Đêm Mưa Kiếm Mộ, Tội Ấn Thức Tỉnh
Đêm mưa lạnh buốt trùm lên đỉnh núi Hắc Thiết, từng luồng gió rít gào kéo theo màn sương bụi quặng đỏ rực như máu, bao phủ toàn bộ kiếm mộ hoang phế của Quy Nguyên Kiếm Tông. Nơi đây không có tiên khí mờ ảo, không có linh thụ ngàn năm, chỉ có hàng vạn vạn thanh tàn kiếm rỉ sét cắm xiêu vẹo giữa đất bùn đen kịt, tỏa ra oán khí lạnh thấu xương tủy. Dưới chân một ngôi mộ cổ không bia, Đoàn Đạo Huyền đang quỳ rạp trên vũng nước bùn lạnh ngắt. Bộ y phục vải thô xám rách nát trên người hắn đã sớm thấm đẫm nước mưa và máu, dán chặt vào làn da gầy gò, để lộ những vết sẹo chằng chịt do roi da để lại.
Đau đớn. Nỗi đau từ đan điền bị phế rách hoàn toàn như một ngọn lửa đen thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của hắn mỗi khi hắn cố gắng hít thở. Nhưng nỗi đau đớn thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với vết thương rỉ máu đỏ tươi trước ngực — nơi chỉ vài ngày trước, Lâm Trường Phong, đại đệ tử của Quy Nguyên Kiếm Tông, đã tự tay dùng đoản đao khoét rách lồng ngực hắn để cướp đoạt Kiếm Cốt Chí Tôn. Lâm Trường Phong không chỉ cướp đi đạo cơ vô song của hắn, mà còn cấu kết với chấp pháp đường để dựng lên vụ án vu oan thông ma tàn độc, biến cả gia đình Đoàn gia tội huyết thành tội nhân thiên cổ. Cha hắn, Đoàn Hải Sơn, đã uất hận qua đời dưới ngục tối mỏ quặng, còn muội muội Đoàn Dao thì bị bắt làm dược nô sống thử thuốc ở Đan Các.
Từ một thiên tài kiếm đạo kiêu hãnh, Đoàn Đạo Huyền giờ đây chỉ là một gã phế sài gác mộ mang danh phản đồ, một kẻ có tu vi Phàm Nhân Tuyệt Mạch dưới đáy xã hội, ngày ngày phải chịu sự sỉ nhục của những kẻ từng quỳ gối dưới chân mình.
"Trốn? Ngươi còn muốn trốn đi đâu, gã phế vật thông ma?"
Một giọng nói hống hách, chói tai vang lên cắt ngang tiếng sấm rền. Từ trong màn mưa độc xám xịt, Vương Cảnh thong thả bước tới. Y mặc bộ ngoại môn đệ tử bào màu xám sẫm, khuôn mặt một mí gian xảo lộ rõ vẻ đắc ý tột cùng. Tay phải y không ngừng gõ nhịp chiếc roi da thú tẩm muối độc xuống lòng bàn tay, phát ra những tiếng "bạch, bạch" khô khốc. Vương Cảnh vốn là một kẻ chuyên bắt nạt kiếm nô để lấy lòng Lâm Trường Phong, nay thấy Đoàn Đạo Huyền sa cơ lỡ vận, y làm sao bỏ qua cơ hội hành hạ dã man này.
"Hôm nay, ngoại môn chấp sự đường yêu cầu nộp đủ ba mươi thanh phế kiếm được mài sạch oán khí rỉ sét." Vương Cảnh đứng dừng lại trước mặt Đạo Huyền, mũi giày bám đầy bùn đất của y dẫm mạnh lên bàn tay đang run rẩy của hắn trên mặt đất. "Nhưng nhìn xem, ngươi mới mài được bao nhiêu? Mười thanh? Đoàn Đạo Huyền, ngươi tưởng mình vẫn còn là đại thiên tài ngự kiếm sao? Giờ ngươi chỉ là con chó rách nát gác nghĩa trang này thôi!"
Vương Cảnh cười lớn đầy biến thái, tay phải vung mạnh chiếc roi da thú quất thẳng xuống lưng Đạo Huyền.
"Chát!"
Tia chớp màu xanh tím rạch ngang bầu trời đêm, soi rõ vệt máu đỏ tươi bắn ra từ lưng Đạo Huyền. Muối độc tẩm trên roi lập tức ngấm vào da thịt rách nát, mang theo cơn đau buốt thấu tận xương tủy như có hàng vạn con kiến độc đang điên cuồng cắn xé kinh mạch hắn. Đạo Huyền đau đớn đến mức lồng ngực co thắt dữ dội, hắn ngã nhào ra đất mỏ, miệng ngậm đầy nước bùn tanh nồng vị sắt rỉ.
Hắn muốn phản kháng. Hắn điên cuồng cố gắng vận hành một tia linh khí phàm tục còn sót lại trong ký ức, cố gắng khơi gợi đan điền trống rỗng. Thế nhưng, đáp lại ý chí của hắn chỉ là một cơn phản phệ kịch độc bùng nổ dữ dội từ phế mạch rách nát. Một ngụm máu đen ngòm phun thẳng ra từ khóe miệng hắn, nhuộm đỏ vũng nước mưa dưới thân.
"Ồ? Còn muốn vận hành linh lực sao?" Vương Cảnh nhìn thấy luồng khí xám nhạt yếu ớt hiện lên quanh nắm đấm của Đạo Huyền liền tỏ vẻ khinh bỉ. Y bước tới, dùng chân đá mạnh vào lồng ngực rách nát của hắn, trúng ngay vết thương rỉ máu chưa lành. "Đan điền bị phế, kinh mạch đứt đoạn, ngươi lấy cái gì để chiến đấu với ta? Quy Nguyên Công của ngoại môn ta dẫu thô sơ, nhưng để nghiền nát một con chó tuyệt mạch như ngươi thì dễ như trở bàn tay!"
Đạo Huyền nằm co quắp trong bùn đất, hai mắt trừng trừng nhìn vệt máu đỏ tươi đang không ngừng chảy ra từ lồng ngực mình. Hắn không khóc, không van xin, chỉ có đôi mắt đen lánh chứa đựng một ý chí bất khuất lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn âm thầm nhắm mắt lại, dốc hết thần thức lực yếu ớt còn sót lại để cảm nhận nhịp đập địa mạch dưới chân theo những gì lão nhân mù Tần Thiết Y từng dạy lén lút. Hắn nhận ra, dưới lòng đất nghĩa trang kiếm mộ hoang phế này ẩn chứa một luồng oán niệm khổng lồ từ vạn thanh tàn kiếm rỉ sét vạn năm qua. Đó là oán hận của những kiếm nô đã khuất, là sát ý của những anh hùng bị tông môn phản bội.
Máu từ lồng ngực Đạo Huyền rò rỉ xuống đất mỏ đen kịt, thấm qua các lớp đá quặng rỉ sét, bất ngờ nhỏ thẳng vào chuôi của một thanh kiếm gãy rỉ sét nằm sâu vạn trượng dưới lòng đất.
"Oong..."
Một tiếng ngân vang trầm đục, bi tráng vạn cổ đột ngột rúng động sâu trong thức hải của Đạo Huyền. Thanh kiếm gãy rỉ sét không lưỡi — Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm — vốn bị phong ấn vạn năm bởi Thập Đại Tiên Đế thượng giới, nay cảm nhận được dòng máu tội huyết nguyên thủy bất khuất của hắn, bất ngờ thức tỉnh linh tính ban đầu.
Luồng oán khí rỉ sét đen kịt dưới đáy nghĩa trang như tìm được chủ nhân, điên cuồng tụ hội về phía nhục thân rách nát của Đạo Huyền. Một tia kiếm ý oán niệm tinh thuần bộc phát từ lòng đất, tạo thành một màng chắn vô hình màu xám bạc bao bọc quanh cơ thể hắn.
"Chát!"
Vương Cảnh tức giận vì thái độ im lặng của Đạo Huyền, tiếp tục vung roi quất xuống dã man. Thế nhưng lần này, chiếc roi da gai sắt tẩm muối độc khi cách lưng Đạo Huyền ba tấc liền bị luồng kiếm ý oán niệm vô hình triệt tiêu hoàn toàn lực lượng, vỡ vụn thành từng mảnh vụn da thú rơi lả tả dưới mưa.
"Cái gì?!" Vương Cảnh kinh hoàng lùi lại một bước, đôi mắt một mí co rụt lại đầy vẻ khó tin. "Ngươi... ngươi dùng yêu thuật gì? Linh lực của ngươi đã bị phế hoàn toàn rồi cơ mà!"
Đoàn Đạo Huyền từ từ chống tay thẳng người đứng dậy giữa màn mưa giông bão lôi đình. Mái tóc đen dài bám đầy bụi quặng bay phất phơ trước gió, để lộ vết xăm chữ thập đỏ rực trước ngực đang rạn nứt phát sáng lôi đình màu đỏ rực rỡ. Đồng tử mắt trái của hắn đột ngột co rút, biến thành một màu đỏ tươi rực sáng như ngọn lửa rỉ máu giữa đêm tối — Nhân Quả Nhãn Sơ Khai chính thức thức tỉnh.
Trong tầm mắt trái của hắn, thế giới phồn hoa bỗng chốc biến thành hai màu trắng xám hư vô. Thế nhưng, nổi bật giữa hư không xám xịt ấy là những sợi tơ vận mệnh phát sáng đỏ rực đang kết nối giữa vạn vật. Hắn nhìn thẳng vào Vương Cảnh, nhìn thấy một sợi tơ nhân quả màu đỏ nhạt rực cháy nối từ đỉnh đầu y sang phía ngoại môn chấp sự đường — đó chính là sợi dây khí vận bảo hộ và sự may mắn tông môn đang che chở cho tội ác hằng ngày của y.
Thanh kiếm gãy rỉ sét Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm ngầm xuất hiện trong thức hải hắn, tỏa ra u quang đỏ rực khát máu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!