Thiên Lôi Xuất Thế, Huynh Đệ Tương Phùng
Mưa bão lôi đình trút xuống Hắc Thiết Quan mỗi lúc một dữ dội, nước mưa mang theo bụi quặng đỏ xẫm xối xả tuôn dọc theo những vách đá rỉ sét của nghĩa trang kiếm phế. Thế nhưng, thứ đang thực sự bóp nghẹt bầu không khí nơi đây không phải là cơn giông bão của đất trời, mà là màn sương mù lam quang âm u, lạnh lẽo đang dần đặc quánh lại. Trấn Hải Linh Trận đã bị phá hủy một phần ba sau khi lá trận kỳ thứ nhất sụp đổ, nhưng luồng linh áp Trúc Cơ còn lại vẫn cuồn cuộn như sóng dữ, điên cuồng vây quét mọi ngóc ngách của kho quặng ngoại vi.
Đoàn Đạo Huyền đứng tựa lưng vào một đống quặng Ô Kim khổng lồ, hơi thở dồn dập dính đầy mùi rỉ sét và máu tươi. Nhục thân phế mạch của hắn lúc này đã chạm đến giới hạn chịu đựng cực hạn. Khóe mắt trái không ngừng rỉ ra huyết lệ đỏ tươi, nóng hổi, lăn dài trên khuôn mặt xám xịt bám đầy bụi quặng. Nhãn lực của Nhân Quả Nhãn Sát bộc phát quá mức khiến thức hải của hắn đau nhói như bị vạn kim châm chọc. Cánh tay phải quấn băng gạc rách nát rỉ máu liên tục, khớp vai phải rạn nứt dữ dội sau cú va chạm vật lý với hộ thể lam quang của trận kỳ trước đó.
Thanh Thiết Thai Kiếm – vũ khí ngụy trang duy nhất của hắn – giờ đây chỉ còn là một đống sắt vụn vỡ nát dưới chân. Hắn hoàn toàn không có linh lực đan điền, chỉ có thể dựa vào bộ kiếm cốt sơ khởi mới thối luyện và một ý chí bất khuất để duy trì sự sống mong manh.
"Tìm! Hắn bị phản phệ của trận kỳ, chắc chắn không chạy được xa!"
"Chưởng sự có lệnh, bắt sống tên phế vật tội huyết đó, ai chặt được tay chân hắn sẽ được thưởng một viên Thọ Nguyên Đan cực phẩm!"
Tiếng gầm thét của vệ binh Thiên Bảo Các vang dội khắp kho quặng. Chấn động từ vụ nổ của lá trận kỳ thứ nhất đã đánh động toàn bộ hệ thống phòng vệ. Hàng chục tên vệ binh cầm đao sắt, mắt rực sát khí, đang khép chặt vòng vây về phía đống quặng Ô Kim. Bọn chúng không phải lũ phu mỏ yếu thế, mà là những tu sĩ Luyện Khí Kỳ được huấn luyện nghiêm ngặt, bước đi mang theo linh lực dao động mạnh mẽ, xé rách màn mưa độc.
Đạo Huyền nín thở, vận hành Quy Tích Hư Vô đến cực hạn để thu hồi toàn bộ khí tức phàm trần. Thế nhưng, vết máu đỏ tươi rỉ ra từ tay phải và khóe mắt hắn đang nhỏ xuống đất quặng, tạo thành một vệt dài không thể che giấu trong sương mù lam quang.
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Đột ngột, tiếng xé gió sắc nhọn rít lên giữa màn mưa. Ba mũi tên sắt đen tẩm kịch độc Phế Đan Độc Dịch xé rách sương mù, nhắm thẳng vào bả vai và hai chân của Đạo Huyền mà bắn tới. Vệ binh Thiên Bảo Các đã phát hiện ra vệt máu của hắn. Bọn chúng không muốn giết chết hắn ngay lập tức, mà muốn phế bỏ tứ chi để bắt sống hắn về hiến tế thọ nguyên cho Tào Diêm.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Đạo Huyền không thể sử dụng linh lực để phòng ngự. Mắt trái rực sáng u quang đỏ thẫm, hắn dùng thần thức Địa Mạch Trận Văn Cảm Nhận Pháp quét qua lòng đất.
"Địa Mạch Cộng Hưởng Hộ Thân – Khởi!"
Đạo Huyền gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng. Hắn vung tay trái, câu động luồng oán khí địa mạch đang phun trào từ lòng đất mỏ quặng bị rạn nứt. Ngay lập tức, một tấm lá chắn bằng đất đá màu xám đen, dày cộp đột ngột mọc lên từ mặt đất quặng rỉ sét, rực sáng u quang xám bạc chặn đứng trước mặt hắn.
*Phập! Phập! Phập!*
Ba mũi tên độc cắm ngập vào lá chắn đất đá, độc dịch màu xanh lục ăn mòn khiến phiến đá bốc khói đen nghi ngút. Thế nhưng, linh áp từ đòn tấn công của tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng 6 vẫn chấn động mạnh mẽ qua lá chắn, dội thẳng vào lồng ngực Đạo Huyền.
Hắn hộc ra một ngụm oán huyết màu đen, nhục thân lùi lại mấy bước, tựa mạnh vào đống quặng Ô Kim. Khớp vai phải rạn nứt nhói lên một cơn đau buốt thấu xương tủy, khiến hắn suýt chút nữa quỳ sụp xuống. Tấm lá chắn đất đá cũng rạn nứt rồi vỡ vụn thành trăm mảnh đất cát.
"Hắn ở đằng sau đống quặng! Mau vây lại!" Tiếng hét của tên đội trưởng vệ binh vang lên đầy hân hoan.
Hàng chục tên vệ binh lập tức ngự đao lao tới, đao mang rực sáng lam quang chém xối xả vào vị trí ẩn nấp của Đạo Huyền. Không gian chật hẹp của kho quặng ngoại vi bị khóa chặt, Đạo Huyền bị dồn vào góc chết, phía sau là vách đá Ô Kim kiên cố, phía trước là vạn đạo đao mang đang sạt xuống.
Hắn khẽ cắn môi, tay phải quấn băng gạc rỉ máu run rẩy chạm vào chuôi kiếm gãy Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm ẩn trong hư không. Hắn biết, nếu hắn mượn lực lượng của kiếm gãy một lần nữa trong tình trạng nhục thân tàn tạ này, tội ấn trước ngực sẽ bộc phát phản phệ thiêu đốt toàn bộ kinh mạch của hắn thành tro bụi. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn phải sống để mang thuốc giải về cứu muội muội Đoàn Dao đang hấp hối tại dược đường.
Chính vào lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng sấm nổ vang trời bùng phát, tiếng nổ khổng lồ không giống với sấm sét thông thường của cơn bão lôi đình ngoại giới, mà mang theo một uy áp bạo liệt, ngạo nghễ tột cùng.
*Ầm! Đoàng!*
Từ trên bầu trời đen kịt của kho quặng, một luồng sét khổng lồ màu xanh tím đột ngột rạch rách màn mưa độc, đánh thẳng xuống giữa đội hình vệ binh đang lao tới. Sức mạnh lôi đình kinh hoàng nổ tung, tạo ra một làn sóng xung kích điện chớp lan tỏa vạn trượng. Mấy tên vệ binh đi đầu không kịp phản ứng, hộ thể cương khí bị lôi điện đánh nát vụn, nhục thân bị hất văng ra xa, gào thét thảm thiết khi dòng điện xanh tím chạy lách tách trên da thịt cháy xém.
Giữa làn khói bụi quặng đỏ xẫm và sấm sét hỗn loạn, một bóng người cao lớn lực lưỡng như một ngọn núi nhỏ từ trên trời giáng xuống, đáp mạnh chân xuống đất mỏ khiến mặt đất rạn nứt.
Đó là một thanh niên vạm vỡ, mái tóc ngắn màu đen dựng ngược như kim châm, đôi mắt rực sáng điện chớp màu xanh tím đầy ngạo nghễ. Trên người y quấn đầy băng gạc đen che giấu các vết sẹo lôi đánh rỉ máu, tay phải vác một thanh đại đao sứt mẻ mang tên Lôi Thiết Đao, trên lưỡi đao sấm sét màu xanh tím vẫn đang cuộn trào như rắn độc.
"Lũ chó săn Thiên Bảo Các, cậy đông bắt nạt một kẻ phế mạch, không biết ngượng hay sao?" Giọng nói của y hào sảng, bộc trực, vang dội như tiếng sấm rền xua tan mây đen.
Đạo Huyền mắt trái rỉ máu khẽ nheo lại, thầm kinh ngạc: "Thiên Lôi Thể... Y là Lôi Vô Cực?"
Hắn nhận ra người này. Lôi Vô Cực chính là tán tu mang Thiên Lôi Thể huyền thoại, kẻ bị các tông môn truy sát gắt gao vì tội phá hoại lôi kiếp của thiên tài chính đạo, trốn chạy vào thung lũng lôi đình ẩn cư. Không ngờ y lại xuất hiện ở đây, ngay tại kho quặng ngoại vi này.
"Ngươi chính là tên phế vật gác mộ gieo nhân quả phá hủy trận kỳ kia?" Lôi Vô Cực khẽ liếc nhìn Đạo Huyền, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ. "Khá lắm! Một gã phế mạch không linh lực lại dám chém đứt trận kỳ của Thiên Bảo Các. Khí phách này hợp ý ta!"
"Cẩn thận, bọn chúng có trận hình vây quét!" Đạo Huyền khàn giọng cảnh báo, tay trái lén lút điều động một tia oán khí địa mạch.
"Hừ, một lũ kiến cỏ mà thôi!" Lôi Vô Cực cười lớn.
Y bước lên một bước, vung Lôi Thiết Đao chỉ thẳng lên trời. Toàn thân y bùng phát luồng lôi điện màu xanh tím khổng lồ, kích hoạt Thiên Lôi Thể Thuần Hóa Quyết đến cực hạn. Mây giông bão lôi đình trên bầu trời Hắc Thiết Quan dường như nhận được sự triệu hồi của Thiên Lôi Thể, điên cuồng cuộn trào, hàng vạn tia chớp hội tụ về phía đỉnh đầu y.
"Lôi Đình Dẫn Dụ – Thiên Lôi Giáng Thế!"
Lôi Vô Cực gầm lên, vung đao chém mạnh xuống đất mỏ.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Hàng loạt cột sét khổng lồ màu xanh tím từ trên trời giáng xuống xối xả, đánh trúng vào đội hình vệ binh Thiên Bảo Các đang cố gắng gắn kết trận hình vây quét. Sức mạnh lôi đình tự nhiên từ Lôi Đình Cốc cộng hưởng mạnh mẽ, tạo ra một vụ nổ lôi điện kinh hoàng. Trận hình vây quét của đối thủ bị đánh nát vụn ngay lập tức, đao mang lam quang bị lôi điện tiêu tán hoàn toàn xuống đất mỏ, hàng chục vệ binh bị chấn động ngã gục, tê liệt hoàn toàn ngoại vi.
Tuy nhiên, sức mạnh lôi đình tự nhiên quá mức bạo liệt cũng dội ngược vào nhục thân của Lôi Vô Cực. Khớp vai trái của y bị cháy xém nhẹ do lôi phạt phản phệ, y khẽ rên rỉ một tiếng, nhục thân run rẩy, tiêu hao một lượng lớn thể lực lực lượng.
Sóng xung kích từ vụ nổ lôi điện khổng lồ cũng quét về phía Đạo Huyền với sức tàn phá kinh hoàng, bụi quặng đỏ và đá vụn bay vù vù như bão cát.
"Địa Mạch Cộng Hưởng Hộ Thân – Trấn!"
Đạo Huyền cắn răng chịu đựng đau đớn, tay trái vung mạnh, kích hoạt toàn bộ oán khí địa mạch còn lại dưới lòng đất kho quặng. Một bức tường đá basalt khổng lồ, dày trượng hai đột ngột mọc lên trước mặt hai người, rực sáng u quang bảo vệ hoàn hảo nhục thân họ khỏi chấn động của vụ nổ sấm sét.
*Bùm!*
Cơn bão lôi điện quét qua, bức tường đá basalt rạn nứt sâu hoắm nhưng vẫn đứng vững, cản phá hoàn toàn lực sát thương cho cả hai.
Khi khói bụi và ánh sáng lôi điện dần tản đi, một mảng lớn tường bao bằng sắt đen của kho quặng ngoại vi đã bị đánh sập hoàn toàn, để lộ ra một lối thoát thông thẳng về phía nghĩa trang vô danh – nơi lá trận kỳ thứ hai đang ẩn giấu.
Lôi Vô Cực cắm mạnh thanh Lôi Thiết Đao sứt mẻ xuống đất mỏ để đỡ lấy nhục thân đang kiệt sức, bả vai cháy xém bốc khói nhẹ. Y quay đầu nhìn Đạo Huyền, đôi mắt rực sáng điện chớp vẫn tràn ngập sự ngạo nghễ bất khuất:
"Ta chặn đường ở đây! Mau đi phá lá trận kỳ thứ hai ở nghĩa trang vô danh!"
Từ phía xa, một luồng sát khí hung tàn, máu lạnh tột cùng đang cuồn cuộn áp sát. Tiếng roi xích sắt rỉ máu kéo lê trên đất đá phát ra những tiếng *sột soạt* ghê rợn giữa màn mưa bão. Tào Bưu – đội trưởng hộ vệ hung tàn của Thiên Bảo Các – đang dẫn theo đại quân truy sát tiến tới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!