Chém Đứt Trận Kỳ, Thiên Bảo Chấn Động
Mưa bão lôi đình trút xuống Hắc Thiết Quan mỗi lúc một dữ dội, nước mưa mang theo bụi quặng đỏ xẫm xối xả tuôn dọc theo những vách đá rỉ sét của nghĩa trang kiếm phế. Thế nhưng, thứ đang thực sự bóp nghẹt bầu không khí nơi đây không phải là cơn giông bão của đất trời, mà là màn sương mù lam quang âm u, lạnh lẽo đang dần đặc quánh lại. Trấn Hải Linh Trận đã phủ kín toàn bộ biên thùy, biến cả vùng mỏ thành một chiếc lồng giam khổng lồ không lối thoát.
Dưới góc khuất của một vách đá rỉ sét, Đoàn Đạo Huyền đang ngồi xếp bằng, nhục thân gầy gò của hắn khẽ run lên dưới áp lực ngột ngạt của linh áp Trúc Cơ. Vết thương rỉ máu trước ngực hắn – nơi từng ngự trị Kiếm Cốt Chí Tôn đã bị Lâm Trường Phong tàn nhẫn khoét đi – lúc này đang nhói lên từng đợt đau đớn thiêu đốt gân cốt. Thế nhưng, nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm thía gì so với dòng huyết lệ đang chảy dài từ mắt trái của hắn.
Đồng tử mắt trái của Đạo Huyền lúc này rực cháy một luồng u quang đỏ thẫm như ngọn lửa rỉ máu giữa đêm tối. Nhân Quả Nhãn Sát đã được kích hoạt đến cực hạn. Máu tươi đỏ thẫm không ngừng rỉ ra từ khóe mắt, hòa cùng nước mưa lạnh buốt lăn dài xuống cằm, thế nhưng tầm nhìn của hắn lại chưa bao giờ rõ ràng đến thế. Qua nhãn lực nhân quả, hắn không còn nhìn thấy một nghĩa trang kiếm phế thông thường, mà là một thế giới xám xịt được đan dệt bởi vô số sợi tơ vận mệnh phát sáng.
Trong số đó, có ba luồng ánh sáng đỏ rực như máu, cắm sâu xuống lòng đất mỏ quặng như ba chiếc đinh đóng cột, liên tục hút lấy sinh mệnh lực và thọ nguyên của hàng vạn phu mỏ phàm nhân để chuyển hóa thành năng lượng duy trì đại trận. Đó chính là ba lá Trấn Hải Linh Trận Trận Kỳ – ba trận nhãn cốt lõi của kết giới vây khốn này.
"Dao nhi... muội phải chịu đựng..." Đạo Huyền lẩm nhẩm trong cổ họng, giọng nói khàn đặc đầy bi phẫn. Hắn cảm nhận được sợi tơ sinh mệnh của em gái Đoàn Dao tại Thẩm Gia Dược Đường đang mỏng manh đi từng chút một dưới sự bòn rút tàn bạo của đại trận. Mỗi một hơi thở trôi qua, thọ nguyên của nàng lại bị tước đoạt. Hắn không thể chậm trễ thêm một khắc nào nữa.
Trên đỉnh lầu Thiên Bảo Các xa hoa, Tào Diêm đang điên cuồng lắc mạnh chiếc chuông đồng Trấn Hải Linh. Tiếng chuông âm trầm vang dội rách nát không khí, lam quang bùng phát mạnh mẽ dội xuống mặt đất. Diện mạo béo múp, ti hí mắt lươn của gã chưởng sự lộ rõ vẻ sốt ruột: "Lý trận sư! Có biến động gì không? Tại sao vẫn chưa tìm ra tung tích của tên phản đồ kia?"
Lý Đạo Nhân đứng bên cạnh, tay cầm Trấn Hải Trận Bàn, khuôn mặt gầy gò râu dê hiện lên vẻ tự phụ đắc ý: "Chưởng sự yên tâm, sương độc lam quang của đại trận đang bòn rút thọ nguyên phu mỏ để gia cố kết giới. Dù hắn có trốn dưới ba tấc đất cũng sẽ bị linh áp Trúc Cơ ép đến mức nổ tung kinh mạch mà chết. Lão phu đã khóa chặt chín tầng phòng ngự, hắn tuyệt đối không thể thoát!"
Thế nhưng, bọn chúng không thể ngờ rằng, ngay dưới chân bọn chúng, một bóng đen đang lặng lẽ di chuyển như một bóng ma vô hình.
Đoàn Đạo Huyền đã vận hành Quy Tích Hư Vô đến cực hạn. Hắn thu hồi hoàn toàn mọi linh lực dao động, khóa chặt đan điền phế rách rách nát của mình, biến bản thân thành một phàm nhân tuyệt mạch hoàn hảo. Hắn không thở, nhịp tim giảm xuống mức tối thiểu, nhục thân lạnh ngắt hòa vào bóng tối của những con hẻm chứa đầy phế liệu quặng rỉ sét. Lam quang quét qua người hắn như quét qua một tảng đá vô tri vô giác, hoàn toàn không để lại một chút gợn sóng thần thức nào.
Điểm đến đầu tiên của hắn là kho quặng ngoại vi – nơi lá trận kỳ thứ nhất đang được cắm sâu dưới lòng đất mỏ.
Nơi này được canh gác nghiêm ngặt bởi hàng chục vệ binh của Thiên Bảo Các, tay cầm đao sắt tuần tra liên tục. Giữa sân kho, một cột năng lượng lam quang rực sáng đang bốc lên từ lòng đất, bao phủ lấy một lá cờ trận màu xanh thẫm tỏa ra linh áp Trúc Cơ đầy uy hiếp.
Đạo Huyền ẩn nấp sau một đống quặng Ô Kim khổng lồ, mắt trái rỉ máu khẽ nheo lại. Hắn khẽ rút ra thanh Thiết Thai Kiếm thô kệch bọc ngoài thanh kiếm gãy. Hắn muốn thử nghiệm xem liệu có thể dùng lực lượng vật lý để phá hủy trận kỳ này hay không.
Hắn nín thở, nhục thân kiếm cốt khẽ vận chuyển sức mạnh cơ bắp phàm trần, lướt nhanh như một con báo đen áp sát trận kỳ. Thanh Thiết Thai Kiếm mang theo oán khí mài kiếm hằng đêm chém mạnh vào thân cột trận kỳ.
*Keng! Đoàng!*
Một tiếng nổ kim loại chói tai vang lên. Ngay khi lưỡi kiếm sắt đen chạm vào phạm vi ba tấc quanh trận kỳ, một luồng hộ thể lam quang cực mạnh bộc phát, bắn ngược ra một lực lượng linh áp Trúc Cơ khổng lồ. Thanh Thiết Thai Kiếm rạn nứt ngay lập tức, tay phải của Đạo Huyền chấn động dữ dội, lớp băng gạc quấn tay rách toạc, máu tươi bắn ra xối xả. Khớp vai phải vừa mới rạn nứt từ trận chiến trước nay lại càng thêm nhức nhối, nhục thân phế mạch bị đánh bật lùi lại mấy trượng, ngực nhói buốt dữ dội.
"Hự..." Đạo Huyền hộc ra một ngụm máu đen, ánh mắt vẫn lạnh lùng băng giá. Hắn nhận ra mình đã sai lầm. Trận kỳ này được Lý Đạo Nhân gia cố bằng linh lực Trúc Cơ cực kỳ tinh thuần, phòng ngự vật lý kiên cố vô cùng. Nếu hắn tiếp tục dùng sức mạnh thô bạo để tấn công, nhục thân phế mạch của hắn sẽ bị chấn nát trước khi trận kỳ rạn nứt.
Đúng lúc này, tiếng động va chạm đã thu hút sự chú ý của vệ binh tuần tra đằng xa.
"Ai đó? Có kẻ đột nhập kho quặng!" Tiếng hét của tên đội trưởng vệ binh vang lên, kèm theo tiếng bước chân dồn dập áp sát.
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Đạo Huyền đóng chặt mắt phải, mở rộng mắt trái rỉ máu đỏ tươi. Hắn không nhìn vào lá cờ trận vật lý nữa, mà tập trung toàn bộ nhãn lực nhân quả vào không gian quy tắc.
Trong tầm mắt của Nhân Quả Nhãn Sát, một sợi tơ nhân quả màu đỏ đậm, to bằng ngón tay, đang phát sáng rực rỡ nối liền từ đỉnh lá trận kỳ xuyên qua lòng đất, kết nối trực tiếp với mạch linh khí bị khóa chặt và Trấn Hải Linh trên tay Tào Diêm. Sợi tơ này chính là huyết mạch cung cấp năng lượng cho trận kỳ, được dệt bằng thọ nguyên bị cướp đoạt của hàng vạn phu mỏ nghèo khổ.
"Kẻ gieo nghiệt chướng, phải gặt quả báo." Đạo Huyền thầm nghĩ.
Hắn buông thanh Thiết Thai Kiếm rạn nứt xuống, tay phải quấn băng gạc rỉ máu khẽ chạm vào chuôi kiếm gãy Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm ẩn trong hư không. Linh tính của thanh kiếm gãy rít lên một tiếng ngân vang bi tráng vạn cổ trong thức hải của hắn. Oán khí tích lũy từ vạn tàn kiếm dưới nghĩa trang kiếm mộ đột ngột cuộn trào, nhập vào lưỡi kiếm gãy không lưỡi rực sáng u quang đỏ rực.
"Kiếm Khí Oán Sát – Trảm!"
Đoàn Đạo Huyền vung kiếm gãy. Một dải lụa ánh sáng màu đỏ xám mang theo tiếng khóc than oán hận của hàng vạn kiếm nô đã khuất lướt qua hư không.
Lưỡi kiếm gãy hoàn toàn không chạm vào lá cờ trận vật lý, cũng không gây ra bất kỳ tiếng động va chạm nào. Thế nhưng, khi kiếm mang màu đỏ xám lướt qua sợi tơ nhân quả màu đỏ đậm kia, một tiếng *Tách* quỷ dị vang lên trong không gian quy tắc. Sợi tơ nhân quả thọ nguyên đứt đôi ngay lập tức.
*Răng rắc! Đoàng!*
Ngay khi sợi tơ nhân quả bị chém đứt, lá Trấn Hải Linh Trận Trận Kỳ thứ nhất đang rực sáng lam quang bỗng nhiên mất đi nguồn cung cấp năng lượng địa mạch. Luồng hộ thể lam quang quanh nó vụt tắt, thân cờ bằng gỗ linh thụ rạn nứt dữ dội rồi nổ tung thành trăm mảnh splinters gỗ vụn rải rác khắp sân kho ngoại vi.
Màn sương mù lam quang bao phủ một góc kho quặng ngoại vi lập tức tan rã, giải phóng tạm thời thọ nguyên và sinh mệnh lực cho hàng ngàn phu mỏ đang bị vây hãm ở khu vực này.
Cùng lúc đó, trên đỉnh Thiên Bảo Các, chiếc chuông đồng Trấn Hải Linh trên tay Tào Diêm đột ngột rung lắc dữ dội rồi xuất hiện một vết nứt mảnh rỉ máu đen. Tào Diêm hộc ra một ngụm máu tươi, lồng ngực chấn động mạnh, tu vi Trúc Cơ Kỳ Hậu Kỳ của y suýt chút nữa sụp đổ.
"Cái gì? Trận pháp bị phá hoại! Trận kỳ thứ nhất vỡ nát rồi!" Tào Diêm gầm lên điên cuồng, gương mặt béo múp vặn vẹo vì đau đớn và kinh hoàng.
Lý Đạo Nhân bên cạnh cũng phun ra một ngụm máu đen, Trấn Hải Trận Bàn trên tay lão rạn nứt một đường sâu hoắm. Lão già gầy gò râu dê không còn vẻ tự phụ đắc ý nữa, đôi mắt đục ngầu tràn ngập sự kinh hãi tột độ: "Địa mạch rung chuyển! Có kẻ đã chém đứt liên kết thọ nguyên của trận kỳ! Làm sao có thể... Làm sao một phế nhân có thể nhìn thấu trận nhãn dưới đất mỏ?"
Tào Diêm điên cuồng lau vết máu trên khóe miệng, đôi mắt ti hí trợn trừng đầy sát khí tàn độc, gầm lên ra lệnh cho trận sư Lý Đạo Nhân: "Lý trận sư! Khóa chặt phạm vi kho quặng ngoại vi ngay lập tức! Điều động toàn bộ truy binh và vệ binh tuần tra vây quét giết chết kẻ đột nhập cho ta! Không được để hắn tiếp cận trận kỳ thứ hai!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!