Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Ẩn Thân Đan Lò, Lợi Dụng Kiêu Kỳ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão gào thét ngoài kia như muốn xé toạc màn đêm Hắc Thiết Quan, nhưng bên trong hành lang dẫn vào Đan Lò Ngoại Vi, không khí lại hầm hập nóng bức và đặc quánh mùi lưu huỳnh quyện với vị tanh nồng của độc dược phế thải. Thứ ánh sáng lập lòe từ những ngọn hỏa đăng treo dọc vách đá rỉ sét hắt lên bóng một gã tạp dịch gầy gò đang lảo đảo bước đi.


Hắn mặc một bộ trường bào tạp dịch màu xám tro rách nát, vạt áo bám đầy bụi quặng đỏ quạch và muội than đen. Nửa khuôn mặt hắn bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ bạc cũ kỹ rạn nứt, chỉ để lộ chiếc cằm lấm lem bùn đất và đôi môi mím chặt đến rỉ máu. Cánh tay phải của hắn quấn chặt lớp băng gạc rỉ máu đen hoàn toàn buông thõng bất động dưới tay áo rộng. Đó là Đoàn Đạo Huyền. Sau trận huyết chiến tiêu diệt Tào Bưu, kinh mạch tay phải của hắn đã bị thạch hóa màu xám tro lạnh lẽo ăn mòn sâu vào tận xương tủy. Giờ đây, hắn chỉ có thể dùng cánh tay trái gầy guộc để kéo một chiếc xe củi độc nặng nề tiến về phía trạm gác Đan Đường.


"Đứng lại! Tên tạp dịch phế vật kia, đêm hôm khuya khoắt còn lảng vảng ở đây làm gì?"


Một tiếng quát lạnh lùng vang lên từ phía cổng đá Đan Lò Ngoại Vi. Hai tên đệ tử ngoại môn Đan Đường khoác trường bào đỏ nhạt, hông đeo ngọc bội rực sáng, tay cầm kiếm sắt chặn đứng lối đi. Ánh mắt chúng quét qua chiếc xe củi độc rách nát, rồi dừng lại trên nhục thân tàn tạ của Đạo Huyền với vẻ khinh bỉ tột cùng.


Đạo Huyền lập tức khom lưng rạp xuống, đầu cúi sát đất mỏ nhầy nhụa nước mưa. Hắn vận hành Quy Tích Hư Vô đến cực hạn, cưỡng ép thu hồi toàn bộ khí tức phàm trần vào sâu trong kiếm cốt mới thối luyện. Nhịp tim hắn chậm lại, hơi thở giảm xuống mức tối thiểu, nhục thân dường như hóa thành một khoảng không hư vô lạnh lẽo. Không một thần thức của tu sĩ Luyện Khí Kỳ nào có thể phát hiện ra một chút linh lực dao động trên người một kẻ phế mạch tuyệt gân cốt như hắn lúc này.


"Bẩm... bẩm các vị tiên sư..." Đạo Huyền run rẩy cất giọng khàn đặc, giả điếc giả ngốc vô cùng hoàn hảo. "Tiểu nhân là tạp dịch gác mỏ... được lệnh của cai mỏ Trương Thiết... vận chuyển gấp hòm củi độc tẩm kịch độc vào đan lò để duy trì hỏa diễm cho Ngô Độc đan sư. Xin... xin các tiên sư khai ân cho tiểu nhân đi qua, kẻo trễ giờ luyện đan, đầu tiểu nhân sẽ không giữ nổi..."


Tên đệ tử Đan Đường đi đầu hếch cằm, dùng mũi kiếm sắt gõ gõ vào hòm củi độc trên xe, khinh bỉ cười lớn: "Hừ, hóa ra là một gã phế vật tuyệt mạch cụt tay gác mỏ. Nhìn bộ dạng rách nát này của ngươi, đến làm dược nô thử thuốc cũng không đủ tư cách! Đi đi, củi độc mà tắt lửa, Ngô Độc sư thúc sẽ lột da ngươi ném vào lò luyện đan đấy!"


"Vâng, vâng... tạ ơn tiên sư khai ân!"


Đạo Huyền dập đầu lia lịa, tay trái run rẩy nắm chặt dây thừng kéo xe, lết từng bước chân khập khiễng qua cổng đá. Ánh mắt hắn dưới lớp mặt nạ bạc khẽ chớp động, mắt trái rực lên một tia u quang đỏ thẫm của Nhân Quả Nhãn Sơ Khai rồi lập tức tắt lịm. Hắn đã lọt qua trạm gác ngoại vi thành công mà không kích hoạt bất kỳ chuông cảnh báo linh lực nào của Đan Đường.


Tiến sâu vào khu vực bãi rác của Đan Lò Ngoại Vi, cảnh tượng tàn khốc hiện ra khiến lòng Đạo Huyền thắt lại. Luồng khói độc màu xám đen bao phủ quanh năm nơi đây đang ăn mòn phổi gân cốt của hàng chục dược nô phàm nhân tuyệt mạch. Họ gầy trơ xương, bò rạp dưới đất bùn nhão nhoét để nhặt nhạnh những viên đan dược hỏng, đan vụn bị thải ra từ đan lò. Những viên Thọ Nguyên Đan (Hạ phẩm) hỏng chứa đầy độc tố tích lũy bòn rút khí vận kia, đối với tiên nhân là rác rưởi, nhưng đối với những phàm nhân đang cạn kiệt thọ nguyên này lại là thứ "thần dược" giúp họ kéo dài mạng sống mong manh thêm vài ngày.


*Vút! Xèo xèo...*


Một luồng hỏa diễm màu đỏ nhạt bất ngờ phóng ra từ một chiếc lò luyện đan bằng đồng nhỏ cầm tay, thiêu rụi bàn tay của một dược nô già đang cố nhặt viên đan vụn. Tiếng la hét thảm thiết vang lên, nhưng kẻ phóng hỏa lại chỉ cười lạnh đầy kiêu kỳ.


"Lũ phu mỏ bẩn thỉu! Đan vụn của Đan Đường dẫu có vứt cho chó cũng không đến lượt các ngươi chạm vào!"


Đạo Huyền ngước mắt nhìn lên. Đứng trên bục đá cao là một nữ tử nhỏ nhắn khoảng mười tám tuổi, mặc y phục đan đường màu đỏ nhạt thêu hoa văn mẫu đơn lộng lẫy. Khuôn mặt nàng bầu bĩnh đáng yêu, nhưng đôi mắt phượng lại ngập tràn vẻ kiêu ngạo, tàn nhẫn của kẻ bề trên. Đó chính là Liễu Nguyệt – nữ đệ tử Đan Đường kiêu kỳ nổi tiếng với thú vui hành hạ kiếm nô gác mộ. Nàng xoay nhẹ chiếc lò đồng nhỏ trên tay, ánh mắt khinh khỉnh quét qua đám dược nô đang run rẩy quỳ rạp dưới chân mình.


Đạo Huyền lập tức nhận ra đây là cơ hội tốt nhất để tiếp cận mật thất của Ngô Độc. Hắn cố tình đẩy chiếc xe củi độc vấp phải một hòn đá quặng rỉ sét, khiến chiếc xe đổ nghiêng, đống củi độc rơi vãi tung tóe ngay trước bục đá của Liễu Nguyệt. Bản thân hắn cũng ngã nhào xuống bùn nhão, run rẩy bò rạp ra đất, tay trái ôm lấy đầu tỏ vẻ sợ hãi tột độ.


"A! Tên tạp dịch mù mắt nào đây? Dám làm bẩn bục đá của bản cô nương!" Liễu Nguyệt nhíu mày, khuôn mặt bầu bĩnh co rúm lại vì tức giận. Nàng vung chiếc lò đồng nhỏ, một luồng hỏa diễm Xích Dương Hỏa nóng bỏng phóng thẳng về phía Đạo Huyền.


Đạo Huyền không né tránh bằng linh lực, hắn để mặc cho luồng hỏa diễm sượt qua bả vai trái, thiêu rụi một mảng áo xám và làm bỏng rát làn da phàm trần. Hắn gào lên một tiếng đau đớn, liên tục dập đầu xuống bùn nhão rỉ máu:


"Tiên cô bớt giận! Tiểu nhân đáng chết! Tiểu nhân cụt tay trái gân cốt yếu ớt, lại mang vác hòm củi độc cực nặng tẩm kịch độc nên mới sẩy chân... Xin tiên cô tha mạng!"


Nhìn thấy gã tạp dịch đeo mặt nạ bạc run rẩy như cầy sấy dưới chân mình, lòng hư vinh và sự kiêu ngạo của Liễu Nguyệt được thỏa mãn cực hạn. Nàng khinh bỉ cười lớn, dùng mũi giày gấm giẫm lên đống củi độc dưới đất, hếch cằm nói:


"Hóa ra là một gã phế vật cụt tay. Nhìn ngươi hèn hạ như một con chó vậy. Ngô Độc sư thúc đang cần gấp hòm củi độc tẩm kịch độc Phế Đan này để duy trì lửa cho Phách Thể Đan Đỉnh. Lũ tạp dịch Đan Đường đều đã bị điều đi dọn dẹp oán khí ngoài nghĩa trang rồi. Ngươi! Dùng cái tay lành lặn duy nhất kia của ngươi, khiêng hòm củi độc cực nặng này vào mật thất cho ta!"


"Tiểu nhân... tiểu nhân sợ sức yếu làm hỏng việc của Ngô Độc đan sư..." Đạo Huyền cố tình thối lui, tỏ vẻ nhút nhát để lừa địch.


"Câm miệng!" Liễu Nguyệt quát lạnh, vung chiếc lò đồng nhỏ dọa dẫm. "Ngươi không khiêng, ta sẽ dùng Xích Dương Hỏa thiêu rụi cái thây ma rách nát của ngươi ngay tại chỗ! Mau khiêng hòm củi độc tẩm kịch độc kia lên, đi theo ta!"


"Vâng, vâng... tiểu nhân tuân mệnh!"


Đạo Huyền cúi đầu, tay trái run rẩy ôm lấy hòm củi độc cực nặng từ trên xe xuống. Hòm củi làm bằng gỗ sồi độc, tẩm đẫm dịch thải Phế Đan Độc Dịch rò rỉ từ đan lò, tỏa ra luồng khí độc ăn mòn da thịt tàn bạo. Ngay khi tay trái hắn chạm vào hòm gỗ, độc tố kịch độc lập tức ăn mòn qua lớp da thịt mỏng manh, gây ra những vết phồng rộp rỉ máu đau đớn thấu xương tủy. Cơn đau thiêu đốt từ cánh tay trái truyền thẳng vào lồng ngực, nơi vết thương rỉ máu trước ngực vẫn đang nhói buốt, nhưng Đạo Huyền vẫn nghiến răng chịu đựng, không để lộ một tia linh lực dao động nào.


Liễu Nguyệt kiêu ngạo xoay người dẫn đường đi trước, hoàn toàn không thèm nhìn lại gã tạp dịch hèn mọn phía sau. Nàng tự phụ rằng với tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 5 và thân phận đệ tử Đan Đường, không một kẻ phế vật tuyệt mạch nào dám mang lòng phản nghịch trước mặt nàng.


Đi sâu vào hành lang đá tối tăm dẫn vào khu vực cốt lõi của Đan Đường, không khí ngày càng trở nên ngột ngạt. Đạo Huyền gánh hòm củi độc trên vai trái, bước đi lảo đảo nhưng ánh mắt trái dưới lớp mặt nạ bạc đã âm thầm rực sáng u quang đỏ thẫm của Nhân Quả Nhãn Sơ Khai.


Hắn bắt đầu vận dụng Địa Mạch Trận Văn Cảm Nhận Pháp – bí thuật do người thầy gác mộ Tần Thiết Y truyền dạy. Thần thức của hắn không phóng ra ngoài nhục thân để tránh bị phát hiện, mà đi sâu xuống lòng đất mỏ qua từng bước chân phàm trần. Trong thức hải của Đạo Huyền, một bản đồ trận pháp 3D rực sáng lam quang hiện lên rõ nét. Hắn nhìn thấy hàng vạn đường vân trận pháp rắc rối của linh trận khống hỏa đang vận hành ngầm dưới các phiến đá hành lang.


*Phía trước ba bước, có một trận nhãn khống hỏa ẩn giấu dưới phiến đá màu đỏ nhạt. Nếu giẫm phải, hỏa diễm Xích Dương sẽ lập tức bùng nổ thiêu rụi kẻ đột nhập.* Đạo Huyền âm thầm suy suy đoán quỹ đạo hoạt động của linh trận.


Hắn khéo léo điều chỉnh nhịp bước chân của mình. Khi Liễu Nguyệt nhấc chân bước qua phiến đá an toàn, Đạo Huyền cũng bước xéo sang bên trái một tấc, đặt bàn chân phàm trần vào đúng điểm mù năng lượng của trận pháp. Cứ thế, dưới sự chỉ dẫn của Địa Mạch Trận Văn Cảm Nhận Pháp, hắn nhẹ nhàng lách qua từng bẫy rập hỏa thiêu nghiêm ngặt nhất của Đan Đường mà không hề kích hoạt chuông cảnh báo linh lực.


Có một khoảnh khắc hiểm nghèo, một luồng tàn hỏa từ trận nhãn rò rỉ sượt qua đáy hòm củi độc, khiến kịch độc tẩm trên gỗ bốc lên một làn khói xanh tà ác. Luồng khí độc bất ngờ ăn mòn vào vết thương rỉ máu trước ngực Đạo Huyền, khiến tội ấn chữ thập đỏ rực bộc phát đau đớn thiêu đốt xương cốt cực hạn. Một tia linh lực oán niệm từ kiếm gãy suýt chút nữa đã bộc phát ra ngoài tự vệ.


Đạo Huyền nghiến chặt răng đến mức bật máu, vận hành Quy Tích Hư Vô đến mức tối đa để cưỡng ép đè nén luồng dao động linh lực đó xuống. Hắn giả vờ trượt chân, ngã quỵ xuống đất, hòm củi độc đập mạnh vào vách đá phát ra tiếng động lớn.


"Lũ phế vật vô dụng! Bước đi cũng không vững!" Liễu Nguyệt quay đầu lại, khinh bỉ mắng mỏ khi nhìn thấy gã tạp dịch đang nằm rạp dưới đất ho sặc sụa. "Nếu làm hỏng củi độc của Ngô Độc sư thúc, ta sẽ lột da ngươi! Mau đứng lên!"


"Tiên cô tha mạng... tiểu nhân bị khói độc xông vào phổi... gân cốt rã rời..." Đạo Huyền khàn giọng van xin, tay trái run rẩy ôm lấy hòm củi đứng dậy, tiếp tục bước đi.


Sự kiêu ngạo vô tình của Liễu Nguyệt một lần nữa đã che mắt nàng hoàn toàn trước sát cơ đang ẩn giấu ngay sau lưng mình. Nàng không hề biết rằng, gã tạp dịch nhút nhát, tàn phế mà nàng đang sai khiến kia, chính là kẻ vừa chém sập Trấn Hải Linh Trận và tiêu diệt Tào Diêm.


Đi qua khúc quanh cuối cùng của hành lang đá, một luồng u quang màu xanh lục tà ác bất ngờ hắt ra từ khe cửa của một căn mật thất kiên cố. Mùi oán khí của hàng vạn phu mỏ phàm nhân bị bòn rút thọ nguyên nồng nặc đến mức khiến người ta buồn nôn. Bên trong mật thất, tiếng lửa độc gào thét âm trầm phát ra từ chiếc Phách Thể Đan Đỉnh rỉ sét khổng lồ.


Liễu Nguyệt khựng lại trước cửa mật thất, hếch chiếc cằm bầu bĩnh kiêu kỳ chỉ thẳng vào trong, ra lệnh cho Đạo Huyền bằng giọng nói lạnh lùng, ra oai tột cùng:


"Ngô Độc sư thúc đang ngồi xếp bằng bên Phách Thể Đan Đỉnh luyện chế Thọ Nguyên Đan mới. Ngươi! Khiêng hòm củi độc này vào thẳng mật thất đặt bên cạnh đan đỉnh cho ta! Nhớ kỹ, cúi đầu xuống đất, không được phép ngước mắt nhìn lên dung nhan của sư thúc, kẻo y tức giận dùng độc hỏa thiêu rụi linh hồn ngươi!"


Đoàn Đạo Huyền cúi đầu thật thấp dưới lớp mặt nạ bạc, khóe mắt trái rỉ huyết lệ khẽ co rút rực lên một tia u quang đỏ thẫm như ngọn lửa phục thù. Tay trái hắn siết chặt lấy chuôi thanh kiếm gãy Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm đang ẩn mình dưới lớp băng gạc rỉ máu rách nát.


Sự kiêu ngạo vô tình của Liễu Nguyệt đã dâng hiến cho hắn một cơ hội ám toán hoàn hảo nhất để tiếp cận sâu vào sào huyệt của kẻ thù cứu mạng em gái.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!