Kẻ Đào Tẩu Nguy Hiểm
Sương mù buổi sáng lách qua những kẽ hở của mái tôn rỉ sét, mang theo cái lạnh buốt của dòng sông Hồng dập dềnh sóng nước và mùi dầu mỡ bò hôi hám từ tiệm sửa xe máy của lão Sáu bên dưới. Trần Tiến tỉnh dậy trên chiếc chiếu cói rách trải tạm giữa sàn gỗ căn gác mái. Toàn thân anh đau nhức như vừa bị một chiếc xe tải nghiền qua. Cơn sốt nhẹ từ đêm qua bắt đầu âm ỉ cháy, sấy khô cuống họng anh thành một dải sa mạc bỏng rát.
Anh khẽ cựa mình, nhưng một luồng điện đau đớn tột cùng lập tức phóng thẳng từ bả vai trái lên đỉnh đầu. Tiến nghiến chặt răng, nuốt ngược tiếng rên rỉ vào trong. Vết thương rách cơ do mảnh kính vỡ găm sâu từ vụ nổ văn phòng đêm qua đã bắt đầu mưng mủ. Lớp vải gạc dã chiến quấn quanh vai anh giờ đây bết chặt vào da thịt, nhớp nháp một thứ dịch lỏng ấm nóng và có mùi tanh nồng của máu lẫn mủ. Dưới ánh sáng xám xịt của buổi bình minh ẩm ướt, vết thương sưng tấy lên, đỏ lựng và nóng hầm hập như một lò than nhỏ ký sinh trên cơ thể gầy gò của cựu luật sư.
Tiến cố gắng ngồi dậy, nhưng bàn tay phải của anh đột ngột co giật. Những ngón tay run rẩy dữ dội, không thể khép lại theo ý muốn. Hội chứng cai rượu bộc phát. Sau hơn mười hai giờ không có một giọt cồn, hệ thần kinh của một kẻ nghiện rượu nặng bắt đầu biểu tình điên cuồng. Những cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm dù nhiệt độ ngoài trời đang xuống thấp dưới mười lăm độ. Tiến nhìn chằm chằm vào bàn tay run rẩy của mình, lòng tràn ngập sự bất lực cay đắng.
Từ phía dưới sàn gỗ mỏng manh, tiếng tivi CRT cũ kỹ của lão Sáu vọng lên, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt của khu ổ chuột. Giọng nói của nữ phát thanh viên đài truyền hình địa phương vang lên, đều đặn và lạnh lùng:
"...Tin khẩn cấp. Sở Cảnh sát Thành phố Cảng vừa phát lệnh truy nã đặc biệt toàn thành phố đối với Trần Tiến, 42 tuổi, cựu luật sư bào chữa đã bị tước thẻ hành nghề. Đối tượng Tiến bị cáo buộc hành vi bắt cóc tống tiền và mưu sát nhân chứng mù Lê Vy, 19 tuổi, ngay sau khi phóng hỏa thiêu rụi văn phòng luật của chính mình tại bờ Tây sông Hồng để tiêu hủy chứng cứ liên quan đến một vụ án hình sự khác. Cơ quan điều tra cảnh báo đối tượng Trần Tiến là kẻ đào tẩu nguy hiểm, đang mang theo vũ khí và có biểu hiện bất ổn tâm thần do nghiện rượu nặng. Người dân nếu phát hiện..."
Trên màn hình tivi bên dưới, tấm ảnh thẻ cũ kỹ của Tiến hiện lên. Gương mặt hốc hác, râu quai nón lởm chởm và ánh mắt đờ đẫn của một kẻ thất thế giờ đây được gán cho cái nhãn hiệu của một tên sát nhân tàn bạo.
Tiến cười khẩy, một nụ cười méo mó đầy tự trào. Sức mạnh của quyền lực tha hóa thật đáng sợ. Chỉ trong một đêm, Phạm Hoàng đã biến anh từ một kẻ cố gắng bảo vệ nhân chứng thành một tên tội phạm nguy hiểm nhất đô thị cảng. Bản tin kia chính là bản án tử hình không chính thức mà gã cảnh sát trưởng dành cho anh. Sẽ không có phiên tòa nào cả. Nếu cảnh sát tìm thấy anh, họ sẽ nổ súng ngay lập tức dưới danh nghĩa "tiêu diệt kẻ bắt cóc chống trả".
"Chú... chú Tiến..."
Một tiếng thì thầm run rẩy vang lên từ góc tối của căn gác mái.
Lê Vy đang ngồi co rúm bên cạnh đống lốp xe máy hỏng. Đôi mắt đen lánh nhưng vô hồn của cô gái mù không hướng về phía Tiến, nhưng gương mặt mảnh khảnh của cô tái mét, hai bàn tay siết chặt lấy chiếc túi vải bạt sờn rách chứa chiếc máy ghi âm cassette Sony TCM-200DV trước ngực như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất của đời mình.
Tiếng còi xe tuần tra từ xa vọng lại qua màn sương mù dày đặc. Đối với thính giác siêu nhạy của Vy, âm thanh đó không chỉ là tiếng còi xe thông thường. Nó dội vào tai cô như tiếng gào rú của những con quái vật đang lùng sục con mồi. Vy bắt đầu thở dốc, lồng ngực phập phồng điên cuồng. Đôi vai nhỏ nhắn của cô run lên bần bật, hai tai cô đỏ ửng lên vì áp lực tiếng vọng vang dội của sương mù đô thị.
"Họ đang đến... tiếng còi xe... có ba chiếc... không, bốn chiếc... Họ đang chặn các ngõ đê... Chú Tiến ơi, họ sẽ giết chúng ta mất!" Vy hoảng loạn gào lên, giọng cô cao vút, bắt đầu mất kiểm soát.
"Vy! Im lặng!"
Tiến rít qua kẽ răng, cố gượng dậy. Nhưng cơn run tay bộc phát dữ dội khiến anh mất thăng bằng, bả vai trái đập mạnh vào cột gỗ đỡ mái tôn. Một cơn đau xé thịt khiến Tiến khuỵu xuống, mắt nổ đom đóm hoa cải. Máu tươi lại bắt đầu rỉ ra qua lớp băng gạc dính bẩn, thấm qua chiếc áo măng tô xám tro sờn rách.
Tiếng thở dốc của Vy ngày càng lớn hơn. Cô bắt đầu lấy tay cào cấu vào tai mình để trốn tránh những âm thanh đang dội vào từ bên ngoài. Nếu cô hét lên lúc này, lão Sáu sửa xe bên dưới hoặc bất kỳ kẻ chỉ điểm nào của băng Sẹo đang lảng vảng ngoài ngõ sẽ nghe thấy ngay lập tức.
Tiến nghiến răng, dùng hết tàn lực bò về phía Vy. Anh biết mình phải dập tắt cơn hoảng loạn thính giác này ngay lập tức. Bàn tay phải của anh run rẩy dữ dội, không thể giữ vững nổi một vật gì. Tiến thọc tay vào túi quần trong, những ngón tay co quắp chạm vào chiếc ví da cũ kỹ. Anh rút ra thanh thép nhỏ bám máu—phần lẫy bấm còn sót lại của chiếc kẹp tóc màu hồng của đứa con gái quá cố Mai Chi.
"Vy, cầm lấy cái này!" Tiến nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Vy, ép cô mở các ngón tay ra và đặt thanh thép nhỏ vào lòng bàn tay cô.
"Cảm nhận nó đi. Đây là chiếc kẹp tóc của Mai Chi. Con bé cũng từng sợ tiếng động lớn như cháu. Mỗi lần như vậy, chú đều bảo con bé nắm chặt lấy nó. Nó là thật. Chú ở đây cũng là thật. Tập trung vào thanh thép này, đừng nghe tiếng còi xe bên ngoài nữa."
Vy khựng lại. Những đầu ngón tay nhạy cảm của cô gái mù lướt qua bề mặt kim loại lạnh ngắt, thô ráp và dính những vệt máu khô xỉn màu của Tiến. Sự kích thích vật lý rõ rệt từ thanh thép nhỏ giúp cô định vị lại thực tại giữa mớ hỗn âm đang gầm rú trong đầu. Nhịp thở của Vy chậm lại một chút, dù đôi vai vẫn không ngừng run rẩy.
Tiến tận dụng khoảnh khắc đó, đưa tay trái gượng gạo kéo chiếc bình tông inox móp méo đeo bên hông ra. Tay phải anh run quá không thể vặn nổi nắp bình. Anh phải dùng răng cắn chặt lấy nắp ren inox, vặn mạnh một cái. Tiếng kim loại miết vào nhau kẽo kẹt vang lên nhỏ xíu.
Bên trong bình tông chỉ còn lại chưa đầy một ngụm rượu đế rẻ tiền pha loãng với nước mưa đêm qua. Tiến nâng bình bằng cả hai tay đang run lẩy bẩy, đổ ngụm chất lỏng đắng chát vào miệng.
Rượu loãng chảy xuống cuống họng khô khốc, bỏng rát như axit, nhưng nó lập tức xoa dịu hệ thần kinh đang gào thét đòi cồn. Sau khoảng mười giây, cơn run rẩy ở bàn tay phải của Tiến bắt đầu giảm dần, dù các khớp ngón tay vẫn tê dại. Anh nén một tiếng thở dài, cất chiếc bình tông đi. Đây chỉ là giải pháp tình thế cứu mạng ngắn hạn. Cơn thèm rượu sẽ quay lại tàn khốc hơn vào buổi tối.
*Cộc... cộc... cộc.*
Tiếng gõ cửa sắt đột ngột vang lên từ tiệm sửa xe bên dưới, kéo theo tiếng bước chân nặng nề, lê lết đặc trưng của một người đi giày da đế cứng nhưng bị béo phì.
Vy giật bắn người, bấu chặt lấy cánh tay Tiến. Cô ghé sát tai anh, hơi thở nóng hổi đầy sợ hãi:
"Tiếng bước chân... Tiếng giày da nện xuống nền xi măng ẩm... Nhịp điệu rất chậm, kéo lê gót chân phải... Đó là cảnh sát khu vực Nguyễn Tiến Dũng!"
Tiến nín thở. Trí nhớ bản đồ và thông tin nhân khẩu của anh lập tức hoạt động. Nguyễn Tiến Dũng, gã cảnh sát khu vực hèn nhát, tham tiền của hẻm 45. Gã nắm rõ danh sách mọi hộ dân và những kẻ tạm trú ở khu ổ chuột này. Nếu gã lảng vảng ở đây vào buổi sáng sớm thế này, chắc chắn gã đã nhận được chỉ thị từ Đỗ Hùng hoặc đang đi gom tin tức để kiếm tiền thưởng truy nã.
Tiến lách người đến sát khe hở giữa hai tấm ván sàn gỗ gác mái, nhìn xuống bên dưới.
Qua khe hở bám đầy bụi bặm và mạng nhện, anh thấy Nguyễn Tiến Dũng đang đứng trong tiệm sửa xe của lão Sáu. Gã mặc bộ sắc phục cảnh sát xanh sột sệch, chiếc bụng phệ vượt mặt nịt chặt dưới thắt lưng da bóng loáng mỡ. Gương mặt gã bóng dầu dưới ánh sáng xám của sương sớm, ánh mắt ti hí lấm lét quét qua đống phụ tùng xe máy cũ nát.
"Lão Sáu này," giọng Dũng vang lên, khàn đặc và đầy vẻ hách dịch. "Đêm qua bên đê có vụ cháy lớn lắm, lão biết chưa? Văn phòng của thằng luật sư Tiến nổ tung thành tro bụi rồi."
Lão Sáu vừa lau một chiếc xích xe máy dính đầy dầu mỡ đen kịt vào giẻ rách, vừa lầm bầm đáp:
"Tôi già rồi, đêm ngủ như chết, có biết cháy nổ gì đâu cán bộ. Mà thằng Tiến luật sư đấy thì liên quan gì đến tiệm sửa xe nát của tôi?"
Nguyễn Tiến Dũng cười khẩy, gã rút trong túi áo ra một tờ lệnh truy nã đặc biệt mới cứng, đập mạnh xuống chiếc bàn gỗ đầy dầu mỡ của lão Sáu:
"Liên quan lớn đấy. Thằng Tiến vừa bị phát lệnh truy nã đặc biệt toàn thành phố vì tội bắt cóc tống tiền con bé mù. Phạm Hoàng cảnh sát trưởng trực tiếp chỉ đạo chuyên án này. Thằng Tiến nghiện rượu nặng, nó không chạy đi đâu xa được đâu. Quanh khu này chỉ có tiệm của lão là có gác xép cho thuê giá rẻ bằng tiền mặt. Lão có chứa chấp đứa nào lạ mặt từ đêm qua không? Khai thật đi, không tôi niêm phong cái tiệm này vì tội che giấu tội phạm đấy!"
Tiến nằm rạp trên sàn gỗ, tay trái giữ chặt lấy bả vai đang rỉ máu để ngăn không cho một giọt máu nào lọt qua khe ván sàn rơi xuống bên dưới. Cơn sốt bắt đầu dâng cao làm trán anh nóng bừng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cằm. Anh nhìn thấy chiếc điện thoại cũ của mình đặt cạnh chiếu. Tiến sực nhớ ra quy tắc "Không dấu vết số". Nếu gã cảnh sát công nghệ cao Lê Văn Bản quét sóng trạm BTS gần đây, tín hiệu từ chiếc điện thoại cũ của anh sẽ làm lộ vị trí căn gác mái ngay lập tức.
Tiến dùng những ngón tay vừa được xoa dịu bởi ngụm rượu loãng, lén lút tháo nắp lưng chiếc điện thoại cũ, giật phăng viên pin ra ngoài, rồi bọc cả hai thứ vào một mảnh giấy bạc bọc thức ăn cũ nhặt được trên gác để triệt tiêu hoàn toàn khả năng rò rỉ sóng điện từ. Anh làm mọi động tác cực kỳ chậm rãi, không phát ra bất kỳ tiếng động cơ học nào.
Bên dưới, lão Sáu vẫn tỏ vẻ thản nhiên, lắc đầu:
"Cán bộ nói thế oan cho tôi quá. Cái gác mái của tôi chỉ chứa mấy cái lốp hỏng với đồ phụ tùng nát, làm gì có ai thèm thuê. Từ đêm qua đến giờ chỉ có mình tôi ở đây dọn dẹp tiệm thôi."
Nguyễn Tiến Dũng nheo mắt hoài nghi. Gã không tin lão Sáu. Ánh mắt lấm lét của gã cảnh sát bẩn quét dọc theo bức tường gạch bong tróc, rồi dừng lại ngay tại chân cầu thang sắt rỉ sét dẫn thẳng lên gác mái.
Tiến cảm thấy tim mình đập mạnh như muốn vỡ tung lồng ngực. Anh khẽ ra hiệu cho Vy nằm rạp xuống, dùng chiếc măng tô rộng của mình che chắn hoàn toàn thân hình nhỏ nhắn của cô gái mù khỏi góc nhìn từ dưới lên qua các khe hở của sàn gỗ (Lá chắn sống cơ thể).
Nguyễn Tiến Dũng bước từng bước nặng nề về phía cầu thang sắt. Tiếng gót giày da nện xuống nền xi măng ẩm kịch... kịch... kịch... dội thẳng vào tai Vy như những nhịp gõ của tử thần.
Tiến thọc tay vào túi áo, ngón tay anh chạm vào chiếc ví da. Anh biết mình hoàn toàn không có khả năng cận chiến lúc này với bả vai rách cơ và cơn sốt đang tàn phá thể xác. Nếu Dũng bước lên đây, mọi chuyện sẽ kết thúc bằng một họng súng nổ súng diệt khẩu.
Tiếng bước chân nặng nề của cảnh sát khu vực Nguyễn Tiến Dũng dừng lại ngay dưới chân cầu thang sắt dẫn lên gác mái...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!