Nhạc nềnLost_Place6

Tiếng Vọng Tra Tấn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bên trong lòng chiếc xe tải IFA cũ nát rỉ sét đậu ở góc khuất nhất của bãi xe phế liệu Dũng Sắt, không khí đặc quánh mùi sắt rỉ, cao su mục và mùi hăng nồng của cồn sát trùng đỏ. Cơn mưa giông ngoài trời vẫn trút xuống xối xả, nện rầm rập vào lớp vỏ tôn thép dày của thùng xe như hàng vạn chiếc đinh gõ liên hồi. Cái lạnh ẩm ướt của sương mù bờ Đông sông Hồng len lỏi qua những khe hở kim loại, khiến không gian chật hẹp càng thêm ngột ngạt.


Trần Tiến nằm sấp trên tấm bạt dứa rách, hai hàm răng va vào nhau cầm cập. Cơn sốt ác tính gần bốn mươi độ sau trận dầm mưa vượt sông vẫn đang thiêu đốt đại não anh, nhưng cơ thể anh lại run rẩy lạnh buốt do hội chứng cai rượu bộc phát dữ dội. Bả vai trái—nơi vết khâu rách cơ mổ sống bị ngấm nước sông bẩn phù sa—nóng hầm hập, sưng tấy và mưng mủ nghiêm trọng. Dịch mủ vàng lẫn máu tươi liên tục rỉ ra, thấm đẫm lớp áo măng tô xám sờn cũ bết dính vào da thịt, bốc lên một mùi tanh nồng rợn người.


Lê Vy quỳ bên cạnh anh trong bóng tối hoàn toàn. Đôi mắt cô gái mười chín tuổi giấu sau chiếc kính râm gọng nhựa đen cũ kỹ nhắm nghiền, nhưng đôi bàn tay gầy guộc, nhợt nhạt lại di chuyển cực kỳ khéo léo. Nhờ gói thuốc kháng sinh dã chiến và bông băng mà cô vừa mạo hiểm lấy được từ bệ đá ven sông dưới sự hỗ trợ của Dũng Sắt, Vy đang cố gắng sơ cứu cho Tiến. Cô dùng một mảnh bông thấm đẫm cồn đỏ, nhẹ nhàng chấm lên vết thương hoại tử của anh.


"Chú Tiến, chú ráng chịu đau một chút... Cháu phải rửa sạch mủ bẩn," Vy thì thầm, giọng cô run lên vì lạnh và xót xa.


Tiến gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, toàn thân co rúm lại. Cơn đau rát buốt từ cồn đỏ thấm vào thớ thịt rách cơ như một dòng điện nung nóng găm thẳng vào xương tủy. Bàn tay phải của anh run rẩy kịch liệt, các khớp ngón tay co quắp vô thức. Để khống chế cơn co giật và ngăn mình không phát ra tiếng hét lớn, Tiến dùng những ngón tay phải siết chặt lấy thanh thép kẹp tóc màu hồng của đứa con gái quá cố Mai Chi trong túi áo. Cạnh thép sắc nhọn ghim sâu vào lòng bàn tay rướm máu, dùng nỗi đau vật lý này để áp chế cơn mê sảng đang chực chờ nuốt chửng lý trí anh. Hình ảnh Mai Chi nằm bất động dưới bánh xe chạy án mười năm trước chập chờn hiện lên trong tâm trí bốc hỏa của anh, chồng chéo lên khuôn mặt thanh tú, lo lắng của Vy.


"Để tôi giúp một tay," Dũng Sắt thì thầm, gã lách người vào qua khe cửa thùng xe mở hé. Gã bảo vệ bãi xe phong trần, mặc chiếc áo lính loang lổ bám đầy dầu mỡ, tay cầm chiếc đèn pin siêu sáng đã được bọc một lớp cao su đen dày để giảm thiểu tối đa sự rò rỉ ánh sáng ra ngoài.


Dũng Sắt rọi luồng sáng nhỏ hẹp xuống bả vai Tiến, giúp Vy băng bó vết thương bằng lớp gạc sạch vừa lấy được. Sau khi quấn xong lớp băng cuối cùng, Dũng Sắt ái ngại nhìn gương mặt xám ngoét, đẫm mồ hôi lạnh của Tiến, rồi lén rút từ trong túi áo ra một mảnh giấy nilon nhỏ được bọc kín cùng gói thuốc kháng sinh.


"Cậu Nam có gửi kèm mảnh giấy này trong gói thuốc. Lúc nãy ở bến sông gấp quá, tôi chưa kịp đưa cho cháu đọc," Dũng Sắt ghé sát tai Tiến, thì thầm đọc nhỏ những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc của Lê Nam: "'Thầy ơi, anh Mạnh đã bị Đỗ Hùng bắt giữ ngay sau khi thầy vượt sông. Có tin đồn chúng đưa anh ấy về một khu biệt lập ở bờ Tây để tra khảo tìm cuộn băng gốc. Thẩm phán Lê Hoàng Lâm đã ký phê duyệt một lệnh bắt khống đặc biệt, cho phép nổ súng tiêu diệt thầy tại chỗ nếu phản kháng. Thầy tuyệt đối không được dùng điện thoại, Lê Văn Bản đang quét sóng toàn vùng.'"


Nghe đến đó, lồng ngực Tiến thắt lại. Một làn sóng dằn vặt và tội lỗi dâng lên nghẹn đắng nơi cổ họng. Vũ Mạnh—người cựu cảnh sát hình sự liêm chính, người đồng minh quả cảm đã chấp nhận gãy chân để chặn hậu cho anh và Vy thoát xuống cống ngầm—giờ đây đang phải gánh chịu nhục hình vì bảo vệ anh. Thân phận thực sự của Vũ Mạnh, người con trai của liệt sĩ Vũ Đức Toàn, người đồng nghiệp liêm khiết năm xưa của cha Tiến, càng khiến món nợ ân nghĩa này đè nặng lên vai anh như một khối đá ngàn cân.


"Là tại cháu..." Vy khóc nghẹn, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài từ dưới lớp kính râm rơi xuống sàn sắt. "Nếu cháu không nghe thấy giọng nói của Phạm Hoàng... chú Mạnh đã không bị hại..."


"Không phải lỗi của cháu, Vy," Tiến gượng dậy, giọng khàn đặc, yếu ớt nhưng đầy kiên định. Anh dùng bàn tay phải vẫn còn run rẩy nhẹ nhàng vỗ lên vai cô. "Chúng ta sẽ tìm cách cứu Mạnh. Nhưng trước hết, tôi cần phải tỉnh táo."


Tiến cầm lấy viên thuốc kháng sinh mạnh từ tay Vy, nuốt khan không cần nước. Chất thuốc đắng ngắt trôi xuống cổ họng bốc hỏa, mang theo hy vọng duy nhất để duy trì sự sống cho thể xác suy kiệt của anh.


*Tè... rè... rè...*


Đột ngột, một tiếng động cơ học chói tai phá vỡ sự im lặng ngột ngạt bên trong thùng xe tải.


Chiếc bộ đàm vô tuyến tầm ngắn rỉ sét—vật phẩm thu giữ được từ đàn em của Sẹo tại nhà kho container số 9—đang đặt trên chiếc hộp sắt đựng ốc vít rỉ sét bỗng nhiên phát ra tín hiệu nhiễu sóng rè rè. Luồng âm thanh điện tử analog chập chờn, giật cục khiến cả ba người trong thùng xe lập tức đóng băng mọi cử động.


Vy giật mình rụt người lại, vành tai cô khẽ động đậy liên tục để lọc dải tần số âm thanh lạ. Tiến ra hiệu cho Dũng Sắt tắt ngay chiếc đèn pin bọc cao su. Bóng tối đặc quánh một lần nữa bao trùm lấy họ, chỉ còn tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài và tiếng rè rè đầy đe dọa từ chiếc loa rách của bộ đàm.


*Rè... xoẹt... Tiến à... Luật sư Tiến bào chữa hình sự... Mày nghe rõ chứ?*


Giọng nói khàn đặc, mang âm sắc lạnh lùng đầy cợt nhả của Đỗ Hùng vang lên qua tần số vô tuyến 400MHz. Tiếng loa rách khiến giọng gã trung úy cảnh sát bẩn méo mó đi, nhưng sự tàn nhẫn trong đó thì không thể nhầm lẫn.


Tiến nín thở, anh không chạm vào bộ đàm. Anh biết quy tắc sinh tồn tối thượng: không được phản hồi ngay lập tức khi chưa phân tích được tình hình.


*Rè... Mày trốn kỹ thật đấy. Vượt sông Hồng sang bờ Đông dưới sương mù... Khôn ngoan lắm. Nhưng mày nghĩ mày bỏ lại cái gì ở bờ Tây này?*


Sau câu nói của Hùng, một tiếng động cơ học nặng nề vang lên qua bộ đàm.


*Bốp! Rầm!*


Đó là tiếng kim loại nặng nề—có thể là một chiếc búa sắt hoặc tuýp sắt—nện mạnh vào một cấu trúc kim loại rỗng dội âm lớn. Ngay sau tiếng nện khốc liệt đó, một tiếng rên rỉ đầy đau đớn, nghẹt thở vang lên. Tiếng rên rỉ khàn đặc, run rẩy nhưng cố kìm nén không để bật thành tiếng khóc của Vũ Mạnh.


"Thằng chó... sủa lên cho đại ca mày nghe xem nào!" Tiếng chửi bới thô tục của một tên đàn em băng Sẹo vang lên ở phía nền sau.


*Bốp!*


"Á... hự..."


Tiếng kêu đau đớn tột cùng của Vũ Mạnh dội qua loa bộ đàm rõ mồn một. Tiếng xương khớp va chạm cơ học và tiếng thở dốc, đau đớn của một người đàn ông đang bị bẻ gãy ý chí bằng nhục hình thể xác khiến không gian bên trong thùng xe tải IFA trở nên lạnh toát.


Vy bàng hoàng. Cô đưa hai bàn tay gầy guộc lên bịt chặt lấy tai, bờ môi tái nhợt run rẩy dữ dội. Nước mắt cô tuôn rơi xối xả. Vy không thể chịu đựng được tiếng rên rỉ của người đồng minh đã dùng cả thân mình đỡ đao cho họ. Cô quờ tay về phía chiếc bộ đàm, định bấm nút nói để hét lên cầu xin Đỗ Hùng dừng lại.


"Đừng! Không được chạm vào!"


Tiến lao người tới, dù bả vai trái đau buốt như bị xé rách, anh vẫn dùng bàn tay phải run rẩy bịt chặt lấy miệng Vy, kéo ghì cô vào lòng ngực mình. Anh lắc đầu mạnh trong bóng tối, hơi thở nóng hổi phả sát tai cô gái mù:


"Vy... im lặng! Tuyệt đối không được lên tiếng. Đỗ Hùng đang dùng đòn tâm lý cực đoan để dụ chúng ta lộ diện. Nếu cháu hét lên, gã sẽ biết cháu đang hoảng loạn, và gã sẽ dùng cháu để khống chế tôi."


Vy gật đầu trong nước mắt, cô bấu chặt lấy vạt áo măng tô xám sờn của Tiến, cố gắng nén tiếng nấc nghẹn ngào vào lồng ngực anh. Nhịp tim của cô đập nhanh điên cuồng, dội mạnh vào lồng ngực Tiến.


Tiếng Đỗ Hùng cười gằn lại vang lên qua bộ đàm, lạnh lùng và tàn nhẫn:


*Nghe rõ chứ, luật sư? Thằng em cảnh sát liêm chính của mày cứng đầu lắm. Nó không chịu khai ra nơi mày giấu cuộn băng ghi âm gốc của Phạm Hoàng. Nhưng tao nghĩ xương chân của nó không cứng bằng búa sắt đâu. Chân trái của nó đã bị chém đứt gân rồi, giờ tao bẻ nốt cái chân còn lại nhé?*


Tiếng cười cợt của gã trung úy bẩn quyện với tiếng mưa bão rì rào ở nền sau bộ đàm tạo nên một thứ âm thanh quỷ dị.


*Tao cho mày đúng 24 giờ. Đúng sáu giờ sáng mai, mang cuộn băng cassette gốc đến cầu sương mù bờ Đông. Một người đổi một mạng. Nếu tao không thấy mặt mày cùng cuộn băng... tao sẽ hành quyết thằng Mạnh ngay tại chỗ, rồi ném xác nó xuống sông Hồng cho cá rỉa. Mày biết tao nói là làm mà, Trần Tiến. Đừng để thêm một mạng người nữa phải chết vì sự cứng đầu của mày, giống như đứa con gái nhỏ của mày mười năm trước vậy...*


Nghe đến hai chữ "con gái", đồng tử Tiến co thắt lại dữ dội. Khớp xương tay phải của anh siết chặt lấy chiếc kẹp tóc màu hồng đến mức thanh thép cơ học đâm rách da lòng bàn tay, máu tươi rỉ ra ấm nóng. Cơn giận dữ u uất và nỗi đau quá khứ bùng lên như một ngọn lửa thiêu đốt tâm can anh. Đỗ Hùng đang cố tình khơi gợi lại vết thương lòng sâu sắc nhất của anh để ép anh sụp đổ tâm lý.


Nhưng Tiến không phải là một kẻ đào tẩu thông thường. Anh là một cựu luật sư bào chữa hình sự sắc sảo, người đã dành cả đời để đọc vị tâm lý tội phạm qua từng hơi thở, giọng nói.


Tiến nhắm mắt lại, nín thở hoàn toàn. Anh ép đại não bốc hỏa của mình phải hoạt động dưới lăng kính của một chuyên gia tranh tụng. Anh bắt đầu phân tích dải tần số âm thanh dội qua loa bộ đàm:


Thứ nhất, giọng nói của Đỗ Hùng có một độ vang cơ học rất đặc trưng—âm thanh bị dội lại từ các vách kim loại dày dặn, hẹp và kín. Đây chắc chắn là không gian của một hầm sắt hoặc thùng container kín, hoàn toàn trùng khớp với khu vực nhà kho container số 9 ven đầm lầy.


Thứ hai, ở nền sau giọng nói của Hùng, ngoài tiếng mưa bão xối xả, Vy khẽ giật giật tay áo Tiến, cô thì thầm sát tai anh bằng thính giác nhạy bén tuyệt đối: "Chú Tiến... có tiếng động cơ dập cơ học đều đặn ở phía sau... Khoảng một trăm hai mươi nhịp một phút... Tiếng thoi dệt vải dập cơ học..."


Tiếng thoi dệt! Tiến lập tức liên kết thông tin: xưởng dệt bỏ hoang sát khu nhà trọ công nhân dệt bờ Tây sông Hồng. Vũ Mạnh đang bị giam giữ ở một hầm ngầm container gần xưởng dệt đó.


Thứ ba, và là điều quan trọng nhất: *Tại sao Đỗ Hùng lại nói dài dòng như vậy?*


Gã cảnh sát bẩn này thừa biết Tiến là một luật sư cáo già, gã sẽ không rảnh rỗi để thuyết giáo hay đe dọa suông. Gã đang cố tình kéo dài cuộc gọi!


Lê Văn Bản!


Tiến rùng mình nhận ra cái bẫy vô hình. Thượng úy công nghệ cao Lê Văn Bản chắc chắn đang ngồi trước máy quét tần số vô tuyến cầm tay chuyên dụng tại bờ Đông. Chỉ cần Tiến bấm nút PTT trên bộ đàm và nói chuyện quá năm giây, Bản sẽ định vị được tần số sóng phát ra từ bãi xe phế liệu Dũng Sắt, và đặc nhiệm phản ứng nhanh của Hoàng Kim Long sẽ bao vây bãi xe này trong vòng mười lăm phút.


Đây là một cuộc khủng hoảng thông tin và đấu trí tâm lý bất đối xứng. Đỗ Hùng nắm giữ con tin và chủ động đe dọa, dồn Tiến vào góc tối của sự dằn vặt thể xác lẫn tinh thần. Nhưng Tiến vẫn giữ được sự nhạy bén tối thiểu để không sập bẫy định vị.


Anh nhìn chằm chằm vào chiếc bộ đàm đen cũ kỹ nằm trên hộp sắt. Đèn chỉ báo tín hiệu màu đỏ trên thân máy vẫn nhấp nháy chập chờn như một con mắt quỷ đang rình rập trong bóng tối.


Tiến hiểu rằng anh không thể im lặng hoàn toàn. Nếu anh im lặng, Đỗ Hùng sẽ nghĩ anh từ bỏ Mạnh và gã sẽ tăng cường nhục hình tra tấn để ép Mạnh khai. Anh buộc phải phản hồi, nhưng phản hồi đó phải cực kỳ ngắn gọn, sắc lạnh, và ngay lập tức cắt đứt kết nối vật lý để deny hoàn toàn khả năng quét sóng của Lê Văn Bản.


Anh phải đặt cược cả mạng sống và lòng tin của mình vào năm giây sắp tới.


Tiến gượng dậy, bả vai trái đau nhức dữ dội khiến anh phải nghiêng người sang một bên. Anh vươn bàn tay phải run rẩy, cầm lấy chiếc bộ đàm vô tuyến tầm ngắn rỉ sét. Khớp xương tay anh trắng bệch dưới áp lực cơ học.


Anh ghé sát chiếc micro nhựa bám đầy bụi bẩn vào sát bờ môi đang rướm máu tươi của mình, ngón tay cái đặt trên nút PTT màu cam. Vy nín thở bấu chặt lấy tay áo anh, Dũng Sắt đứng im lặng như một bức tượng gỗ trong bóng tối thùng xe tải.


Tiến siết chặt chiếc bộ đàm, khớp xương tay trắng bệch, anh ghé sát micro chuẩn bị đưa ra phản hồi đầu tiên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!