Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Tiếng Sáo Trấn Hồn Trong Đêm Trăng Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm lấy nghĩa trang kiếm phế của Quy Nguyên Kiếm Tông. Đêm nay, bầu trời không còn bão giông gào thét như đêm trước, nhưng mây đen tản đi lại để lộ ra một vầng trăng máu đỏ lòm, tà dị treo lơ lửng giữa hư không. Ánh trăng đỏ rực như máu loãng nhuộm hồng cả những thanh tàn kiếm rỉ sét cắm san sát khắp các sườn đồi, tạo nên một khung cảnh quỷ dị và thê lương đến tột cùng.


Đoàn Đạo Huyền ngồi xếp bằng sâu trong một hang đá nhỏ bên rìa nghĩa trang. Hắn thở dốc, từng ngụm khí lạnh buốt mang theo mùi rỉ sét nồng nặc tràn vào lồng ngực rách nát. Bàn tay phải của hắn, vốn luôn quấn chặt lớp băng gạc dày để che giấu thanh Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm rỉ sét, lúc này đang run rẩy kịch liệt. Vết thương cũ trước ngực — nơi bị Lâm Trường Phong dùng đoản đao khoét đi Kiếm Cốt Chí Tôn — lại một lần nữa nứt ra, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi rực sáng nhạt dưới ánh trăng tà.


Trước mặt hắn là ba viên Oán Linh Tinh Thạch cực phẩm mà thiếu niên tạp dịch A Thất đã liều mạng thu gom hằng đêm dưới lòng đất mỏ. Những viên tinh thạch nhỏ bằng ngón tay cái, tỏa ra luồng u quang màu đỏ xám mờ nhạt, lơ lửng giữa hư không theo nhịp thở của hắn. Đây là tài nguyên duy nhất để một phế nhân tuyệt mạch như hắn có thể khôi phục lại kinh mạch rách nát, nhưng cái giá phải trả thì tàn khốc vô cùng.


"Hự..."


Đạo Huyền khẽ rên rỉ, một cơn đau buốt thấu xương tủy đột ngột bùng phát từ vết xăm chữ thập đỏ rực trước ngực — tội ấn của dòng máu tội huyết Lôi tộc cổ xưa đang phản phệ dữ dội. Việc hắn dùng kiếm gãy chém đứt sợi tơ khí vận may mắn của ác bá Vương Hổ ở hầm mỏ trước đó đã kích hoạt một lượng lớn oán khí dội ngược vào nhục thân. Mỗi lần mượn lực từ kiếm gãy là một lần hắn phải gánh chịu nghiệp chướng tột cùng của luật nhân quả.


Nhưng hắn không có thời gian để chần chừ. Sự tàn phế đột ngột của Vương Hổ dưới đống đá sập chắc chắn sẽ khiến cai mỏ Trương Thiết nghi ngờ và tăng cường tuần tra nghĩa trang này. Hắn phải mạnh lên, bằng mọi giá.


Hắn nghiến chặt răng, vung tay trái hút lấy viên Oán Linh Tinh Thạch đầu tiên, ép luồng oán khí cuồng bạo bên trong nhập vào cơ thể. Ngay lập tức, một luồng năng lượng nóng rực như dung nham phun trào từ lòng đất, cuồn cuộn lao vào hệ thống kinh mạch rách nát của hắn.


Cùng lúc đó, sâu dưới đáy Vực Sâu Vạn Tội và Vạn Kiếp Động, luồng oán khí đen kịt tích tụ vạn năm từ thi thể của hàng vạn kiếm nô chết oan bỗng nhiên bùng phát dữ dội. Như ngửi thấy mùi máu tội huyết, luồng oán khí bạo ngược ấy hóa thành những sợi tơ đen kịt, quấn chặt lấy thức hải của Đạo Huyền.


"Giết... Giết sạch bọn chúng!"


"Quy Nguyên Kiếm Tông nợ máu chúng ta! Hãy dùng máu của lũ tiên nhân ngụy quân tử kia để tế lễ vong hồn!"


Những tiếng than khóc thê lương, tiếng gào thét căm hận của vạn cổ anh linh và kiếm nô đã khuất vang lên dồn dập trong đầu hắn. Thức hải của Đạo Huyền chao đảo dữ dội. Mắt trái của hắn — Nhân Quả Nhãn sơ khởi — tự động mở ra, rực sáng ánh u quang đỏ tươi rỉ máu. Hắn nhìn thấy hàng vạn sợi tơ nhân quả màu đỏ đậm nhuốm đầy oán hận đang quấn chặt lấy nhục thân mình, kéo ghì linh hồn hắn xuống vực sâu ma hóa.


Hắn cố gắng vận hành Tĩnh Tâm Chú của phật môn mà hắn từng học lén, nhưng sát niệm cướp đoạt trong đầu quá mạnh mẽ, nó gào thét đòi hủy diệt tất cả. Nhục thân phế mạch yếu ớt của hắn không thể chịu đựng nổi áp lực khổng lồ này. Kinh mạch toàn thân rạn nứt dữ dội, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ các lỗ chân lông, nhuộm đỏ cả bộ y phục vải thô xám rách rưới.


"Đạo Huyền! Giữ vững tâm thần! Đừng để oán niệm đồng hóa!"


Sâu trong thanh kiếm gãy rỉ sét, tiếng quát lạnh lùng của tàn hồn Kiếm tôn Liễu Thanh Huyền vang lên đầy lo lắng, nhưng ý chí của Đạo Huyền lúc này đã bắt đầu mờ mịt. Hắn sắp tẩu hỏa nhập ma.


Đúng vào khoảnh khắc sinh tử ấy, giữa tiếng gió bão oán khí gào thét qua các khe đá, một tiếng sáo trúc thanh khiết, trầm ấm đột ngột vang lên từ hướng Hồn Tiêu Nhai — vách đá cao nhất phía sau nghĩa trang kiếm mộ hoang phế.


Tiếng sáo không hề mang theo linh lực dao động, nhưng nó chứa đựng một hồn lực bẩm sinh cực kỳ mạnh mẽ, tinh khiết đến vô ngần. Đó là Trấn Hồn Sáo Khúc.


Những làn sóng âm màu xanh ngọc bích mờ ảo lướt qua hư không, tựa như những gợn sóng nước mát lành, nhẹ nhàng thẩm thấu vào hang đá, bao bọc lấy thức hải đang cuồng loạn của Đạo Huyền. Tiếng sáo đi đến đâu, oán khí bạo ngược đen kịt lập tức dịu đi đến đó. Những tiếng gào thét căm hận trong đầu hắn bỗng chốc hóa thành những tiếng thở dài thanh tịnh, rồi tan biến vào hư vô.


Đạo Huyền khẽ mở mắt trái rỉ máu, nhìn lên đỉnh Hồn Tiêu Nhai mờ sương dưới ánh trăng máu.


Tại đó, một thiếu nữ mù thanh tú đang đứng lặng lẽ giữa gió đêm thổi bạt mạng. Nàng mặc bộ y phục vải thô trắng cũ kỹ bay phất phơ, đôi mắt nhắm nghiền nhắm chặt, gương mặt mang vẻ đẹp thanh khiết thoát tục như đóa sen mọc lên từ bùn lầy nghĩa trang. Đôi bàn tay gầy gò, thon dài của nàng đang nâng chiếc Cửu Thiên Trấn Hồn Sáo — thanh sáo trúc màu xanh ngọc bích cũ kỹ rạn nứt — thổi ra những nốt nhạc tịnh hóa vong hồn.


Nàng là Diệp Khuê Âm, nữ tử mù gác nghĩa trang kiếm phế này. Nhiều năm qua, nàng luôn âm thầm dùng tiếng sáo Trấn Hồn để xoa dịu oán niệm của những kiếm nô đã khuất, và đêm nay, nàng xuất hiện để cứu mạng hắn.


"Kẻ ngốc mới tìm cách đè nén oán hận của vạn tàn kiếm dưới mộ này."


Một giọng nói già nua, khàn khàn bất ngờ vang lên ngay bên cạnh Đạo Huyền.


Hắn giật mình quay đầu lại, nhìn thấy lão nhân mù gác nghĩa trang Tần Thiết Y đã đứng đó từ lúc nào. Lão nhân mặc chiếc áo vải thô xám bám đầy bụi đất, tóc tai bù xù như tổ quạ, tay cầm một thanh trúc trượng cũ kỹ rỉ sét. Đôi mắt mù lòa của lão dẫu không nhìn thấy ánh sáng, nhưng dường như lại thấu suốt mọi đường vân quy tắc của đất trời.


"Tiền bối..." Đạo Huyền khó nhọc mở miệng, máu tươi vẫn rỉ ra từ khóe môi.


"Nhục thân phế mạch của ngươi là đe, oán niệm của vạn tàn kiếm dưới mộ là búa sắt." Tần Thiết Y lạnh lùng nói, thanh trúc trượng gõ mạnh xuống mặt đất hang đá một cái. "Rầm!"


Một luồng chấn động vô hình lan tỏa ra xung quanh. Đạo Huyền cảm nhận được địa mạch linh khí dưới đất mỏ bỗng chốc rung chuyển, tạo thành một mạng lưới trận văn màu lam nhạt ẩn hiện rõ nét trong thức hải của hắn.


"Hãy vận hành Địa Mạch Trận Văn Cảm Nhận Pháp ta vừa truyền." Tần Thiết Y quát khẽ. "Dùng thần thức đi sâu vào lòng đất, dẫn dắt luồng địa sát linh trọc cuộn lên. Đừng chống cự oán khí, hãy dùng nhục thân làm lò rèn, dùng oán hận làm búa tạ, rèn nên kiếm cốt bất khuất của riêng ngươi!"


Đạo Huyền bừng tỉnh đại ngộ. Hắn nhận ra mình đã đi sai đường. Thể chất của hắn là phế mạch tuyệt mạch, không thể tích lũy linh lực trong đan điền như tu sĩ thông thường. Cách duy nhất để hắn mạnh lên là rèn luyện xương cốt phàm tục thành kiếm cốt cứng cáp bằng chính oán khí rỉ sét.


Hắn lập tức nhắm mắt lại, dốc hết thần thức lực còn sót lại kết nối với mạng lưới địa mạch trận văn dưới sự dẫn dắt của Tần Thiết Y. Hắn ngừng vận hành Tĩnh Tâm Chú, thay vào đó, hắn mở rộng toàn bộ kinh mạch rách nát, chủ động đón nhận luồng oán khí đen kịt từ Vạn Kiếp Động phun trào lên.


"Vô Thượng Kiếm Cốt Thối Thể Pháp!"


Hắn gầm lên một tiếng vô thanh trong lòng.


Ngay lập tức, một cơn đau tột cùng, dữ dội gấp vạn lần trước đó bùng phát khắp cơ thể hắn. Oán khí rỉ sét như một chiếc búa tạ khổng lồ, điên cuồng nện xuống từng khúc xương phế thải trên người hắn, đập vỡ vụn chúng ra thành từng mảnh nhỏ. Da thịt của hắn bắt đầu thối rữa dưới sức ăn mòn của độc tố rỉ sét, rồi lại được gột rửa bởi luồng địa sát linh trọc mát lạnh dẫn dắt từ lòng đất cuộn lên.


"Rắc... rắc..."


Tiếng xương cốt vỡ vụn rồi tái tạo vang lên sắc lạnh bên trong nhục thân hắn. Đau đớn thiêu đốt xương cốt khiến Đạo Huyền muốn ngất đi, nhưng tiếng sáo Trấn Hồn của Diệp Khuê Âm trên đỉnh Hồn Tiêu Nhai vẫn vang lên đều đặn, như một mỏ neo tinh thần vững chắc giữ cho thần trí hắn luôn tỉnh táo giữa biển lửa đau đớn.


Dưới sự phối hợp của tiếng sáo tịnh hóa và trận pháp địa mạch bảo vệ, oán niệm tàn bạo dần dần dung hợp vào xương cốt của hắn. Trên bề mặt xương sườn và xương tay của Đạo Huyền bắt đầu xuất hiện những đường vân màu xám bạc bóng dầu, tỏa ra kiếm ý bén nhọn vô song dẫu không cần đan điền linh lực.


Sau ba canh giờ chịu đựng tra tấn tột cùng, tiếng sáo trúc trên đỉnh vách đá dần dần dứt hẳn.


Diệp Khuê Âm khẽ hạ sáo xuống, gương mặt thanh tú trắng bệch vì tiêu hao quá nhiều hồn lực, nàng lặng lẽ quay người biến mất vào màn sương mù trăng máu.


Trong hang đá, Đạo Huyền từ từ mở mắt ra. Đồng tử mắt trái đỏ rực dần thu lại, để lộ đôi mắt đen sâu thẳm đầy tĩnh lặng. Hắn cúi đầu nhìn nhục thân của mình. Làn da toàn thân dẫu còn bám đầy máu khô và bụi quặng, nhưng bên dưới lớp da thịt ấy là những đường vân xám bạc rực sáng nhạt của kiếm cốt sơ khởi kiên cố.


Hắn khẽ nắm chặt nắm đấm tay phải, cảm nhận được một sức mạnh thể chất quật cường dâng trào, đủ để hắn chém rách hộ thể cương khí của tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng trung mà không cần linh lực.


"Đã chế ngự được tâm ma, rèn thành kiếm cốt bước đầu." Tần Thiết Y nhìn hắn bằng đôi mắt mù lòa, giọng nói trầm xuống đầy nghiêm trọng. "Nhưng chớ vội mừng. Sự rò rỉ oán khí khổng lồ trong đêm trăng máu này đã kích hoạt trận pháp cảnh báo của Thiết Huyết Đường. Chấp pháp giả ngoại môn Mạc Thiên Nhai đang dẫn theo đội tuần tra tiến về phía nghĩa trang này để vây quét."


Đạo Huyền đứng thẳng dậy, vạt áo xám rách phất phơ trong gió đêm. Hắn khẽ vuốt ve thanh kiếm gãy rỉ sét quấn trong băng gạc rỉ máu ở tay phải, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía lối vào nghĩa trang mờ tối, nơi những luồng ánh sáng kiếm quang đang xé rách màn sương trăng máu áp sát tới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!