Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Trấn Hải Linh Trận Khóa Chặt Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão lôi đình trút xuống Hắc Thiết Quan suốt đêm qua vẫn chưa hề có dấu hiệu hạ nhiệt, nhưng bầu trời lúc này không còn là một màu đen kịt của mây giông nữa. Thay vào đó, một thứ ánh sáng màu lam nhạt, âm u và lạnh lẽo như lân tinh dưới đáy đại dương, bắt đầu từ bốn phương tám hướng mọc lên, dệt thành một vòm bán cầu khổng lồ úp sụp xuống trấn nhỏ biên thùy.


Trấn Hải Linh Trận – đại trận khóa không gian tàn độc nhất của Thiên Bảo Các – đã chính thức được kích hoạt.


Trên tầng cao nhất của tòa lầu Thiên Bảo Các xa hoa, gã béo trung niên lùn tịt Tào Diêm đứng sừng sững trước gió bão. Chiếc trường bào gấm vóc màu vàng rực thêu đầy hoa văn kim tiền lấp lánh của y bay phần phật, đôi mắt ti hí híp lại đầy vẻ tàn độc và điên cuồng. Gã chưởng sự này đang nắm chặt một chiếc chuông đồng cổ rỉ sét tỏa ra lam quang rực rỡ – Trấn Hải Linh.


Bên cạnh y, trận sư Lý Đạo Nhân khoác trận bào bát quái xanh lục đang lẩm nhẩm chú ngữ, la bàn phong thủy trên tay lão xoay tròn điên cuồng, phát ra những tiếng rít u u ghê rợn.


"Lý trận sư, có chắc chắn trận này sẽ tóm gọn được gã phế vật tội huyết đó không?" Tào Diêm gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy giận dữ. "Sát thủ Vô Ảnh đã mất liên lạc hoàn toàn. Một tu sĩ Luyện Khí tầng 9 mang theo linh binh trung phẩm lại có thể bốc hơi không một dấu vết trong đêm mưa nghĩa trang! Chuyện này nếu truyền đến tai tổng các ở trung giới Linh Châu, cái đầu của ta và ngươi đều sẽ không giữ nổi!"


Lý Đạo Nhân vuốt chòm râu dê, cười lạnh đầy tự phụ: "Chưởng sự yên tâm. Trấn Hải Linh Trận một khi đã phủ kín Hắc Thiết Quan, linh khí toàn trấn sẽ bị khóa chặt. Kẻ bị vây khốn không chỉ không thể ngự kiếm hay dùng độn thuật trốn thoát, mà sương mù lam quang của trận pháp sẽ thâm nhập vào từng tấc đất, bòn rút linh lực và thọ nguyên của tất cả phàm nhân tuyệt mạch làm năng lượng duy trì kết giới. Dù hắn có là thần tiên tái thế, dưới sự phong tỏa tuyệt đối này cũng phải lộ diện!"


*Keng! Keng! Keng!*


Tào Diêm điên cuồng lắc mạnh Trấn Hải Linh. Tiếng chuông đồng vang lên âm trầm, dập dồn xé rách không khí. Theo mỗi nhịp chuông, màng sương mù lam quang bao phủ Hắc Thiết Quan lại càng thêm đậm đặc, len lỏi qua các con hẻm, tràn vào từng hầm mỏ rách nát, và thâm nhập vào sâu trong lòng đất.


***


Tại Thẩm Gia Dược Đường, nằm sâu trong con hẻm tối tăm của Hắc Thiết Quan, bầu không khí ngột ngạt đến mức khiến người ta nghẹt thở.


Đoàn Đạo Huyền đứng bên giường bệnh của em gái, bàn tay phải quấn băng gạc rỉ máu khẽ siết chặt. Vết thương rỉ máu đỏ tươi trước ngực hắn – dấu vết tàn khốc của việc bị cướp đoạt kiếm cốt – đang nhói lên từng đợt đau đớn thiêu đốt xương cốt dữ dội. Nhưng hắn không quan tâm đến bản thân. Ánh mắt hắn đang dán chặt vào Đoàn Dao.


Thiếu nữ mười bốn tuổi nằm trên giường bệnh bỗng nhiên co giật mạnh. Khuôn mặt nhợt nhạt xơ xác màu rơm của nàng biến thành một màu xám ngoét tà ác. Đan độc Phế Đan Độc Dịch tích tụ trong cơ thể nàng bấy lâu nay bỗng nhiên bị lam quang từ ngoài cửa sổ rọi vào kích hoạt, bộc phát dữ dội.


"Anh... ca ca... lạnh quá..." Đoàn Dao thều thào, đôi môi nhợt nhạt run rẩy, hơi thở yếu ớt như ngọn nến trước gió bão.


Nàng ngất xỉu. Thọ nguyên mong manh còn lại của nàng đang bị luồng sương mù lam quang ngoài kia điên cuồng bòn rút qua từng lỗ chân lông. Không chỉ có Đoàn Dao, từ các hầm mỏ ngoại vi, tiếng gào khóc than khóc của hàng vạn phu mỏ phàm nhân tuyệt mạch cũng vang lên bi tráng. Thọ nguyên của họ – thứ tài sản duy nhất mà phàm nhân sở hữu – đang biến thành chất dinh dưỡng để nuôi dưỡng đại trận vây bắt Đoàn Đạo Huyền.


"Đan độc biến dị đang cộng hưởng với Trấn Hải Linh Trận!" Y sư nghèo Thẩm Hoài Sơn run rẩy thốt lên, châm bạc trên tay lão vừa chạm vào huyệt đạo của Đoàn Dao đã bị độc tố ăn mòn hóa thành màu đen kịt. "Đạo Huyền, đại trận này đang bòn rút sinh mệnh lực của toàn bộ phàm nhân tuyệt mạch trong trấn để khóa chặt không gian! Nếu không phá trận, muội muội của ngươi không sống quá ba canh giờ!"


Đạo Huyền không nói lời nào, nhưng sát ý trong mắt trái hắn đã dâng lên tột đỉnh. Hắn biết, Thiên Bảo Các đang dùng mạng sống của hàng vạn người vô tội để ép hắn phải lộ diện. Hắn khẽ vuốt ve thanh kiếm gãy Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm rỉ sét ẩn trong lớp băng gạc ở tay phải. Linh tính của kiếm gãy đang ngân vang âm trầm, như thể phẫn nộ trước sự bất công tột cùng của tiên nhân.


"Thẩm tiền bối, bảo vệ Dao nhi." Đạo Huyền thấp giọng, giọng nói lạnh lùng như băng vạn năm. "Ta đi phá trận."


"Nhưng làm sao ngươi phá được?" Thẩm Hoài Sơn lo lắng vội ngăn cản. "Trấn Hải Linh Trận do tu sĩ Trúc Cơ ngự trận, kết giới vật lý kiên cố vô cùng. Ngươi đan điền đã phế, nhục thân mang trọng thương, làm sao đối địch trực diện với đại trận khổng lồ đó?"


Đạo Huyền không trả lời. Hắn biết lão y sư nói đúng. Nếu dùng sức mạnh vật lý hay linh lực thông thường, dù hắn có dùng Thiết Thai Kiếm chém rách nát tay phải cũng không thể làm xước một mảnh nhỏ của màng kết giới lam quang kia. Kiếm gãy của hắn không chém nhục thân, không phá hủy vật chất thô bạo.


Cách duy nhất là dùng Nhân Quả Nhãn Sát nhìn thấu sợi dây nhân quả thọ nguyên kết nối giữa trận kỳ và Tào Diêm, dùng kiếm gãy chém đứt gốc rễ năng lượng của đại trận từ tầng quy tắc tối cao.


Đạo Huyền bước ra khỏi dược đường, lao thẳng vào màn sương mù lam quang đang cuồn cuộn tràn ngập các con hẻm. Gió bão gào thét rít qua tai hắn, mang theo hơi lạnh thấu xương của sương độc ăn mòn thọ nguyên. Mỗi bước đi, nhục thân phế mạch của hắn lại chịu áp lực đè nặng từ linh áp Trúc Cơ của đại trận, khiến các đường vân xám bạc của kiếm cốt sơ khởi nổi lên dọc theo sống lưng để chống đỡ.


*Ầm! Ầm!*


Những luồng lôi đình sấm sét màu xanh tím từ trên không trung do trận sư Lý Đạo Nhân ngự trận phóng thích đột ngột sạt xuống các lối đi mật đạo quặng ngoại vi, đất đá sụp đổ hỗn loạn nhằm diệt khẩu và truy quét bất kỳ bóng người nào di động.


Đạo Huyền nhanh chóng né tránh vào một góc khuất bên dưới vách đá rỉ sét của nghĩa trang kiếm phế. Hắn ngồi xếp bằng xuống đất mỏ, nhắm chặt hai mắt lại.


"Địa Mạch Trận Văn Cảm Nhận Pháp!"


Hắn vận hành bí thuật do Tần Thiết Y truyền dạy, phóng thích thần thức lực đi sâu vào lòng đất mỏ quặng sắt Hắc Thiết. Trong thức hải của hắn, một bản đồ trận pháp 3D khổng lồ rực sáng lam quang dần hiện lên rõ nét. Hắn cảm nhận được nhịp đập địa mạch đang bị xích sắt trận pháp khống chế, cảm nhận được dòng chảy năng lượng thọ nguyên bị bòn rút đang chảy cuồn cuộn về ba hướng mấu chốt ngoài rìa thành trấn.


Đó chính là ba lá Trấn Hải Linh Trận Trận Kỳ rực sáng đỏ rực dưới lòng đất mỏ – ba trận nhãn mấu chốt duy trì sự tồn tại của đại trận vây khốn.


Nhưng sương mù lam quang quá dày đặc, luồng linh lực Trúc Cơ của Lý Đạo Nhân liên tục tạo ra các ảo ảnh nhiễu loạn thần thức trong thức hải của hắn, khiến việc định vị chính xác vị trí trận kỳ trở nên cực kỳ khó khăn. Thần thức lực của Đạo Huyền tiêu hao nhanh chóng, cơn đau đầu dữ dội ập đến như muốn nổ tung thức hải phế mạch.


"Không thể chậm trễ... Dao nhi không thể chờ đợi lâu hơn nữa..."


Đạo Huyền nghiến chặt răng, bàn tay trái bám chặt vào vách đá đến mức rỉ máu. Hắn biết, nếu hắn thất bại ở đây, hàng vạn phu mỏ và em gái hắn sẽ vĩnh viễn biến thành cát bụi để duy trì vinh quang giả tạo cho Thiên Bảo Các.


Ý chí nghịch thiên bất khuất bùng cháy dữ dội trong lồng ngực hắn. Tội ấn trước ngực khẽ rạn nứt phát sáng lôi đình đỏ thẫm.


Đoàn Đạo Huyền đột ngột mở mắt trái ra.


"Nhân Quả Nhãn Sát – Khai!"


*Vút!*


Đồng tử mắt trái của hắn hóa thành một màu đỏ tươi rực sáng như ngọn lửa rỉ máu giữa đêm tối, phóng ra một tia u quang đỏ thẫm rọi thẳng qua màn sương mù lam quang dày đặc.


Cơn đau đớn tột cùng, thiêu đốt gân cốt ập đến. Thần thức lực tiêu hao cực hạn khiến mắt trái của Đạo Huyền bắt đầu rỉ ra những giọt máu đỏ tươi, chảy dài xuống khuôn mặt khắc khổ bám đầy bụi quặng đỏ.


Nhưng hắn không nhắm mắt. Nhãn lực nhân quả bộc phát cực hạn, giúp hắn nhìn xuyên qua mọi ảo ảnh ngụy trang của trận pháp, nhìn thấu dòng chảy thọ nguyên màu xám xịt đang bị bòn rút và định vị chính xác tuyệt đối ba trận nhãn rực đỏ của Trấn Hải Linh Trận Trận Kỳ đang cắm sâu dưới lòng đất mỏ.


Ba đốm sáng màu đỏ rực như máu hiện lên rõ mồn một trong tầm mắt trái rỉ máu của hắn, liên kết chặt chẽ với chiếc chuông đồng Trấn Hải Linh trên tay Tào Diêm ở đằng xa.


Đạo Huyền khẽ nắm chặt chuôi kiếm gãy rỉ sét, máu từ mắt trái vẫn nhỏ giọt xuống đất mỏ, ánh mắt rực lửa sát cơ khóa chặt lấy ba trận nhãn nhân quả.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!