huyết cực kỳ hiệu quả, giúp làn da trắng bệch của nàng khẽ có chút huyết sắc.


Thẩm Hoài Sơn hít sâu một hơi, bàn tay già nua bỗng chốc trở nên cực kỳ ổn định. Lão phất tay, ba mươi sáu cây châm bạc hóa thành những tia sáng nhỏ, chuẩn xác cắm vào các huyệt đạo mấu chốt trên cơ thể Đoàn Dao.


"Oanh!"


Ngay khi châm bạc vừa cắm xuống, một luồng hắc khí tà ác bỗng chốc từ trong kinh mạch Đoàn Dao bộc phát dữ dội. Đó là đan độc phản phệ! Luồng hắc khí tà ác biến thành những sợi tơ đen kịt, điên cuồng quấn lấy thân châm bạc, khiến chúng rung bần bật và phát ra tiếng rít ghê rợn. Ba mươi sáu cây châm bạc gia truyền bắt đầu chuyển sang màu đen kịt, có dấu hiệu rạn nứt và muốn gãy vụn.


Thẩm Hoài Sơn mặt đỏ gay, lão cố gắng truyền thọ nguyên phàm tục và chút khí huyết ít ỏi của mình vào để áp chế độc tố, nhưng sức lực phàm nhân làm sao chống lại được kịch độc của tu sĩ luyện đan? Lão lảo đảo thối lui, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đỏ.


"Không được! Độc tố này quá tà ác, nó đang phản phệ ngược lại châm bạc! Nếu châm gãy, kinh mạch con bé sẽ nổ tung mà chết!" Thẩm Hoài Sơn hét lên đầy bất lực.


Trong cơn tuyệt vọng, Đạo Huyền nghiến răng, quyết định liều mạng: "Để ta!"


Hắn vươn tay phải quấn băng gạc ra, áp chặt lòng bàn tay vào đỉnh đầu Đoàn Dao, cố gắng vận hành luồng oán khí từ bộ kiếm cốt sơ khởi để truyền vào cơ thể nàng hòng tịnh hóa độc tố.


"A... đau... ca ca... đau quá..."


Ngay khi luồng oán khí cuồng bạo của kiếm cốt vừa chạm vào kinh mạch Đoàn Dao, nàng liền hét lên thảm thiết, cơ thể co giật kịch liệt hơn, máu đen trào ra từ khóe mắt. Luồng oán khí mang sát ý quá mạnh, kinh mạch phàm nhân của nàng không thể chịu đựng nổi.


"Dừng tay ngay!" Thẩm Hoài Sơn hét lớn, đánh bạt tay Đạo Huyền ra. "Tiểu tử, ngươi điên rồi! Kinh mạch con bé cực kỳ yếu ớt, độc tố này lại được thiết kế tinh vi để bám chặt vào phế mạch phàm nhân. Ngươi dùng oán khí thô bạo chém giết chỉ khiến con bé chết nhanh hơn! Phải dùng y thuật trị độc tịnh hóa từ từ kết hợp châm bạc dẫn dắt độc tố thoát ra ngoài!"


Đạo Huyền nhìn bàn tay phải rỉ máu của mình, lòng tràn ngập sự tự trách và bất lực tột cùng. Hắn là một gã phế sài gác mộ gánh chịu tội ấn, dẫu có kiếm cốt bất khuất thì đã sao? Đến em gái duy nhất hắn cũng không thể bảo vệ an toàn.


"Sử dụng thanh kiếm gãy..."


Sâu trong thức hải, giọng nói u trầm của tàn hồn Kiếm tôn Liễu Thanh Huyền vang lên đầy nghiêm nghị: "Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm không chém nhục thân phàm nhân, nhưng nó là khắc tinh tuyệt đối của mọi sự tà ác và nhân quả độc tố. Hãy truyền một tia oán khí đã được tịnh hóa qua kiếm gãy vào thân châm bạc. Kiếm gãy sẽ tự động hấp thụ tà tính của độc dịch mà không làm tổn thương kinh mạch con bé."


Đạo Huyền như người chết đuối vớ được cọc. Hắn khẽ nhắm mắt, kích hoạt Nhân Quả Nhãn Sơ Khai ở mắt trái. Đồng tử mắt trái hóa thành màu đỏ tươi rực sáng, nhìn thấu các sợi tơ độc tố màu đen xám đang quấn chặt lấy kinh mạch của Đoàn Dao.


Hắn nhẹ nhàng đặt ngón tay phải quấn băng gạc lên chuôi châm bạc chủ đạo trên đỉnh đầu em gái. Hắn không truyền oán khí thô bạo nữa, mà thông qua thanh kiếm gãy ẩn trong tay, từ từ guides một tia oán khí tinh thuần, mang theo kiếm ý tịnh hóa dịu nhẹ chảy dọc theo thân châm bạc tiến vào.


"Xèo xèo..."


Sự kỳ diệu đã xảy ra. Ngay khi luồng kiếm ý tịnh hóa chạm vào, luồng hắc khí tà ác bám trên châm bạc như gặp phải thiên địch, lập tức co rụt lại đầy sợ hãi. Thanh châm bạc rạn nứt dần dần ổn định trở lại, ánh sáng bạc rực rỡ đẩy lùi màu đen kịt tà ác.


"Tốt lắm! Tiếp tục giữ vững luồng lực lượng này!" Thẩm Hoài Sơn mừng rỡ, lão nhanh chóng dùng hai ngón tay bóp mạnh vào các đầu ngón tay của Đoàn Dao.


Dưới sự dẫn dắt của châm bạc và kiếm ý tịnh hóa của Đạo Huyền, luồng Phế Đan Độc Dịch màu đen kịt bám sâu trong tủy xương bắt đầu bị dồn ép, chảy dọc theo kinh mạch cánh tay và thoát ra ngoài qua mười đầu ngón tay của Đoàn Dao. Từng giọt dịch độc màu đen bốc mùi hôi thối nồng nặc nhỏ xuống chậu nước đồng bên cạnh, ăn mòn lớp đồng rít lên xèo xèo.


Sau một canh giờ giằng co căng thẳng, Đoàn Dao khẽ thở hắt ra một hơi dài, cơ thể lạnh ngắt dần ấm trở lại, nhịp tim cũng trở nên ổn định, bình hòa. Nàng chìm vào giấc ngủ sâu thanh thản.


Thẩm Hoài Sơn lau mồ hôi trên trán, lảo đảo ngồi sụp xuống ghế, sắc mặt lão già đi trông thấy do hao tổn quá nhiều thọ nguyên phàm tục: "Trung hòa được ba mươi phần trăm độc tố trong máu... Mạng sống của con bé tạm thời được giữ lại."


Đạo Huyền quỳ sụp bên giường em gái, nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn đã có hơi ấm của nàng, lòng dâng trào một niềm hạnh phúc và hy vọng mong manh.


Nhưng nụ cười chưa kịp hé nở trên môi hắn thì Thẩm Hoài Sơn đã dập tắt nó bằng một lời cảnh báo lạnh lùng: "Đạo Huyền, đừng mừng vội. Ta chỉ có thể tạm thời đóng băng độc tố còn lại, giữ mạng cho con bé trong vòng một tháng. Độc tố đã ăn sâu vào lục phủ ngũ tạng, lần bộc phát tới sẽ tàn phá trực tiếp thần trí, biến con bé thành một xác sống điên loạn. Muốn cứu mạng nó hoàn toàn, ngươi phải có được giải dược gốc từ tay đan sư tàn ác Ngô Độc."


Đạo Huyền đứng thẳng dậy, đôi mắt đen sâu thẳm bộc phát ra những tia sát cơ lạnh lẽo như băng tuyết vạn năm: "Ngô Độc... Đan Đường... Ta nhất định sẽ khiến lão phải trả giá bằng máu!"


Thẩm Hoài Sơn nhìn hắn đầy ái ngại, lão khẽ thở dài rồi từ trong hòm thuốc cũ kỹ lấy ra một mảnh công thức độc dược bị rách nát, rỉ máu khô xám xịt trao cho Đạo Huyền.


"Tiểu tử, đây là mảnh công thức độc dược ta nhặt được từ xác một dược nô bỏ trốn. Ngô Độc... tên đan sư ngụy quân tử của tiên môn kia dòm ngó huyết mạch tội ấn của dòng họ Đoàn gia các ngươi. Lão đang lén lút sử dụng các phu mỏ tội huyết và dược nô sống làm lò thử nghiệm để luyện chế một loại độc đan mới có tên là Phách Thể Đan cho Thiên Bảo Các hòng bòn rút thọ nguyên phàm nhân dâng hiến lên thượng giới!"


Đạo Huyền nhận lấy mảnh giấy rách rỉ máu, nhìn những ký tự độc dược tà ác khắc trên đó, bàn tay phải hắn siết chặt đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn, lớp băng gạc quấn tay phải rỉ máu đỏ tươi rực sáng dữ dội dưới ánh đèn dầu leo lét.


Sự tương phản tột cùng giữa một lão y sư phàm nhân nghèo khổ, dùng cả thọ nguyên phàm tục của mình để cứu sống một đứa trẻ phàm nhân, và những kẻ tiên nhân cao cao tại thượng kia dẫm đạp lên mạng sống của hàng vạn phu mỏ để luyện đan cầu trường sinh, đã hoàn toàn bẻ gãy chút thiện niệm cuối cùng trong lòng Đạo Huyền.


"Tiên nhân... Tiên quy..." Đạo Huyền khẽ lẩm nhẩm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, tàn độc đến ghê người. "Kẻ nào cướp đoạt sinh mệnh của phàm nhân, ta sẽ dùng thanh kiếm gãy này chém đứt hoàn toàn khí vận và nhân quả của chúng, để thiên kiếp tự tay nghiền nát linh hồn chúng thành tro bụi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!