Mượn Lôi Diệt Địch, Quả Báo Nhãn Tiền
Màn mưa bão gào thét dữ dội trên bầu trời nghĩa trang vô danh của Hắc Thiết Quan. Từng luồng gió lạnh thấu xương mang theo bụi quặng đỏ thẫm cuộn tròn, quất liên hồi vào những nấm mồ đất thấp bé không bia mộ. Sương mù lam quang của Trấn Hải Linh Trận càng lúc càng đậm đặc, như một tấm lưới khổng lồ bóp nghẹt chút sinh khí mỏng manh còn sót lại của vùng đất tội huyết này. Dưới đất mỏ rỉ sét ẩm ướt, Đoàn Đạo Huyền đang quỳ sụp một gối, nhục thân run rẩy dữ dội dưới sức ép tàn bạo của sợi Roi Xích Sắt Phược Hồn.
Sợi xích sắt rỉ máu tẩm kịch độc Phế Đan Độc Dịch quấn chặt lấy cánh tay phải của Đạo Huyền, siết mạnh đến mức lớp băng gạc rách nát rách bươm, để lộ những thớ thịt cháy xém đen kịt. Độc tố ăn mòn gân cốt tàn bạo, gặm nhấm kinh mạch tay phải của hắn từng giây từng phút, tạo ra cơn đau thiêu đốt xương cốt tột cùng như có vạn kiến độc đang cắn xé sâu vào tận tủy xương. Khớp vai phải rạn nứt nhói lên từng cơn buốt nhói, máu tươi rỉ ra dọc theo sợi xích sắt, nhuộm đỏ cả những mắt xích đen rỉ sét.
Tào Bưu đứng sừng sững trước mặt hắn như một ngọn núi nhỏ bằng sắt thép. Khuôn mặt đầy sẹo ngang dọc của y co rúm lại thành một nụ cười tàn độc, đôi mắt ti hí rực lên ánh sáng tàn bạo của một kẻ khát máu thích hành hạ kẻ yếu thế. Y nắm chặt chuôi xích sắt, hai cánh tay cuồn cuộn cơ bắp gồng lên, chuẩn bị dùng sức mạnh vật lý của tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 9 để kéo đứt hoàn toàn cánh tay phải của Đạo Huyền.
"Gã phế vật tội huyết gác mộ! Ngươi tưởng có chút tà thuật khống chế địa mạch là có thể đứng trước mặt Thiên Bảo Các ta ngạo nghễ sao?" Tào Bưu gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy sát khí. "Hôm nay, ta sẽ bẻ gãy từng chiếc xương trên người ngươi, rút cạn từng sợi gân tay của ngươi trước mặt lũ phu mỏ phế vật này, để chúng biết thế nào là quả báo của việc dám phản kháng chủ tử!"
Đạo Huyền cắn chặt răng đến mức khóe miệng rỉ máu tươi đỏ thẫm. Hắn cố gắng dùng sức mạnh cơ bắp phàm nhân của tay trái để giật sợi xích sắt ra khỏi tay phải, thế nhưng sức mạnh của một phàm nhân tuyệt mạch hoàn toàn không thể lay chuyển được lực lượng của một tu sĩ Luyện Khí tầng 9 dũng mãnh. Mỗi một nhịp giằng co chỉ khiến sợi xích sắt siết chặt hơn, kịch độc ăn mòn sâu hơn vào xương thịt hắn. Cánh tay phải của hắn bắt đầu xuất hiện những mảng thạch hóa màu xám tro lạnh lẽo do phản phệ nhân quả dội ngược, mất đi hoàn toàn cảm giác.
"Đạo... Đạo Huyền huynh..."
Từ phía vách đá rỉ sét xa xa, một tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên giữa tiếng sấm rền. Lôi Vô Cực, người tưởng chừng đã ngất xỉu hoàn toàn sau đòn đánh tàn bạo của Tào Bưu, đang gượng dậy trong vũng máu. Bả vai trái của y bị cháy xém nặng bốc khói mỏng, lồng ngực lõm xuống một mảng do trúng độc chưởng. Thế nhưng, đôi mắt rực sáng điện chớp của gã tán tu này không hề có một tia chùn bước. Y nhìn thấy Đạo Huyền đang rơi vào tuyệt cảnh sinh tử, trong lòng bùng phát một luồng hào khí bi tráng.
"Yêu nghiệt Thiên Bảo Các... muốn giết huynh đệ của ta... phải bước qua xác của Lôi Vô Cực này trước!"
Lôi Vô Cực gầm lên một tiếng như sấm nổ. Y dùng chút lôi lực tàn dư cuối cùng trong kinh mạch rách nát, phóng thích một luồng điện chớp màu xanh tím bao phủ toàn thân. Nhục thân y lao vút đi như một tia chớp tàn, không hướng về phía Tào Bưu để tấn công, mà là liều mạng lao thẳng vào ôm chặt lấy hai chân của gã khổng lồ vạm vỡ.
*Ầm!*
Sức nặng và luồng lôi điện tàn dư của Lôi Vô Cực khiến Tào Bưu bất ngờ loạng choạng. Y cúi đầu nhìn gã tán tu đang ôm chặt chân mình như đỉa đói, điên cuồng phóng thích lôi lực để khóa chặt phạm vi di chuyển của y, khuôn mặt đầy sẹo bỗng chốc vặn vẹo vì giận dữ.
"Lũ rác rưởi dai dẳng! Cút ra cho ta!" Tào Bưu gầm lên, vung gót chân bọc giáp Ô Thiết Giáp nặng nề đạp mạnh vào lưng Lôi Vô Cực.
*Bộp! Phốc!*
Lôi Vô Cực hộc ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm nhuộm đỏ cả bùn đất rỉ sét, thế nhưng hai cánh tay gân guốc của y vẫn khóa chặt lấy chân Tào Bưu như xích sắt phong ấn, thề chết không buông. Y ngước khuôn mặt bám đầy bụi than và máu lên nhìn Đạo Huyền, hét lớn giữa màn mưa xối xả:
"Đạo Huyền huynh! Mau... mau ra tay! Ta giữ chân y rồi!"
Chính vào khoảnh khắc Lôi Vô Cực liều mạng giữ chân Tào Bưu, Đoàn Đạo Huyền biết thời cơ duy nhất đã đến. Hắn không thể lãng phí sự hy sinh mạng sống quả cảm của huynh đệ.
Mắt trái của Đạo Huyền đột ngột mở trừng ra. Đồng tử mắt trái hóa thành màu đỏ tươi rực sáng như ngọn lửa rỉ máu giữa đêm tối. Nhân Quả Nhãn Sát bộc phát cực hạn! Huyết lệ đỏ thẫm lập tức rỉ ra từ khóe mắt, hòa cùng nước mưa lạnh buốt lăn dài xuống cằm, mang theo một luồng thần thức lực khổng lồ quét qua toàn bộ nghĩa trang vô danh.
Trong tầm nhìn nhân quả xám xịt của hắn, thế giới vật chất dường như biến mất, chỉ còn lại vô số sợi tơ vận mệnh đang phát sáng. Và ngay trên người Tào Bưu, Đạo Huyền nhìn thấy một cảnh tượng rúng động tâm can.
Quanh thân thể vạm vỡ của Tào Bưu, hàng vạn sợi tơ nhân quả tội ác màu đỏ đậm rực cháy đang quấn chặt lấy thọ nguyên của y. Những sợi tơ này kéo dài xuống lòng đất nghĩa trang, kết nối trực tiếp với vong linh của hàng vạn phu mỏ tội huyết đã chết oan dưới roi da và xích sắt của y vạn năm qua. Oán khí của những người chết oan bốc lên ngùn ngụt như mây đen, quấn chặt lấy chiếc áo giáp Ô Thiết Giáp dày nặng, biến y thành một chất dẫn lôi hoàn hảo nhất của đất trời.
Đồng thời, kết nối giữa Tào Bưu và sự bảo hộ khí vận tài lộc của Thiên Bảo Các đứng sau chỉ là một sợi tơ màu vàng nhạt mỏng manh, đang bị oán khí của phu mỏ mài mòn đến mức rạn nứt.
"Tào Bưu... nợ máu của phu mỏ tội huyết... hôm nay ngươi phải trả bằng cả sinh mạng của mình!" Đạo Huyền lẩm nhẩm trong cổ họng, giọng nói lạnh lùng tuyệt đối dẫu đang gánh chịu đau đớn thiêu đốt gân cốt.
Hắn dùng bàn tay trái duy nhất còn tự do, thò vào trong lớp băng gạc quấn tay phải rỉ máu, nắm chặt lấy chuôi thanh kiếm gãy Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm (Gãy). Thanh kiếm gãy rỉ sét không lưỡi rít lên một tiếng ngân vang bi tráng vạn cổ, tỏa ra luồng u quang đỏ rực xua tan màn sương độc lam quang xung quanh.
*Xoẹt!*
Đạo Huyền vung mạnh tay trái, lưỡi kiếm gãy đi qua hư không không để lại một vết thương tổn vật lý nào trên người Tào Bưu. Thế nhưng, dưới nhãn lực nhân quả, lưỡi kiếm gãy đã chém thẳng vào sợi tơ may mắn màu vàng nhạt bảo hộ của y.
Sợi tơ bảo hộ đứt đôi trong tích tắc. Khí vận bảo hộ của Thiên Bảo Các trên người Tào Bưu hoàn toàn sụp đổ.
Ngay khi sợi tơ bảo hộ vừa đứt, Đạo Huyền không dừng lại, lập tức kích hoạt cấm thuật Tráo Mệnh Thiên Phạt. Hắn dùng kiếm gãy làm cầu nối, cưỡng ép liên kết toàn bộ oán khí của hàng vạn vong hồn phu mỏ chết oan đang quấn quanh Tào Bưu với đám mây lôi đình tự nhiên đang gầm thét dữ dội trên bầu trời nghĩa trang.
Một sợi xích sấm sét màu đỏ rực, dệt bằng tơ vận mệnh rỉ máu, đột ngột xuất hiện, nối thẳng từ đan điền của Tào Bưu xuyên qua màn mưa bão lên thẳng chín tầng mây.
Quy luật Lôi Phạt Chuyển Di Quy Tắc tối cao của đất trời lập tức vận hành. Thiên địa vô tư, kẻ nào cướp đoạt khí vận và sinh mạng của phàm nhân, khi mất đi sự bảo hộ của ngụy thần, thiên kiếp lôi phạt sẽ lập tức bộc phát và đánh xuống đầu chúng để lập lại công bằng.
"Cái gì... đây là cái gì?" Tào Bưu bỗng nhiên cảm nhận được một luồng áp lực thiên uy khổng lồ đè nặng lên linh hồn, khiến y run rẩy dữ dội dẫu đang sở hữu sức mạnh Luyện Khí tầng 9. Y kinh hoàng nhìn sợi xích sấm sét màu đỏ rực đang rực sáng quanh đan điền mình, cố gắng vung roi xích sắt hòng chém đứt nó nhưng vô dụng.
Bầu trời đêm đột ngột im bặt trong một nhịp thở.
*ĐOÀNG!!!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, làm rung chuyển toàn bộ thành trấn Hắc Thiết Quan. Một cột sét khổng lồ màu xanh tím, to bằng cả vòng ôm của ba người, rạch rách màn đêm đen kịt, mang theo sức mạnh hủy diệt tối cao của thiên phạt đánh thẳng xuống đầu Tào Bưu.
"KHÔNG!!!" Tào Bưu gào thét thảm thiết trong tuyệt vọng.
Luồng sấm sét khổng lồ đánh trúng đỉnh đầu y, truyền thẳng qua bộ giáp Ô Thiết Giáp dày nặng. Bộ giáp sắt đen gai góc vốn là phòng ngự vật lý vô song, giờ đây lại biến thành một chiếc lồng dẫn điện tàn khốc nhất. Ô Thiết Giáp lập tức rạn nứt, rực sáng lôi điện đỏ thẫm rồi nổ tung thành trăm mảnh sắt vụn găm thẳng vào da thịt y.
Sức nóng kinh hoàng của lôi kiếp tự nhiên thiêu rụi hoàn toàn kinh mạch và đan điền Luyện Khí tầng 9 của Tào Bưu từ bên trong. Chỉ trong một nhịp thở, luồng kịch độc Phế Đan Độc Dịch trên người y bị sấm sét tịnh hóa hoàn toàn. Tào Bưu gào thét thảm thiết, nhục thân vạm vỡ bị lôi đình thiêu rụi, hóa thành một đống tro bụi đen kịt rơi rụng xuống bùn đất rỉ sét của nghĩa trang vô danh.
Sợi Roi Xích Sắt Phược Hồn mất đi linh lực khống chế, rạn nứt vỡ vụn thành nhiều đoạn sắt phế rỉ sét rơi rụng xung quanh.
Đoàn Đạo Huyền ngã quỵ xuống đất, tay phải bị phế gân cốt tạm thời do độc tố roi xích ăn mòn sâu vào xương thịt, buông thõng bất động. Hắn hộc ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm, mắt trái rỉ máu liên tục do bộc phát Nhân Quả Nhãn Sát cực hạn, nhục thân kiệt quệ hoàn toàn thọ nguyên lực. Thế nhưng, khi nhìn đống tro bụi của kẻ thù đã biến mất vĩnh viễn, trong lòng hắn dâng lên một luồng cảm xúc sảng khoái và bi tráng tột cùng.
Nhân quả tuần hoàn, ác giả ác báo. Kẻ từng dùng roi xích rút cạn thọ nguyên của phàm nhân, cuối cùng đã bị chính thiên kiếp lôi phạt thiêu rụi không còn một mảnh xương tàn.
Nghĩa trang vô danh đột ngột trở nên tĩnh lặng giữa màn mưa bão dồn dập. Những sợi tơ oán khí của vong hồn phu mỏ chết oan dần dần tan biến vào hư không, như thể đã được rửa sạch nợ máu.
Thế nhưng, sự biến mất đột ngột của Tào Bưu lập tức tạo ra một chấn động dữ dội. Cách đó vạn trượng, trên đỉnh lầu xa hoa của Thiên Bảo Các, chiếc chuông đồng cổ Trấn Hải Linh đang phát ra lam quang bỗng nhiên rung chuyển kịch liệt, xuất hiện thêm một vết nứt sâu hoắm rỉ ra dòng máu đen tà ác.
Trấn Hải Linh Trận bắt đầu rạn nứt dữ dội, sương mù lam quang dao động hỗn loạn. Chưởng sự Tào Diêm đứng trên đỉnh lầu gầm lên điên cuồng khi nhận ra một cánh tay đắc lực của mình đã bị tiêu diệt thảm khốc, lập tức lao vút về phía lá trận kỳ thứ hai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!