Nhạc nềnLost_Place6

Cái Bóng Trong Ngõ Hẻm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt rỉ kẽo kẹt dưới sức nặng của gã cảnh sát bẩn bắt đầu dẫm lên bậc thang đầu tiên. Trên gác mái tối tăm, Trần Tiến cảm nhận rõ rệt từng rung động cơ học truyền qua lớp ván gỗ mỏng manh thẳng vào xương sườn mình. Cơn sốt ác tính đang nung nấu huyết quản anh, biến mỗi nhịp thở thành một luồng hơi nóng bỏng rát nơi cuống họng. Tay phải anh, vốn vừa được xoa dịu tạm thời bằng ngụm rượu loãng cuối cùng, lại bắt đầu có dấu hiệu co rút nhẹ ở các đầu ngón tay. Hội chứng cai rượu giống như một con thú đói mồi, chỉ chờ cơ hội để kéo sập ý chí của cựu luật sư.


Bên cạnh anh, Lê Vy ngồi co rúm dưới lớp áo măng tô xám tro sờn rách. Đôi mắt mù của cô gái che sau lớp kính râm gọng nhựa đen cũ kỹ, nhưng đôi tai cô khẽ giật động theo từng tiếng bước chân kéo lê của Nguyễn Tiến Dũng bên dưới. Vy siết chặt thanh thép nhỏ bám vệt máu khô của chiếc kẹp tóc hồng—kỷ vật duy nhất của bé Mai Chi—vào lòng bàn tay. Xúc giác thô ráp và lạnh lẽo từ thanh thép giúp cô giữ vững ranh giới mong manh của lý trí, ngăn không cho một tiếng hét hoảng loạn nào thoát ra khỏi bờ môi đang run rẩy.


"Lão Sáu này," tiếng Nguyễn Tiến Dũng hách dịch vang lên dưới chân cầu thang, kèm theo tiếng gõ gậy gỗ lộp cộp vào các thùng phuy rỉ sét. "Cái gác này lão bảo chứa lốp hỏng, sao tôi nghe có tiếng kẽo kẹt bất thường thế?"


"Cán bộ cứ quá nghi ngờ," tiếng lão Sáu sửa xe ho húng hắng, cố tình kéo lê chiếc mỏ lết sắt trên mặt sàn xi măng để tạo ra một chuỗi tạp âm chói tai nhằm át đi tiếng thở dốc của Tiến bên trên. "Mấy con chuột cống bờ sông đấy mà. Đêm mưa bão thế này chúng nó kéo vào làm tổ đầy trên ấy. Cán bộ béo thế này leo lên cái thang sắt rỉ ấy, sập một cái thì tôi lấy tiền đâu mà đền?"


Tiếng bước chân của Dũng dừng lại ở bậc thang thứ ba. Gã cảnh sát khu vực lầm bầm chửi thề một câu, có vẻ như sự lười biếng và nỗi sợ độ cao đã chiến thắng sự hoài nghi. Gã gõ mạnh chiếc gậy gỗ vào thành thang sắt một cái *coong* chói óc, khiến Vy khẽ rùng mình bấu chặt lấy cánh tay Tiến.


"Lão liệu thần hồn đấy," Dũng hăm dọa, giọng nói khàn đặc vì khói thuốc lá rẻ tiền. "Tôi sẽ báo cho anh em băng Sẹo tuần tra ngõ này kỹ hơn. Thằng Tiến luật sư kia mà dạt qua đây, lão không báo là đi tù thay nó đấy. Chuyên án này do đích thân Cảnh sát trưởng Phạm Hoàng chỉ đạo, không có đùa được đâu."


Tiếng giày da nện xuống nền đất ẩm của Dũng xa dần, rồi mất hút sau tiếng cửa sắt tiệm sửa xe sập mạnh. Không gian gác mái trả lại sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng mưa phùn rơi dầm dề trên mái tôn rỉ sét.


Tiến từ từ thở ra một hơi dài, buông lỏng cơ thể đang căng cứng như dây đàn. Nhưng anh biết, căn gác mái này đã không còn an toàn nữa. Nguyễn Tiến Dũng tuy hèn nhát nhưng tham tiền, gã chắc chắn sẽ quay lại vào ban đêm cùng đàn em của Nguyễn Văn Tám (Sẹo) để lục soát kỹ hơn nhằm kiếm tiền thưởng chuyên án.


"Vy," Tiến thì thầm, giọng anh khàn đặc, bốc lên mùi sốt nóng nồng nặc. "Chúng ta phải đi ngay. Đêm nay sương mù sông Hồng bốc lên rất dày, đó là cơ hội duy nhất để cắt đuôi bọn chúng."


Vy gật đầu nhẹ. Cô không hỏi đi đâu, bởi cô biết ngoài người đàn ông trung niên mang vết thương lòng sâu sắc này ra, cô không còn ai để tin tưởng trên cõi đời này nữa. Cô cẩn thận cất chiếc máy ghi âm cassette Sony TCM-200DV vào sâu trong túi vải bạt sờn rách, ôm chặt trước ngực như một báu vật giữ mạng.


Tiến gượng dậy. Cơn sốt khiến đầu óc anh quay cuồng, bả vai trái chấn thương rách cơ mưng mủ nhói lên từng cơn đau buốt tận xương tủy. Anh nén đau, căng rộng chiếc áo măng tô xám sờn cũ để che chở cho Vy bên hông.


Khi họ bước xuống cầu thang sắt, lão Sáu sửa xe đã đứng chờ sẵn dưới bóng tối của tiệm. Lão nhét vào tay Tiến một xấp tiền mặt lẻ dính dầu mỡ đen kịt và một chiếc đèn pin bọc cao su cũ.


"Chỉ có ngần này thôi, luật sư Tiến," lão Sáu nói, giọng run run. "Đi men theo đê phía Bắc, tránh xa các bốt gác có camera AI của bờ Đông. Bọn Sẹo đã rải người khắp các ngõ hẻm rồi. Chúc cậu bảo vệ được con bé."


Tiến siết chặt bàn tay chai sần của lão Sáu, không nói lời nào, chỉ gật đầu một cái đầy kiên nghị rồi dắt Vy bước thẳng vào màn sương mù trắng xóa đang nuốt chửng khu ổ chuột bờ Tây.


Đêm sông Hồng lạnh buốt. Sương mù dày đặc đến mức tầm nhìn giảm xuống chưa đầy hai mét, biến những căn nhà tôn rỉ sét sát nhau thành những cái bóng mờ ảo, dị dạng trong bóng tối. Tiến dắt Vy đi men theo những bờ tường gạch ẩm mốc.


Nhờ vào "Trí nhớ bản đồ giấy tuyệt đối", Tiến tái hiện lại trong đầu sơ đồ địa chính chi tiết của khu bờ Tây sông Hồng mà anh từng nghiên cứu qua các hồ sơ tranh chấp đất đai mười năm trước. Anh nhắm mắt cũng có thể hình dung ra từng ngõ rẽ, từng độ cao của tường bao và các hốc tối ẩn nấp.


"Bước ba bước, rẽ trái," Tiến thì thầm vào tai Vy. "Tránh vũng nước tù phía trước. Có một tấm tôn rách nhô ra ở tầm ngực, cúi đầu xuống."


Vy di chuyển một cách thuần thục dưới sự dẫn dắt của Tiến. Thính giác nhạy bén của cô hoạt động như một chiếc radar định vị không gian. Cô nghe thấy tiếng nước thải chảy róc rách dưới rãnh sâu, tiếng chuột cống rúc rích sau những đống rác thải sinh hoạt, và cả tiếng thở khò khè của những cư dân nghèo khổ đang co rúm trong các căn nhà trọ dột nát.


Tuy nhiên, sự cẩn trọng của Tiến đã không lường trước được mạng lưới chỉ điểm dày đặc của thế giới ngầm.


Khi họ đi ngang qua con hẻm dẫn ra tiệm cầm đồ của Nguyễn Thị Lệ, một luồng ánh sáng neon đỏ lòm từ biển hiệu cũ hắt qua màn sương mù, chiếu thẳng vào dáng người cao gầy hơi khom của Tiến.


Nguyễn Thị Lệ—mụ quái chỉ điểm khu ổ chuột—đang ngồi cắn hạt dưa sau tấm cửa kính mờ đục. Đôi mắt gian xảo của mụ lập tức dán chặt vào dáng đi khom đặc trưng của người đàn ông mặc áo măng tô xám và cô gái mù đeo kính râm đi bên cạnh. Mụ nhếch mép cười lạnh, vứt nắm vỏ hạt dưa xuống đất, nhanh chóng nhấc chiếc điện thoại bàn cũ kỹ lên bấm số.


"Đàn em anh Sẹo đấy à? Thằng Tiến luật sư với con bé mù vừa đi qua ngõ tiệm cầm đồ của tôi... Đúng, hướng ra đê phía Bắc. Nhớ chuyển tiền hoa hồng cho tôi đấy."


Tiến không hề biết cuộc gọi đó đã diễn ra, nhưng Vy thì có.


Khoảng năm phút sau khi vượt qua tiệm cầm đồ, Vy đột ngột đứng khựng lại. Cô giật mạnh tay áo Tiến, gương mặt mảnh khảnh tái mét dưới sương đêm:


"Chú Tiến... Có tiếng bước chân. Rất đông... ít nhất là ba người. Đế giày cao su cứng nện xuống bùn nhão. Chúng đang tăng tốc hướng về phía chúng ta từ ngõ sau!"


Tiến biến sắc. Anh lắng nghe, nhưng tai anh chỉ nghe thấy tiếng gió rít qua các khe tôn và tiếng mưa phùn đều đặn. Sự chênh lệch giác quan giữa anh và Vy là quá lớn, nhưng anh chọn tin tưởng tuyệt đối vào đôi tai của cô gái mù.


"Chạy!" Tiến rít lên.


Anh nắm chặt cổ tay Vy, kéo cô chạy nhanh qua những lối rẽ ngoằn ngoèo của ngõ hẹp. Cơn sốt cao khiến bắp chân Tiến run rẩy, bả vai trái đau nhức như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào. Máu tươi bắt đầu rỉ ra nhiều hơn, thấm đẫm lớp vải áo măng tô xám tro, tỏa ra mùi tanh nồng trong không khí ẩm ướt.


Tiếng bước chân đuổi theo phía sau ngày càng rõ hơn, kèm theo tiếng chửi thề tục tĩu của đàn em băng Sẹo:


"Đứng lại! Thằng luật sư què kia! Mày không thoát được đâu!"


Tiến dẫn Vy rẽ vào một con hẻm hẹp mà anh nhớ là lối tắt dẫn thẳng ra bãi bồi ven sông để tìm đò thoát thân. Nhưng ngay khi họ lao qua góc rẽ, Tiến bàng hoàng đứng khựng lại.


Trước mặt họ không phải là lối ra thông thoáng, mà là một bức tường tôn mới dựng cao vút, xám xịt và lạnh lẽo. Đây là công trình rào chắn mới của dự án thu hồi đất treo của Tập đoàn Sông Hồng mới được dựng lên tuần trước, hoàn toàn chưa có trên bản đồ giấy cũ của Tiến.


Ngõ cụt.


Phía sau họ, ba bóng đen cầm dao phóng lợn rảo bước tiến lại gần, khóa chặt lối ra duy nhất của con hẻm rộng chưa đầy 1,2 mét. Ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn đường rỉ sét phía xa hắt lại, phản chiếu lên lưỡi dao thép hàn chuôi sắt dài hơn một mét sáng loáng, lạnh gáy.


"Hết đường chạy rồi nhé, thằng luật sư hết thời," tên đi đầu—một gã giang hồ mặt sẹo trọc đầu, mặc áo ba lỗ cáu bẩn—lên tiếng, giọng đầy vẻ giễu cợt. Gã khẽ vung con dao phóng lợn, tạo ra tiếng *vút vút* xé gió trong không gian hẹp.


Tiến lùi lại, đẩy Vy ra phía sau lưng mình, dùng chiếc áo măng tô rộng làm lá chắn che chở hoàn toàn cho cô (Lá chắn sống cơ thể). Bàn tay phải của anh run rẩy dữ dội dưới tác động của cơn sốt và nỗi sợ hãi vật lý. Anh liếc nhìn xung quanh, cố tìm kiếm một thứ vũ khí tự vệ.


Cạnh bức tường tôn có một thanh gỗ mục nằm lăn lóc trong vũng bùn. Tiến nén đau, cúi xuống dùng tay phải giật mạnh thanh gỗ lên. Nhưng ngay khi anh cố gắng vung gậy lên để thủ thế, bả vai trái chấn thương bị kéo căng tột độ. Một cơn đau buốt tận tâm can xộc lên não, khiến Tiến khuỵu gối xuống bùn nhão, thanh gỗ mục rơi khỏi tầm tay run rẩy.


"Chú Tiến!" Vy hét lên trong bất lực, hai tay cô quờ quạng trong bóng tối, chạm vào bả vai đẫm máu của Tiến.


"Tránh ra sau, Vy..." Tiến rít qua kẽ răng, cố gượng dậy nhưng cơ thể suy kiệt không cho phép anh đứng vững.


"Chết đi con chó bắt cóc!"


Tên trọc đầu gầm lên, vung mạnh con dao phóng lợn hướng thẳng vào ngực Tiến mà đâm tới. Khoảng cách quá gần, ngõ hẹp không có lối tránh. Tiến nhắm mắt lại, sẵn sàng gánh chịu cú đâm thay cho Vy.


*Bộp! Coong!*


Một bóng đen đột ngột lao xuống từ mái nhà tôn thấp bên hông ngõ cụt.


Một cú đá dứt khoát và cực mạnh bằng đế giày da quân dụng đập thẳng vào lưỡi dao phóng lợn của tên đi đầu, khiến con dao văng mạnh vào vách tôn tạo ra những tia lửa điện xẹt sáng rực trong bóng tối.


Người đàn ông vừa xuất hiện mặc chiếc áo khoác gió đen sờn cũ, mái tóc húi cua gấu bết nước mưa, ánh mắt sắc bén như dao cạo dưới màn sương mù. Đó là Vũ Mạnh—cựu cảnh sát hình sự bị sa thải mất thế. Bắp tay anh vẫn quấn lớp băng gạc rỉ máu lộ ra dưới lớp áo khoác rách.


Không để đối phương kịp định thần, Mạnh áp sát cận chiến cực nhanh để triệt tiêu tầm đánh dài của hai tên cầm dao phóng lợn còn lại trong không gian ngõ hẹp dưới 1,2 mét.


Một tên đàn em Sẹo khác lao tới, vung dao chém ngang hông Mạnh. Mạnh lách người nhẹ nhàng tránh đường đao, đồng thời dùng tay trái khóa chặt cổ tay cầm dao của đối phương, xoay mạnh một vòng ra phía sau lưng. Tiếng *rắc* khô khốc của khớp xương bị bẻ gãy vang lên, kèm theo tiếng gào thét thảm thiết của tên thứ hai khi con dao rơi xuống bùn nhão (Cận chiến khống chế nhanh).


Tên thứ ba hoảng sợ, lùi lại hai bước, vung dao phóng lợn loạn xạ để phòng thủ. Mạnh không vội áp sát, anh lạnh lùng rút từ trong thắt lưng ra một khẩu súng ngắn rulo tự chế bằng thép đen mờ, chĩa thẳng vào trán tên thứ ba.


"Biến," Mạnh rít lên một từ duy nhất, giọng nói lạnh lẽo không một chút dao động.


Nhìn thấy họng súng đen ngòm của cựu cảnh sát hình sự, tên thứ ba mặt cắt không còn giọt máu. Gã vội vàng buông dao, quay đầu kéo hai tên đồng bọn đang rên rỉ đau đớn tháo lui chạy bán sống bán chết ra khỏi con hẻm tối.


Không gian ngõ cụt trả lại sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Tiến và tiếng mưa rơi gõ vào vách tôn.


Vy ngơ ngác đứng trong bóng tối, thính giác của cô ghi nhận toàn bộ chuỗi chuyển động cơ học dứt khoát, lạnh lùng vừa rồi. Cô cảm nhận được mùi thuốc súng nhạt và mùi máu tươi tỏa ra từ người đàn ông lạ mặt.


Mạnh từ từ quay người lại. Khẩu súng ngắn rulo tự chế trên tay anh vẫn giữ nguyên vị trí, nhưng hướng bắn đã thay đổi.


Họng súng đen ngòm, lạnh ngắt giờ đây chĩa thẳng vào giữa ngực của Trần Tiến.


Tiến vẫn quỳ dưới bùn nhão, tay trái giữ chặt bả vai đang rỉ máu thấm đẫm áo măng tô xám tro. Anh ngước mắt nhìn lên, đối diện với ánh mắt lạnh lùng, đầy nghi hoặc và sát khí của người đồng nghiệp cũ của cha mình.


Sương mù đêm sông Hồng cuộn tròn quanh họ, che giấu những cái bóng trong ngõ hẻm tối tăm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!