Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Huyết Chiến Tào Bưu, Oán Khí Ngập Trời

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn đêm buông xuống Hắc Thiết Quan như một tấm vải liệm đen kịch, bị xé rách bởi những tia sét màu xanh tím giận dữ của cơn bão lôi đình. Nước mưa hòa lẫn bụi quặng đỏ thẫm xối xả tuôn dọc theo những khe đá rỉ sét, chảy tràn vào Nghĩa trang vô danh. Nơi đây là nấm mồ chung của hàng vạn phu mỏ phàm nhân chết vì kiệt sức hoặc nhiễm độc đan dược của Thiên Bảo Các. Những nấm mồ đất thấp bé, không bia không tuổi, nằm san sát nhau dưới màn sương mù lam quang âm u của Trấn Hải Linh Trận. Không khí đậm đặc mùi tử khí, rỉ sét và oán hận tích tụ vạn năm qua.


Đoàn Đạo Huyền cùng Lôi Vô Cực băng qua bức tường bao đổ nát của kho quặng, nhanh chóng thâm nhập vào rìa nghĩa trang. Nhục thân phế mạch của Đạo Huyền lúc này đã tàn tạ đến cực điểm. Khớp vai phải rạn nứt nhói lên từng cơn buốt nhói sau cú va chạm vật lý với hộ thể đại trận trước đó. Cánh tay phải quấn băng gạc rách nát không ngừng rỉ ra dòng máu tươi đỏ thẫm. Đặc biệt, mắt trái của hắn liên tục rỉ ra huyết lệ chảy dài xuống cằm, đồng tử đỏ rực của Nhân Quả Nhãn Sơ Khai vẫn đang rực cháy u quang, cố gắng nhìn thấu màn đêm và sương độc.


Bên cạnh hắn, Lôi Vô Cực vác thanh Lôi Thiết Đao sứt mẻ trên vai, bả vai trái bị cháy xém nhẹ do lôi phạt phản phệ vẫn còn bốc khói mỏng. Thế nhưng, đôi mắt rực sáng điện chớp của gã tán tu này không hề có một tia chùn bước.


"Đạo Huyền huynh, sương mù lam quang ở đây đậm đặc hơn nhiều. Trận kỳ thứ hai chắc chắn ẩn giấu ngay trong lòng nghĩa trang này." Lôi Vô Cực thấp giọng nói, tiếng nói bị tiếng sấm rền át đi một phần.


Đạo Huyền khẽ gật đầu. Qua Nhân Quả Nhãn, hắn nhìn thấy một luồng sáng đỏ rực như máu đang cắm sâu dưới lòng đất nghĩa trang, liên tục bòn rút thọ nguyên của những phu mỏ còn sống sót để duy trì kết giới. Đó chính là lá trận kỳ thứ hai.


Thế nhưng, lối đi dẫn đến trận kỳ đã bị chặn đứng.


Giữa bãi đất trống của nghĩa trang, một nhóm phu mỏ tội huyết – trong đó có cả những lão nhân tóc bạc và thiếu niên gầy gò – đang bị trói chặt vào những cây cột sắt rỉ sét. Đứng trước mặt họ là một gã khổng lồ vạm vỡ hung tợn. Khuôn mặt y đầy những vết sẹo ngang dọc rợn người, mặc bộ Ô Thiết Giáp dày nặng đầy gai nhọn đen bóng, tỏa ra linh áp Luyện Khí Kỳ tầng 9 đầy ngột ngạt.


Tào Bưu – đội trưởng hộ vệ hung tàn của Thiên Bảo Các.


*Chát! Chát! Chát!*


Tiếng roi da xé rách không khí vang lên chát chúa. Trên tay Tào Bưu, thanh Roi Xích Sắt Phược Hồn rít lên âm trầm, mỗi lần quất xuống là một lần mang theo màn sương độc màu đỏ rực tẩm kịch độc Phế Đan Độc Dịch. Một lão phu mỏ gầy yếu bị quật rách nát lưng áo, máu thịt lẫn lộn, oán khí bốc lên ngùn ngụt.


"Nói! Tên phản đồ Đoàn Đạo Huyền đang trốn ở đâu?" Tào Bưu gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy sát khí. "Lũ phế vật tuyệt mạch các ngươi nếu còn ngoan cố bao che cho hắn, ta sẽ dùng roi độc này rút cạn từng giọt thọ nguyên của các ngươi để hiến tế cho đại trận!"


"Chúng ta... không biết..." Lão phu mỏ hộc ra một ngụm máu đen, đôi mắt mờ đục dẫu đầy sợ hãi nhưng vẫn quật cường không hé răng nửa lời.


Chứng kiến cảnh tộc nhân phàm nhân bị tra tấn dã man ngay trên nấm mồ của tổ tiên, lồng ngực Đoàn Đạo Huyền bỗng nhiên thiêu đốt dữ dội. Vết thương rỉ máu trước ngực hắn như muốn nứt ra, giải phóng một luồng sát ý cuồng bạo. Oán khí tích tụ vạn năm dưới nghĩa trang vô danh bất ngờ cộng hưởng mạnh mẽ với kiếm gãy ẩn trong tay phải hắn, tạo ra những tiếng ngân vang bi tráng vạn cổ.


Kiếm Ý Sơ Cấp (Oán Niệm) bộc phát!


Một luồng kiếm mang màu xám bạc, lạnh lẽo tột cùng đột ngột bao bọc lấy cánh tay phải rỉ máu của Đạo Huyền. Hắn không thể trơ mắt nhìn những người vô tội phải chết thay cho mình.


"Lôi huynh, ta tấn công tầm xa bằng ngự kiếm, huynh cận chiến cản bước y." Đạo Huyền lạnh lùng truyền âm, thần thức khóa chặt lấy Tào Bưu.


"Được! Để ta xem bộ giáp rách của y chịu được mấy đao!" Lôi Vô Cực cười lớn đầy hào sảng.


Y vung Lôi Thiết Đao, nhún người nhảy vọt ra khỏi bụi rậm. Luồng lôi điện màu xanh tím bùng phát dữ dội quanh thân y, xé rách màn sương độc lam quang.


"Tào Bưu! Nhận của ông một đao!"


Lôi Vô Cực gầm lên, vung đao chém mạnh từ trên xuống. Một luồng đao khí lôi điện khổng lồ rạch đôi màn mưa bão, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Tào Bưu mà sạt xuống.


Tào Bưu bỗng quay đầu lại, đôi mắt ti hí híp lại đầy tàn độc: "Lũ chuột nhắt cuối cùng cũng chịu lộ diện!"


Y không hề né tránh, vung mạnh thanh Roi Xích Sắt Phược Hồn lên nghênh chiến. Sợi xích sắt tẩm kịch độc quất mạnh vào luồng đao khí lôi điện, tạo ra một màn sương độc đỏ rực bốc khói nghi ngút.


*Oành!*


Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên. Luồng lôi điện xanh tím của Lôi Vô Cực va chạm kịch liệt với độc khí đỏ rực của roi xích. Thế nhưng, tu vi Trúc Cơ của Lôi Vô Cực đang bị phong ấn một nửa do phản phệ thiên kiếp, lực lượng không thể phát huy hoàn toàn. Ngược lại, Tào Bưu sở hữu sức mạnh Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong kết hợp với Hắc Thiết Luyện Thể Công vô cùng bá đạo.


Roi xích sắt tẩm độc của Tào Bưu bất ngờ uốn lượn như rắn độc, hấp thụ và tiêu tán hoàn toàn luồng lôi điện của Lôi Vô Cực xuống đất mỏ rỉ sét. Sức mạnh chấn động cực mạnh dội ngược lại, khiến Lôi Vô Cực hộc ra một ngụm máu tươi, nhục thân bị chấn lùi liên tiếp mười bước, bả vai trái cháy xém rách sâu thêm rỉ máu.


"Hừ, tán tu phế thải bị thiên kiếp phế bỏ một nửa tu vi mà cũng dám cản đường ta?" Tào Bưu cười khinh bỉ.


Chính vào khoảnh khắc Tào Bưu đang đắc ý, Đoàn Đạo Huyền từ trong bóng tối nghĩa trang ra tay. Hắn vận dụng Vô Ảnh Ngự Kiếm đến cực hạn. Hắn không dùng linh lực đan điền, mà dùng thần thức kết nối trực tiếp oán niệm của vạn tàn kiếm dưới lòng đất nghĩa trang vô danh để điều khiển Thiết Thai Kiếm.


Thanh kiếm sắt đen thô kệch, rạn nứt rỉ sét bay lượn hoàn toàn im lặng trong bóng tối màn mưa, di chuyển tàng hình không phát ra một chút tiếng động hay ánh sáng nào. Nó lướt qua các nấm mồ cổ, nhắm thẳng vào khe hở sau gáy của Tào Bưu – nơi duy nhất không được che chở bởi Ô Thiết Giáp – mà đâm tới.


*Keng!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa màn mưa.


Tào Bưu dường như có bản năng chiến đấu của một dã thú cận chiến cực kỳ nhạy bén. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, y khẽ nghiêng đầu. Thanh Thiết Thai Kiếm đâm sượt qua gáy y, chém mạnh vào bả vai bọc Ô Thiết Giáp dày nặng.


Bộ giáp sắt dày nặng do phu mỏ rèn từ quặng Ô Kim rực sáng u quang đen bóng, hoàn toàn chặn đứng lưỡi kiếm sắt đen rạn nứt của Đạo Huyền. Thanh Thiết Thai Kiếm không thể xuyên thấu phòng ngự vật lý cực dày của giáp sắt, lập tức bị phản chấn nứt vỡ thêm nhiều đường, rơi rụng xuống bùn đất rỉ sét.


"Ngự kiếm thuật không linh lực?" Tào Bưu quay phắt người lại, ánh mắt tàn độc khóa chặt lấy bóng dáng gầy gò của Đạo Huyền vừa bước ra khỏi màn sương. "Đoàn Đạo Huyền! Hóa ra ngươi chính là gã phế vật tội huyết gác mộ!"


Y vung roi xích sắt quất mạnh ra xung quanh để ngăn chặn Lôi Vô Cực đang cố gắng gượng dậy. Lôi Vô Cực gầm lên, cố gắng sử dụng lôi bạo quyền đánh cận chiến hòng thu hút hỏa lực bảo vệ main. Thế nhưng, Tào Bưu vung Roi Xích Sắt Phược Hồn quật mạnh một nhịp xé gió, quật ngã Lôi Vô Cực văng vào vách đá rỉ sét ngất xỉu, tiêu hao hoàn toàn lôi lực.


Bây giờ, chỉ còn lại Đoàn Đạo Huyền đối mặt trực diện với gã khổng lồ hung tàn.


"Kẻ phế vật tuyệt mạch, chết đi!" Tào Bưu gầm lên, vung Roi Xích Sắt Phược Hồn quất mạnh về phía Đạo Huyền.


Sợi xích sắt tẩm kịch độc đỏ rực xé rách màn mưa, mang theo tiếng khóc than ghê rợn của những phu mỏ từng bị nó tra tấn đến chết. Đạo Huyền mắt trái rỉ huyết lệ liên tục, Nhân Quả Nhãn Sát bộc phát cực hạn để định vị quỹ đạo của roi độc. Hắn cố gắng nghiêng người né tránh, thế nhưng nhục thân phế mạch tàn tạ của hắn quá chậm chạp, khớp vai phải rạn nứt nhói buốt khiến hắn mất thăng bằng.


*Phập! Vút!*


Sợi xích sắt tẩm kịch độc quấn chặt lấy cánh tay phải quấn băng gạc rỉ máu của Đạo Huyền – cánh tay đang giấu kín thanh kiếm gãy Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm.


Kịch độc Phế Đan Độc Dịch bám trên xích sắt lập tức ăn mòn lớp băng gạc, thấm sâu vào da thịt rách nát của hắn. Cơn đau đớn tột cùng, thiêu đốt xương cốt bùng phát dữ dội như bị vạn lôi đánh trúng. Độc tố ăn mòn gân cốt khiến cánh tay phải của hắn co giật mạnh, máu đỏ tươi tuôn ra nhuộm đỏ cả sợi xích sắt.


"Hahaha! Bị Roi Phược Hồn của ta quấn chặt, kinh mạch của ngươi sẽ bị thối rữa hoàn toàn trong vài nhịp thở!" Tào Bưu cười tàn độc đầy điên cuồng, bàn tay vạm vỡ nắm chặt chuôi xích sắt giật mạnh.


Đạo Huyền bị kéo lê trên bùn đất rỉ sét, nhục thân rách nát va đập vào những ngôi mộ phế vô danh. Thế nhưng, đôi mắt trái đỏ rực của hắn không hề có một tia sợ hãi, ngược lại càng thêm tĩnh lặng lạnh lùng như nước sâu.


Hắn đang gánh chịu đau đớn cực hạn, nhưng trong thức hải, hắn đã quan sát thấy một điều: Hàng vạn sợi tơ nhân quả tội ác màu đỏ đậm rực cháy đang kết nối giữa thọ nguyên bòn rút của Tào Bưu và những vong hồn phu mỏ chết oan dưới nghĩa trang vô danh này.


Tào Bưu quá mạnh về cận chiến vật lý và giáp phòng ngự Ô Thiết Giáp, Thiết Thai Kiếm hay lôi điện thông thường không thể làm tổn hại y từ bên ngoài. Nhưng y lại mang nợ máu nhân quả cực hạn với nghĩa trang này. Chỉ có quy luật nhân quả tối cao mới có thể tiêu diệt y từ bên trong.


Hắn cần phải mượn sức mạnh sấm sét tự nhiên của cơn bão lôi đình để kích hoạt lôi phạt chuyển di, nhưng trước đó, hắn phải chịu đựng và giữ chân y.


"Đoàn Đạo Huyền! Để ta kéo đứt gân tay phải của ngươi trước mặt lũ phu mỏ này!" Tào Bưu cười tàn ác, hai cánh tay cuồn cuộn cơ bắp gồng lên, chuẩn bị vung roi xích sắt kéo đứt hoàn toàn cánh tay phải của hắn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!