Nhạc nềnLost_Place6

Trận Phục Kích Hẻm 45

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gậy sắt gõ coong coong vào tủ gỗ lim dội xuống hầm tối như tiếng gõ cửa của tử thần. Trần Tiến nằm sấp trên chiếc bàn gỗ rỉ máu, hai hàm răng nghiến chặt vào lớp khăn mặt bông cũ nát đến mức quai hàm mỏi nhừ, cơ mặt giật liên hồi dưới làn da xám ngoét. Vết thương bả vai trái vừa bị dội cồn sát trùng và cắt lọc da hoại tử dở dang đang co rút từng thớ thịt, nóng hầm hập như thể có ai đó đổ chì lỏng vào xương tủy. Tay phải anh siết chặt thanh thép mỏng của chiếc kẹp tóc hồng—kỷ vật duy nhất của đứa con gái Mai Chi quá cố—đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, máu tươi từ lòng bàn tay rỉ ra bết dính vào thanh kim loại rỉ sét.


Bên cạnh anh, Vũ Mạnh dùng cả trọng lượng cơ thể vạm vỡ của mình đè chặt lấy hông Tiến, bắp tay gân guộc của gã cựu cảnh sát hình sự nổi cuồn cuộn dưới lớp áo khoác gió gió đen sờn rách. Ánh mắt Mạnh sắc lạnh, dán chặt vào nắp hầm gỗ lim ngay phía trên đầu, khẩu súng rulo tự chế trong túi áo gió khẽ dịch chuyển nhẹ. Gã đang tính toán khoảng cách từ nắp hầm đến vị trí đứng của Nguyễn Tiến Dũng. Nếu gã cảnh sát khu vực biến chất kia phát hiện ra lối xuống, Mạnh sẽ không do dự nổ súng để dọn đường máu cho Tiến và Vy.


Lê Vy ngồi co rúm ở góc tối nhất của căn hầm, đôi bàn tay gầy guộc ôm chặt lấy chiếc túi vải bạt sờn rách chứa chiếc máy ghi âm cassette Sony TCM-200DV trước ngực. Đôi mắt cô giấu sau chiếc kính râm gọng nhựa đen cũ kỹ nhắm nghiền, nhưng vành tai khẽ động đậy theo từng tiếng rung động cơ học dội xuống từ trần hầm. Thính giác siêu nhạy của Vy đang hoạt động hết công suất. Cô không nhìn thấy bóng tối ẩm ướt của căn hầm, nhưng trong trí não cô, một sơ đồ âm thanh ba chiều đang hiện lên rõ mồm một.


Cô nghe thấy tiếng đế giày da cứng của Nguyễn Tiến Dũng kéo lê chân phải trên nền xi măng dột nước phía trên. Tiếng thở phì phò, nặng nề của một gã đàn ông béo phì mang theo mùi rượu rẻ tiền và khói thuốc lá ố vàng. Tiếng sột soạt của xấp tiền lẻ dính dầu mỡ mà bé Hoa vừa nhét vào túi cảnh phục của gã. Nhịp tim của Dũng đập khoảng 95 nhịp một phút—gã đang thỏa mãn vì nhận được tiền hối lộ, nhưng thói quen rình rập của một kẻ chỉ điểm vẫn khiến gã chần chừ.


"Lão Quốc đâu rồi hả cháu?" Giọng Dũng vọng xuống qua khe hở mỏng của sàn gỗ, khàn đặc và đầy vẻ hách dịch. "Đêm hôm mưa bão thế này mà cửa tiệm sửa đài lại không khóa chốt ngoài. Bố cháu ngủ say thế à?"


"Dạ, bố cháu mấy hôm nay bị sốt rét rừng hành hạ, vừa uống thuốc xong là li bì không biết gì nữa cán bộ ạ," tiếng bé Hoa vang lên từ phòng ngoài, giọng nói vô cùng tự nhiên, pha chút run rẩy nhẹ của một đứa trẻ sợ hãi trước uy quyền. "Cửa sắt bị rỉ sét chốt khóa nên thỉnh thoảng gió giông thổi mạnh là tự bật ra đấy ạ. Cháu vừa phải lấy dây kẽm buộc tạm vào rồi."


Tiếng gậy sắt lại gõ coong một tiếng vào góc tủ thuốc gỗ lim. Cú gõ mạnh đến mức bụi gỗ mục và mạng nhện lả tả rơi xuống, bám vào vai áo của bác sĩ Ngô Quốc. Vị bác sĩ già vẫn đứng bất động như một bức tượng đá, bàn tay đeo găng cao su dính máu giữ chặt mũi kim khâu lơ lửng giữa khoảng không vàng vọt của ánh đèn sợi đốt. Gương mặt lão tĩnh lặng đến đáng sợ, không một nếp nhăn nào dao động, thể hiện nguyên tắc lạnh lùng của một thầy thuốc chui đã quen đối mặt với cái chết của thế giới ngầm.


Nguyễn Tiến Dũng đứng im lặng khoảng mười giây. Vy nghe thấy tiếng gã xoay người, gót giày da miết xuống nền xi măng tạo ra tiếng rít chói tai. Nhịp tim của gã giảm xuống còn 80 nhịp một phút. Gã đã quyết định bỏ qua.


"Thôi được rồi. Bảo bố cháu mai qua phường nộp lại cái tờ khai tạm trú tạm vắng đi nhé. Dạo này bờ Tây đang có chuyên án lớn, bọn tội phạm truy nã lảng vảng đầy ngoài đê đấy. Đừng để tao phát hiện ra nhà mày chứa chấp đứa nào không có giấy tờ."


"Vâng ạ, cháu nhớ rồi. Cháu chào cán bộ."


Tiếng bước chân kéo lê của Dũng xa dần, tiếng cửa sắt phòng ngoài kẽo kẹt đóng lại, rồi tiếng mưa xối xả bên ngoài nuốt chửng mọi âm thanh dính líu.


Bên dưới hầm, tất cả đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Vũ Mạnh từ từ thả lỏng lực đè trên hông Tiến. Ngô Quốc lập tức cúi xuống, nhanh chóng dùng gạc sạch thấm bớt vệt máu tươi vừa bắn phụt ra do cú giật người của Tiến lúc trước.


"Cậu may đấy," Ngô Quốc lạnh lùng nói, tay luồn mũi kim khâu y tế qua lớp cơ delta rách một cách dứt khoát. "Cú giật người vừa rồi suýt nữa làm rách nát thớ cơ chính. Tôi phải dùng chỉ khâu kép để giữ lại lực bả vai cho cậu. Cắn chặt khăn đi, còn ba mũi nữa thôi."


Tiến không rên rỉ một tiếng nào nữa. Ý chí chuộc tội và hình bóng con gái Mai Chi đã biến thành một lá chắn tinh thần vững chắc, giúp anh chịu đựng cơn đau buốt tận xương tủy mà không cần đến thuốc tê dã chiến quá hạn. Anh cảm nhận được từng đường chỉ kéo căng da thịt mình, sựt sựt, lạnh lẽo và chân thực. Cơn sốt ác tính bắt đầu dâng cao, làm mắt anh nhòe đi, nhưng đầu óc anh lại tỉnh táo đến lạ kỳ.


Khi mũi khâu cuối cùng được thắt nút và cắt đứt, Ngô Quốc tháo găng tay cao su dính đầy máu ném vào khay inox. Lão quay sang tủ thuốc, lấy ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa thứ nước màu nâu sẫm và hai viên thuốc nén màu vàng nhạt.


"Đây là thuốc an thần mạnh chiết xuất từ thảo dược đầm lầy kết hợp thuốc kháng sinh liều cao," Ngô Quốc đặt thuốc lên bàn gỗ cạnh Tiến. "Nó sẽ giúp cậu cắt cơn sốt và áp chế cơn thèm rượu vật lý trong vòng mười hai giờ. Nhưng tác dụng phụ của nó rất mạnh. Nó sẽ khơi dậy những ký ức đen tối nhất trong não bộ của cậu dưới dạng ảo giác. Cậu phải tự đấu tranh với chính mình để không bị điên."


Tiến gượng dậy, bả vai trái tê dại và cứng đờ dưới lớp băng gạc trắng muốt. Anh không do dự, cầm lấy hai viên thuốc ném vào miệng, nuốt khan cùng thứ nước thảo dược đắng ngắt. Vị đắng xộc lên tận đỉnh đầu, làm lưỡi anh tê rát, nhưng ngay lập tức, một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng, làm dịu đi cái nóng hầm hập của cơn sốt.


"Cảm ơn bác sĩ," Tiến khàn giọng nói, tay phải khẽ vuốt lại chiếc kẹp tóc hồng bám máu rồi cất kỹ vào ngăn ví da cũ.


Đột ngột, chiếc bộ đàm vô tuyến tầm ngắn rỉ sét giấu trong ba lô của Vũ Mạnh phát ra tiếng rè rè chói tai. Mạnh giật mình, nhanh chóng rút thiết bị ra, áp tai vào loa nhỏ. Gã đã đấu nối chiếc bộ đàm này vào tần số dự phòng 415.25MHz của đội hình sự quận bờ Tây trước khi bị sa thải.


Từ trong loa phát ra giọng nói khàn đặc và hách dịch của Đỗ Hùng dội qua màn nhiễu sóng vô tuyến:


"...Tất cả các tổ tuần tra chú ý. Nguyễn Tiến Dũng vừa báo cáo phát hiện vết máu tươi kéo dài từ mép đê bờ Tây dẫn thẳng vào hẻm 45. Chiếc Wave cũ không biển số nghi vấn của Vũ Mạnh cũng được nhìn thấy xuất hiện gần phòng khám chui của Ngô Quốc. Đội 1 và Đội 2 lập tức di chuyển, phong tỏa hai đầu hẻm 45. Băng Sẹo cho người áp sát cửa sau. Lần này phải bắt sống hoặc tiêu diệt tại chỗ, tuyệt đối không để chúng nó thoát xuống sông!"


Sắc mặt Vũ Mạnh biến đổi ngay lập tức. Gã tắt nguồn bộ đàm, nhìn Tiến và Ngô Quốc bằng ánh mắt đầy căng thẳng.


"Chúng ta bị lộ rồi. Thằng Dũng nhận tiền của bé Hoa nhưng vẫn nghi ngờ vết máu trên đê. Đỗ Hùng đang dẫn quân vây ráp hẻm 45. Bọn đàn em của Sẹo cũng đang áp sát cửa sau."


"Mẹ kiếp!" Ngô Quốc chửi thề một tiếng nhỏ. Lão quay sang bé Hoa, giọng dứt khoát: "Hoa, dọn dẹp khay dụng cụ dính máu ngay. Mang xô nước lau sàn đổ cồn đỏ ra để xóa mùi máu tươi dưới hầm. Sau đó con trốn vào gian kho chứa tivi hỏng phía trước, tuyệt đối không được ra ngoài."


"Bố... còn bố thì sao?" Bé Hoa lo lắng bấu chặt tay cha.


"Bố là bác sĩ, chúng nó không dám giết bố công khai ở đây đâu. Nhưng Tiến và Vy phải đi ngay," Ngô Quốc đẩy mạnh Tiến về phía lối cửa sau ngầm dưới hầm.


Căn hầm tối của phòng khám chui thực chất có một lối thoát hiểm thứ hai: một đường ống cống thoát nước thải cũ bằng bê tông đường kính chỉ hơn một mét, dẫn thẳng ra rãnh nước ngập sâu sau dãy nhà tôn xưởng dệt. Nước thải hôi thối và lạnh buốt đang dâng cao do cơn mưa giông lớn bên ngoài.


"Vy, đi theo chú," Tiến nắm chặt lấy cổ tay gầy guộc của Lê Vy.


Nhưng ngay khi họ chuẩn bị bước xuống đường cống tối om, Vũ Mạnh đột ngột giữ vai Tiến lại. Gã rút từ trong túi áo khoác ra một chai xịt nước rửa kính nhỏ đựng hỗn hợp chất lỏng màu đỏ đục—chiếc bình xịt hơi cay tự chế bằng cồn, bột ớt chỉ thiên và mù tạt cô đặc mà gã luôn mang theo bên mình.


"Tiến, bả vai mày vừa khâu xong, không thể chịu nổi một va chạm vật lý nào nữa. Con bé Vy lại mù hoàn toàn. Hai người chạy ra lối cửa sau sẽ bị đàn em của Sẹo chặn đầu trong vòng ba mươi giây nếu không có người cản địa."


Mạnh nhìn thẳng vào mắt Tiến, ánh mắt cương nghị đầy quyết tử của một người lính trinh sát biên phòng cũ.


"Tao sẽ ở lại chặn họng hầm này. Tao có súng rulo và cái bình xịt này, đủ để câu giờ cho tụi mày vượt qua rãnh nước thải ra đê sông Hồng. Đi đi!"


"Mạnh... cậu sẽ chết mất," Tiến siết chặt vai Mạnh, giọng nghẹn lại.


"Tao thề trước vong linh của cha tao, tao không bao giờ để bọn cảnh sát bẩn kia chạm vào nhân chứng," Mạnh cười lạnh, tay lên nòng khẩu rulo tự chế. "Mày là luật sư, Tiến ạ. Hãy sống sót để đưa cuộn băng kia ra ánh sáng. Đó là cách duy nhất để minh oan cho tao và báo thù cho con gái mày."


Nói rồi, Mạnh đẩy mạnh Tiến xuống đường cống thoát nước thải tối tăm. Tiến nén nỗi đau đớn tột cùng, ôm chặt lấy Vy lội xuống làn nước thải đen ngòm, hôi thối ngập đến ngang hông. Vy run lên bần bật vì lạnh, nhưng cô không khóc, đôi tai cô dán chặt vào tiếng động dội lại từ phía sau.


Bên trên phòng ngoài của phòng khám chui, tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên dữ dội.


*Rầm!*


Cánh cửa sắt phòng ngoài bị phá hủy hoàn toàn bởi một cú đá bạo lực. Tiếng giày đinh nện rầm rập trên nền xi măng, tiếng quát tháo của Đỗ Hùng vang dội:


"Lục soát toàn bộ cho tao! Thằng Quốc đâu? Khai mau, Trần Tiến đang trốn ở đâu?"


"Tôi là bác sĩ, các anh không có lệnh khám xét hợp pháp của Viện kiểm sát!" Tiếng Ngô Quốc dõng dạc ngăn cản.


*Bốp!*


Một tiếng tát nảy lửa vang lên, theo sau là tiếng đổ vỡ của tủ thuốc gỗ lim. Đỗ Hùng cười lạnh tàn nhẫn:


"Lệnh khám xét à? Ở cái bờ Tây này, tao chính là luật pháp! Tìm thấy nắp hầm rồi! Đàn em Sẹo đâu, xông xuống dưới cho tao!"


Bùi Tiến Lỳ, gã giang hồ hung hãn với mái đầu trọc lốc và những hình xăm trổ kín cổ, dẫn theo ba tên đàn em lăm lăm dao phóng lợn và súng săn tự chế xông xuống lối hầm tối.


Vũ Mạnh túc trực sẵn ở góc tối dưới chân cầu thang hầm. Gã nín thở, chờ đợi cho bóng của hai tên cảnh sát bẩn đi đầu bước xuống hẳn bậc thang cuối cùng.


*Xoẹt!*


Mạnh bất ngờ lao ra từ bóng tối, ngón tay bóp mạnh cò chai xịt hơi cay tự chế. Luồng sương đỏ đục chứa cồn, bột ớt chỉ thiên cực cay và mù tạt nồng nặc phun thẳng vào mắt và hệ hô hấp của hai tên cảnh sát đi đầu.


"Á! Mắt tôi! Mẹ kiếp, chất độc!"


Tiếng gào thét thảm thiết vang dội trong không gian chật hẹp, ngột ngạt của căn hầm. Hai tên cảnh sát bẩn lập tức buông rơi vũ khí, hai tay bịt chặt lấy mắt đang bỏng rát như bị dội lửa, ngã nhào xuống đất co giật và nôn mửa liên hồi. Khói ớt bột mù mịt bốc lên, tạo thành một màn chắn hóa học nồng nặc rát buốt phổi.


"Thằng khốn!" Bùi Tiến Lỳ gầm lên từ phía sau. Gã dùng chiếc khăn thấm nước mưa bịt mũi, vung mạnh con dao phóng lợn dài một mét chém thẳng vào bóng đen của Vũ Mạnh đang di chuyển trong sương mù.


Mạnh dùng kỹ năng cận chiến khống chế nhanh, lách người né tránh đường chém tàn khốc của Lỳ. Gã áp sát, dùng báng khẩu súng rulo tự chế đập mạnh vào khớp khuỷu tay của một tên giang hồ khác, tiếng xương gãy giòn vang lên *rắc*. Tên giang hồ rống lên đau đớn, khẩu súng săn tự chế trên tay gã rơi xuống đất.


Mạnh định nhặt khẩu súng săn để khống chế Đỗ Hùng đang đứng trên đỉnh cầu thang, nhưng chân trái của gã—vốn đang bị chấn thương rỉ máu—đột ngột mất lực do cơn đau buốt bộc phát từ thớ cơ bị kéo căng.


Gã khuỵu xuống.


Chỉ một tích tắc sơ hở đó, Bùi Tiến Lỳ từ trong bóng tối sương mù ớt bột lao ra như một con thú dữ. Ánh thép lạnh lẽo của con dao phóng lợn vạch một đường cong tàn bạo trong không gian hẹp.


*Phập!*


Lưỡi dao sắc lẹm chém sâu vào bắp chân trái của Vũ Mạnh, cắt đứt gân kheo chân trái của gã cựu cảnh sát. Máu tươi bắn phụt ra ngoài, nhuộm đỏ cả nền đất ẩm dưới hầm tối.


Mạnh gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng, đổ gục xuống ngay mép hầm tối, khẩu súng rulo tự chế tuột khỏi tay lăn vào góc khuất.


"Bắt sống nó cho tao!" Tiếng Đỗ Hùng rít lên từ trên đỉnh cầu thang, gã bịt mũi ho sặc sụa vì khói ớt. "Thằng Tiến và con bé mù chắc chắn đã trốn ra lối cửa sau ngập nước. Đuổi theo ngay!"


Dưới đường cống thoát nước ngập sâu hôi thối, Tiến dắt Vy lội dọc theo dòng nước chảy xiết dưới cơn mưa giông xối xả. Tai Vy chợt giật mạnh. Qua tiếng mưa rơi gầm rú gõ vào nắp cống phía trên, cô nghe thấy một âm thanh khô khốc, vang vọng dội lại từ phía phòng khám chui.


*Đoành!*


Tiếng súng nổ vang lên đanh gọn trong ngõ 45, xé toạc màn đêm sương mù lạnh lẽo.


Tiến đứng khựng lại giữa dòng nước thải lạnh buốt, bả vai trái khâu sống bị kéo căng rỉ máu tươi. Anh siết chặt lấy tay Vy, hai mắt trợn trừng nhìn về phía bóng tối vô tận phía sau. Tiếng súng đó... Vũ Mạnh đã bị bắt giữ, hoặc tệ hơn, đã bị hành quyết ngay tại chỗ.


"Chú Tiến... anh Mạnh..." Vy khóc nghẹn, tiếng nấc bị nuốt chửng bởi tiếng mưa giông xối xả dội xuống lòng cống tối tăm.


"Chạy đi, Vy... không được dừng lại," Tiến khàn giọng nói, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy tràn trên gương mặt sương gió. Anh kéo Vy lao thẳng về phía trước, dấn thân sâu vào bóng tối vô tận của đường cống ngầm xuyên đê sông Hồng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!