Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Kịch Độc Lan Tràn, Đan Đường Sát Cơ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền rĩ như muốn xé toạc bầu trời đêm Hắc Thiết Quan. Cơn mưa xối xả trút xuống những con hẻm chật hẹp, cuốn theo thứ bụi quặng đỏ quạch, nhơ nhớp như máu loãng chảy tràn trên những phiến đá rỉ sét. Sau khi Trấn Hải Linh Trận sụp đổ, màn sương lam quang bóp nghẹt phàm nhân vạn năm qua cuối cùng cũng tan biến, nhưng oán khí màu đỏ xám tích tụ từ hàng vạn vong hồn phu mỏ vẫn cuồn cuộn như những dải lụa ma quái trên đỉnh trời.


Trong căn hẻm tối tăm nhất của thành trấn, Thẩm Gia Dược Đường dường như chao đảo trước từng luồng gió bão rít qua khe cửa gỗ mục nát. Mùi thảo dược rẻ tiền, vị đắng ngắt của thuốc nam phàm trần quyện với mùi ẩm mốc tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.


Trên chiếc giường tre ọp ẹp ở góc phòng, Đoàn Dao nằm co quắp. Gương mặt thiếu nữ mười bốn tuổi vốn đã gầy gò, nay lại trắng bệch không một giọt máu, mái tóc xơ xác như rơm rạ bết chặt vào vầng trán đẫm mồ hôi lạnh. Đôi mắt nàng nhắm nghiền, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt lại đầy đau đớn.


"Khục... Khục..."


Một cơn ho dữ dội bất ngờ giật tung cơ thể yếu ớt của nàng dậy. Đoàn Dao gập người lại, từ khóe miệng rỉ ra một dòng oán huyết màu đen kịt, tanh nồng và đặc quánh. Dưới làn da mỏng manh nơi cổ và cánh tay nàng, những đường gân xanh tím nổi lên cuồn cuộn, chuyển động không ngừng như những con trùng độc đang điên cuồng cắn xé kinh mạch phàm nhân lực kiệt.


"Dao nhi!"


Đoàn Đạo Huyền lao tới, dùng cánh tay trái duy nhất còn cử động linh hoạt để đỡ lấy bả vai gầy guộc của em gái. Tay phải của hắn – vốn quấn chặt lớp băng gạc rỉ máu đen – lúc này buông thõng bất động. Sau trận huyết chiến tiêu diệt Tào Bưu và phá hủy trận kỳ cuối cùng, kinh mạch tay phải của hắn đã bị thạch hóa màu xám tro lạnh lẽo ăn mòn sâu vào tận xương tủy, mất đi hoàn toàn cảm giác. Khớp vai phải rạn nứt nhói lên từng cơn buốt lạnh, nhưng tất cả những nỗi đau thể xác đó không bằng một phần mười nỗi xót xa đang cào xé lồng ngực hắn lúc này.


"Đạo... Đạo Huyền ca..." Đoàn Dao thều thào, đôi mi run rẩy hé mở lộ ra tròng mắt đục ngầu, mông lung không rõ tiêu cự. Bàn tay nhỏ nhắn, thô ráp vì lao dịch của nàng run rẩy tìm kiếm, nắm chặt lấy vạt áo thô xám bám đầy bụi quặng của hắn. "Muội... muội lạnh quá... Trong đầu muội... có tiếng ai đó gào thét..."


"Đừng sợ, có ca ca ở đây rồi. Ca ca sẽ không để muội có chuyện gì đâu!"


Đoàn Đạo Huyền khàn giọng nói, mắt trái của hắn – đồng tử Nhân Quả Nhãn Sơ Khai rực lên u quang đỏ thẫm – khẽ co rút. Qua nhãn lực nhân quả, hắn kinh hoàng nhìn thấy một luồng hắc khí bạo ngược, tanh hôi đang cuộn xoắn dữ dội bên trong cơ thể em gái. Đó chính là Phế Đan Độc Dịch – thứ kịch độc phế thải từ đan lò của Ngô Độc, nay đã biến dị và ăn mòn sâu vào lục phủ ngũ tạng của nàng.


Bên cạnh giường, lão y sư Thẩm Hoài Sơn tóc bạc phơ đang run rẩy cầm một cây châm bạc dài ba tấc. Gương mặt hiền từ đầy nếp nhăn khắc khổ của ông đẫm mồ hôi hột. Ông nghiến răng, chuẩn bị châm vào huyệt đạo trên ngực Đoàn Dao để thông kinh mạch.


"Thẩm tiền bối, mau giúp muội ấy!" Đạo Huyền khẩn cầu.


Thẩm Hoài Sơn hít một hơi thật sâu, ngón tay gầy gũi đẩy cây châm bạc đâm sâu vào huyệt Vị của Đoàn Dao. Thế nhưng, ngay khi mũi châm vừa chạm vào làn da trắng bệch của nàng, một luồng hắc khí màu đen kịt đột ngột phun ra dọc theo thân châm.


*Xèo xèo...*


Tiếng ăn mòn ghê rợn vang lên. Cây châm bạc gia truyền của Thẩm Hoài Sơn trong tích tắc bị độc tố nhuộm đen kịt, rạn nứt rồi gãy đôi thành hai đoạn sắt phế rơi rụng xuống đất mỏ cát bụi.


"Cái gì?!" Thẩm Hoài Sơn hốt hoảng thối lui hai bước, sắc mặt xám ngoét. "Độc tố này... quá mạnh! Đây không phải là độc đan thông thường hằng ngày nữa. Nó đã biến dị, mang theo oán khí cuồng bạo của đan lò bị hủy hoại dội ngược! Y thuật phàm trần của lão phu... vô phương cứu chữa!"


Lão y sư điên cuồng quay sang chiếc hòm thuốc bằng gỗ sồi cổ, lục lọi ra những thang thuốc nam cũ, cố gắng phối chế một phương thuốc giải độc theo kinh nghiệm nửa đời người. Thế nhưng, khi ông vừa đổ bột thảo dược vào chén nước, nước thuốc ngay lập tức sủi bọt đen kịt, bốc lên luồng khói độc nồng nặc mùi lưu huỳnh và phế đan thối rữa.


"Không thể trung hòa được!" Thẩm Hoài Sơn bất lực buông thõng hai tay, đôi mắt đục ngầu tràn ngập sự tuyệt vọng tột cùng. "Dao nhi là phàm nhân tuyệt mạch, cơ thể con bé quá yếu ớt. Loại độc tố biến dị này đang điên cuồng cắn xé sinh khí của nó hằng giây hằng phút. Lão phu chỉ có thể dùng châm thuật phàm tục để giữ lấy một tia sinh mệnh lực cuối cùng ở tim, nhưng..."


"Nhưng sao?" Đạo Huyền gặng hỏi, tay trái hắn siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu tươi đỏ thẫm.


"Độc tố đang lan nhanh lên thức hải của con bé." Thẩm Hoài Sơn khàn giọng nói, đôi bàn tay run rẩy dọn dẹp đống châm bạc hỏng. "Nếu để hắc khí độc tố ăn mòn thần trí, con bé sẽ bị ma tính ăn mòn hoàn toàn, hóa thành một dược nô điên loạn rồi chết thảm. Ngươi... chỉ có đúng ba canh giờ để tìm ra giải dược gốc từ chính đan lò của kẻ luyện chế! Sau ba canh giờ, dẫu có đại tiên hạ phàm cũng vô phương cứu vãn!"


Đoàn Đạo Huyền cắn chặt răng đến mức khóe miệng rỉ máu tươi đỏ thẫm. Hắn lập tức lấy từ trong ngực ra một lọ nhỏ chứa Hồi Xuân Tán – dược phẩm phàm trần duy nhất còn lại của Thẩm Hoài Sơn. Dùng tay trái run rẩy, hắn rải thứ bột thảo dược màu nâu nhạt lên các vết thương lở loét, rỉ máu đen ngoài da cho em gái. Thứ bột thuốc phàm trần này dẫu không có linh lực, nhưng cũng tạm thời làm mát làn da đang nóng bỏng như lửa đốt của Đoàn Dao, giúp nàng bớt đi vài phần đau đớn co giật.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ dược đường bất ngờ bị đẩy mạnh ra. Thiếu niên tạp dịch A Thất lao vào, người đẫm nước mưa lạnh buốt, mặt cắt không còn một giọt máu. Cậu bé thở hổn hển, vừa chạy vừa vấp ngã nhào xuống nền đất ẩm ướt.


"Đạo Huyền ca! Không xong rồi!" A Thất gào lên đầy sợ hãi. "Ngô Độc... tên đan sư tàn ác đó đã phát điên rồi! Sau khi Trấn Hải Linh Trận sụp đổ, y biết nguồn cung cấp thọ nguyên phu mỏ cho Thiên Bảo Các bị ngắt quãng, liền điên cuồng đổ lỗi cho chúng ta. Y đã ra lệnh xả toàn bộ Phế Đan Độc Dịch tích lũy vạn năm từ lòng đất đan lò ra nguồn nước sinh hoạt của khu nhà dược nô!"


"Cái gì?!" Thẩm Hoài Sơn kinh hoàng thốt lên. "Xả toàn bộ phế dịch độc đan? Y muốn đồ sát sạch sẽ hàng vạn dược nô phàm nhân sao?!"


"Đúng thế!" A Thất khóc nấc lên, đôi bàn tay gầy gò bám đầy bụi than đen run rẩy chỉ ra ngoài cửa. "Đại dịch phế đan đang bùng phát dữ dội ngoài kia! Phu mỏ và dược nô khắp nơi đang đau đớn gào thét, nhục thân lở loét rồi tự tan chảy thành vũng máu đen. Ngô Độc tuyên bố, nếu lực lượng phu mỏ nổi dậy không giao nộp Đạo Huyền ca và đầu hàng vô điều kiện, y sẽ thiêu rụi toàn bộ khu nhà dược nô trong ba canh giờ nữa!"


Đoàn Đạo Huyền đứng thẳng dậy, khí chất lạnh lùng, cô độc của hắn bỗng chốc trở nên sắc bén như một thanh cổ kiếm xuất vỏ. Vết thương rỉ máu trước ngực hắn – tội ấn chữ thập của dòng máu tội huyết Lôi tộc – bỗng nhói lên một cơn đau thiêu đốt xương cốt dữ dội, rỉ ra dòng máu tươi đỏ thẫm nhuộm đỏ lớp áo vải thô rách nát.


"Y đã phong tỏa Đan Lò Ngoại Vi chưa?" Đạo Huyền lạnh lùng hỏi, giọng nói không một chút dao động dẫu đang gánh chịu đau đớn cực hạn.


"Đã phong tỏa hoàn toàn!" A Thất lau nước mắt, nhanh chóng báo cáo. "Ngô Độc đã tăng cường hàng chục đệ tử đan đường canh gác nghiêm ngặt ngày đêm quanh Đan Lò Ngoại Vi. Bất kỳ phu mỏ hay tán tu nào tiến lại gần đều bị ngự kiếm trảm sát ngay lập tức. Nơi đó giờ đây như một cái đầm lầy chết chóc rực lửa xanh tà ác!"


Thẩm Hoài Sơn nghe vậy liền vội vàng can ngăn: "Đạo Huyền! Ngươi không thể dùng vũ lực đánh thẳng vào đó! Ngô Độc có tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 8, lại thêm hàng chục đệ tử đan đường trợ chiến và hệ thống linh trận khống hỏa nghiêm ngặt. Nhục thân ngươi đang mang thương tích đầy mình, tay phải lại bị phế gân cốt tạm thời. Nếu ngươi cưỡng ép xông vào, Ngô Độc chỉ cần một ý niệm là có thể hủy hoại toàn bộ giải dược gốc, hoặc dùng mạng sống của hàng vạn dược nô làm lá chắn nhân quả cho y!"


Đoàn Đạo Huyền im lặng. Mắt trái rực sáng u quang đỏ thẫm của hắn khẽ chớp động.


Hắn biết Thẩm tiền bối nói đúng. Đối đầu trực diện với một đan sư tàn ác trong sào huyệt của y bằng vũ lực thô bạo là hạ sách. Nếu Ngô Độc nhận thấy nguy hiểm, y chắc chắn sẽ tiêu hủy giải dược gốc để đồng quy vu tận.


*Ta phải thâm nhập vào trong mà không kích hoạt sự cảnh giác của y. Ta phải đóng giả làm một kẻ phế vật tạp dịch để tiếp cận mật thất luyện đan!*


"A Thất." Đạo Huyền thấp giọng ra lệnh. "Ngoại vi đan lò hằng ngày vẫn cần phu mỏ vận chuyển củi độc và phế liệu quặng vào để duy trì hỏa diễm luyện đan đúng không?"


"Vâng... hằng ngày vẫn có một toán tạp dịch phu mỏ tuyệt mạch vận chuyển củi độc tẩm kịch độc vào đan lò ngoại vi. Nhưng nơi đó cực kỳ nguy hiểm, độc tố ăn mòn da thịt phu mỏ rất tàn bạo..."


"Tốt." Đạo Huyền lạnh lùng cắt ngang. "Ta sẽ dùng Quy Tích Hư Vô để cải trang thành một tên tạp dịch đan đường, trà trộn vào toán phu mỏ vận chuyển củi lò đó để thâm nhập sâu vào mật thất luyện đan."


Hắn quay đầu nhìn lại em gái Đoàn Dao đang nằm thoi thóp trên giường tre. Hơi thở của nàng mỏng manh vô cùng, mỗi một nhịp thở đều kèm theo tiếng rên rỉ nhỏ nhoi đầy đau đớn. Thần trí của nàng bắt đầu xuất hiện những ảo ảnh ma tính ăn mòn, đôi bàn tay gầy gò vẫn nắm chặt lấy vạt áo hắn không buông, như thể sợ rằng chỉ cần buông tay, nàng sẽ vĩnh viễn mất đi người anh trai duy nhất bảo vệ mình.


Đoàn Đạo Huyền cúi người, nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay nhỏ nhắn của em gái ra khỏi vạt áo mình. Hắn dùng tay trái lấy chiếc mặt nạ bạc cũ kỹ che nửa mặt đeo lên, khoác lên mình chiếc trường bào tạp dịch đen viền chỉ xám giản dị dính đầy bụi quặng đỏ.


Hắn khẽ dùng tay trái quấn lại lớp băng gạc rỉ máu tươi trên cánh tay phải đang bị thạch hóa lạnh lẽo, giấu kỹ thanh kiếm gãy Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm (Gãy) rỉ sét không lưỡi dưới lớp vải thô rách nát.


"Thẩm tiền bối, xin giúp ta bảo vệ Dao nhi trong ba canh giờ này." Đạo Huyền hướng về phía Thẩm Hoài Sơn cúi đầu bái lạy một lạy sâu sắc. "Nợ ân tình này của tiền bối, Đoàn Đạo Huyền dẫu có phải trả bằng thọ nguyên và nhục thân tan nát cũng thề sẽ thanh toán sòng phẳng!"


Thẩm Hoài Sơn thở dài một tiếng bi tráng, ông gật đầu, tay cầm chiếc châm bạc mới rực sáng u quang phàm tục để giữ lấy tim cho Đoàn Dao: "Ngươi đi đi. Lão phu dẫu có phải tiêu hao chút khí huyết phàm tục cuối cùng này, cũng sẽ giữ cho con bé sống đến khi ngươi mang giải dược trở về!"


Đoàn Đạo Huyền quay người, bước thẳng ra ngoài cửa dược đường, đối mặt trực diện với cơn bão mưa giông dữ dội đang gào thét ngoài kia. Ánh mắt trái rực lửa sát cơ của hắn nhìn chằm chằm về hướng sào huyệt Đan Đường rực lửa xanh tà ác phía cuối thành trấn Hắc Thiết Quan, sẵn sàng thực hiện cuộc phán xét nhân quả đẫm máu tiếp theo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!