Tiếng Vọng Từ Nhà Kho
Cơn giông bão lúc năm giờ sáng ngoài đê sông Hồng bờ Đông trút nước xối xả xuống bãi xe phế liệu của Dũng Sắt. Tiếng mưa gõ rầm rập vào hàng trăm vỏ cabin xe tải rỉ sét, tạo nên một chuỗi âm thanh kim loại chói tai, hỗn loạn và đặc quánh trong màn sương mù xám xịt. Con đò gỗ không đèn của ông Sáu Đò sau khi vượt qua dòng nước cuộn xoáy chảy xiết đã thả Trần Tiến và Lê Vy xuống một bãi bùn lún ngập đến đầu gối sát mép nước. Dũng Sắt—gã giang hồ gác kiếm mang vết sẹo rỗ đầy mặt, mặc chiếc áo khoác lính loang lổ bám đầy dầu mỡ—đã túc trực sẵn trong bụi rậm. Gã không nói một lời, nhanh nhẹn đỡ lấy thân hình đang run rẩy của Vy, rồi dìu Tiến bước thấp bước cao lách qua những xác xe khách 29 chỗ bỏ hoang, tiến thẳng về phía chiếc xe tải thùng IFA cũ nát nằm khuất sâu trong góc tối nhất của bãi phế liệu.
"Vào đây! Nhanh lên!" Dũng Sắt thì thầm dứt khoát, tay đẩy mạnh cánh cửa tôn rỉ sét của thùng xe tải.
Bên trong thùng xe IFA, không khí lạnh lẽo, ẩm mốc và nồng nặc mùi sắt rỉ, dầu máy cũ kết hợp với mùi cao su mục nát. Tiến đổ sụp xuống sàn sắt lạnh buốt. Bả vai trái của anh—nơi vết khâu rách cơ mổ sống bị ngấm nước sông bẩn phù sa—bắt đầu mưng mủ nghiêm trọng. Từng thớ thịt nóng hầm hập như một lò than âm ỉ, nhức nhối theo mỗi nhịp thở khò khè. Dịch mủ vàng lẫn máu tươi liên tục rỉ ra, thấm đẫm lớp áo măng tô xám sờn cũ bết dính. Cơn sốt ác tính gần bốn mươi độ đang thiêu đốt đại não Tiến, khiến hai thái dương anh giật lên từng hồi liên tục. Tay phải anh run rẩy kịch liệt do hội chứng cai rượu bộc phát dữ dội dưới áp lực thể xác tột cùng.
Lê Vy mù hoàn toàn, quỳ bên cạnh Tiến trong bóng tối. Đôi bàn tay gầy guộc, nhợt nhạt của cô quờ quạng, chạm vào vầng trán đẫm mồ hôi lạnh của anh.
"Chú Tiến... chú nóng quá... Vết thương lại rách ra rồi phải không chú?" Giọng Vy run rẩy vì lạnh và sợ hãi, đôi mắt vô hồn giấu sau chiếc kính râm gọng nhựa cũ đẫm nước mưa.
Tiến không đáp. Anh dùng hết sức tàn của những ngón tay phải run lẩy bẩy, siết chặt lấy thanh thép kẹp tóc màu hồng của đứa con gái quá cố Mai Chi trong lòng bàn tay. Cạnh thép sắc nhọn ghim sâu vào da thịt, dùng nỗi đau thể xác trực tiếp để áp chế cơn mê sảng đang chực chờ nuốt chửng lý trí. Anh biết mình không được phép gục ngã lúc này.
*Rè... rè... xè...*
Từ chiếc bộ đàm vô tuyến tầm ngắn rỉ sét dắt bên hông Tiến, tiếng cười gằn tàn nhẫn của Đỗ Hùng vẫn thỉnh thoảng dội qua loa rách tiếng, xen lẫn tiếng rên rỉ chịu đựng đau đớn của Vũ Mạnh. Tiếng xích sắt va chạm khô khốc và tiếng roi vọt nện vào da thịt truyền qua tần số vô tuyến như những nhát búa nện thẳng vào lương tâm Tiến. Vũ Mạnh đã chấp nhận chặn hậu, chấp nhận bị chém đứt gân chân để bảo vệ anh và Vy. Đỗ Hùng đang giữ Mạnh tại bốt cảnh sát bờ Tây. Gã trung úy bẩn đó chắc chắn sẽ dùng nhục hình tàn khốc nhất để ép Mạnh khai ra vị trí bến đò và bãi phế liệu này trong vòng hai mươi tư tiếng tới.
"Chúng ta... phải giải mã cuộn băng... ngay bây giờ..." Tiến khàn giọng nói, hơi thở phả ra làn khói mỏng nóng rực. Giọng nói của anh yếu ớt nhưng chứa đựng một sự quyết liệt lạnh người.
"Nhưng chú đang sốt cao thế này, để cháu bảo anh Dũng tìm thuốc..." Vy khóc nghẹn.
"Không kịp nữa..." Tiến ngắt lời cô, tay phải bám chặt lấy mạn sườn sắt của thùng xe tải để gượng ngồi dậy. "Đỗ Hùng sẽ bẻ gãy chân còn lại của Mạnh nếu gã không có thông tin. Mạnh không chịu đựng được lâu đâu. Cách duy nhất để cứu cậu ấy... và tự cứu chúng ta... là phải giải mã dải tần số âm thanh bị nhiễu trong cuộn băng cassette gốc để xác định tọa độ hiện trường vụ án mạng. Khi có tọa độ, chúng ta mới có thể đột nhập lấy mẫu máu khô chứa ADN của nạn nhân trước khi Phạm Hoàng cho xe ủi san phẳng nơi đó."
Tiến quay sang Dũng Sắt, ánh mắt vằn tia đỏ quắc lên trong bóng tối: "Dũng... tôi cần nguồn điện một chiều ổn định. Thiết bị lọc âm analog cũ này tiêu thụ dòng rất lớn, nếu dùng pin đại sụt áp giữa chừng, đầu từ sẽ bị lệch, hoặc tệ hơn là làm đứt sợi băng từ mỏng manh dính muội than. Cậu có bình ắc quy nào còn điện không?"
"Có! Đợi tôi ba phút!" Dũng Sắt dứt khoát đáp. Gã lách người ra ngoài màn mưa, nhanh chóng bê vào một bình ắc quy xe tải 12V nặng trịch, bám đầy rỉ axit xanh xám. Gã dùng hai sợi dây đồng trần lớn, đấu nối trực tiếp hai cực của bình ắc quy vào giắc cắm nguồn của bộ máy lọc tần số âm thanh cơ học cũ kỹ mà Vũ Mạnh đã mượn từ tiệm của Minh Còi trước đó.
Chiếc máy lọc âm analog cũ—một khối thép sơn xanh quân đội rỉ sét với hàng loạt núm vặn cơ học và đồng hồ đo dao động ký nhỏ—khẽ rung lên. Chiếc bóng đèn neon chỉ thị nguồn màu đỏ đục phát ra thứ ánh sáng yếu ớt, hắt lên gương mặt hốc hác, lởm chởm râu quai nón của Tiến và đôi môi tái nhợt vì lạnh của Vy.
Tiến run rẩy mở hộc ví da bọc chống nước, lấy ra cuộn băng cassette ghi âm gốc mà anh đã mạo hiểm giấu sau bệ thờ Phật kho củi chùa Liên Hoa trước khi trốn chạy. Sợi băng từ mỏng manh màu nâu sẫm dính đầy muội than đen kịt và tàn tro từ vụ cháy văn phòng luật sư ở chương 5.
"Vy... giữ chặt lấy đầu từ máy đọc... Chú phải lau sạch sợi băng..." Tiến thì thầm.
Tiến lấy ra một lọ cồn đỏ sát trùng dã chiến nhặt được từ phòng khám của Ngô Quốc. Anh thấm dung dịch cồn đỏ sát trùng vào đầu tăm bông nhỏ, rồi tỳ hai cùi chỏ xuống sàn sắt thùng xe tải để cố định đôi bàn tay đang run rẩy kịch liệt do hội chứng cai rượu và cơn sốt hành hạ. Anh tỉ mỉ, cẩn trọng lau sạch từng milimet sợi băng từ. Màu cồn đỏ hòa lẫn với muội than đen kịt tạo thành một thứ dung dịch sẫm màu, loang lổ trên đầu bông tăm. Mỗi lần sợi băng bị kéo căng, tim Tiến như thắt lại. Chỉ cần một lực nhấn quá tay của những ngón tay đang run rẩy, sợi băng từ duy nhất chứa giọng nói của kẻ sát nhân Phạm Hoàng sẽ đứt làm đôi, và toàn bộ công lý mà họ đang đánh cược bằng mạng sống sẽ vĩnh viễn chìm vào bóng tối.
*Kẹt... kẹt... kẹt...*
Tiếng bánh răng trục quay của chiếc máy ghi âm cassette Sony TCM-200DV đột ngột bị kẹt cứng do bụi rỉ sắt bám trong ổ trục cơ học. Sợi băng từ bị kéo căng quá mức, phát ra tiếng rít nhỏ đầy nguy hiểm.
"Dừng lại! Chú Tiến! Sợi băng sắp đứt rồi!" Vy hét lên, thính giác siêu nhạy của cô lập tức phát hiện ra sự thay đổi tần số kéo căng của sợi nhựa.
Tiến nín thở, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, chảy ròng ròng xuống cằm bết dính bùn đất. Anh không được phép hoảng loạn. Anh rút chiếc ghim tóc màu hồng của con gái Mai Chi ra, dùng đầu kim khâu nhỏ dắt kèm bên trong, nhẹ nhàng gạt bỏ từng mảnh rỉ sắt nhỏ xíu bám trong ổ trục cơ học của máy ghi âm. Từng cử động nhỏ của anh đòi hỏi một sự tập trung tinh thần cực độ để áp chế cơn run tay vật lý. Sau hai phút căng thẳng tột độ, tiếng trục quay trơn tru trở lại. Tiến thở phào, đặt cuộn băng đã được làm sạch vào hộc đọc.
"Vy... đeo tai nghe vào..." Tiến trao chiếc tai nghe chụp tai cũ kỹ dính đầy rỉ đồng cho cô gái mù.
Vy đeo tai nghe, nín thở hoàn toàn. Đôi mắt vô hồn dưới kính râm nhắm chặt, toàn bộ năng lượng não bộ của cô tập trung vào dải âm thanh sắp phát ra. Tiến nhấn nút Play cơ học lớn màu cam trên thân máy Sony TCM-200DV.
*Xè... rè... xè...*
Tiếng nhiễu băng analog vang lên chói tai trong tai nghe của Vy. Tạp âm của tiếng gió bão gầm rú rít qua khe cửa văn phòng bị cháy và tiếng lửa bùng nổ bao phủ toàn bộ dải tần số trung bình.
"Cháu chỉ nghe thấy tiếng gió rít... và tiếng lửa cháy... Tiếng nói bị lấp hoàn toàn rồi chú Tiến ơi..." Vy lắc đầu tuyệt vọng, hai bàn tay gầy guộc bấu chặt lấy đùi Tiến.
"Bình tĩnh, Vy. Lắng nghe nhịp điệu của tạp âm. Sử dụng bộ lọc dải tần thấp analog để cắt bỏ tần số cao của tiếng gió rít." Tiến hướng dẫn, tay anh đặt lên núm vặn tần số cơ học của máy lọc, từ từ xoay nhẹ dải tần quanh mức 300Hz.
Vy nín thở, ngón tay cô khẽ chạm vào núm vặn, cảm nhận từng khấc nảy cơ học cực nhỏ. Cô điều chỉnh dải tần số thấp, cắt bỏ dần tiếng hú chói tai của bão giông bên ngoài. Tiếng nhiễu băng giảm dần, âm thanh trở nên trầm và đục hơn.
Và rồi, từ trong khoảng không rách tiếng của cuộn băng từ, giọng nói của kẻ sát nhân Phạm Hoàng đột ngột hiện ra rõ nét, mang âm sắc khàn đặc trưng do vết sẹo phẫu thuật thanh quản để lại:
*"...Giết nó đi... dọn sạch hiện trường... không để lại bất kỳ dấu vết nào..."*
Vy rùng mình kịch liệt, toàn thân cô run lên bần bật như bị điện giật. Cô bấu chặt lấy vai Tiến, giọng nói lạc đi vì sợ hãi: "Chính là gã... Giọng nói khàn của Phạm Hoàng! Cháu không bao giờ quên được dải âm thanh này!"
"Đợi đã, Vy. Đừng bỏ tai nghe ra." Tiến giữ chặt tay cô, ánh mắt anh sắc lạnh dưới ánh sáng đỏ đục của đèn neon. "Hãy lắng nghe tiếng động nền phía sau giọng nói của gã. Tiếng còi tàu đêm sương mù mà cháu đã nhận diện ở tập trước... cháu có nghe thấy tiếng dội âm của nó vào vách tường kim loại không?"
Vy nhắm mắt lại, nín thở hoàn toàn. Cô lọc bỏ giọng nói của Phạm Hoàng, đi sâu vào dải tần số cực thấp dưới 100Hz của âm thanh nền. Tiếng còi tàu kéo dài ba tiếng ngắn, một tiếng dài dội vang từ khoảng cách xa, nhưng âm thanh không bị phân tán ra không gian rộng lớn mà dội ngược lại, tạo nên một chuỗi tiếng vang đanh cứng, dồn dập.
"Tiếng còi tàu... dội vào các vách thép rỉ sét..." Vy thì thầm, đầu khẽ nghiêng theo nhịp dội âm. "Nó dội lại rất nhanh, khoảng cách vách kim loại không quá mười mét. Chú Tiến... đó không phải là bến cảng thông thường. Đó là bên trong một nhà kho bằng khung thép khổng lồ sát mép nước bãi bồi!"
"Nhà kho phế liệu đóng tàu bỏ hoang ở phía Bắc bờ Tây..." Tiến lẩm nhẩm, trí nhớ bản đồ giấy tuyệt đối của anh lập tức tái hiện sơ đồ địa hình khu đầm lầy. "Nhà kho số 3. Chỉ có nơi đó mới có kết cấu khung thép rỉ sét sát mép nước bập bềnh của luồng lạch sông Hồng."
Nhưng Vy đột ngột nín thở, vành tai cô giật mạnh dưới lớp tai nghe cũ. Đôi môi cô tái nhợt, run rẩy lắp bắp:
"Chú Tiến... phía sau tiếng xích sắt va chạm... có tiếng bước chân thứ hai. Không phải của Phạm Hoàng. Bước chân của một người đàn ông khác, lớn tuổi hơn. Nhịp điệu bước đi của gã rất lạ..."
Vy giơ ngón tay gầy guộc, gõ nhẹ xuống sàn sắt thùng xe tải theo nhịp điệu âm thanh cô đang nghe được trong tai nghe:
*Cọc... lết... cọc... lết...*
"Gã đi giày da đế cứng... nhưng chân phải của gã bị khập khiễng nặng. Gã bước một bước, rồi kéo lê gót chân phải trên sàn thép rỉ sét... *cọc... lết... cọc... lết...*" Giọng Vy thì thầm trong bóng tối, lạnh buốt như nước sông đêm bão.
Trần Tiến bàng hoàng ngồi chết lặng trên sàn sắt thùng xe tải IFA. Nhịp điệu bước chân khập khiễng kéo lê đặc trưng đó... hình ảnh một người đàn ông trung niên mập mạp, đầu hói, luôn đi giày da đắt tiền và kéo lê chân phải bị dị tật do tai nạn giao thông năm xưa hiện lên rõ mồm một trong tâm trí anh.
Đó là dáng đi đặc trưng của Viện trưởng Viện kiểm sát thành phố Tạ Bửu—kẻ bảo kê chính trị tối cao đứng sau Phạm Hoàng và Tập đoàn Sông Hồng.
Cán cân quyền lực bẩn không chỉ nằm ở sở cảnh sát địa phương. Nó đã leo lên đến đỉnh cao của cơ quan công tố thành phố cảng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!