Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Lò Thiêu Ác Độc, Quả Báo Ngô Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ngọn lửa độc màu xanh lục tà ác gào thét cuồn cuộn bao phủ lấy Đoàn Đạo Huyền, tiếng cười điên loạn của Ngô Độc vang dội khắp mật thất đá. Sức nóng từ lòng đỉnh đồng Phách Thể Đan Đỉnh phả ra bỏng rát, thiêu đốt không khí xung quanh thành một màn sương độc hừng hực sát cơ.


Trong trung tâm của biển lửa xanh tà dị ấy, Đoàn Đạo Huyền đứng sừng sững. Cánh tay trái của hắn – cánh tay duy nhất còn có thể cử động linh hoạt – đang nắm chặt thanh Thiết Thai Kiếm thô kệch. Thế nhưng, dưới nhiệt độ kinh hoàng của lửa độc Phách Thể, lớp sắt đen bọc ngoài của Thiết Thai Kiếm đã rạn nứt nghiêm trọng, từng mảnh sắt phế rỉ sét đỏ rực rơi rụng lả tả dưới đất đá, để lộ ra những đường vân cổ xưa rỉ sét nhưng rực sáng u quang đỏ xám của thanh Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm (Gãy) ẩn giấu bên trong.


"Ha ha ha! Đoàn Đạo Huyền! Ngươi dẫu có kiếm cốt và nhãn lực thần thông thì đã sao? Trước ngọn lửa độc Phách Thể cực hạn của ta, ngươi chỉ là một gã phế vật tuyệt mạch rách nát tự tìm đường chết mà thôi!" Ngô Độc gầm lên điên cuồng, đôi bàn tay gầy gò như bộ xương khô vung mạnh lên trời, liên tục thúc giục luồng lửa độc màu xanh lục vây khốn lấy Đạo Huyền.


Cơn đau thiêu đốt xương cốt tột cùng ập đến nhục thân tàn tạ của Đạo Huyền. Làn da cánh tay trái của hắn phồng rộp, rỉ ra những giọt máu đen do độc tố gỗ sồi ăn mòn da thịt trước đó kết hợp với sức nóng của lửa độc. Cánh tay phải quấn băng gạc rỉ máu của hắn buông thõng bất động hoàn toàn, kinh mạch đã bị thạch hóa lạnh lẽo ăn mòn sâu vào tận xương tủy. Vết thương rỉ máu trước ngực nhói lên từng cơn buốt lạnh như muốn xé toạc lồng ngực hắn ra làm đôi.


Thế nhưng, đôi mắt của Đạo Huyền vẫn tĩnh lặng như nước sâu. Đồng tử Nhân Quả Nhãn Sơ Khai ở mắt trái hắn rực cháy u quang đỏ thẫm, máu tươi đỏ tươi rỉ ra từ khóe mắt chảy dài xuống mặt đầy bi tráng. Hắn không hề hoảng loạn, lý trí tuyệt đối đang vận hành điên cuồng trong thức hải.


*Hắn đang đợi.*


Đạo Huyền nhận thấy Ngô Độc chiến đấu dựa hoàn toàn vào việc khống chế lửa độc từ Phách Thể Đan Đỉnh. Hỏa diễm bảo vệ quanh nhục thân lão quá nóng, nếu Đạo Huyền vội vã vung kiếm tấn công vật lý trực diện, Thiết Thai Kiếm chắc chắn sẽ vỡ vụn hoàn toàn trước khi chạm vào người lão. Hắn phải nhẫn nhịn chịu đựng đau đớn thể xác, giả vờ như đã tuyệt lộ để dụ Ngô Độc chủ quan mất cảnh giác tiến lại gần.


Quả nhiên, nhìn thấy Đạo Huyền đứng im trong biển lửa xanh, nhục thân run rẩy rỉ máu, Ngô Độc tưởng rằng hắn đã kiệt sức và sắp bị luyện hóa. Lão già tàn ác cười lên những tiếng khàn đặc ghê rợn, chậm rãi sải bước tiến lại gần mép lò đan, móng tay dài đen kịt lăm lăm vung lên hòng tung đòn kết liễu.


"Đến lúc làm tá dược cho ta rồi, gã phế vật gác mộ!"


Ngay khoảnh khắc Ngô Độc bước vào phạm vi ba trượng, mắt trái rỉ máu của Đạo Huyền đột ngột co rụt lại. Qua nhãn lực nhân quả cực hạn, hắn nhìn thấy một sợi tơ khống hỏa nhân quả rực sáng đỏ rực nối giữa ngón tay của Ngô Độc và trận nhãn khống hỏa dưới đáy Phách Thể Đan Đỉnh.


*Chính là lúc này!*


Đoàn Đạo Huyền gầm lên một tiếng bi phẫn. Hắn từ bỏ hoàn toàn thanh Thiết Thai Kiếm đã rạn nứt vỡ vụn. Tay trái hắn vung mạnh, trực tiếp rút thanh Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm (Gãy) rỉ sét không lưỡi ra ngoài. Thanh kiếm gãy ngân vang một tiếng bi tráng vạn cổ, tỏa ra luồng oán khí màu đỏ xám cuồn cuộn.


Hắn không chém vào nhục thân của Ngô Độc. Lưỡi kiếm gãy rỉ sét đi qua hư không, chém thẳng vào sợi tơ khống hỏa nhân quả rực sáng đỏ rực kia!


*Phựt!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ tầng quy luật nhân quả. Sợi dây khống hỏa bị chém đứt hoàn toàn trong tích tắc.


Ngay lập tức, ngọn lửa xanh độc tà ác bùng nổ mất kiểm soát. Không còn sự khống chế của chú ngữ, luồng hỏa diễm cực nóng từ Phách Thể Đan Đỉnh lập tức quay ngược trở lại, phản phệ dữ dội vào chính kinh mạch của Ngô Độc.


"A... A... Không thể nào! Linh lực khống hỏa của ta!" Ngô Độc thét lên một tiếng kinh hoàng. Lửa độc màu xanh lục bùng cháy dữ dội trên hai cánh tay gầy gò của lão, thiêu rụi lớp đan bào màu đỏ xám bẩn thỉu và ăn mòn da thịt lão thành những mảng xương đen kịt. Kinh mạch toàn thân lão bị ngọn lửa phản phệ thiêu rụi, linh lực Luyện Khí tầng 8 hỗn loạn tự bạo trong đan điền.


Trong cơn điên loạn và đau đớn tột cùng, Ngô Độc biết mình đã tuyệt lộ. Đôi mắt sâu hoắm của lão rực lên ánh sáng tà ác điên cuồng, lão vung trảo độc mang theo Phế Đan Độc Dịch kịch độc lao thẳng về phía Đạo Huyền hòng đồng quy vu tận.


"Đoàn Đạo Huyền! Ta có chết cũng phải kéo ngươi xuống địa ngục!"


Đoàn Đạo Huyền lạnh lùng nhìn đối thủ đang điên cuồng giãy giụa trong ngọn lửa độc nổ tung. Hắn siết chặt thanh kiếm gãy Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm bằng tay trái, tập trung toàn bộ oán niệm phu mỏ và huyết khí phàm nhân bất khuất trước ngực.


"Tuyệt Duyên Trảm!"


Đạo Huyền vung kiếm gãy xuất ra toàn lực. Một tia kiếm mang màu đỏ xám mang theo tiếng khóc than bi tráng của vạn kiếm nô lướt qua hư không, chém đứt hoàn toàn sợi tơ liên kết huyết mạch tà ác của Ngô Độc với khí vận bảo hộ của Thiên Bảo Các đứng sau lưng y.


*Ầm!*


Đạo cơ của Ngô Độc sụp đổ hoàn toàn trong nháy mắt. Tu vi Luyện Khí tầng 8 của lão biến mất không còn một vết tích, biến lão thành một gã phế nhân tàn phế không thể ngưng tụ một tia linh lực.


Đoàn Đạo Huyền bước lên một bước, tay trái vung kiếm gãy gạt phăng trảo độc yếu ớt của lão, đồng thời tung một cú đá sấm sét bằng chân phải, tống thẳng thân hình gầy gò như bộ xương khô của Ngô Độc vào chính chiếc lò luyện đan Phách Thể Đan Đỉnh đang rực cháy dữ dội.


"A... A... Tha mạng... Chưởng sự cứu ta..." Tiếng gào thét thảm thiết của Ngô Độc vang lên tuyệt vọng từ trong lòng đỉnh đồng, rồi nhanh chóng bị ngọn lửa độc màu xanh lục nuốt chửng hoàn toàn. Nợ máu dùng phàm nhân luyện đan của lão cuối cùng đã phải thanh toán sòng phẳng bằng chính mạng sống của mình.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Sự biến mất của Ngô Độc và luồng oán khí hiến tế của lão khiến Phách Thể Đan Đỉnh mất đi sự cân bằng hoàn toàn. Chiếc đỉnh đồng xanh rỉ sét rung chuyển dữ dội, các trận văn rết trên thân đỉnh rạn nứt rỉ ra dòng máu đen tà ác, chuẩn bị bùng nổ tung toàn bộ mật thất đá.


Giữa đống đổ nát hỗn loạn và khói độc Phế Đan Độc Dịch cuồn cuộn dâng lên, Đạo Huyền dùng Nhân Quả Nhãn nhìn thấy một chiếc bình ngọc màu trắng tuyết đang lơ lửng ngay mép đan đỉnh sắp sụp đổ.


*Đó chính là thuốc giải đan độc cứu mạng cho muội muội Đoàn Dao!*


Thời hạn tính mạng mong manh của Đoàn Dao chỉ còn chưa đầy năm mươi phút. Đạo Huyền không hề do dự, hắn lao vút người về phía trước, vươn cánh tay trái phồng rộp rỉ máu đen ra hòng đoạt lấy bình ngọc giải dược.


Thế nhưng, nhiệt độ cực cao từ đan đỉnh sắp nổ tung phả ra thiêu đốt dữ dội. Khi ngón tay trái của hắn vừa chạm vào chiếc bình ngọc, luồng tàn hỏa diễm màu xanh lục lập tức bùng lên ăn mòn da thịt tay trái hắn. Đau đớn kinh hoàng khiến hắn suýt nữa ngất đi, bàn tay trái bị bỏng rát rỉ máu sâu vô cùng tàn nhẫn.


Nhưng bằng một ý chí bất khuất phi thường, Đoàn Đạo Huyền vẫn siết chặt bình thuốc giải trong lòng bàn tay trái rỉ máu, dứt khoát kéo chiếc bình ngọc ra khỏi phạm vi đan đỉnh.


*Ầm! Oành!*


Chiếc lò luyện đan Phách Thể Đan Đỉnh hoàn toàn nổ tung thành trăm mảnh đồng phế rỉ sét rải rác dưới đất. Luồng oán khí và khói độc khổng lồ bùng nổ dữ dội, làm sập đổ hoàn toàn vách đá và trần mật thất luyện đan. Những tảng đá khổng lồ r rầm rầm rơi xuống nhắm thẳng vào nhục thân tàn tạ của Đạo Huyền.


Trong tuyệt cảnh mật thất sụp đổ, Đoàn Đạo Huyền vận hành thần thức cảm nhận địa mạch trận văn dưới lòng đất mỏ sâu sắc.


"Địa Mạch Cộng Hưởng Hộ Thân!"


Hắn gầm lên một tiếng khàn đặc. Thần thức lực tiêu hao cực lớn kết nối với các trận văn cổ dưới lòng đất mỏ, câu động linh lực đất đá xung quanh cuộn lại, tạo thành một lớp lá chắn đất đá màu xám đen dày cộp bao bọc quanh nhục thân rách nát của hắn rực sáng u quang.


*Uỳnh! Uỳnh!*


Những tảng đá khổng lồ rơi xuống bị lá chắn địa mạch cản phá hoàn toàn, nổ tung thành những mảnh vụn cát bụi. Đoàn Đạo Huyền ôm chặt bình thuốc giải trong lồng ngực rỉ máu, tay trái vung kiếm gãy chém rách màng sương khói độc Phế Đan đang bao phủ, dứt khoát đột phá bức tường đá đang rạn nứt sụp đổ của Đan Đường để tìm đường thoát chạy.


Ngô Độc đã hóa thành tro bụi đen kịt dưới đáy lò luyện đan tội ác. Thế nhưng, tiếng nổ lớn kinh hoàng của Đan Đường đổ nát đã vang dội khắp không gian ngoại môn Quy Nguyên Kiếm Tông, báo động đến toàn bộ hệ thống phòng vệ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!