Chuyến Đò Trong Đêm Bão
Tiếng súng nổ vang dội dội thẳng vào đường ống bê tông từ một nắp cống mở toang phía trên đầu họ.
Luồng âm thanh chát chúa nện vào vách đá, dội đi dội lại trong lòng cống hẹp tạo thành những tiếng rít u u buốt óc. Mùi thuốc súng khét lẹt len lỏi qua làn sương nước thải hôi thối, xộc thẳng vào buồng phổi đang căng lên vì kiệt sức của Trần Tiến. Anh không ngoảnh lại nhìn. Trong bóng tối đặc quánh của lòng đất, anh biết bất kỳ sự chậm trễ nào lúc này cũng đồng nghĩa với cái chết. Tay phải anh bấu chặt lấy cổ tay Lê Vy, kéo cô gái mù lướt đi trên lớp bùn thải trơn trượt dốc đứng dẫn ra mép sông Hồng.
"Chạy đi, Vy! Đừng dừng lại!" Tiến gầm khàn trong cổ họng, hơi thở phả ra làn khói trắng đục hòa vào màn sương ẩm ướt.
Lê Vy không khóc, nhưng đôi vai mảnh khảnh của cô run lên bần bật dưới lớp áo khoác nỉ xanh nhạt ướt sũng. Đôi mắt đen vô hồn giấu sau chiếc kính râm gọng nhựa cũ bám đầy những vệt nước bẩn. Cô ôm chặt chiếc túi vải bạt sờn rách trước ngực bằng cả hai tay, bảo vệ chiếc máy ghi âm cassette Sony TCM-200DV như bảo vệ nhịp đập sinh mệnh cuối cùng của mình. Thính giác siêu nhạy của cô đang bị tra tấn bởi tiếng vọng âm hỗn loạn dưới lòng đất: tiếng nước lũ réo gào phía trước, tiếng gầm rú điên cuồng của con chó béc-giê nghiệp vụ phía sau, và cả tiếng búa súng K54 của Đỗ Hùng đang nổ vây quét mù quáng vào lòng ống bê tông.
Một mảnh đá vỡ do đạn găm sượt qua vách cống, ghim thẳng vào bắp chân Tiến. Cơn đau rát buốt ập đến nhưng không thể so sánh được với sự tàn phá đang diễn ra ở bả vai trái của anh. Vết khâu sống rách cơ do mảnh kính vỡ từ vụ nổ văn phòng giờ đây đã bị nước thải nhiễm khuẩn xâm nhập hoàn toàn. Từng thớ thịt mưng mủ mủ bẩn nóng hầm hập như có hàng vạn con kiến lửa đang cắn xé bên trong. Tiến cảm nhận rõ ràng dịch máu tươi ấm nóng đang liên tục rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc bẩn thỉu rồi chảy dọc xuống sườn áo măng tô xám tro. Cơn sốt ác tính dâng cao làm đầu óc anh bắt đầu quay cuồng, những ảo ảnh về đứa con gái nhỏ Mai Chi chập chờn hiện ra trong màn sương tối.
Anh siết chặt thanh thép bẻ gãy của chiếc kẹp tóc màu hồng trong lòng bàn tay phải đẫm máu. Sự sắc nhọn của kim loại đâm vào da thịt gieo vào đầu anh một luồng đau đớn thực tế, kéo anh ra khỏi cơn mê sảng. Anh đã không bảo vệ được Mai Chi ba năm trước. Đêm nay, anh quyết tử không để Lê Vy phải chịu chung số phận dưới họng súng của quyền lực tha hóa.
"Chú Tiến... cháu nghe thấy tiếng gió sông rồi!" Giọng Vy thảng thốt vang lên giữa tiếng nước chảy xiết. "Gió rất mạnh... sương mù đang bốc lên từ mặt nước."
Tiến ngẩng đầu. Phía trước khoảng mười mét, vòm cống bê tông tròn đột ngột mở rộng ra một khoảng không xám xịt. Đó là cửa cống thoát nước ngầm xuyên đê Ngõ 12, lối thoát hiểm duy nhất dẫn thẳng ra bãi bồi ven sông Hồng bờ Tây.
Họ lao ra ngoài. Gió giông đêm bão lập tức quật thẳng vào mặt hai người, mang theo những hạt mưa lạnh buốt như kim châm. Trước mắt họ, sông Hồng mùa lũ hiện ra như một con quái vật khổng lồ đang cuộn mình gầm rú. Nước sông đỏ ngầu phù sa dâng cao ngập nửa bãi bồi, sóng đánh oàm oạp vào những rặng lau sậy cao quá đầu người, tạo nên những âm thanh xào xạc đầy đe dọa. Sương mù đêm đông bốc lên từ mặt nước ẩm ướt, dày đặc đến mức tầm nhìn giảm xuống dưới ba mét, biến mọi cảnh vật xung quanh thành những cái bóng mờ ảo, quái dị.
"Ai đó?" Một giọng nói lầm lì, khàn đặc vang lên từ phía rặng lau sậy sát mép nước.
Tiến giật mình, tay phải vô thức kéo Vy lùi lại phía sau che chở, dù tay trái của anh đã hoàn toàn tê liệt, buông thõng bất lực bên hông. Trong màn sương mù dày đặc, một bóng người cao gầy mặc áo tơi lá rách nát từ từ bước ra. Gương mặt người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi đen sạm vì nắng gió sông nước, mái tóc dài chớm vai bết muối bám đầy những hạt nước mưa lấp lánh. Đó là ông Sáu Đò.
"Ông Sáu... là tôi, Trần Tiến đây," Tiến thở dốc, giọng run rẩy vì lạnh và sốt cao.
Ông Sáu Đò nheo mắt nhìn kỹ gương mặt râu quai nón lởm chởm bám đầy bùn đất của Tiến, rồi nhìn xuống cô gái mù đang đứng co rúm phía sau. Ánh mắt ông dừng lại rất lâu trên vệt máu tươi loang lổ trên vai áo măng tô xám tro của cựu luật sư. Ông Sáu không hỏi nhiều. Sống cả đời trên bến sông này, ông đã chứng kiến quá nhiều bất công và những cái bóng trốn chạy trong đêm sương mù. Ông biết Tiến từ những ngày Tiến còn là một luật sư chính trực bào chữa miễn phí cho dân nghèo khu ổ chuột.
"Lên đò ngay! Bọn cảnh sát bẩn bờ Đông đang quét đèn pha dọc bờ đê kìa!" Ông Sáu Đò nói dứt khoát, giọng trầm thấp nhưng uy lực.
Ông dắt hai người bước nhanh qua bãi bùn lún nhão nhoét, tiếp cận chiếc đò gỗ nhỏ đang neo đậu khuất sau rặng lau sậy rủ bờ đê. Chiếc đò gỗ cũ kỹ, không hề bật một ngọn đèn nào, chông chênh trên mặt nước chảy xiết. Phía sau đò là một bộ động cơ đuôi tôm dã chiến được ông Sáu bọc vải nỉ dày nhiều lớp để giảm âm cơ học tối đa.
Tiến đỡ Vy bước lên đò trước. Vy bước hụt chân do lòng thuyền trơn trượt, nhưng Tiến đã kịp dùng cánh tay phải khỏe mạnh ôm chặt lấy eo cô, đặt cô ngồi xuống lòng đò gỗ ẩm ướt bám đầy mùi bùn đất và cá tanh. Anh lấy tấm bạt dứa rách dính đầy bùn đất trên đò, phủ kín lên người Vy để ngụy trang và giữ ấm cho cô.
"Nằm rạp xuống đáy đò, Vy. Tuyệt đối không được ngóc đầu lên," Tiến thì thầm, giọng anh đã bắt đầu run rẩy dữ dội hơn do cơn sốt ác tính đang bùng phát tàn phá thể xác.
Sáu Đò giật mạnh dây khởi động động cơ đuôi tôm. Tiếng nổ *pạch pạch* nhỏ xíu, đục ngầu vang lên, bị triệt tiêu gần như hoàn toàn bởi lớp vải nỉ giảm thanh bọc ngoài và tiếng gầm rú của gió bão sông Hồng. Chiếc đò gỗ từ từ rời bến, lao thẳng vào lòng sông Hồng sương mù dày đặc, hướng về phía bờ Đông hoang vắng.
Giữa dòng nước chảy xiết đêm bão, chiếc đò gỗ nhỏ dập dềnh dữ dội theo từng đợt sóng lớn đổ bộ. Gió giông thổi lồng lộng từ phía cửa biển ngược dòng sông, tạo nên những con sóng dữ dội liên tục vỗ chan chát vào mạn thuyền, suýt chút nữa đã tràn nước vào bên trong. Chiếc đò chao đảo nghiêng ngả như một chiếc lá tre giữa dòng nước đỏ ngầu phù sa.
Tiến ngồi ở khoang giữa, một tay bám chặt vào mạn thuyền rỉ sét, một tay giữ chặt lấy bạt dứa che chở cho Vy. Cơn đau từ bả vai trái rách cơ mưng mủ dội lên theo từng nhịp lắc lư của con thuyền, như có một lưỡi dao nung đỏ đang liên tục khoét sâu vào xương tủy anh. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng nước mưa lạnh ngắt chảy ròng ròng dọc theo gò má điểm bạc của cựu luật sư. Anh thấy mắt mình hoa lên, hơi thở đứt quãng.
"Ông Sáu... để tôi phụ một tay chèo," Tiến gượng nói, cố gắng vươn tay phải về phía mái chèo gỗ phụ đặt bên mạn thuyền.
"Ngồi im đó đi!" Ông Sáu Đò quát lớn, hai bàn tay chai sần thô ráp ghì chặt lấy tay lái động cơ đuôi tôm, mắt căng ra nhìn xuyên qua màn sương mù trắng xóa. "Tay lái của anh đang run như cầy sấy thế kia thì chèo cái nỗi gì? Sóng nước mùa lũ sông Hồng không đùa được đâu! Tôi phải nương theo dòng nước ngược này để trôi tự do, nếu không tiếng động cơ sẽ làm lộ vị trí!"
Sáu Đò vận dụng quy luật di chuyển sương mù lâu năm của dân chài sông nước. Ông không chạy đò thẳng qua sông bờ Đông, vì ông biết xuồng tuần tra cao tốc của cảnh sát đường thủy sẽ dễ dàng bắt kịp họ trong vòng một phút. Ông chủ động ép đò đi sát vào mép rặng lau sậy rủ bờ đê, lợi dụng các luồng nước xoáy nông ven bãi bồi để di chuyển chậm rãi, dùng màn sương mù dày đặc bốc lên từ đầm lầy làm lá chắn che mắt radar quét nhiệt tầm cao.
Đột ngột, một tiếng còi hú xé lòng vang vọng từ phía hạ lưu sông Hồng, theo sau là tiếng gầm rú dồn dập của động cơ xuồng tuần tra cao tốc.
"Cảnh sát giao thông đường thủy!" Sáu Đò lầm bầm chửi thề, tay trái nhanh chóng gạt cần tắt hoàn toàn động cơ đuôi tôm. Chiếc đò gỗ lập tức mất đà, trôi tự do theo dòng nước xoáy sát rặng lau sậy.
Từ trong màn sương mù dày đặc phía xa, luồng ánh sáng đèn pha cao áp cực mạnh công suất lớn từ chiếc xuồng tuần tra cao tốc bất ngờ quét qua mặt sông. Luồng sáng trắng xanh chói mắt, sắc lẹm như một lưỡi gươm ánh sáng xé toạc màn đêm sương mù, rà soát ráo riết từng mét mặt nước sông Hồng. Tiếng động cơ xuồng tuần tra gầm rú ngày càng gần, tạo nên những đợt sóng mạnh dội vào mạn đò gỗ khiến con thuyền chao đảo kịch liệt.
"Nằm rạp xuống!" Tiến thì thầm trong nghẹn ngào, anh dùng cả thân hình gầy gò của mình nằm đè lên tấm bạt dứa che chở hoàn toàn cho Vy dưới đáy đò.
Nước sông tràn qua mạn đò, ngập xấp xỉ dưới lưng Tiến lạnh buốt xương. Toàn bộ hành lý nhu yếu phẩm ít ỏi và số tiền mặt dự phòng giấu dưới đáy bình tông inox bị ướt sũng nước sông lạnh buốt. Tiến nghiến chặt răng để ngăn tiếng rên rỉ đau đớn bộc phát khi nước bẩn sông Hồng chạm vào vết thương bả vai đang nhiễm trùng hoại tử của mình. Cơn sốt ác tính dâng cao khiến anh cảm thấy như mình đang bốc cháy giữa dòng sông băng giá.
Lê Vy nằm im dưới thân hình của Tiến, cô có thể cảm nhận rõ ràng sự run rẩy dữ dội của cơ thể anh và mùi máu tươi tanh nồng hòa lẫn mùi nước sông phù nồng nặc phát ra từ bả vai anh. Thính giác tuyệt đối của cô đang tập trung cao độ lọc bỏ tiếng gió giông thét gào để định vị chiếc xuồng tuần tra.
"Chú Tiến... chiếc xuồng đang tiến lại gần," Vy thì thầm sát ngực anh, giọng cô run rẩy vì sợ hãi tột độ. "Cháu nghe thấy tiếng cánh quạt nước rít rất mạnh... cách chúng ta khoảng ba mươi mét... hai mươi mét..."
Ông Sáu Đò bình tĩnh ghì lái đò sát vào rặng lau sậy rủ bờ đê, dùng một tay bám chặt lấy một nhánh tre gai ven đê để giữ cho đò không bị dòng nước lũ cuốn trôi ra giữa dòng lộ thiên. Ông nín thở, đầu cúi thấp dưới vành nón lá cũ nát dính đầy nước trầu đỏ.
Luồng ánh sáng đèn pha cao áp cực mạnh từ chiếc xuồng tuần tra cao tốc rà quét sát mép rặng lau sậy. Ánh sáng trắng xanh quét qua những ngọn cỏ lau cao quá đầu người, vẽ lên mặt nước những vệt sáng loang loáng đầy đe dọa. Tiếng động cơ xuồng tuần tra gầm rú nhức óc ngay sát bên hông đò gỗ.
Tiến nhắm mắt, tay phải siết chặt thanh thép kẹp tóc của Mai Chi, nín thở chờ đợi một bản án tử hình bằng đạn súng nếu bị phát hiện.
Luồng ánh sáng đèn pha cao áp cực mạnh quét qua chiếc đò gỗ, dừng lại ngay vị trí Tiến và Vy đang nằm rạp che chắn dưới tấm bạt dứa rách bám đầy bùn đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!