Sợi Chỉ Nhân Quả Đầu Tiên
Bóng tối dưới lòng Quặng sắt Hắc Thiết chưa bao giờ mang lại cảm giác an toàn. Nó đặc quánh, nồng nặc mùi lưu huỳnh rỉ sét và hơi ẩm lạnh buốt rỉ ra từ những vách đá rạn nứt. Ở rìa ngoài của nghĩa trang kiếm phế, tiếng nước mưa nhỏ giọt từ trần hang đá lộ thiên vọng xuống, hòa cùng tiếng gió rít u uẩn qua vạn khe hở của những thanh tàn kiếm rỉ sét.
Đoàn Đạo Huyền đứng nép mình sau một khối đá quặng lớn. Hắn cúi đầu nhìn bàn tay phải đang quấn băng gạc trắng đã rỉ ra những vệt máu tươi rực sáng nhạt. Lồng ngực hắn thắt lại. Vết thương do bị khoét đi Kiếm Cốt Chí Tôn vẫn nhức nhối, mỗi nhịp thở là một lần oán khí rỉ sét ăn mòn vào tận phế mạch rách nát. Đan điền của hắn hoàn toàn trống rỗng, không một chút linh lực, nhưng sâu trong thức hải, thanh kiếm gãy Vạn Cổ Nhân Quả vẫn đang âm thầm cộng hưởng với nhịp đập của địa mạch.
Hắn đang vận hành Quy Tích Hư Vô. Đây không phải là một loại công pháp dùng linh lực để ẩn thân, mà là một thủ đoạn tuyệt diệu giúp hắn thu hồi toàn bộ khí tức phàm trần, khóa chặt đan điền rách nát để biến bản thân thành một hư vô hoàn hảo giữa nghĩa trang kiếm mộ hoang phế này. Không một thần thức của tu sĩ Luyện Khí Kỳ nào có thể phát hiện ra một kẻ không có lấy một tia linh lực dao động.
"A Thất, ngươi còn muốn giấu đến bao giờ? Giao ra đây!"
Một giọng nói hống hách, thô bạo vang lên từ phía lối rẽ hầm mỏ, phá tan sự tĩnh lặng u ám của nghĩa trang.
Đạo Huyền khẽ nhíu mày. Hắn nhận ra giọng nói đó. Là Vương Hổ, gã ác bá khét tiếng chuyên cầm đầu nhóm lưu manh phu mỏ tại khu vực này. Vương Hổ có thân hình cao lớn lực lưỡng như một con gấu xám, làn da ngăm đen đầy sẹo mụn quặng, tay chân thô kệch dính đầy bụi than đen. Y tuy là phàm nhân, nhưng nhờ luyện võ phàm tục và sở hữu sức khỏe trời sinh, lại thêm tính tình hèn hạ, xảo quyệt nên được cai mỏ Trương Thiết nhận làm chó săn, chuyên đi cướp đoạt tài nguyên của những kiếm nô yếu thế.
Qua khe đá hẹp, Đạo Huyền nhìn thấy thiếu niên tạp dịch A Thất đang bị dồn vào góc vách đá ẩm ướt. Cậu bé mười lăm tuổi gầy gò, lưng hơi gù dưới lớp áo tạp dịch vá chằng vá đụp rộng thùng thình. Trên gương mặt lấm lem bụi than của A Thất lộ rõ vẻ sợ hãi, nhưng hai bàn tay nhỏ gầy gò của cậu vẫn ghì chặt lấy một chiếc túi vải thô trước ngực.
"Ta... ta không có gì cả! Đây chỉ là sắt phế liệu ta nhặt được thôi!" Giọng A Thất run rẩy, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định.
"Sắt phế liệu?" Vương Hổ cười khẩy, bước tới một bước, mặt đất dưới chân y rầm rầm rung nhẹ. Y giật lấy chiếc xẻng xúc quặng nhỏ tự mài sắc bén của A Thất ném phăng xuống đất. "Mắt chó của ta chưa mù! Ta ngửi thấy mùi oán lực tinh thuần tỏa ra từ túi của ngươi. Ngươi lén lút thu gom Oán Linh Tinh Thạch cực phẩm cho gã phế vật Đoàn Đạo Huyền kia đúng không?"
Oán Linh Tinh Thạch. Đó là những viên tinh thạch biến dị hình thành từ oán niệm của hàng vạn kiếm nô chết oan dưới hầm mỏ này. Đối với tu sĩ chính đạo thông thường, loại đá này chứa kịch độc tà ác có thể làm thạch hóa kinh mạch, nhưng đối với Đạo Huyền — kẻ đang ngầm mài kiếm bằng oán niệm để khôi phục đan điền — thì đây chính là tài nguyên vô giá.
A Thất đã liều mạng bò qua những khe mỏ hẹp hiểm trở hằng đêm để nhặt nhạnh từng mảnh vụn oán thạch này cho hắn.
"Không phải! Đây là của ta!" A Thất hét lên, cố gắng vùng vẫy.
"Chát!"
Vương Hổ thẳng tay tát mạnh một cái khiến A Thất ngã nhào ra đất mỏ, khóe miệng rỉ máu đỏ tươi. Chiếc túi vải thô tuột khỏi tay cậu, rơi ra ba viên Oán Linh Tinh Thạch nhỏ bằng ngón cái, tỏa ra luồng u quang màu đỏ xám mờ nhạt giữa bóng tối.
"Ồ, quả nhiên là oán thạch cực phẩm!" Đôi mắt ti hí của Vương Hổ sáng rực lên đầy tham lam. Y cúi xuống nhặt những viên đá lên, rồi quay sang nhìn A Thất bằng ánh mắt tàn độc. "Gã phế vật kia dẫu có thức tỉnh thế nào thì cũng chỉ là một tên phế mạch tuyệt mạch. Ngươi thà dâng hiến cho hắn còn hơn quy phục ta? Hôm nay, nếu ngươi không nói ra chỗ gã đang trốn mài kiếm, ta sẽ bẻ gãy từng khớp xương tay của ngươi!"
Y rút từ hông ra một thanh đoản đao rỉ sét tự mài, lưỡi đao tuy sứt mẻ nhưng vẫn ánh lên sát khí lạnh lùng dưới ánh lửa lò rèn xa xa. Vương Hổ nắm lấy cổ tay gầy gò của A Thất, đè chặt xuống một tảng đá quặng rạn nứt.
"Nói! Gã phế vật kia đang trốn ở đâu?"
A Thất đau đớn đến mức mặt mũi nhăn nhó, nhưng cậu vẫn nghiến chặt răng, nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu vào mặt Vương Hổ: "Ngươi... nằm mơ đi! Đại ca Đạo Huyền không phải là phế vật!"
"Rầm!"
Vương Hổ tức giận giẫm mạnh chân xuống đất, vung đoản đao định chém xuống khớp tay của A Thất.
Từ trong bóng tối vách đá, Đoàn Đạo Huyền chứng kiến toàn bộ sự việc. Sát ý trong lòng hắn bùng lên như sóng cuộn, nhưng lý trí tuyệt đối đã giữ chân hắn lại. Nhục thân của hắn hiện tại cực kỳ yếu ớt, đan điền trống rỗng, nếu xông ra đấu tay đôi vật lý với một kẻ có sức khỏe lực lưỡng như Vương Hổ, hắn chắc chắn sẽ chịu thiệt thòi lớn, chưa kể tiếng động chiến đấu sẽ thu hút đội tuần tra của cai mỏ Trương Thiết gần đó.
Hắn phải dùng mưu trí. Hắn phải thử nghiệm sức mạnh thực sự của thanh kiếm gãy.
Đạo Huyền nhắm mắt trái lại, dốc hết thần thức lực đang kiệt quệ vào mắt trái. Khi hắn mở mắt ra, đồng tử mắt trái đột ngột hóa thành màu đỏ tươi rực sáng như ngọn lửa rỉ máu giữa đêm tối — Nhân Quả Nhãn sơ khởi chính thức kích hoạt.
Thế giới xung quanh hắn lập tức biến đổi. Mọi cảnh vật phồn hoa hay hang tối đều hóa thành hai màu trắng xám hư vô của dòng thời gian. Nhưng nổi bật giữa hư không ấy là những sợi tơ vận mệnh phát sáng kết nối giữa vạn vật.
Đạo Huyền nhìn thẳng vào Vương Hổ. Trên đỉnh đầu y xuất hiện một sợi tơ may mắn màu đỏ nhạt, mỏng manh nhưng đang rực cháy liên kết y với một sợi xích khí vận màu đỏ đậm hơn ở phía xa — đó chính là sự bảo hộ khí vận và quyền lực cai trị của cai mỏ Trương Thiết đứng sau y. Nhờ có sợi tơ may mắn này, Vương Hổ hành sự tàn ác hằng ngày tại khu mỏ mà luôn tránh thoát được các vụ sập hầm hay tai nạn đá lở.
Đạo Huyền khẽ dịch chuyển tầm mắt lên trần hầm mỏ ngay phía trên đầu Vương Hổ. Bằng Nhân Quả Nhãn, hắn nhìn thấy kết cấu địa chất của trần hang đá đang rạn nứt nghiêm trọng, một khối đá quặng nặng hàng trăm cân đang ở trạng thái lỏng lẻo cực kỳ nguy hiểm. Nhưng vì khí vận của Vương Hổ chưa tận, nên khối đá ấy vẫn chưa rơi xuống.
"Chỉ cần chém đứt may mắn của ngươi, địa tai tự nhiên sẽ hoàn thành phần việc còn lại."
Đạo Huyền âm thầm tính toán. Hắn từ từ rút thanh kiếm gãy rỉ sét Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm ra khỏi lớp băng gạc quấn chặt ở tay phải. Thanh kiếm gãy không có mũi, không có lưỡi sắc bén, thân kiếm loang lổ những vết rỉ sét đen kịt, nhưng khi xuất hiện, nó liền phát ra một tiếng ngân vang bi tráng vạn cổ vô hình trong thức hải hắn.
Hắn vận hành Nhân Quả Kiếm Quyết (Tàn Thiên). Không cần linh lực đan điền, hắn dùng oán khí tích lũy từ vạn tàn kiếm xung quanh để làm dịu cơn đau buốt gân cốt, ngưng tụ thành một tia kiếm mang màu xám bạc mờ nhạt bao bọc quanh lưỡi kiếm gãy.
Hắn chậm rãi bước ra khỏi bóng tối, bước chân nhẹ nhàng không tiếng động nhờ Quy Tích Hư Vô. Khoảng cách giữa hắn và Vương Hổ chỉ còn mười bước.
Lúc này, A Thất đang tuyệt vọng cố gắng nhặt một viên đá nhỏ dưới đất ném vào mặt Vương Hổ hòng đánh lạc hướng, nhưng Vương Hổ chỉ khẽ nghiêng đầu né tránh rồi gạt phăng viên đá đi một cách dễ dàng. Y cười tàn độc, lưỡi đoản đao rỉ sét đã áp sát vào cổ tay của thiếu niên.
"Cái tay này của ngươi, hôm nay ta nhận trước!"
"Dừng tay."
Một giọng nói lạnh lùng, tĩnh lặng như nước sâu đột ngột vang lên từ phía sau lưng Vương Hổ.
Vương Hổ giật mình quay phắt lại. Khi nhìn thấy Đoàn Đạo Huyền đứng đó dưới màn mưa bụi quặng đỏ rực, mặc bộ áo vải thô rách nát, tay cầm thanh kiếm gãy rỉ sét thô kệch, y bỗng cười lớn đầy khinh bỉ:
"Ha ha! Ta tưởng là ai, hóa ra là gã phế sài gác mộ tự dẫn xác đến đây! Đoàn Đạo Huyền, ngươi tưởng cầm một thanh sắt phế liệu gãy nát kia là có thể cứu được tên tạp dịch này sao? Hôm nay ta sẽ phế luôn cả hai ngươi!"
Đạo Huyền không đáp. Đôi mắt trái đỏ rực của hắn khóa chặt vào sợi tơ may mắn màu đỏ nhạt trên đỉnh đầu Vương Hổ. Hắn vung tay phải rỉ máu, thanh kiếm gãy vạch ra một quỹ đạo kỳ dị giữa hư không.
Chém Đứt Khí Vận!
Lưỡi kiếm gãy đi qua hư không hoàn toàn im lặng, không mang theo đao phong sắc bén, không để lại bất kỳ vết thương tổn vật lý nào trên cơ thể Vương Hổ. Thế nhưng, trong tầm nhìn của Nhân Quả Nhãn, tia kiếm mang màu xám bạc lướt qua đã cắt đứt đôi sợi tơ may mắn rực sáng đỏ nhạt của y một cách dứt khoát.
"Phựt!"
Sợi tơ đứt đôi, tan biến vào hư vô xám xịt.
"Hự..."
Ngay khoảnh khắc sợi tơ may mắn bị cắt đứt, một cơn phản phệ nhân quả tàn khốc dội ngược vào lồng ngực Đạo Huyền. Vết xăm chữ thập đỏ rực trước ngực hắn bỗng chốc co thắt dữ dội, mang theo một cơn đau thiêu đốt xương cốt tột cùng như có vạn lôi đánh trúng kinh mạch. Đạo Huyền cắn chặt môi đến rỉ máu, nhịn đau đớn không phát ra tiếng động, tay trái nắm chặt lấy ngực áo để giữ vững thăng bằng.
Nhưng quả báo nhãn tiền của Vương Hổ đã đến lập tức.
"Chết đi, gã phế vật!" Vương Hổ gầm lên, vung đoản đao lao thẳng về phía Đạo Huyền với sức mạnh thể chất hung tợn.
Thế nhưng, ngay khi y vừa bước bước đầu tiên, y bỗng trượt chân vào một vũng bùn quặng trơn trượt dưới đất mỏ — vũng bùn mà bình thường y luôn dễ dàng né tránh. Cú trượt chân bất ngờ khiến trọng tâm của y hoàn toàn sụp đổ, cơ thể cao lớn lực lưỡng ngã nhào về phía trước.
Chưa dừng lại ở đó, thanh đoản đao rỉ sét tự mài trên tay y tuột khỏi tay cầm do mồ hôi dính quặng trơn trợt, bay ngược ra sau và cắm phăng vào chính bắp đùi của y.
"Á!"
Vương Hổ hét lên đau đớn, máu tươi bắn ra. Y điên cuồng giãy giụa hòng bò dậy, nhưng khí vận sụp đổ cực hạn đã kích hoạt địa tai tự nhiên của hầm mỏ.
"Rắc... rắc..."
Tiếng nứt đá khô khốc vang lên dữ dội từ phía trần hang đá ngay phía trên đầu y. Khối đá quặng nặng hàng trăm cân vốn lỏng lẻo vạn năm qua, nay mất đi sự che chở của khí vận may mắn, lập tức rạn nứt hoàn toàn và đổ sập xuống.
"Ầm!"
Một tiếng nổ lớn vang dội làm rung chuyển cả một góc hầm mỏ quặng sắt Hắc Thiết. Bụi quặng đỏ bay mù mịt xua tan màn sương độc xám xịt xung quanh. Khối đá khổng lồ rơi thẳng xuống, đè nghiến lấy hai chân của Vương Hổ.
"Rắc!"
Tiếng xương cốt vỡ vụn sắc lạnh vang lên rõ mồn một giữa tiếng đá lở.
"A... A... Chân của ta! Cứu mạng!" Vương Hổ la hét thảm thiết dưới đống đá đổ nát, khuôn mặt hống hách thường ngày giờ đây xám ngoét đầy máu và bụi than, đôi mắt trợn trừng kinh hoàng nhìn Đoàn Đạo Huyền đang đứng lặng lẽ giữa màn bụi đỏ.
Y không hiểu vì sao mình lại gặp tai nạn liên tiếp thảm khốc như vậy. Y chỉ biết rằng, gã thiếu niên phế mạch trước mặt dẫu không hề chạm vào y một ngón tay, nhưng ánh mắt đỏ rực của hắn lại mang theo uy lực phán xét lạnh lùng của thần tiên.
Đạo Huyền lờ đi tiếng gào thét thảm khốc của kẻ thù. Hắn khẽ vẩy nhẹ thanh kiếm gãy rỉ sét, thu hồi nó vào trong lớp băng gạc quấn tay phải. Ngay khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được một luồng oán khí tinh thuần bất khuất — sinh ra từ sự sụp đổ khí vận của Vương Hổ và oán hận của phu mỏ xung quanh — đang từ thanh kiếm gãy phản hồi ngược lại vào nhục thân của hắn.
Luồng oán khí tinh thuần này chạy dọc theo kinh mạch tay phải, làm dịu đi cơn đau thiêu đốt của tội ấn trước ngực, đồng thời ngầm bồi bổ vào hệ thống kinh mạch phế mạch rách nát của hắn. Hắn đứng thẳng người dậy, cảm nhận được sức mạnh thể chất của mình đã khôi phục thêm một phần nhỏ.
A Thất từ dưới đất bò dậy, đôi mắt to tròn nhìn Đạo Huyền đầy sùng bái và kinh ngạc: "Đại ca... huynh... huynh thực sự làm được rồi! Huynh không cần dùng linh lực vẫn có thể bẻ gãy y!"
Đạo Huyền bước tới nhặt ba viên Oán Linh Tinh Thạch cực phẩm dưới đất đưa lại cho A Thất, rồi lặng lẽ thu hồi thanh kiếm gãy. Hắn nhìn sâu vào bóng tối hầm mỏ phía sau, nơi tiếng hét thảm thiết của Vương Hổ chắc chắn sẽ sớm thu hút sự chú ý của cai mỏ Trương Thiết.
Sợi chỉ nhân quả đầu tiên đã đứt, nhưng áp lực tàn khốc hơn của thế lực cai trị vừa mới bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!