Nhạc nềnLost_Place6

Cơn Sốt Trên Sàn Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi tàu đêm sương mù dội vang từ băng từ như một hồi chuông báo tử gieo vào lòng bãi phế liệu hoang tàn...


Trong khoảng không chật hẹp, ngột ngạt của thùng xe tải IFA cũ nát, bóng tối đặc quánh như một thứ chất lỏng vô hình bao vây lấy Lê Vy. Cô không nhìn thấy gì, nhưng thế giới xung quanh cô hiện lên sống động và tàn nhẫn qua những dải tần số âm thanh. Tiếng mưa bão gầm rú dội vào lớp vỏ thép rỉ sét của thùng xe tải vang lên rầm rập, nghe như hàng vạn mảnh sắt vụn đang va đập liên hồi. Không khí bên trong nồng nặc mùi kim loại rỉ sét, mùi dầu máy khét lẹt bám lâu ngày, và cả mùi axit nồng hăng bốc lên từ bình ắc quy xe tải mà Dũng Sắt vừa đấu nối dã chiến.


Nhưng thứ mùi khiến Vy hoảng sợ nhất lúc này là mùi mủ bẩn và dịch máu tươi đang rỉ ra từ bả vai trái của Trần Tiến.


Vết thương rách cơ mổ sống của anh—hậu quả từ mảnh kính vỡ của vụ nổ văn phòng ở cấp một, sau khi bị ngấm nước sông Hồng bẩn thỉu đầy phù sa và bùn đất đầm lầy—giờ đây đã hoàn toàn mưng mủ, nhiễm trùng nghiêm trọng. Vy quỳ bên cạnh Tiến, đôi bàn tay gầy guộc của cô run rẩy quờ quạng trong bóng tối. Khi những đầu ngón tay nhợt nhạt của cô chạm vào vầng trán của cựu luật sư, cô giật mình rụt tay lại. Da thịt anh nóng hầm hập, bỏng rát như một lò than âm ỉ đang thiêu đốt từ bên trong. Cơn sốt ác tính gần bốn mươi độ đang tàn phá thể xác suy kiệt của Tiến, khiến anh co giật nhẹ từng đợt liên tục trên sàn sắt lạnh buốt.


"Chú Tiến... chú nghe cháu nói không? Chú Tiến..." Vy thì thầm, giọng cô lạc đi giữa tiếng mưa bão xối xả bên ngoài.


Đáp lại cô chỉ là tiếng thở khò khè, đứt quãng đầy nhọc nhằn của Tiến. Trong cơn mê sảng tột cùng, Tiến gồng cứng người. Bàn tay phải của anh—dù đang run rẩy kịch liệt do hội chứng cai rượu bộc phát dữ dội dưới áp lực thể xác—vẫn siết chặt lấy chiếc kẹp tóc màu hồng của đứa con gái quá cố Mai Chi trong lòng bàn tay. Thanh thép cơ học mỏng manh ghim sâu vào da thịt anh, máu tươi mới rỉ ra, hòa lẫn với những vệt máu khô xỉn màu từ ba năm trước.


"Chi ơi... ba xin lỗi... ba không giữ được con... Đừng chạy... xe... xe kìa Chi..."


Tiếng lầm bầm mê sảng của Tiến nghẹn lại nơi cuống họng. Nỗi dằn vặt khôn nguôi về cái chết của con gái trong quá khứ giờ đây chồng chéo lên hình bóng của Lê Vy, biến thành một cơn ác mộng rượt đuổi điên cuồng trong đại não đang bốc hỏa của anh. Vy khóc nghẹn, cô vội vàng xé một vạt áo thun sạch còn lại của mình, quờ quạng tìm góc thùng xe nơi nước mưa dột xuống để thấm ướt vạt vải, rồi nhẹ nhàng lau lên vầng trán đẫm mồ hôi lạnh của Tiến. Cô phải giữ chặt lấy bàn tay phải đang co giật của anh, không để anh cào cấu vào vết thương vai trái đang rách chỉ mưng mủ.


*Cộp. Cộc. Cộc.*


Tiếng gõ nhẹ theo nhịp ba ngắn một dài đột ngột vang lên từ vách sắt phía đầu cabin xe tải. Đó là Dũng Sắt. Vy nín thở, vành tai cô khẽ động đậy dưới chiếc kính râm gọng nhựa đen cũ kỹ. Cô rướn người sát vào khe hở kim loại của thùng xe.


"Vy! Nghe tôi nói không?" Giọng Dũng Sắt khàn đặc, thì thầm qua kẽ hở, bị tiếng gió bão rít bên ngoài át đi phân nửa. "Có biến rồi. Xe tuần tra của cảnh sát bẩn đang đi rất chậm ngoài hàng rào tôn của bãi phế liệu. Bọn chúng dắt theo chó nghiệp vụ. Thằng Bản đang cho rà quét khu này gắt gao lắm. Tuyệt đối không được phát ra tiếng động!"


Tim Vy như ngừng đập một nhịp. Cô ghé sát tai vào vách sắt, nín thở hoàn toàn để lọc bỏ tiếng mưa bão gầm rú. Thính giác siêu nhạy của cô bắt đầu bóc tách các dải tần số âm thanh từ khoảng cách xa.


Cách bãi xe khoảng năm mươi mét, vượt qua tiếng mưa rơi xối xả vào những xác xe rỉ sét, Vy nhận diện được tiếng động cơ nổ trầm, đều đặn của một chiếc xe bán tải đặc chủng—tiếng động cơ mà cô đã ghi nhớ sâu sắc trong đêm gây án mạng gốc. Đi kèm với nó là một âm thanh cơ học sắc lạnh: tiếng xích sắt va chạm khua lách cách (*loảng xoảng... lách cách...*), theo sau là tiếng thở khè khè, móng vuốt cào sột soạt trên nền đất bùn nhão của một con chó béc-giê nghiệp vụ.


Bọn chúng đang áp sát. Lê Văn Bản đang sử dụng thiết bị bay không người lái (drone) để quét rà soát nhiệt độ sinh học toàn bộ khu vực.


Vy biết mình phải hành động ngay lập tức để cứu Tiến. Trong cơn hoảng loạn, cô cố gắng quờ quạng xung quanh bóng tối của thùng xe để tìm chai nước sát trùng dã chiến mà Dũng Sắt để lại trên kệ gỗ tạm. Đôi tay run rẩy của cô gạt qua đống sắt vụn.


*Két... rầm!*


Ngón tay cô vô tình quẹt trúng một hộp sắt nặng trịch đựng đầy ốc vít rỉ sét đặt chông chênh trên mép kệ. Chiếc hộp đổ nghiêng, bắt đầu trượt xuống.


Trong một tích tắc sinh tử, Vy không màng đến việc đôi bàn tay mình có thể bị cứa rách bởi sắt nhọn. Cô lao người về phía trước, hai đầu gối nện mạnh xuống sàn sắt thùng xe đau điếng, hai bàn tay cô giang ra trong bóng tối, ôm ghì lấy thân hộp sắt ngay trước khi nó kịp rơi tự do xuống sàn. Cả cơ thể cô run lên bần bật. Chiếc hộp sắt được giữ lại trong lòng cô, nhưng một con ốc vít đơn lẻ vẫn tuột ra, rơi xuống sàn cao su đệm dưới chân với một tiếng *bịch* trầm đục.


Vy nằm rạp trên sàn xe, ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cô tự cắn chặt vào mu bàn tay trái của mình, dùng nỗi đau thể xác để ép bản thân không được bật ra tiếng khóc nấc. Máu tươi rỉ ra nơi răng cô bấu vào da thịt, vị mặn chát của máu hòa lẫn với nước mưa lạnh buốt bám trên môi.


Ngay lúc đó, Tiến lại bắt đầu co giật kịch liệt hơn. Cơn sốt cao khiến anh mê sảng, hai hàm răng va vào nhau cầm cập, miệng mấp máy muốn gào lên tên con gái. Vy không do dự, cô dùng cả thân hình mảnh khảnh của mình nằm đè lên người Tiến. Cô dùng chiếc áo măng tô xám sờn cũ, sũng nước của anh làm tấm màn chắn, phủ kín lên cả hai người để bịt chặt mọi khe sáng rò rỉ từ chiếc đèn pin bọc cao su mà cô đang kẹp dưới nách. Cô áp lòng bàn tay nhợt nhạt của mình bịt chặt lấy khuôn miệng đang run rẩy của Tiến, ép anh phải hít thở những luồng khí nóng ẩm, ngột ngạt bên trong ngực cô.


*Vo... vo... vo...*


Tiếng cánh quạt điện tử rít gió tần số cao của thiết bị bay không người lái đột ngột xuất hiện ngay phía trên nóc thùng xe tải. Âm thanh vo vo ấy ban đầu nhỏ, sau đó lớn dần, nhức nhối như một chiếc khoan cơ học đang khoan thẳng vào màng nhĩ của Vy.


Drone tuần tra của Lê Văn Bản đã dừng lại ngay trên nóc thùng xe tải IFA.


Vy nằm im lính, nín thở hoàn toàn. Cô nhớ lại những gì Tiến đã dạy cô về quy luật vật lý của camera quét nhiệt hồng ngoại: Kim loại dày của vỏ xe tải là lá chắn tốt nhất chống lại bức xạ nhiệt. Thùng sắt dày của chiếc xe tải IFA cũ nát này sẽ hấp thụ và tán xạ nhiệt lượng tỏa ra từ cơn sốt của Tiến, biến nó thành một vùng mờ nhạt trên màn hình quét của Bản, miễn là họ không để lộ bất kỳ khe hở nhiệt nào ra bên ngoài.


Cô kéo sát vạt áo măng tô dày bám đầy bùn đỏ đầm lầy của Tiến che kín từ đầu đến chân hai người, ép sát cơ thể lạnh ngắt của mình vào lồng ngực nóng như lửa của anh để trung hòa nhiệt độ sinh học.


Từ những kẽ hở rỉ sét li ti trên mái tôn thùng xe, luồng ánh sáng hồng ngoại màu đỏ đục của drone bắt đầu quét xuống, vẽ thành những vệt sáng mảnh, đỏ rực như máu di chuyển chậm chạp trên sàn sắt tối tăm. Vệt sáng đỏ quét sượt qua mép áo măng tô của Tiến, chỉ cách những ngón tay đang siết chặt chiếc kẹp tóc hồng của anh chưa đầy vài centimet.


Vy nhắm mắt lại trong bóng tối hoàn toàn, nghe tiếng nhịp tim của chính mình đập dồn dập như tiếng trống trận dội vào lồng ngực: một trăm hai mươi nhịp một phút. Bên dưới cô, nhịp tim của Tiến đập loạn nhịp, yếu ớt nhưng nóng rực. Tiếng vo vo của drone vẫn treo lơ lửng trên đầu họ, chần chừ đầy đe dọa...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!