Nhạc nềnLost_Place6

Giao Dịch Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cánh quạt drone tuần tra rít gió rầm rập ngay sát khe hở mái tôn dội xuống thùng xe như một tiếng gõ cửa của tử thần...


Lê Vy nằm rạp trên lồng ngực nóng như thiêu như bỏng của Trần Tiến, hai tay ôm chặt lấy chiếc máy ghi âm cassette Sony TCM-200DV bọc trong lớp nilon dày. Cô không dám thở mạnh. Từng thớ cơ trên cơ thể mảnh khảnh của cô gái mười chín tuổi gồng cứng, cố gắng ép sát vào lớp áo măng tô xám sờn sũng nước của Tiến. Lớp tôn thép dày của chiếc xe tải IFA cũ nát dột nát dường như đang rung lên bần bật dưới tần số âm thanh vo vo của thiết bị bay không người lái. Luồng ánh sáng hồng ngoại đỏ đục quét qua các khe hở rỉ sét trên mái tôn, rọi xuống sàn sắt thành những vệt sáng đỏ lòm như máu, di chuyển chậm chạp, dò tìm bất kỳ nguồn nhiệt sinh học nào.


Vy tự cắn chặt vào mu bàn tay trái của mình. Vị mặn chát và tanh nồng của máu tươi rỉ ra nơi răng cô bấu vào da thịt giúp cô áp chế cơn hoảng loạn thính giác đang chực chờ bùng phát. Cô cảm nhận được hơi nóng hầm hập tỏa ra từ Tiến, da thịt anh bỏng rát như một lò than ác tính. Vết thương bả vai trái rách cơ mổ sống của anh đang hoại tử, mưng mủ nghiêm trọng, rỉ ra thứ dịch mủ tanh nồng bết dính vào lớp vải măng tô xám sờn.


"Chi ơi... xe... né ra..." Tiếng lầm bầm mê sảng của Tiến khàn đặc, đứt quãng ngay dưới lòng bàn tay nhợt nhạt mà Vy đang dùng để bịt chặt miệng anh. Nỗi dằn vặt về cái chết của con gái Mai Chi trong quá khứ vẫn đang tàn phá đại não bốc hỏa của cựu luật sư hình sự.


*Vo... vo... vo...*


Tiếng cánh quạt drone bắt đầu dịch chuyển xa dần. Tiếng động cơ điện tử nhỏ dần rồi chìm hẳn vào tiếng mưa bão xối xả đang dội xuống bãi xe phế liệu Dũng Sắt. Vy thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô buông lỏng lực bịt miệng Tiến, nhưng bàn tay vẫn áp nhẹ lên gò má hốc hác đầy râu quai nón điểm bạc của anh để theo dõi nhịp thở khò khè, nhọc nhằn.


*Cộc... cộc... cộc.*


Tiếng gõ cửa sắt theo nhịp ba ngắn một dài quen thuộc vang lên từ phía đuôi thùng xe tải. Vy giật mình rướn người dậy. Cô quờ quạng trong bóng tối, bám vào thành sắt rỉ sét để bò về phía cửa thùng xe.


"Vy! Là tôi, Dũng Sắt đây," tiếng thì thầm khàn đặc của gã bảo vệ bãi xe vang lên qua khe hở xích sắt khóa ngoài. "Drone của thằng Bản vừa chuyển hướng quét sang khu vực đê phía Bắc rồi. Nhưng tình hình của ông Tiến nguy kịch lắm. Sốt cao thế này, không có kháng sinh liều cao và cồn sát trùng để rửa vết thương mưng mủ thì ông ấy không qua nổi đêm nay đâu."


Vy áp sát tai vào khe cửa, giọng cô run lên vì lạnh và sợ hãi: "Chú Dũng... chúng ta không có điện thoại. Làm sao liên lạc được với anh Nam để lấy thuốc?"


"Tôi đã dùng phương thức cơ học cũ," Dũng Sắt thì thầm, tiếng xích sắt khua nhẹ khẽ khàng. "Trước khi bão đổ bộ, tôi đã lén treo một chiếc xô nhựa màu đỏ lên cành cây nhãn sát đê bờ sông. Đó là ám hiệu khẩn cấp mà tôi và cậu Nam đã thống nhất từ trước. Nếu cậu ấy đi tuần tra ngang qua hoặc quan sát bằng ống nhòm từ văn phòng bờ Đông, cậu ấy sẽ biết chúng ta đang cần tiếp tế khẩn cấp. Cậu Nam vừa gửi tin nhắn gián tiếp thông qua một người nhặt chai bao ở bến đò ngang. Cậu ấy sẽ đặt gói thuốc kháng sinh và bông băng tại bệ đá hoang ven sông gần bãi xe phế liệu này vào đúng sáu giờ ba mươi phút sáng."


Vy nín thở, lắng nghe tiếng gió bão gầm rú bên ngoài. Cô biết Đỗ Hùng đã bố trí các chốt chặn ngầm dày đặc xung quanh khu vực bờ Đông và bờ Tây sông Hồng để siết chặt vòng vây. Bất kỳ một sơ hở số nào, dù chỉ là một cuộc gọi điện thoại thông minh, cũng sẽ kích hoạt hệ thống định vị GPS của Lê Văn Bản.


"Cháu sẽ đi lấy thuốc," Vy kiên quyết nói, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt chiếc kẹp tóc màu hồng của Mai Chi như để tìm kiếm dũng khí. "Chú Dũng phải ở lại đây trông chừng chú Tiến. Chú ấy đang co giật, nếu không có người giữ, chú ấy sẽ cào rách vết thương vai mất."


Dũng Sắt chần chừ một tích tắc, tiếng gậy gỗ nện nhẹ xuống đất bùn nhão: "Khu vực bệ đá ven sông rất tối và trơn trượt do nước sông Hồng dâng cao sạt lở. Vy, cháu mù hoàn toàn, làm sao lách qua được các chốt tuần tra của cảnh sát bẩn?"


"Cháu có tai," Vy nói, giọng cô đanh lại đầy kiên cường. "Sương mù dày đặc và tiếng mưa bão xối xả sẽ là màn che mắt tốt nhất cho cháu. Nhưng cháu có thể nghe thấy tiếng bước chân, tiếng xích sắt rào chắn, và cả tiếng thở của bọn chúng từ khoảng cách xa. Cháu sẽ dẫn đường cho chú tiếp cận điểm hẹn mà không bị phát hiện."


Nhìn thấy sự kiên định của cô gái mù, Dũng Sắt không thể từ chối. Gã nhẹ nhàng gạt chốt khóa xích sắt ngoài, mở hé cửa thùng xe tải. Một luồng gió lạnh buốt mang theo hơi nước mưa bão tạt thẳng vào mặt Vy. Cô không nhìn thấy màn sương mù trắng xóa đang bao phủ bãi xe phế liệu, nhưng xúc giác của cô lập tức cảm nhận được độ ẩm ướt, lạnh lẽo tột độ của không khí sông nước.


Vy lách người bước xuống sàn bùn nhão nhoét. Đôi chân trần của cô lún sâu vào lớp đất bùn lạnh ngắt của bãi xe. Dũng Sắt khoác lên vai cô chiếc áo khoác gió cũ màu đen để che chắn thân nhiệt, rồi dắt tay cô đi men theo những xác xe khách rỉ sét.


"Đi theo cháu," Vy thì thầm, cô khẽ gạt tay Dũng Sắt ra để tự mình định vị.


Cô nhắm mắt lại dưới chiếc kính râm cũ, nín thở hoàn toàn để kích hoạt kỹ năng định vị thính giác không gian. Trong tâm trí cô, bóng tối đặc quánh bắt đầu được thay thế bằng một bản đồ âm thanh ba chiều chi tiết.


*Rào... rào... rào...* - Tiếng mưa bão xối xả đập vào các mái tôn rỉ sét của bãi xe tạo ra dải tần số âm thanh cao, giúp cô xác định được độ cao và khoảng cách của các khối kim loại xung quanh.


*Ì oạp... ì oạp...* - Tiếng nước sông Hồng chảy xiết, vỗ mạnh vào các kè đá ven sông phía trước, chỉ ra hướng đi của bến sông.


*Rít... rít...* - Tiếng gió giông rít qua các khe hở của hàng rào dây thép gai bãi xe, giúp cô định hình được ranh giới an toàn.


"Có một chốt tuần tra đi bộ cách chúng ta khoảng tám mươi mét về hướng Đông Bắc," Vy thì thầm, ngón tay cô chỉ thẳng về phía rặng nhãn ven đê. "Tiếng đế giày da cứng nện trên sỏi ướt... lạo xạo... lạo xạo... Nhịp bước chân đều đặn, có vẻ là hai tên cảnh sát bẩn của Đỗ Hùng đang đi tuần tra dọc bờ cát."


Dũng Sắt rùng mình trước khả năng cảm âm kinh hoàng của cô gái mù. Gã gật đầu, ra hiệu cho cô tiếp tục di chuyển. Hai người lầm lũi bò rạp người dưới những tán cây dại bám đầy bùn đỏ, di chuyển men theo mép nước sông Hồng chảy xiết để tránh luồng ánh sáng đèn pin tuần tra thỉnh thoảng quét qua từ phía bờ đê.


Trong khi đó, tại một góc tối trên bệ đá hoang ven sông, Lê Nam đang đứng tựa lưng vào một cột bê tông cũ kỹ của bến cảng cũ. Toàn thân anh ướt sũng nước mưa bão, mái tóc thư sinh bết dính vào trán. Hai bàn tay Nam đút sâu vào túi áo khoác kaki, siết chặt lấy gói thuốc kháng sinh và bông băng sát trùng được bọc kín trong ba lớp nilon chống nước.


Tim Nam đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Là một luật sư tập sự trẻ tuổi, chưa từng làm việc gì vi phạm pháp luật, Nam đang phải đối mặt với nỗi sợ hãi tột cùng. Anh biết Thượng úy Lê Văn Bản đã thiết lập hệ thống giám sát số chặt chẽ toàn bộ khu vực bờ Đông. Bản thân Nam đã bị đưa vào danh sách nghi vấn vì xuất hiện ở khu vực ven sông ngoài giờ hành chính dưới danh nghĩa tìm kiếm tài liệu tranh chấp đất đai cũ.


Nam liếc nhìn chiếc đồng hồ cơ cổ trên tay. Sáu giờ hai mươi lăm phút sáng. Sương mù dày đặc khiến anh không thể nhìn thấy bãi xe phế liệu Dũng Sắt cách đó chỉ hơn trăm mét. Chỉ có tiếng sóng vỗ ì oạp đầy đe dọa dưới chân cầu.


Nam lén rút gói thuốc ra, cúi người đặt sâu vào một khe đá lỏng lẻo dưới chân bệ bê tông, đúng vị trí bệ hoang ven sông đã hẹn trước. Anh cố gắng không nhìn xung quanh, giả vờ như đang đứng hút thuốc để che mắt các camera giám sát tầm xa của cảnh sát bẩn.


"Thầy ơi... hãy cố chịu đựng..." Nam thì thầm trong gió bão, ánh mắt lo âu nhìn về phía màn sương mù dày đặc trước khi quay lưng bước đi thật nhanh để tránh gây chú ý cho chốt tuần tra gần đó.


Ở phía ngược lại, Vy và Dũng Sắt đã tiếp cận được rìa bãi đá ven sông. Tiếng mưa xối xả đập vào đá cuội tạo ra những âm thanh đanh cứng, sắc lẹm. Vy bò sát mặt đất bùn nhão, dùng hai bàn tay quờ quạng để dò đường.


Đột ngột, Vy đứng khựng lại. Cô giữ chặt lấy cánh tay của Dũng Sắt, kéo gã nằm rạp xuống sau một đống lốp xe hỏng bị vứt bỏ ven sông.


"Có tiếng quét hồng ngoại cầm tay," Vy thì thầm, vành tai cô khẽ rung lên. "Tiếng vo vo tần số cực cao... khoảng mười lăm nghìn hertz... Bọn chúng đang rà quét nhiệt độ bãi đá."


Dũng Sắt nín thở, gã nhìn qua khe hở của lốp xe hỏng. Quả thực, cách bệ đá khoảng ba mươi mét, luồng ánh sáng đỏ nhạt của một thiết bị quét nhiệt cầm tay đang quét rà sát mặt đất cát ẩm ướt.


"Chúng ta phải làm sao?" Dũng Sắt lo lắng thì thầm. "Nếu để chúng quét trúng bệ đá, gói thuốc của Nam sẽ bị tịch thu."


Vy tập trung thính giác, cô nghe thấy tiếng nước sông Hồng vỗ mạnh vào chân kè đá tạo ra những bọt khí sủi tăm đều đặn. Cô suy luận rằng dòng nước lạnh buốt chảy xiết ven bệ đá sẽ là màn chắn nhiệt tự nhiên tốt nhất.


"Chú Dũng, chú hãy ném một thanh sắt nhỏ hoặc một hòn đá về phía ngược lại để đánh lạc hướng," Vy thì thầm ra lệnh. "Khi tên tuần tra quay hướng quét, cháu sẽ lội nước men theo chân kè để nhặt gói thuốc."


Dũng Sắt gật đầu. Gã quờ quạng dưới bùn, nhặt được một thanh sắt rỉ sét nhỏ. Gã dùng hết sức quăng mạnh thanh sắt về phía bãi phế liệu phía sau.


*Xoảng... cộc!*


Thanh sắt đập mạnh vào thành một chiếc xe tải hỏng cách đó năm mươi mét, phát ra tiếng động kim loại va chạm giòn giã giữa đêm mưa bão tĩnh lặng.


Ngay lập tức, luồng ánh sáng đỏ của thiết bị quét nhiệt quay ngoắt về phía tiếng động. Tiếng bước chân của tuần tra viên bắt đầu rảo bước nhanh về hướng bãi phế liệu.


"Bây giờ!" Vy thì thầm.


Cô gái mù lao người về phía trước, hai bàn tay lướt nhanh trên mặt cát bùn lạnh ngắt. Cô bò sát đất, định vị hướng gió sông đang thổi lồng lộng qua các khe đá để xác định vị trí bệ bê tông cũ. Nước sông lạnh buốt ngập đến khuỷu tay cô, liếm sát vào vạt áo khoác gió.


Vy tiếp cận được chân bệ đá bê tông. Cô quờ tay vào khe đá tối tăm ẩm ướt, tìm kiếm cấu trúc nilon trơn trượt của gói thuốc. Ngón tay cô chạm vào một lớp nhựa dẻo lạnh ngắt. Đúng là gói thuốc kháng sinh của Lê Nam!


Vy thở phào nhẹ nhõm, cô dùng những ngón tay run rẩy kéo mạnh gói thuốc ra khỏi khe đá.


Nhưng ngay khi Vy vừa chạm tay vào gói thuốc dưới bệ đá, một âm thanh sắc lạnh, đanh cứng đột ngột vang lên ngay sát phía sau lưng cô.


*Cồm cộp... cồm cộp...*


Tiếng giày da nện mạnh xuống nền bê tông của một tuần tra viên vang lên sát ngay sau lưng cô, dập tắt mọi dải tần số âm thanh của gió bão sông Hồng...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!