Mũi Kim Dưới Hầm Tối
Họng súng rulo tự chế đen mờ của Vũ Mạnh vẫn chĩa thẳng vào giữa ngực Trần Tiến, lạnh ngắt và bất động như một khối sắt đúc giữa màn sương đêm sông Hồng. Ngón trỏ của cựu cảnh sát hình sự đặt trên vòng cò súng khẽ siết nhẹ, tạo ra một tiếng lách cách cơ học cực nhỏ nhưng đủ sức nặng để bóp nghẹt bầu không khí ẩm ướt trong ngõ cụt.
"Giải thích đi, luật sư," giọng Mạnh khàn đặc, nồng nặc mùi thuốc súng nhạt và mùi máu tươi từ bắp tay đang quấn băng gạc rỉ máu của gã. "Lệnh truy nã đỏ ghi rõ mày bắt cóc tống tiền con bé mù. Sao mày lại ở đây?"
Tiến không nhúc nhích. Cơn sốt ác tính đang nung nấu trong cơ thể khiến đầu óc anh quay cuồng, nhưng bản năng của một luật sư bào chữa kỳ cựu buộc anh phải giữ vững sự tỉnh táo cuối cùng. Anh khẽ thở dốc, bờ môi nứt nẻ vì khô nóng mấp máy:
"Nếu tôi muốn hại con bé... tôi đã không dùng cả mạng sống này để đỡ mảnh kính vỡ cho nó khi văn phòng bị phóng hỏa. Mạnh... cậu là cảnh sát hình sự. Cậu tin vào những gì Phạm Hoàng viết trên tờ lệnh truy nã khống đó sao?"
Vy từ phía sau Tiến khẽ bước lên một bước, đôi bàn tay gầy guộc quờ quạng trong bóng tối rồi bấu chặt lấy vạt áo măng tô xám sờn rách của anh. Cô hướng khuôn mặt che sau chiếc kính râm gọng nhựa cũ về phía Mạnh, giọng nói run rẩy nhưng kiên định:
"Anh Mạnh... chú Tiến không bắt cóc tôi. Chính chú ấy đã cứu tôi khỏi bọn sát thủ của Tập đoàn Sông Hồng. Tôi có cuộn băng... cuộn băng ghi lại giọng nói khàn của Phạm Hoàng ra lệnh giết chị phóng viên..."
Mạnh khẽ nheo mắt. Sát khí trong ánh mắt gã dịu đi một chút khi nhìn thấy chiếc kẹp tóc màu hồng dính vệt máu khô mà Vy đang nắm chặt trong tay—kỷ vật của bé Mai Chi quá cố. Gã biết về cái chết của con gái Tiến năm xưa, và gã cũng biết cha của Tiến, cựu Thẩm phán Trần Khắc Minh, là một người chính trực thế nào.
"Cất súng đi, Mạnh," Tiến khàn giọng nói, bàn tay phải của anh bắt đầu co rút dữ dội do hội chứng cai rượu bộc phát sau nhiều giờ thiếu cồn. "Tôi không thể trụ được lâu nữa. Vết thương vai của tôi... nó đang hành hạ tôi."
Mạnh hạ họng súng xuống, khẽ chửi thề một tiếng trong miệng. Gã tiến lại gần, dùng bàn tay thô ráp đỡ lấy bả vai trái của Tiến. Ngay khi chạm vào lớp vải măng tô ướt sũng, Mạnh rùng mình khi cảm nhận được hơi nóng hầm hập phát ra từ vết thương rách cơ đang mưng mủ. Mùi dịch máu và mủ tanh nồng bốc lên dưới làn sương lạnh.
"Nhiễm trùng nặng rồi. Bị ngấm nước đê bẩn thế này không xử lý ngay là hoại tử," Mạnh nhận định, giọng đầy lo ngại. "Tôi biết một chỗ. Phòng khám chui của bác sĩ Ngô Quốc ở hẻm 45. Lão ấy từng là bác sĩ ngoại khoa giỏi bờ Đông nhưng bị tước bằng vì cứu nhân chứng. Đi thôi, trước khi bọn đàn em của Sẹo quay lại."
Mạnh dắt chiếc Wave cũ không biển số giấu sẵn trong bụi rậm ra. Để tuân thủ quy tắc "Không dấu vết số", Tiến đã tháo pin chiếc điện thoại cũ của mình từ trước và bọc trong giấy bạc. Họ không thể mạo hiểm đi xe máy nổ máy lớn giữa đêm tĩnh lặng. Mạnh dắt xe, Tiến gượng sức dắt Vy đi men theo những ngõ hẻm chằng chịt bám theo mép nước đầm lầy để tránh các camera AI nhận diện khuôn mặt của bờ Đông.
Hẻm 45 hiện ra như một cái khe hẹp tối tăm nằm kẹp giữa hai dãy nhà tôn rỉ sét cao vút. Nước mưa phùn dầm dề làm con đường đất đỏ nhão nhoét, bùn ngập đến mắt cá chân. Họ dừng lại trước một căn nhà cấp 4 xập xệ treo biển hiệu sửa chữa đồ gia dụng cũ kỹ. Mạnh tiến lên, gõ cửa gỗ theo nhịp ba ngắn một dài.
Cánh cửa sắt bên trong khẽ kẽo kẹt mở ra một khe nhỏ. Một gương mặt gầy rộc, tóc bạc hoa râm xuất hiện sau lớp kính lão trễ xuống mũi. Đó là bác sĩ Ngô Quốc. Lão nhìn lướt qua ba người, ánh mắt dừng lại ở vệt máu đỏ thẫm trên vai áo Tiến và đôi mắt mù của Vy.
"Vào đi. Nhanh lên," Ngô Quốc lạnh lùng nói, giọng khàn và dứt khoát.
Ngay khi họ bước vào, Ngô Quốc sập mạnh cửa sắt, khóa xích cẩn thận. Lão dẫn họ đi xuyên qua gian phòng ngoài đầy những xác tivi, đài cassette cũ hỏng, tiến về phía chiếc tủ thuốc lớn bằng gỗ lim ở góc phòng. Lão kéo mạnh một góc tủ, lộ ra một lối đi ngầm dẫn xuống căn hầm tối ẩm ướt dưới nền gạch.
Dưới hầm, không khí đặc quánh mùi cồn đỏ, bông băng và mùi đất ẩm. Gian phòng chỉ rộng chừng mười lăm mét vuông, được chiếu sáng bằng một bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù. Bé Hoa, cô con gái 15 tuổi của Ngô Quốc, đang lặng lẽ chuẩn bị các khay inox đựng dụng cụ y tế.
"Đặt cậu ta lên bàn gỗ," Ngô Quốc ra lệnh cho Mạnh, rồi quay sang Vy. "Con bé ngồi yên ở góc kia. Đừng chạm vào cái gì cả."
Mạnh đỡ Tiến nằm sấp lên chiếc bàn gỗ thô sần sùi bám đầy vết ố. Tiến rên rỉ một tiếng nhỏ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, làm ướt đẫm cả vạt tóc điểm bạc trước trán. Ngô Quốc dùng kéo y tế cắt phăng lớp áo măng tô và sơ mi dính bết vào da thịt Tiến.
Khi lớp vải cuối cùng được lột ra, cả Vũ Mạnh và bé Hoa đều khẽ nín thở. Vết rách cơ bả vai trái dài hơn mười phân, mép thịt lồi ra, đỏ lựng và bết dính dịch mủ vàng nhạt xen lẫn máu tươi. Những thớ thịt xung quanh đã chuyển sang màu xám ngoét do nhiễm trùng nguồn nước đê sông Hồng bẩn thỉu.
"Mảnh kính vỡ găm sâu làm rách cơ delta," Ngô Quốc vừa đeo găng tay cao su vừa chẩn đoán lạnh lùng. "Nhiễm trùng nặng rồi, bắt buộc phải cắt lọc hết phần thịt thối rữa này đi rồi mới khâu lại được. Nếu không, độc tố vào máu sẽ gây suy đa phủ tạng trong vòng hai mươi tư giờ."
Lão quay sang tủ thuốc nhỏ, lục lọi một hồi rồi nhíu mày quay lại:
"Hết thuốc tê an toàn rồi. Chỉ còn một lọ thuốc gây tê dã chiến quá hạn từ bờ Đông tuồn về, nhưng nó có thể gây sốc phản vệ hoặc ảo giác cực nặng cho những kẻ có hệ thần kinh tổn thương vì rượu như cậu. Có muốn dùng không?"
Tiến nằm nghiêng mặt trên bàn gỗ, đôi mắt vằn tia đỏ nhìn trân trân vào chiếc kẹp tóc màu hồng bám máu đang đặt sát mép bàn. Anh biết đầu óc mình cần phải tỉnh táo tuyệt đối để bảo vệ Vy và đối phó với Phạm Hoàng. Thuốc tê dã chiến quá hạn có thể làm anh mất đi khả năng phán đoán.
"Không dùng thuốc tê..." Tiến khàn giọng nói, bàn tay phải run rẩy bấu chặt lấy cạnh bàn gỗ. "Cứ khâu sống đi. Tôi chịu được."
"Chú Tiến..." Vy đứng bật dậy từ góc tối, đôi tay quờ quạng hướng về phía bàn mổ. Cô nghe thấy tiếng kéo y tế va chạm lách cách và tiếng thở dốc đầy đau đớn của Tiến. Thính giác nhạy bén của cô ghi nhận nhịp tim của Tiến đang tăng vọt lên đến 140 nhịp/phút.
"Vy, ngồi yên đó," Tiến thều thào, cố gắng ép giọng mình bình thản. "Chú không sao. Giữ chặt chiếc máy ghi âm... đừng để mất nó."
Ngô Quốc không lãng phí thời gian. Lão gật đầu với bé Hoa. Cô bé nhanh chóng mang đến một khay inox chứa cồn 90 độ và một cuộn chỉ khâu y tế. Hoa nhét một chiếc khăn mặt bông cũ được cuộn chặt vào miệng Tiến.
"Cắn chặt cái này. Đừng hét lên. Cảnh sát khu vực Nguyễn Tiến Dũng đang rà soát đầu ngõ đấy," Ngô Quốc cảnh báo lạnh lùng.
Tiến cắn chặt chiếc khăn mặt. Anh nhắm nghiền mắt, tay phải siết chặt lấy thanh thép của chiếc kẹp tóc hồng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, đầu nhọn của thanh thép đâm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu.
"Bắt đầu đây."
Ngô Quốc dội thẳng một gáo cồn 90 độ vào vết thương hở để sát trùng dã chiến.
*Uỳnh!*
Một cơn bão lửa như bùng nổ ngay trên da thịt Tiến. Toàn bộ hệ thần kinh của anh rung lên bần bật dưới cơn đau buốt tột đỉnh. Tiến trợn trừng mắt, cổ họng phát ra tiếng gầm rú nghẹn ngào bị chặn lại bởi lớp khăn mặt dày. Cơ thể anh co giật dữ dội, hai chân đạp mạnh xuống sàn gỗ kêu kẽo kẹt. Vũ Mạnh phải dùng cả trọng lượng cơ thể vạm vỡ của mình để đè chặt lấy hông và hai chân của Tiến.
"Giữ chặt cậu ta! Đừng để lệch mũi kim!" Ngô Quốc gầm lên.
Lão dùng chiếc kẹp panh gắp từng mảnh kính nhỏ li ti còn sót lại trong thớ cơ rách, sau đó dùng dao mổ cắt bỏ những mảng thịt xám ngoét đã hoại tử. Mỗi nhát cắt dứt khoát của Ngô Quốc là một lần Tiến cảm thấy như có một lưỡi cưa rỉ sét đang cưa đôi bả vai mình. Mồ hôi trộn lẫn máu chảy ròng ròng từ trán Tiến xuống mặt bàn gỗ, nhỏ giọt xuống nền đất ẩm dưới hầm tối.
Vy đứng co rúm ở góc tường, hai tai cô lùng bùng. Cô nghe thấy tiếng thớ thịt bị cắt đứt sột soạt, tiếng kim khâu luồn qua lớp da dày của Tiến nghe *sựt sựt* đầy rùng rợn. Nhịp tim của Tiến đã vọt lên 160 nhịp/phút, đập dồn dập như một tiếng trống trận sắp vỡ tung. Vy bấu chặt mười đầu ngón tay vào vạt áo mình, nước mắt chảy tràn qua khe kính râm.
Cơn đau tột đỉnh đẩy Tiến vào ranh giới của sự ngất xỉu. Trong bóng tối của tâm thức, hình ảnh đứa con gái nhỏ Mai Chi mặc chiếc váy hoa bạc màu hiện lên. Cô bé đứng giữa màn sương mù, đưa bàn tay nhỏ nhắn ra gọi: *"Cha ơi, cứu con..."*
Cơn hoảng loạn tâm lý trỗi dậy, Tiến giật mạnh người một cái vô thức.
"Chết tiệt!" Ngô Quốc rít lên.
Cú giật người đột ngột làm rách toạc một mũi chỉ vừa khâu xong, máu tươi bắn phụt ra ngoài, nhuộm đỏ cả găng tay cao su của Ngô Quốc. Tiến rên rỉ thảm thiết, ý thức lịm dần đi trong cơn sốc đau đớn vật lý.
"Tiến! Tỉnh lại đi! Mày không được chết ở đây!" Vũ Mạnh ghé sát tai Tiến hét lớn, tay đè chặt bả vai đang rỉ máu.
Bên ngoài, tiếng mưa bão vẫn gầm rú xối xả xối xuống mái tôn của hẻm 45. Nhưng giữa tiếng mưa ồn ã đó, đôi tai siêu nhạy của Vy đột ngột bắt được một âm thanh lạ từ phía trên trần hầm.
Tiếng giày da đế cứng kéo lê chân phải nện xuống nền xi măng ẩm ướt của phòng ngoài.
*Cộp... cộp... cộp.*
Đó là bước đi đặc trưng của Nguyễn Tiến Dũng, gã cảnh sát khu vực chỉ điểm hèn nhát.
"Có người ở phía trên..." Vy thì thầm, giọng run bắn lên vì sợ hãi. "Hắn đang đi vào phòng ngoài."
Ngô Quốc dừng phắt mũi kim khâu lại. Cả căn hầm tối lập tức chìm vào sự im lặng nghẹt thở. Chỉ còn tiếng thở dốc yếu ớt của Tiến và tiếng tim đập dồn dập của ba người còn lại.
Bên trên trần gỗ, tiếng gõ cửa gỗ dồn dập vang lên dội thẳng xuống hầm:
"Chủ tiệm đâu? Kiểm tra hành chính tạm trú đột xuất đêm bão đây!"
Ngô Quốc liếc nhìn bé Hoa. Cô bé 15 tuổi gật đầu nhẹ, gương mặt không một chút sợ hãi. Hoa nhanh chóng vuốt lại mái tóc rối, cầm lấy một xấp tiền lẻ dính dầu mỡ giấu sẵn trong hộc tủ rồi bước nhanh lên cầu thang gỗ dẫn lên phòng ngoài.
Qua khe hở nhỏ của nắp hầm ngụy trang dưới tủ thuốc, Tiến (đang nửa tỉnh nửa mê) và Vy lắng nghe cuộc đối thoại bên trên.
"Ơ kìa, cán bộ Dũng," tiếng bé Hoa vang lên tự nhiên, pha chút giọng ngái ngủ của một đứa trẻ bị đánh thức lúc nửa đêm. "Đêm hôm mưa gió thế này cán bộ đi tuần vất vả quá. Bố cháu đang ngủ trong buồng trong, cán bộ cần gì để cháu gọi ạ?"
"Nhà mày có chứa chấp người lạ không?" Giọng Nguyễn Tiến Dũng hách dịch, kèm theo tiếng khạc nhổ bừa bãi xuống sàn nhà. "Tôi nghe có tiếng động cơ xe máy lạ dắt vào hẻm này. Có kẻ báo cáo nhìn thấy bóng người mặc áo măng tô xám lảng vảng gần đây."
"Làm gì có ai đâu cán bộ," Hoa khéo léo tiến lại gần Dũng, lén nhét xấp tiền lẻ vào túi cảnh phục của gã. "Chắc là mấy đứa nghiện đi tìm chỗ trú mưa thôi. Đây, bố cháu bảo gửi cán bộ ít tiền uống nước trà đêm lạnh. Cán bộ thương tình bỏ qua cho tiệm nghèo."
Dũng khẽ hắng giọng, tiếng sột soạt của tiền giấy ma sát với vải cảnh phục vang lên rõ mồm một. Sự tham lam tạm thời làm lu mờ sự hoài nghi của gã cảnh sát khu vực. Gã lầm bầm vài câu từ chối lấy lệ rồi nhét sâu xấp tiền vào túi.
Tuy nhiên, gã vẫn không chịu rời đi ngay.
*Cạch... Cạch...*
Tiếng gậy sắt tuần tra của Dũng bắt đầu gõ lộp bộp vào các tủ gỗ, các xác tivi cũ trong phòng ngoài để dò tìm khoảng rỗng.
Tiếng gõ ngày càng tiến lại gần vị trí chiếc tủ thuốc lớn—nơi ngụy trang lối dẫn xuống căn hầm mật.
Dưới hầm tối, Ngô Quốc đứng bất động, mũi kim khâu bám máu treo lơ lửng giữa không trung. Lão khẽ ngước mắt nhìn lên trần hầm, bàn tay trái giơ lên ra hiệu cho Vũ Mạnh và Tiến giữ im lặng tuyệt đối.
*Coong... coong...*
Tiếng gậy sắt nện mạnh trực tiếp vào vách gỗ của chiếc tủ thuốc ngay trên đầu họ, tạo ra những rung động cơ học truyền thẳng xuống dưới hầm tối, làm rung rinh cả bóng đèn sợi đốt đang tỏa hơi nóng tù mù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!