Bản Đồ Trong Nón Lá
Mưa giông trút xuống bờ Tây sông Hồng như muốn nhấn chìm cả khu ổ chuột vào lòng đất bùn nhão nhoét. Dưới gầm trời đen kịt, những dãy nhà mái tôn rỉ sét nằm san sát nhau, rên rỉ dưới từng luồng gió giật mạnh. Nước mưa xối xả dội vào các vách tôn hẹp, tạo nên một chuỗi âm thanh hỗn loạn, chói tai như tiếng hàng ngàn mảnh sắt va đập.
Trong lòng con hẻm Ngõ 12 độc đạo, Trần Tiến lầm lũi bước đi, cơ thể gầy gò của anh hơi khom xuống dưới sức nặng của cơn bão và nỗi đau đớn thể xác đang cào xé. Tay phải anh nắm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Lê Vy, kéo cô gái mù đi sát bên hông mình. Chiếc áo măng tô màu xám tro sờn cũ của Tiến căng rộng ra trước gió, cố gắng che chắn cho thân hình nhỏ nhắn của Vy khỏi những luồng nước mưa lạnh buốt.
Bả vai trái của Tiến nhức nhối tột cùng. Vết khâu sống dã chiến dưới hầm tối phòng khám hẻm 45 vừa mới thắt nút chưa đầy một tiếng trước giờ đây đã bị rách chỉ. Từng thớ cơ vai delta bị kéo căng theo mỗi bước chạy, khiến dòng máu tươi ấm nóng liên tục rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc trắng muốt rồi loang ra ngoài vai áo măng tô, bết dính vào làn da lạnh ngắt. Cơn sốt ác tính dù đã bị áp chế tạm thời bởi liều thuốc an thần mạnh của bác sĩ Ngô Quốc, nhưng cảm giác nóng hầm hập vẫn âm ỉ cháy dọc sống lưng Tiến, khiến hai thái dương anh giật lên từng hồi đau đớn.
"Vy, bám sát chú. Đừng buông tay," Tiến khàn giọng nói, hơi thở anh phả ra làn khói trắng mờ giữa làn sương nước.
Lê Vy không đáp, cô chỉ gật đầu mạnh, đôi môi tái nhợt vì lạnh mím chặt. Đôi mắt đen lánh vô hồn của cô giấu sau chiếc kính râm gọng nhựa đen cũ kỹ bám đầy những giọt nước mưa lấp lánh. Vy ôm chặt chiếc túi vải bạt sờn rách trước ngực bằng cả hai tay, nơi chiếc máy ghi âm cassette Sony TCM-200DV cổ đang nằm im lìm. Đó là sinh mệnh của cô, là bằng chứng duy nhất chứa giọng nói sát nhân khàn đặc trưng của Cảnh sát trưởng Phạm Hoàng. Đối với Vy lúc này, thế giới xung quanh hoàn toàn là một màn đêm vô tận, nhưng thính giác nhạy bén của cô lại đang vẽ nên một bản đồ âm thanh ba chiều cực kỳ chi tiết.
Cô nghe thấy tiếng nước mưa chảy xiết cuồn cuộn dưới rãnh thoát nước thải sát chân tường tôn. Cô nhận biết được độ dốc của mặt đất dựa trên tiếng bùn nhão lạo xạo dưới đế giày của Tiến. Và hơn hết, cô nghe thấy tiếng còi hú dồn dập của xe tuần tra cảnh sát bẩn đang khép chặt vòng vây từ phía đầu ngõ lớn.
*Hú... ú... ú...*
Tiếng còi xe đặc chủng dội vào các vách tường tôn rỉ sét tạo nên những tiếng vang cơ học méo mó, rùng rợn. Tiến nghiến răng, kéo Vy rẽ vào một ngách hẹp chỉ rộng chưa đầy một mét. Trí nhớ bản đồ giấy tuyệt đối của anh lập tức hoạt động. Anh biết con ngách này dẫn thẳng ra bến đò ngang sông Hồng của ông Sáu Đò—lối thoát thủy duy nhất của họ. Nhưng ngay khi họ đi được nửa ngách, Vy đột ngột đứng khựng lại. Cô bấu chặt lấy tay áo Tiến, vành tai khẽ động đậy dưới mái tóc ướt sũng.
"Chú Tiến... dừng lại!" Vy thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng đầy khẩn thiết.
"Có chuyện gì vậy Vy?" Tiến dừng bước, nín thở hỏi.
"Tiếng động cơ đuôi tôm... dội từ phía bến sông," Vy nhắm mắt, tập trung thính giác phân tích tiếng vang dội cơ học. "Có ít nhất hai chiếc xuồng tuần tra cao tốc của cảnh sát đường thủy đang nổ máy chặn ngay khúc sông bãi bồi. Tiếng nước rẽ sóng dập dềnh rất mạnh. Chúng ta không thể ra bến đò được nữa. Lối đó bị khóa chết rồi."
Tiến bàng hoàng. Đỗ Hùng đã tính toán quá nhanh. Gã trung úy cảnh sát bẩn không chỉ phong tỏa các ngõ lớn trên cạn mà còn điều động cả lực lượng giao thông đường thủy của Nguyễn Văn Nghiệp để khóa chặt đường sông. Nhóm Tiến đã rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Phía sau là cảnh sát cơ động đang truy quét gắt gao dọc ngõ 12, phía trước là sông nước bị phong tỏa.
"Mẹ kiếp," Tiến chửi thề một tiếng nhỏ. Bàn tay phải anh bắt đầu run rẩy nhẹ—hội chứng cai rượu đang cố gắng trỗi dậy khi áp lực tâm lý dâng cao tột độ. Anh siết chặt tay Vy, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không lộ vẻ hoảng loạn. "Chúng ta phải tìm nơi ẩn nấp khác. Ngay lập tức."
Nhưng xung quanh họ chỉ là những căn nhà trọ khóa chặt cửa bằng xích sắt, cư dân khu ổ chuột đều đã tắt đèn im lìm trốn tránh bão dữ và cuộc truy quét của cảnh sát. Giữa lúc Tiến đang tuyệt vọng nhìn quanh các bức tường tôn lạnh lẽo, một cánh cửa gỗ cũ kỹ bên hông ngách đột ngột hé mở. Một luồng ánh sáng vàng vọt, ấm áp từ chiếc đèn bão bằng đồng hắt ra, cắt đôi màn sương mù dày đặc.
"Vào đây! Nhanh lên!"
Giọng nói khàn khàn, nhỏ nhẹ nhưng đầy uy quyền của một bà lão vang lên từ khe cửa. Tiến không do dự, anh ôm lấy vai Vy, đẩy cô bước nhanh qua ngưỡng cửa gỗ trước khi cánh cửa được đóng sập lại và cài chốt sắt rầm rập.
Bên trong là một gian bếp nhỏ chật hẹp, nồng nặc mùi trầu không và khói củi ấm áp. Đứng trước mặt họ là một bà lão khoảng 80 tuổi, dáng người nhỏ nhắn, lưng hơi còng rạp. Da mặt bà nhăn nheo như vỏ cây khô, đôi mắt nheo nheo phúc hậu nhìn Tiến qua ánh đèn bão lập lòe. Bà đang bỏ móm mém trầu không, tay cầm chiếc đèn bão bằng đồng cũ kỹ. Đó là Bà Cả Vy—bà đỡ đẻ già liêm khiết, người có uy tín lớn nhất trong lòng cư dân nghèo khu ổ chuột bờ Tây.
"Bà Cả..." Tiến thốt lên, sự ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt đẫm nước mưa của anh.
"Luật sư Tiến phải không?" Bà Cả Vy đặt chiếc đèn bão lên chiếc bàn gỗ nhỏ giữa bếp, ánh mắt bà dừng lại ở bả vai trái đẫm máu của anh. "Tôi nhận ra dáng đi khom của cậu từ xa. Năm ngoái cậu đã bào chữa miễn phí cho thằng cháu họ tôi khỏi vụ vu oan trộm cắp của bọn Tập đoàn Sông Hồng. Dân nghèo ở đây không quên ơn cậu đâu."
"Bà Cả, cháu đang bị cảnh sát truy nã... cháu không muốn làm liên lụy đến bà," Tiến ái ngại nói, tay khẽ che vết thương vai đang rỉ máu.
"Bọn cảnh sát bẩn của thằng Đỗ Hùng chứ gì?" Bà Cả Vy nhổ một ngụm nước trầu đỏ lòm vào ống nhổ sành bên góc bếp, giọng bà đầy vẻ khinh bỉ. "Tôi sống ở cái đê sông Hồng này tám mươi năm rồi, tôi lạ gì bọn chúng. Cướp đất của dân nghèo không được thì dùng bạo lực. Cậu là người tốt, con bé này lại mù lòa vô tội, tôi không thể giương mắt nhìn chúng nó giết hại các người."
Bà Cả Vy bước lại gần, nhìn vào Lê Vy đang đứng run rẩy bên cạnh Tiến. Bà khẽ chạm nhẹ vào đôi bàn tay gầy guộc của cô gái mù, giọng bà bỗng trở nên dịu dàng bất ngờ:
"Tội nghiệp con bé, ướt hết cả rồi. Vào đây ngồi cạnh bếp lửa cho ấm."
"Bà ơi... cháu nghe thấy tiếng chó sủa," Vy đột ngột siết chặt tay Bà Cả Vy, gương mặt cô biến sắc vì hoảng sợ. "Rất nhiều tiếng chó sủa... chúng đang đi về phía ngõ này."
Tiến rùng mình. Thính giác phân tích nhịp tim của Vy chưa bao giờ sai. Đỗ Hùng đã điều động đội cảnh sát cơ động sử dụng chó nghiệp vụ Berger tinh nhuệ của Đại úy Lê Công Tuấn. Chó săn đang bám theo dấu vết mùi máu tươi rỉ ra từ bả vai trái của anh. Khoảng cách đang thu hẹp lại từng mét.
"Bà Cả, chúng có chó nghiệp vụ. Chúng sẽ đánh hơi thấy vết máu của cháu dẫn đến đây trong vòng vài phút," Tiến lo lắng nói, tay anh run lên bần bật vì hội chứng cai rượu bộc phát dữ dội dưới áp lực sinh tử. "Chúng cháu phải đi ngay."
"Đi đâu? Đường sông bị chặn, đường bộ bị phong tỏa, cậu định dắt con bé mù nhảy xuống đầm lầy tự sát à?" Bà Cả Vy gắt nhẹ, đôi mắt bà bỗng trở nên sắc sảo kỳ lạ. Bà quay sang phía ban thờ nhỏ đặt góc bếp, lấy xuống một chiếc nón lá cũ kỹ, mặt trong đã chuyển sang màu vàng ố của thời gian.
Bà đặt chiếc nón lá lên bàn gỗ dưới ánh đèn bão, rồi cầm lấy chiếc tăm tre nhỏ dùng để quệt vôi trầu. Bà quệt sâu vào chiếc hũ sành chứa nước trầu đỏ lòm, đậm đặc.
"Nghe cho kỹ đây, luật sư Tiến," Bà Cả Vy vừa nói vừa dùng chiếc tăm tre thấm nước trầu vẽ nhanh những đường nét màu đỏ sẫm lên mặt trong của chiếc nón lá. "Khu ổ chuột này thời chiến tranh có một hệ thống cống thoát nước ngầm xuyên đê sông Hồng. Nó được xây bằng bê tông cốt thép dày từ thập niên 80, đường kính rộng một mét rưỡi, dẫn thẳng từ lòng Ngõ 12 ra tận mép nước sông Hồng phía dưới bãi bồi sạt lở."
Tiến chăm chú nhìn vào những đường nét màu đỏ loang lổ trên mặt nón lá. Dưới ánh đèn bão lập lòe, những vết nước trầu đỏ lòm trông như những vệt máu tươi, vẽ nên một mạng lưới đường ống chằng chịt, phức tạp.
"Đây là bốt điện lực cũ đầu ngõ," Bà Cả Vy chỉ vào một chấm đỏ tròn trên nón lá. "Cửa cống ngầm nằm ngay dưới nền đất của trạm biến áp đó. Nhưng lối vào ngụy trang an toàn nhất lại nằm ngay dưới tấm phản gỗ nhà bếp này của tôi. Đây là đường ống phụ dẫn nước thải sinh hoạt kết nối trực tiếp vào trục cống chính xuyên đê."
Tiến kinh ngạc nhìn xuống tấm phản gỗ cũ kỹ bám đầy muội than dưới chân mình. Anh không ngờ ngay dưới căn bếp nhỏ này lại ẩn giấu một lối thoát hiểm vĩ đại đến vậy. Trí nhớ bản đồ giấy tuyệt đối của Tiến lập tức ghi lại từng khúc cua, từng điểm nút giao của đường cống ngầm được vẽ bằng nước trầu trên nón lá.
"Cống ngầm này rất tối và đầy khí metan độc hại," Bà Cả Vy nghiêm giọng cảnh báo. "Các cậu phải đi thật nhanh, men theo dòng nước chảy xuôi. Khi ra đến cửa cống ven sông, hãy tìm ngọn đèn biển nội địa cũ bỏ hoang của ông Ba Sương để định hướng. Chiếc nón lá này cậu cầm lấy, nó là bản đồ cứu mạng của các cậu."
Bà Cả Vy trao chiếc nón lá dính nước trầu đỏ lòm cho Tiến. Tiến nhận lấy chiếc nón bằng bàn tay run rẩy, lòng tràn ngập sự biết ơn vô hạn đối với bà lão dũng cảm.
"Cháu cảm ơn bà Cả. Ơn cứu mạng này cháu xin ghi nhớ suốt đời."
"Đừng nói chuyện ơn nghĩa nữa. Mau trốn đi!" Bà Cả Vy thúc giục.
*Gâu! Gâu! Gâu!*
Tiếng chó sủa dữ dội bất ngờ vang lên ngay đầu ngõ 12, dội thẳng vào vách cửa gỗ căn bếp. Tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng và tiếng thở phì phò đầy hung hãn của chó nghiệp vụ Berger vang lên rõ mồm một. Vy giật nảy mình, cô rúm người lại, hai tay bịt chặt lấy tai để ngăn chặn sự quá tải thính giác trước tiếng sủa chói tai.
"Chúng đến rồi! Khoảng cách chưa đầy ba mươi mét!" Vy thì thầm trong nước mắt, nhịp tim cô đập liên hồi như trống trận.
"Tiến! Mau nhấc tấm phản gỗ lên!" Bà Cả Vy ra lệnh, chỉ tay vào tấm phản gỗ dày đặt sát góc bếp.
Tiến lao đến, quỳ xuống nền đất bùn. Anh dùng tay phải bám chặt lấy mép tấm phản gỗ, cố gắng dùng sức nâng nó lên. Nhưng tấm phản gỗ lim dày dặn đã bị ẩm ướt do mưa bão, nặng trịch như một phiến đá lớn. Tiến dùng lực, bả vai trái bị chấn thương lập tức phản kháng điên cuồng. Cơn đau buốt nhói như hàng ngàn mũi dao găm trực tiếp vào thớ cơ delta bị rách chỉ. Máu tươi từ vết thương vai phun ra mạnh hơn, thấm đẫm toàn bộ phần lưng áo măng tô xám.
"Ư... ư..." Tiến nghiến răng chịu đựng, tiếng rên rỉ đau đớn bị anh nuốt ngược vào trong. Bàn tay phải anh run rẩy không thể giữ vững lực nâng.
Tấm phản gỗ chỉ nhích lên được vài centimet rồi sụp xuống phát ra tiếng *bịch* nặng nề.
"Để cháu giúp!" Vy quờ quạng lao đến, đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bám vào mép gỗ cùng Tiến.
"Vy... tay trái chú mất lực hoàn toàn rồi..." Tiến thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa lẫn nước mưa trên trán. Anh cảm nhận được sự bất lực tột cùng của thể xác khi đối diện với giới hạn sinh học của chấn thương.
"Chú Tiến, nghĩ đến Mai Chi! Nghĩ đến lời hứa bảo vệ sự thật! Chú không được gục ngã ở đây!" Vy hét lên trong nước mắt, đôi bàn tay cô rớm máu do ma sát với dăm gỗ mục.
Cái tên "Mai Chi" như một dòng điện cực mạnh phóng thẳng vào hệ thần kinh của Tiến. Hình bóng đứa con gái nhỏ nằm trên vũng máu ba năm trước chồng chéo lên khuôn mặt hoảng sợ của Lê Vy lúc này. Cơn thịnh nộ và ý chí quyết tử trỗi dậy mạnh mẽ, áp chế hoàn toàn nỗi đau đớn thể xác. Tiến gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, anh dùng bả vai phải khỏe mạnh tì sát vào mép phản, phối hợp cùng Vy dùng hết sức lực cuối cùng nâng bổng tấm phản gỗ lên.
*Rắc... rắc...*
Tấm phản gỗ lim bị lật ngược ra phía sau, lộ ra một khoảng tối om, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của bùn thải và khí metan ẩm mốc. Đó chính là lối vào đường cống thoát nước ngầm xuyên đê.
"Vy! Xuống trước đi!" Tiến ôm lấy eo Vy, đỡ cô gái mù bước xuống bậc thang sắt rỉ sét dẫn xuống lòng cống tối tăm.
Vy bám chặt lấy thang sắt, cơ thể cô nhanh chóng chìm vào khoảng tối hôi thối bên dưới. Tiến quay lại nhìn Bà Cả Vy lần cuối. Bà lão vẫn đứng tĩnh lặng dưới ánh đèn bão lập lòe, tay cầm chiếc chổi tre cũ, chuẩn bị quét sạch những vệt máu tươi và bùn đất dính trên sàn bếp để xóa sạch dấu vết.
"Bà Cả... bảo trọng," Tiến khàn giọng nói.
"Đi đi, luật sư Tiến. Hãy đưa sự thật ra ánh sáng," Bà Cả Vy gật đầu, ánh mắt bà đầy sự kiên định và tin tưởng.
Tiến bước xuống hầm, tay phải kéo tấm phản gỗ lim đóng sập lại phía trên đầu, trả lại không gian bếp sự im lặng ngụy trang.
Bên dưới lòng cống thoát nước ngầm, bóng tối bao trùm tuyệt đối. Nước thải đen ngòm, hôi thối ngập đến tận hông Tiến, lạnh buốt thấu xương tủy. Tiến dắt Vy đi men theo vách bê tông tròn của đường ống, tay phải cầm chặt chiếc nón lá bản đồ dính nước trầu đỏ mờ ảo dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin bọc cao su. Vết thương vai trái của anh liên tục bị xót buốt tột độ khi tiếp xúc với hơi nước thải hôi thối chứa đầy vi khuẩn, nguy cơ hoại tử cơ học đang hiển hiện trước mắt.
*Rầm!*
Phía trên đầu họ, tiếng cánh cửa gỗ căn bếp của Bà Cả Vy bị đạp vỡ vang vọng dội xuống lòng cống ngầm qua các khe hở của tấm phản gỗ. Tiếng quát tháo đầy hung hãn của Đỗ Hùng vang lên ngay sát nút:
"Bà già! Trần Tiến và con bé mù đang trốn ở đâu? Khai mau không tao đốt trụi cái nhà này!"
"Tôi không biết đứa nào tên Tiến cả! Các anh lạm quyền xông vào nhà dân không có lệnh khám xét à?" Tiếng Bà Cả Vy dõng dạc đối chất đầy dũng cảm.
*Gâu! Gâu! Gâu! Gâu!*
Tiếng sủa điên cuồng của chó nghiệp vụ Berger bỗng vang dội ngay phía trên tấm phản gỗ lim bếp. Tiếng cào móng vuốt sắc nhọn của chó săn sột soạt trên mặt gỗ vang lên rõ mồm một dội xuống tai Vy.
"Chú Tiến..." Vy bấu chặt lấy tay Tiến, toàn thân cô run lên bần bật vì hoảng sợ. "Chó nghiệp vụ... chúng đang đứng ngay trên đầu chúng ta... chúng đang sủa điên cuồng ngay trước nắp cống!"
Tiến nín thở, anh ôm chặt lấy Vy vào lòng, dùng chiếc áo măng tô rộng che kín cả hai người dưới lòng cống tối tăm hôi thối. Máu từ vai trái anh vẫn liên tục rỉ ra, hòa lẫn vào dòng nước thải đen ngòm dưới chân. Phía trên đầu họ, Đỗ Hùng bắt đầu nghi ngờ tiếng chó sủa bất thường tại tấm phản gỗ góc bếp...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!