Mật Thất Huyết Trận, Vạch Trần Tội Ác
Cánh cửa đá nặng nề của mật thất luyện đan rầm rầm mở ra, luồng hơi nóng hầm hập mang theo mùi máu tanh nồng nặc và vị lưu huỳnh độc hại lập tức ùa vào mặt Đoàn Đạo Huyền. Bên trong, không gian chật hẹp được bao phủ bởi một thứ ánh sáng xanh lục tà dị, phát ra từ ngọn lửa độc đang liếm láp dưới đáy một chiếc đỉnh đồng khổng lồ.
Đó chính là Phách Thể Đan Đỉnh – chiếc lò luyện đan bằng đồng xanh rỉ sét, công cụ tội ác tột cùng của Đan sư tàn ác Ngô Độc. Chiếc đỉnh cao hơn trượng, trên thân khắc đầy những trận văn nguyền rủa ngoằn ngoèo như những con rết đang bò. Dưới đáy đỉnh, ngọn lửa độc màu xanh lục cháy xèo xèo, tỏa ra luồng khói xám đục ngầu ăn mòn cả vách đá xung quanh.
Nhưng cảnh tượng tàn khốc nhất lại đang diễn ra ngay bên miệng đan đỉnh.
Một đứa trẻ phàm nhân khoảng tám, chín tuổi, thân hình gầy gò trơ cả xương sườn, toàn thân chỉ khoác một mảnh vải thô rách nát bẩn thỉu. Đứa bé bị xích sắt đen khóa chặt hai tay, đang quỳ sụp bên mép lò đan rực lửa. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nó nhem nhuốc bụi than, đôi mắt to tròn ngập tràn nỗi sợ hãi tột cùng nhưng không thể phát ra tiếng khóc, bởi cổ họng đã bị Ngô Độc dùng độc dược cướp đi tiếng nói. Nó chỉ biết run rẩy co rúm người lại mỗi khi luồng hơi nóng từ lòng đỉnh đồng phả ra bỏng rát.
Đứng ngay cạnh đứa trẻ là Ngô Độc. Lão già gầy gò như một bộ xương khô khoác chiếc đan bào màu đỏ xám bẩn thỉu bám đầy tàn tro đan dược. Mái tóc lão xơ xác như cỏ úa, làn da mặt nhăn nheo xám ngoét như da người chết. Đôi bàn tay gầy guộc với những móng tay dài đen kịt, bốc mùi dược liệu thối rữa tà ác đang lăm lăm túm lấy mái tóc xơ xác của đứa bé dược nô tội nghiệp, chuẩn bị thẳng tay ném nó vào Phách Thể Đan Đỉnh đang sôi sùng sục để làm vật hiến tế luyện chế Thọ Nguyên Đan.
"Hắc hắc... Huyết khí phàm nhân tội huyết quả nhiên là tá dược tốt nhất. Viên Thọ Nguyên Đan này một khi thành hình, thọ nguyên của ta sẽ lại được kéo dài thêm ba năm!" Ngô Độc cười lên những tiếng khàn đặc, ghê rợn như tiếng hai thanh tre cọ sát vào nhau giữa nghĩa địa.
Đứng ở cửa mật thất, Liễu Nguyệt hếch cằm nhìn cảnh tượng đó với vẻ mặt hoàn toàn thờ ơ, thậm chí khóe miệng nàng ta còn nở một nụ cười khinh bỉ. Đối với những kẻ tu tiên thanh cao như nàng ta, sinh mạng của phàm nhân hay dược nô tuyệt mạch chỉ là thứ rác rưởi không đáng một xu, chỉ xứng làm chất dinh dưỡng cho đan lò.
"Sư thúc, củi độc tẩm kịch độc Phế Đan đã được mang tới rồi." Liễu Nguyệt kiêu ngạo cất giọng, đồng thời dùng chân đá mạnh vào hông Đoàn Đạo Huyền. "Tên phế vật kia! Còn không mau vác hòm củi độc đặt xuống bên cạnh đan đỉnh cho sư thúc!"
Đoàn Đạo Huyền cúi đầu thật thấp dưới lớp mặt nạ bạc, tay trái vác hòm củi độc nặng nề lết từng bước chân khập khiễng tiến vào mật thất. Cánh tay trái của hắn lúc này đã bị độc tố gỗ sồi ăn mòn nổi lên những vết phồng rộp rỉ máu đen đau đớn dữ dội, còn cánh tay phải quấn băng gạc rỉ máu thì buông thõng bất động do bị thạch hóa gân cốt hoàn toàn. Vết thương rỉ máu trước ngực hắn nhói lên từng cơn buốt lạnh như muốn xé toạc lồng ngực.
Nhưng khi ánh mắt hắn lướt qua đứa bé dược nô đang run rẩy bên miệng lò đan, lồng ngực Đoàn Đạo Huyền bỗng nhiên bùng lên một ngọn lửa phẫn nộ tột cùng.
*Đây chính là cách bọn chúng luyện chế Thọ Nguyên Đan! Dùng máu thịt phàm nhân, dùng sinh mạng của những đứa trẻ vô tội để đổi lấy thọ nguyên giả tạo cho tu sĩ tiên môn! Sự tàn ác này, sự thối nát này dẫu có dùng cả nước sông địa giới cũng không thể rửa sạch!*
Đoàn Đạo Huyền không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.
*Rầm!*
Hắn thẳng tay ném mạnh hòm củi độc cực nặng xuống đất đá. Tiếng động lớn vang dội khắp mật thất chật hẹp, khiến đống củi độc văng tung tóe, khói độc màu xanh lục bốc lên nghi ngút.
Liễu Nguyệt giật mình, khuôn mặt bầu bĩnh lập tức co rúm lại vì tức giận. Nàng ta vung chiếc lò luyện đan bằng đồng nhỏ trên tay, chỉ thẳng vào mặt Đạo Huyền quát lớn: "Tên phế vật guốc mỏ kia! Ngươi chán sống rồi sao dập đầu dập cổ mà dám làm hỏng củi độc của sư thúc!"
Đoàn Đạo Huyền không quỳ sụp xuống van xin như trước. Hắn từ từ đứng thẳng lưng dậy. Dáng người hắn gầy gò nhưng sừng sững như một thanh kiếm cổ xuất vỏ. Hắn vươn tay trái lên, chậm rãi tháo chiếc mặt nạ bạc cũ kỹ xuống, để lộ khuôn mặt góc cạnh thanh tú nhưng lạnh lùng như băng vạn năm. Đôi mắt trái của hắn đột ngột mở ra, đồng tử Nhân Quả Nhãn Sơ Khai rực cháy một luồng u quang đỏ thẫm như ngọn lửa rỉ máu giữa đêm tối.
"Ngươi... ngươi là..." Liễu Nguyệt trợn tròn mắt kinh hoàng khi nhìn rõ khuôn mặt dưới lớp mặt nạ. Nàng ta lập tức nhận ra gã phế vật gác mộ mà toàn tông môn đang truy nã gắt gao. "Đoàn Đạo Huyền! Ngươi chưa chết?!"
"Đoàn Đạo Huyền?" Ngô Độc cũng giật mình quay ngoắt đầu lại. Đôi mắt sâu hoắm như hai hốc xương khô của lão già nhìn chằm chằm vào Đạo Huyền, móng tay đen kịt siết chặt lấy tóc đứa bé dược nô. Lão kinh ngạc nhận ra kẻ đứng trước mặt chính là gã phế vật tuyệt mạch bị Lâm Trường Phong khoét ngực cướp đi kiếm cốt chí tôn năm xưa.
"Lũ súc sinh tiên môn giả nhân giả nghĩa." Giọng nói của Đoàn Đạo Huyền vang lên lạnh lùng, khàn đặc nhưng mang theo một uy áp tinh thần khổng lồ khiến không khí mật thất như đông cứng lại. "Hôm nay, ta đến đây để đòi lại nợ máu cho hàng vạn phàm nhân tội huyết, và để vạch trần tội ác luyện đan dã man của ngươi!"
"Hỗn xược! Một gã phế vật tuyệt mạch đan điền rách nát mà cũng dám mở miệng đòi nợ máu trước mặt ta!" Liễu Nguyệt hét lên đầy kiêu kỳ để che giấu nỗi sợ hãi mơ hồ trong lòng. Nàng ta vung mạnh chiếc lò đồng nhỏ khống hỏa, phóng ra một luồng hỏa diễm Xích Dương Hỏa nóng bỏng rực đỏ, mang theo sức nóng thiêu rụi hướng thẳng về phía lồng ngực Đạo Huyền.
Đoàn Đạo Huyền không hề né tránh. Tay trái hắn bất ngờ vung lên, rút thanh Thiết Thai Kiếm thô kệch đeo sau lưng ra. Thanh kiếm sắt đen thô kệch rít lên một tiếng ngân vang bi tráng vạn cổ. Hắn tập trung toàn bộ oán niệm phu mỏ tích lũy trong kiếm cốt sơ khởi, phóng ra một luồng Kiếm Khí Oán Sát cực mạnh.
*Oành!*
Một dải lụa ánh sáng màu đỏ xám mang theo hình ảnh oán hồn kiếm nô gào thét bay lượn lờ lướt qua hư không. Luồng kiếm khí oán sát tàn bạo dễ dàng chém rách hoàn toàn luồng hỏa diễm Xích Dương Hỏa của Liễu Nguyệt, đồng thời luồng lực lượng khổng lồ đánh thẳng vào ngực nàng ta.
*Rắc!*
Chiếc lò đồng nhỏ trên tay Liễu Nguyệt vỡ vụn thành nhiều mảnh đồng phế. Thân hình nàng ta bị hất văng mạnh vào bức tường đá mật thất, hộc ra một ngụm máu tươi rồi ngất xỉu hoàn toàn, đạo cơ rạn nứt nghiêm trọng dẫu có tu vi Luyện Khí tầng 5.
Ngô Độc nhìn thấy cảnh tượng đó, đôi mắt sâu hoắm rụt lại đầy kinh hoàng. Lão không ngờ một gã phế mạch tuyệt gân cốt lại có thể phóng ra luồng kiếm khí oán niệm sắc bén vô song đến thế chỉ bằng tay trái.
"Kiếm ý oán niệm?! Ngươi... ngươi đã thối luyện được kiếm cốt bất khuất dưới đáy kiếm mộ?" Ngô Độc gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy nghi ngờ và tham lam. Lão buông đứa bé dược nô ra, đứng thẳng dậy. "Hắc hắc! Kiếm cốt thối luyện bằng oán khí nghĩa trang... tốt! Tốt lắm! Nếu ta dùng nhục thân mang kiếm cốt của ngươi để luyện đan, viên Thọ Nguyên Đan này chắc chắn sẽ đạt đến cảnh giới cực phẩm thượng giới!"
Ngô Độc vung mạnh tay áo rộng bẩn thỉu, lập tức kích hoạt Phách Thể Đan Đỉnh.
*Ầm!*
Nắp đan đỉnh bằng đồng xanh rung chuyển dữ dội, ngọn lửa độc màu xanh lục tà ác bùng lên dữ dội từ đáy lò, tạo thành một màn chắn hỏa diễm cực nóng bao bọc quanh nhục thân lão. Đồng thời, lão già tàn ác nhẩm chú ngữ, triệu hoán Huyết Sát Oán Linh Trực tích lũy vạn năm quanh đan đỉnh.
*Hú... Hú...*
Hàng chục luồng oán khí màu máu khổng lồ ẩn hiện hình dạng những khuôn mặt người gào thét thảm thiết bay vút ra từ trong lòng đan đỉnh. Những oán linh ma đạo mang theo tà khí tột cùng gào rú điên cuồng, lao thẳng vào thức hải của Đoàn Đạo Huyền hòng ăn mòn thần trí và xé rách linh hồn hắn.
Cơn đau đầu buốt nhói như vạn kim châm chọc ập đến thức hải Đạo Huyền. Sát niệm bạo ngược dâng lên cuồn cuộn muốn chiếm đoạt hoàn toàn lý trí của hắn. Nhưng Đạo Huyền nghiến chặt răng, vết thương trước ngực rực sáng luồng sấm sét màu đỏ thẫm từ tội ấn cổ tộc bảo vệ nhục thân.
"Nhân Quả Nhãn Sát! Khai!"
Đoàn Đạo Huyền gầm lên trong cổ họng. Đồng tử mắt trái của hắn hóa thành màu đỏ tươi rực sáng phát ra tia u quang rọi thẳng vào luồng oán linh ma đạo đang áp sát. Nhãn lực nhân quả cực hạn bộc phát, máu tươi đỏ thẫm rỉ ra từ khóe mắt trái chảy dài xuống mặt đầy bi tráng.
*Xèo xèo...*
Luồng ánh sáng đỏ rực từ Nhân Quả Nhãn Sát quét qua đến đâu, những oán linh ma đạo khát máu đến đó lập tức hét lên thảm thiết rồi tự tịnh hóa, tan rã thành tro bụi xám xịt giữa hư không. Sức mạnh tịnh hóa nhân quả tối cao của kiếm gãy hoàn toàn khắc chế tà khí oán linh.
"Cái gì?! Nhân Quả Nhãn?! Ngươi thực sự mang dòng máu tội huyết nguyên thủy của Lôi tộc cổ xưa!" Ngô Độc kinh hoàng thét lên. Lão nhận ra nhãn lực quỷ dị kia chính là thứ thần thông có thể nhìn thấu vận mệnh.
Đoàn Đạo Huyền không trả lời. Hắn bước lên một bước, tay trái nắm chặt Thiết Thai Kiếm thô kệch, dồn toàn bộ kiếm ý oán niệm phóng kiếm đâm trực diện vào lồng ngực Ngô Độc hòng dứt điểm đối thủ.
Thế nhưng, ngay khi lưỡi kiếm sắt đen chạm vào màn chắn hỏa diễm bảo vệ của Phách Thể Đan Đỉnh, sức nóng kinh hoàng từ ngọn lửa độc màu xanh lục lập tức bùng phát dữ dội. Nhiệt độ cực cao nung chảy sắt thép trong tích tắc.
*Rắc! Rắc!*
Thanh Thiết Thai Kiếm bọc ngoài của Đạo Huyền bắt đầu rạn nứt nghiêm trọng, các mảnh sắt phế rỉ sét rơi rụng lả tả dưới đất. Luồng hỏa diễm cực nóng phản phệ đánh bật nhục thân Đạo Huyền thối lui năm bước. Làn da cánh tay trái của hắn bị bỏng rát nặng nề do tàn lửa độc bám vào, kinh mạch tay phải đang thạch hóa nhẹ cũng bị chấn động rỉ máu tươi dọc theo lớp băng gạc rách nát.
Ngô Độc nhìn thấy Thiết Thai Kiếm của Đạo Huyền bị rạn nứt vỡ vụn và nhục thân hắn bị thương rỉ máu, lập tức lấy lại vẻ kiêu ngạo tàn độc thường ngày. Lão già cười điên loạn, hai cánh tay gầy guộc như bộ xương khô vung mạnh lên trời, câu động toàn bộ hỏa diễm tà ác từ đan đỉnh.
"Ha ha ha! Đoàn Đạo Huyền! Ngươi dẫu có kiếm cốt và nhãn lực thần thông thì đã sao? Trước ngọn lửa độc Phách Thể cực hạn của ta, ngươi chỉ là một gã phế vật tuyệt mạch rách nát tự tìm đường chết mà thôi!"
Ngô Độc vung tay phóng ra luồng lửa xanh tà ác bao vây lấy Đạo Huyền, cười điên loạn tuyên bố sẽ luyện hóa hắn thành một viên đan dược thượng phẩm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!