Trận Sụp Đất Nứt, Tào Diêm Bại Vong
Màn mưa bão lôi đình dồn dập trút xuống nghĩa trang vô danh của Hắc Thiết Quan, biến mặt đất mỏ quặng thành một bãi lầy đỏ quạch như máu. Đoàn Đạo Huyền quỳ sụp bên đống tro tàn của Tào Bưu, lồng ngực phập phồng thở dốc. Kinh mạch tay phải của hắn lúc này đã bị thạch hóa màu xám tro lạnh lẽo ăn mòn sâu vào tận xương tủy, phế đi hoàn toàn gân cốt, buông thõng bất động dưới lớp băng gạc rỉ máu đen. Khớp vai phải rạn nứt dữ dội, đau nhói thấu tận tâm can mỗi khi gió lạnh lướt qua. Mắt trái của hắn, đồng tử của Nhân Quả Nhãn Sơ Khai vẫn rực cháy luồng u quang đỏ thẫm, rỉ ra từng giọt huyết lệ nóng hổi, lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ đầy bụi than đen.
*U u u...*
Từ phía xa, tiếng xé gió rít lên chói tai. Luồng lam quang từ đại trận Trấn Hải Linh Trận đột ngột dao động dữ dội, sương mù dày đặc cuộn xoắn lại như một con mãnh thú bị thương. Giữa màn mưa đen kịt, một bóng người lùn tịt, mập mạp khoác trường bào gấm vóc màu vàng rực thêu đầy hoa văn kim tiền đang điên cuồng lướt tới. Đó chính là Chưởng sự Thiên Bảo Các – Tào Diêm.
Trên tay y, chiếc chuông đồng cổ Trấn Hải Linh liên tục lắc mạnh, phát ra những tiếng kêu âm trầm rách nát không khí. Thế nhưng, trên thân chuông lúc này đã xuất hiện thêm một vết nứt sâu hoắm, rỉ ra dòng máu đen tà ác – hậu quả từ việc trận kỳ thứ nhất sụp đổ và cái chết thảm khốc của Tào Bưu phản phệ dội ngược.
"Tào Bưu! Ngươi đâu rồi?!" Tào Diêm gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy hoảng loạn. Khi bước chân y khựng lại trước đống tro bụi đen kịt còn vương vãi vài mảnh giáp Ô Thiết Giáp vỡ vụn bên cạnh Đoàn Đạo Huyền, đôi mắt ti hí của gã chưởng sự co rụt lại, trợn trừng đầy kinh hoàng. "Không... không thể nào! Tào Bưu có tu vi Luyện Khí tầng 9, làm sao có thể..."
Ánh mắt y dời sang Đoàn Đạo Huyền đang quỳ sụp dưới đất, rồi dừng lại ở thanh kiếm gãy rỉ sét không lưỡi đang được hắn nắm chặt bằng tay trái. Dù tay phải đã bị phế gân cốt, nhục thân đầy rẫy vết thương rách nát, thế nhưng khí chất lạnh lùng, cô độc của thiếu niên gác mộ vẫn như một ngọn núi đá sừng sững giữa trời giông bão.
"Là ngươi... chính là gã phế vật tội huyết nhà ngươi đã giết y?!" Tào Diêm điên cuồng thét lớn, lồng ngực y nhói buốt, hộc ra một ngụm máu tươi do Trấn Hải Linh bị tổn thương phản phệ. Sự kiêu ngạo vạn năm của một kẻ đứng đầu Thiên Bảo Các chi nhánh bị dẫm đạp tàn bạo. Y điên cuồng vung Trấn Hải Linh, phóng thích toàn bộ linh lực Trúc Cơ Hậu Kỳ cuồn cuộn như sóng triều dâng hiến hòng mạt sát Đạo Huyền ngay lập tức.
"Chết đi cho ta! Lũ kiến cỏ phế vật!"
Một luồng lam quang bạo ngược từ chiếc chuông đồng quét qua, xé rách màn mưa, mang theo áp lực linh hải khổng lồ đè sập cả những ngôi mộ cổ xung quanh. Đạo Huyền cắn chặt răng, cố gắng vận hành Địa Mạch Cộng Hưởng Hộ Thân bằng tay trái để câu động chút oán khí đất mỏ tạo thành lá chắn nghi binh. Thế nhưng, linh áp của một tu sĩ Trúc Cơ Hậu Kỳ quá mức cường đại, lá chắn đất đá vừa dựng lên đã rạn nứt dữ dội dưới sức nóng của lam quang.
"Đạo Huyền huynh! Cẩn thận!"
Từ bên vách đá rỉ sét, Lôi Vô Cực – người tưởng chừng đã ngất xỉu hoàn toàn – bất ngờ gượng dậy bằng một ý chí bi tráng vô song. Bả vai trái của y bị cháy xém nặng bốc khói mỏng, lồng ngực lõm xuống một mảng lớn. Thế nhưng, y vẫn nghiến răng vác thanh tàn đao sứt mẻ Lôi Thiết Đao lao vút tới, dùng hết chút lôi lực tàn dư cuối cùng để chống đỡ đòn đánh trực diện của Tào Diêm.
*OÀNG!*
Một tiếng nổ vang dội xé rách không gian nghĩa trang. Lôi Vô Cực hộc ra một ngụm máu đen lớn, cơ thể như diều đứt dây bị đánh bay ngược trở lại, va rầm vào vách đá rỉ sét rồi ngã gục, hoàn toàn hôn mê. Thanh tàn đao rơi rụng trên vũng bùn, lôi điện màu xanh tím đã tắt lịm hoàn toàn.
"Vô Cực!" Đạo Huyền hét lên, khóe mắt trái rỉ máu dữ dội hơn. Sự hy sinh quả cảm của huynh đệ đã cho hắn một nhịp thở quý giá để tính toán chiến thuật. Hắn biết, nếu dùng sức mạnh vật lý hay đấu pháp trực diện, hắn – một phàm nhân tuyệt mạch nhục thân rách nát – tuyệt đối không có nửa phần thắng trước một tu sĩ Trúc Cơ Hậu Kỳ như Tào Diêm.
*Muốn diệt địch, phải bẻ gãy đại trận! Phải phá hủy hai lá trận kỳ cuối cùng!*
Đạo Huyền nhắm chặt mắt phải, dồn toàn bộ thần thức lực còn sót lại vào mắt trái. Nhân Quả Nhãn Sơ Khai bộc phát cực hạn. Trong tầm nhìn xám xịt của hắn, thế giới xung quanh biến đổi hoàn toàn. Hắn nhìn xuyên qua lớp đất quặng đỏ thẫm sâu mười trượng dưới lòng đất nghĩa trang vô danh, định vị chính xác hai luồng ánh sáng đỏ rực như máu đang cắm sâu như hai chiếc đinh đóng cột. Đó chính là lá trận kỳ thứ hai và thứ ba của Trấn Hải Linh Trận.
Thế nhưng, xung quanh hai lá trận kỳ đó được bao bọc bởi một kết giới bảo vệ lam quang cực mạnh của đại trận.
"Lôi Vô Cực! Ngươi tưởng có chút Thiên Lôi Thể là có thể ngăn cản ta sao?" Tào Diêm cười điên cuồng, y bước từng bước nặng nề tiến lại gần Đạo Huyền, Trấn Hải Linh trên tay y lại rực sáng lam quang bạo ngược. "Hôm nay, ta sẽ rút cạn thọ nguyên của tất cả các ngươi để bù đắp cho tổn thất của Thiên Bảo Các!"
Nhìn thấy Tào Diêm đang dồn toàn bộ linh lực Trúc Cơ vào chiếc chuông đồng để duy trì kết giới bảo vệ hai lá trận kỳ cuối cùng dưới lòng đất, Nhân Quả Nhãn của Đạo Huyền bỗng nhìn thấu một bí mật đen tối.
Từ chiếc chuông đồng Trấn Hải Linh của Tào Diêm, có hàng vạn sợi tơ nhân quả thọ nguyên màu đỏ đậm đang kết nối trực tiếp với hai lá trận kỳ dưới đất. Những sợi tơ này chính là sinh mệnh lực và thọ nguyên bị bòn rút hằng ngày từ hàng vạn phu mỏ tội huyết của Hắc Thiết Quan, được y cưỡng ép truyền vào trận kỳ để duy trì sự kiên cố của kết giới đại trận.
*Y đang dùng thọ nguyên cướp đoạt của phàm nhân để bảo vệ trận kỳ!*
"Tào Diêm... ngươi dùng mạng sống của người khác làm lá chắn cho mình... vậy thì hãy tự gánh chịu quả báo của nó đi!" Đạo Huyền lẩm nhẩm trong cổ họng, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ.
Hắn dùng bàn tay trái duy nhất còn hoạt động, dồn toàn bộ oán khí kiếm mộ tích lũy hằng đêm và Kiếm Ý Sơ Cấp (Oán Niệm) vào thanh kiếm gãy Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm (Gãy). Thân kiếm gãy rỉ sét rít lên một tiếng ngân vang bi tráng vạn cổ, tỏa ra luồng u quang đỏ xám cực hạn.
Hắn vứt bỏ mọi phòng thủ vật lý, hiên ngang bước lên một bước, vung kiếm gãy chém mạnh vào khoảng không trước mặt.
*Xoẹt!*
Nhân Quả Kiếm Đạo: Chém Đứt Khí Vận!
Lưỡi kiếm gãy đi qua hư không hoàn toàn im lặng, không để lại một vết thương vật lý nào trên người Tào Diêm. Thế nhưng, dưới nhãn lực nhân quả của mắt trái rỉ máu, lưỡi kiếm đã chém đứt hoàn toàn hàng vạn sợi tơ nhân quả thọ nguyên kết nối giữa chiếc chuông đồng Trấn Hải Linh và hai lá trận kỳ dưới lòng đất.
*Phựt! Phựt! Phựt!*
Những sợi tơ thọ nguyên đỏ đậm đứt đôi trong tích tắc. Sự sụp đổ khí vận diễn ra với tốc độ kinh hoàng.
Mất đi nguồn thọ nguyên bòn rút nuôi dưỡng, kết giới bảo vệ của hai lá trận kỳ thứ hai và thứ ba dưới lòng đất lập tức vỡ vụn. Đạo Huyền gầm lên một tiếng, dùng chút sức lực cuối cùng của nhục thân rách nát, thúc động địa mạch chấn động dữ dội. Hai lá Trấn Hải Linh Trận Trận Kỳ rực sáng đỏ dưới đất mỏ lập tức nứt vỡ, nổ tung thành trăm mảnh splinters gỗ vụn rải rác dưới lòng đất.
Sự sụp đổ của hai lá trận kỳ cuối cùng tạo ra một phản ứng dây chuyền khủng khiếp dội ngược lại nguồn phát.
Tại trung tâm đại trận cách đó không xa, Trận sư Lý Đạo Nhân đang điên cuồng truyền linh lực vào Trấn Hải Trận Bàn hòng ổn định thế trận. Thế nhưng, khi hai trận kỳ nổ tung, luồng năng lượng khổng lồ của địa mạch bị khóa chặt vạn năm đột ngột dội ngược lại qua trận bàn.
"A!!!" Lý Đạo Nhân thét lên một tiếng thảm thiết. Trấn Hải Trận Bàn trên tay lão rạn nứt sâu hoắm rồi nổ tung thành trăm mảnh. Luồng năng lượng phản phệ bạo ngược dội thẳng vào lồng ngực lão, phá hủy hoàn toàn hệ thống kinh mạch. Đan điền Trúc Cơ Sơ Kỳ của lão tự rạn nứt rồi nổ tung dữ dội. Lý Đạo Nhân phun ra một ngụm máu đen kịt, ngã gục xuống đất mỏ, tu vi hoàn toàn bị phế bỏ, hóa thành một phế nhân tàn tật suốt đời.
Cùng lúc đó, trên tay Tào Diêm, chiếc chuông đồng cổ Trấn Hải Linh rên rỉ một tiếng bi thảm. Những vết nứt trên thân chuông lan rộng với tốc độ chóng mặt, máu đen tà ác phun trào ra ngoài rồi vỡ vụn thành vạn mảnh đồng vụn rơi rụng xuống bùn lầy.
Linh lực Trúc Cơ Hậu Kỳ cuồn cuộn trên người Tào Diêm đột ngột bị triệt tiêu hoàn toàn do mất đi sự bảo hộ khí vận tài lộc của đại trận. Y hộc ra liên tiếp ba ngụm máu đen, nhục thân run rẩy dữ dội, gân cốt rạn nứt rỉ máu. Diện mạo béo múp của y bắt đầu lão hóa với tốc độ kinh hoàng, làn da nhăn nheo xám xịt, mái tóc đen bạc trắng trong tích tắc – hậu quả của việc toàn bộ thọ nguyên bòn rút tích lũy bấy lâu nay bị phản phệ dội ngược thiêu rụi.
"Không... tu vi của ta! Thọ nguyên của ta!" Tào Diêm gào thét trong tuyệt vọng tột cùng. Y quỳ sụp dưới đất bùn đỏ quạch, nhìn đôi bàn tay nhăn nheo như vỏ cây khô của mình, rên rỉ thảm thiết khi mất đi mọi quyền lực và tu vi vinh quang.
Đoàn Đạo Huyền đứng sừng sững trước mặt y, tay trái nắm chặt thanh kiếm gãy rỉ sét, mắt trái vẫn rỉ huyết lệ đỏ thẫm. Đan điền phế mạch của hắn lúc này đang phải chịu áp lực phản phệ nặng nề của nhân quả dội ngược, kinh mạch toàn thân rạn nứt dữ dội, đau đớn thiêu đốt xương cốt tột cùng khiến hắn suýt ngã quỵ. Thế nhưng, ánh mắt hắn nhìn Tào Diêm vẫn lạnh lùng, vô tình như thiên quy phán xét.
"Thiên địa vô tư, gieo nhân nào gặt quả nấy. Tào Diêm, Thiên Bảo Các các ngươi coi mạng sống phàm nhân như củi đốt, hôm nay đại trận sụp đổ chính là quả báo sòng s phẳng nhất dành cho ngươi!" Đạo Huyền khàn giọng nói.
*RẮC!!! RẮC!!!*
Mặt đất nghĩa trang vô danh bất ngờ rạn nứt dữ dội thành những khe rãnh khổng lồ. Trấn Hải Linh Trận hoàn toàn sụp đổ, giải phóng luồng áp lực phong tỏa không gian bấy lâu nay.
Sương mù lam quang độc hại của đại trận bắt đầu tan biến nhanh chóng dưới làn gió bão lôi đình dồn dập. Bầu trời đêm của Hắc Thiết Quan lần đầu tiên sau vạn năm phong tỏa được hiển lộ hoàn toàn. Thế nhưng, đó không phải là một bầu trời sao thanh bình.
Trên đỉnh trời đen kịt, sương mù lam quang tan đi để lộ ra một luồng oán khí khổng lồ màu đỏ xám gào thét dữ dội. Đó chính là oán niệm và thù hận tích lũy vạn năm của hàng vạn phu mỏ phàm nhân đã chết oan khuất dưới sự cai trị tàn bạo của Thiên Bảo Các và Quy Nguyên Kiếm Tông, nay mất đi sự phong tỏa của đại trận liền bùng phát cuồn cuộn như mây bão lôi đình, bao phủ toàn bộ bầu trời biên thùy, báo hiệu sự sụp đổ hoàn toàn của trật tự cai trị tàn bạo bấy lâu nay.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!