Nhạc nềnLost_Place6

Ẩn Hiện Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Phía trên đầu họ, Đỗ Hùng bắt đầu nghi ngờ tiếng chó sủa bất thường tại tấm phản gỗ góc bếp.


Dưới lòng cống tối tăm, nước thải đen ngòm ngập đến ngang hông lạnh buốt như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Trần Tiến đứng im phăng phắc, hai đầu gối khuỵu xuống để giảm thiểu tối đa chiều cao cơ thể, tay phải anh ôm chặt lấy bả vai Lê Vy, ghì chặt cô gái mù vào sát lồng ngực mình. Chiếc áo măng tô xám sờn cũ ướt sũng nước mưa và chất thải hôi thối, nặng trịch như một tấm giáp chì ghì hai người xuống lòng đất.


Ngay trên đầu họ, cách một lớp gỗ lim dày của tấm phản bếp và mười centimet khoảng không ngột ngạt, tiếng móng vuốt sắc nhọn của con chó béc-giê nghiệp vụ đang cào sột soạt. Tiếng gầm gừ hung hãn của nó dội qua các khe hở nhỏ, biến thành những luồng âm thanh méo mó, rùng rợn trong không gian hẹp của đường ống bê tông tròn. Mùi nước trầu đỏ sẫm vẽ bản đồ trên chiếc nón lá cũ Tiến đang kẹp dưới nách tỏa ra một mùi hăng nồng, trộn lẫn với mùi khí metan ẩm mốc của bùn thải tạo nên một thứ hỗn hợp bốc mùi lợm giọng.


"Mày ngửi thấy cái gì dưới đó hả cún?" Giọng nói cộc cằn của Đỗ Hùng dội thẳng xuống. Tiếng đế giày da cứng của gã nện rầm rập lên tấm phản gỗ làm những hạt bụi đất rơi lả tả xuống mặt Tiến. "Bà già, cái hầm này chứa cái gì mà con chó của tôi nó cứ cào cấu điên cuồng thế kia?"


"Đã bảo là mấy con chuột cống làm tổ!" Giọng Bà Cả Vy vẫn dõng dạc, không hề lộ một chút run rẩy của tuổi già. "Các anh không tin thì cứ việc lật lên mà xem. Nhưng tôi nói trước, dưới đó toàn nước thải xưởng dệt rò rỉ, thối hoắc ra đấy. Các anh đi giày da bóng lộn thế kia có chịu nổi không?"


Tiếng gậy sắt của Đỗ Hùng gõ mạnh vào cạnh tủ gỗ lim nghe *cộc cộc*. Gã chần chừ. Sự hách dịch và nỗi sợ bẩn thỉu của một gã cảnh sát quen ăn trên ngồi trốc bờ Đông đang đấu tranh với bản năng săn mồi. Con chó béc-giê lại sủa lên hai tiếng chói tai, móng vuốt của nó đã cào rách một đường rãnh nhỏ trên thớ gỗ mục.


Trần Tiến cảm nhận được cơ thể Lê Vy đang run lên bần bật trong vòng tay mình. Đôi mắt cô nhắm nghiền sau chiếc kính râm gọng nhựa đen cũ kỹ dính bết bùn đất. Vy không thể nhìn thấy bóng tối, nhưng thính giác nhạy bén tuyệt đối của cô đang bị quá tải bởi tiếng chó sủa dội âm liên tục trong lòng cống hẹp. Nhịp tim của cô đập nhanh đến mức Tiến có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp nện thình thịch vào lồng ngực anh qua lớp áo ướt.


Tiến nghiến chặt răng, cố chịu đựng cơn đau đớn tột cùng đang bùng phát từ bả vai trái. Vết khâu sống rách cơ do mảnh kính vỡ từ vụ nổ văn phòng giờ đây đang bị nước thải cống ngầm bẩn thỉu xâm nhập trực tiếp. Cảm giác xót buốt, nóng bỏng như bị tạt axit loang ra khắp cánh tay trái, khiến vai anh cứng đờ, không thể cử động nổi một milimet. Cơn sốt ác tính vốn bị đè nén bởi liều thuốc an thần mạnh của bác sĩ Ngô Quốc giờ đây có dấu hiệu trỗi dậy, làm hai bên thái dương anh giật lên từng hồi liên tục. Tay phải Tiến run rẩy dữ dội—hội chứng cai rượu bộc phát dưới áp lực tâm lý cực đoan. Anh phải dùng ngón tay siết chặt lấy thanh thép của chiếc kẹp tóc màu hồng của con gái Mai Chi trong ngăn ví da cũ để giữ vững chút lý trí cuối cùng.


"Được rồi, dắt chó ra ngoài!" Tiếng Đỗ Hùng hậm hực vang lên sau một lát im lặng ngột ngạt. "Bà già, khôn hồn thì đừng có chứa chấp ai. Thằng Tiến giết người cướp của đang trốn quanh đây đấy. Chứa nó là đi tù rục xương!"


"Tôi chỉ biết đỡ đẻ cứu người, không biết chứa chấp ai cả," Bà Cả Vy đáp trả lạnh lùng.


Tiếng bước chân của Hùng và tiếng xích sắt của con béc-giê xa dần, rồi tiếng cửa gỗ căn bếp đóng sập lại.


Trần Tiến thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh biết khoảng thời gian trễ này cực kỳ ngắn ngủi. Đỗ Hùng tuy rút quân nhưng gã chắc chắn sẽ bố trí lính gác vòng ngoài ngõ 12. Anh không thể quay lại mặt đất. Con đường duy nhất là đi tiếp dưới lòng đất theo bản đồ nước trầu đỏ trên nón lá.


"Vy, bám chặt vai chú. Chúng ta phải đi ngay trước khi khí metan làm chúng ta ngạt thở," Tiến thì thầm vào tai Vy, giọng anh khàn đặc.


Vy gật đầu, đôi tay gầy guộc bấu chặt lấy vạt áo măng tô của Tiến. Tiến dùng tay phải cầm chiếc nón lá, tay trái buông thõng bất lực, lầm lũi dẫn Vy bước đi trong lòng cống tối tăm. Nước dưới chân chảy xiết, bùn thải trơn trượt dưới đế giày khiến mỗi bước đi của Tiến giống như một cuộc đánh cược với trọng lực.


Đối với Lê Vy, bóng tối dưới lòng cống ngầm không khác gì bóng tối trên mặt đất, nhưng thế giới âm thanh xung quanh cô đã hoàn toàn biến dạng. Tiếng nước chảy xiết va đập vào vách bê tông tròn tạo nên những tiếng vọng *ù ù* kéo dài, liên tục dội vào màng nhĩ cô như tiếng gầm rú của một con quái vật khổng lồ. Vy phải nghiêng tai, lọc bỏ những tạp âm tần số thấp đó để định vị những tiếng động nguy hiểm từ phía trên.


"Chú Tiến... dừng lại," Vy bỗng thì thầm, giọng cô run lên. "Cháu nghe thấy tiếng kim loại va chạm... rất xa phía trước. Nhưng không phải tiếng nước chảy."


Tiến đứng khựng lại. Trí nhớ bản đồ giấy tuyệt đối của anh lập tức tái hiện sơ đồ cống ngầm. Phía trước khoảng hai trăm mét là một nút giao lớn, nơi đường ống phụ của ngõ 12 kết nối vào trục cống chính xuyên đê sông Hồng. Tại đó có một nắp cống sắt tròn thông lên mặt đường lộ thiên.


"Tiếng gõ sắt..." Vy nhắm mắt, tập trung thính giác định vị không gian hẹp. "Có người đang mở nắp cống ở phía trước. Cháu nghe thấy tiếng xích sắt kéo lê và tiếng thở phì phò của... nhiều con chó."


Tiến rùng mình. Đại úy Lê Công Tuấn đã đoán trước được đường rút lui ngầm của họ. Đội cảnh sát cơ động sử dụng chó nghiệp vụ tinh nhuệ đã di chuyển đến chốt chặn phía hạ lưu, mở nắp cống chính và bắt đầu lùa chó săn xuống lòng đất để tạo thành thế gọng kìm khóa chặt hai đầu đường ống.


Thế trận săn đuổi đã chuyển xuống lòng đất. Chó nghiệp vụ di chuyển trong lòng cống hẹp nhanh hơn con người gấp ba lần, và khứu giác của chúng sẽ dễ dàng phát hiện ra mùi máu tươi đang rỉ ra từ bả vai của Tiến dù có bị nước thải che phủ.


"Chúng ta không thể quay lại, phía sau là Đỗ Hùng," Tiến nghiến răng suy tính. Bàn tay phải run rẩy của anh chạm vào túi áo măng tô, nơi có một gói bột ớt đỏ trộn lẫn mù tạt khô mà anh đã nhanh tay nhặt được trên kệ bếp của Bà Cả Vy trước khi bước xuống hầm. Đây là vũ khí dã chiến duy nhất anh có lúc này.


"Vy, nghe chú nói," Tiến ghé sát tai cô gái mù. "Chú sẽ rải bột ớt dọc theo vách cống để phá hủy khứu giác của lũ chó. Khi chú bảo nín thở, cháu phải bịt chặt mũi và miệng bằng vạt áo khoác ướt này. Tuyệt đối không được hít thở cho đến khi chú ra hiệu."


"Cháu làm được, chú Tiến," Vy kiên cường đáp, đôi tay cô siết chặt chiếc túi bạt chứa máy ghi âm cassette trước ngực.


Tiến nhanh chóng xé rách gói giấy đựng bột ớt bột trộn mù tạt. Anh dùng bàn tay phải run rẩy, quệt từng vốc bột đỏ nồng nặc lên các vách bê tông ẩm ướt của đường ống ở độ cao ngang mũi chó, đồng thời rải một đường mỏng dọc theo mép nước chảy xiết. Mùi cay nồng của ớt và mù tạt lập tức bốc lên, gặp không khí ẩm ngột ngạt của cống ngầm tạo thành một luồng khí độc địa, làm mắt Tiến cay xè, nước mắt nước mũi chảy giàn giụa. Anh phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng ho.


Ngay lúc đó, một tiếng sấm rền vang dội từ mặt đất truyền xuống lòng cống. Cơn mưa giông lớn bên ngoài bắt đầu trút xuống dữ dội hơn.


Nước mưa từ các họng thu nước dọc đường đê bắt đầu ào ạt đổ vào hệ thống cống ngầm. Dòng nước thải đen ngòm dưới chân họ đột ngột dâng cao từ ngang hông lên đến ngang ngực chỉ trong vòng vài phút. Sức nước chảy xiết cuồn cuộn dội vào vách cống, tạo nên những tiếng vang động kinh hoàng.


Vy bị hoảng loạn thính giác hoàn toàn. Tiếng nước gầm rú va đập dữ dội trong không gian hẹp dội thẳng vào tai cô như một bức tường âm thanh khổng lồ, bóp nghẹt mọi khả năng định vị của cô gái mù. Vy loạng choạng, chân cô trượt khỏi lớp bùn nhão dưới đáy cống. Cô ngã sấp xuống dòng nước bẩn đen ngòm, suýt bị dòng nước cuốn trôi đi.


"Vy!"


Tiến hét lên trong câm lặng. Anh dùng hết sức lực của cánh tay phải khỏe mạnh, nhoài người ra chụp lấy quai túi vải bạt của Vy, dùng cả thân mình gầy guộc ép chặt cô vào vách bê tông tròn của cống ngầm. Vết thương vai trái của Tiến bị sức nước đẩy mạnh, đau nhức đến mức mắt anh tối sầm lại, toàn thân co giật dữ dội do sốc đau đớn kết hợp hội chứng cai rượu bộc phát. Anh cắn chặt môi đến rớm máu tươi để giữ vững ý chí.


Tiếng chó sủa dữ dội của đội Berger vang lên rất gần, âm thanh dội đều đặn qua các đoạn ống cong phía trước. Lính của Lê Công Tuấn đang dắt chó đi dọc theo đường ống, luồng ánh sáng cực mạnh từ đèn pin chuyên dụng của họ bắt đầu quét loang loáng trên các vách xám ẩm ướt phía xa.


"Nín thở, Vy!" Tiến khàn giọng ra lệnh.


Vy lập tức lấy vạt áo khoác nỉ ướt sũng bịt chặt lấy mũi và miệng. Tiến cũng kéo vạt áo măng tô che kín mặt cả hai người, rồi dắt Vy ngâm mình hoàn toàn dưới dòng nước bùn ngập sát mép đầm lầy phía cửa cống sạt lở. Họ chỉ để lộ phần mũi sát trần bê tông của cống ngầm, nơi có một khe hở không khí nhỏ mỏng manh.


Con chó béc-giê nghiệp vụ đi đầu của đội Lê Công Tuấn lao đến khúc cua rải bột ớt. Khứu giác siêu nhạy của con thú lập tức tiếp xúc với nồng độ bột ớt và mù tạt đậm đặc bám trên vách ẩm.


Con chó bỗng khựng lại, nó rú lên một tiếng đau đớn rồi hắt hơi liên tục điên cuồng. Luồng hóa chất tự nhiên phá hủy hoàn toàn khả năng đánh hơi của nó, khiến con thú hoảng loạn, xoay tròn tại chỗ và kéo lê sợi xích sắt va vào vách cống kêu loảng xoảng. Những con chó phía sau cũng bị ảnh hưởng bởi luồng không khí cay nồng, chúng bắt đầu sủa loạn xạ và lùi lại phía sau, bất chấp mệnh lệnh của những cảnh sát bẩn.


"Mẹ kiếp! Cái mùi gì thế này?" Tiếng một sĩ quan cảnh sát bẩn ho sặc sụa vang lên từ phía khúc cua. "Ớt bột! Thằng Tiến rải ớt bột để phá khứu giác của chó! Chúng nó chắc chắn đang ở quanh đây!"


Tiếng súng nổ vang dội dội thẳng vào đường ống bê tông từ một nắp cống mở toang phía trên đầu họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!