Biển Lửa Đêm Sương Mù
Tiếng chốt sắt cửa tầng một bật mở phát ra một tiếng khô khốc vang vọng trong bóng tối, báo hiệu kẻ đột nhập đã bước chân vào nhà.
Lê Vy siết chặt lấy cánh tay Trần Tiến. Những ngón tay mảnh dẻ, lạnh ngắt của cô bấm sâu vào lớp vải dạ cũ sờn trên tay áo măng tô của anh, run rẩy nhưng mang một lực ghì đáng kinh ngạc. Trong bóng tối tịch mịch của căn gác mái tầng hai, thính giác nhạy bén của cô gái mù đang căng ra như một sợi dây đàn quá cỡ. Cô ghé sát vào tai Tiến, hơi thở dốc mang theo hơi lạnh ẩm ướt của nước mưa dầm dề:
"Hai người... Một kẻ đi rất nhẹ, gót chân hầu như không chạm đất hoàn toàn, tiếng đế giày thể thao đế mềm miết trên nền gạch men rạn. Kẻ còn lại đi nặng hơn, nhịp chân ngắn, có tiếng kim loại va chạm nhỏ... giống như quai xách của những chiếc can nhựa cọ vào nhau."
Tiến cảm thấy da đầu mình tê dại. Năng lực đọc vị vi biểu cảm giọng nói giúp anh nhận ra nỗi sợ hãi tột cùng trong âm sắc thì thầm của Vy, nhưng đồng thời, trí tuệ pháp lý của một cựu luật sư bào chữa hình sự cũng lập tức hoạt động. Tiếng can nhựa va chạm. Đêm sương mù dày đặc. Một văn phòng luật cũ nát nằm biệt lập ven đê sông Hồng bờ Tây. Bọn chúng không đến đây để lục soát hay bắt bớ thông thường.
Chúng đến để phóng hỏa diệt khẩu.
"Chúng mang xăng," Tiến thì thầm đáp lại, giọng anh khàn đặc do cơn thèm rượu đang cào xé cuống họng. Bàn tay phải của anh run lên bần bật, anh phải dùng tay trái giữ chặt lấy cổ tay phải để ngăn tiếng động cơ học từ chiếc bình tông inox móp méo đang đeo bên hông. Vết thương cũ ở bả vai trái nhức nhối theo từng nhịp thở, như một chiếc kim rỉ sét đâm sâu vào thớ cơ.
*Bùm!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ tầng một, theo sau là tiếng kính vỡ xoảng xoảng. Ánh sáng cam rực lửa đột ngột bùng lên, xuyên qua những khe hở của sàn gỗ tầng hai, vẽ lên trần nhà những vệt bóng méo mó, nhảy múa điên cuồng. Mùi xăng thơm nồng nặc lập tức bốc lên, xộc thẳng vào mũi hai người. Trần Văn Quyết đã ném chai bom xăng đầu tiên ngay vào lối cửa chính của văn phòng. Sức nóng ập đến nhanh chóng, mang theo luồng khói đen kịt, đậm đặc bắt đầu luồn qua các khe ván sàn gỗ.
"Chạy thôi!" Tiến kéo mạnh Vy đứng dậy.
Nhưng ngay khi họ vừa di chuyển, một tiếng nổ thứ hai vang lên sát cầu thang gỗ dẫn lên gác mái. Lửa bùng lên dữ dội, chặn đứng lối thoát duy nhất dẫn xuống tầng một. Những bậc thang bằng gỗ lim cũ kỹ bắt đầu bén lửa, tiếng củi khô cháy lép bép vang lên bên tai như tiếng cười chế giễu của tử thần. Khói độc từ lớp thảm nhựa và đống hồ sơ tố tụng cũ bị thiêu rụi dưới tầng một bốc lên cuồn cuộn, nhanh chóng lấp đầy không gian chật hẹp của căn gác mái.
Vy ho khan dữ dội. Thính giác siêu nhạy của cô lúc này trở thành một cực hình khi tiếng lửa gầm rú, tiếng nổ lách tách của các chai thủy tinh và tiếng gió rít qua khe cửa sổ hòa trộn thành một mớ hỗn âm tàn bạo, bóp nghẹt khả năng định vị của cô. Cô hoảng loạn, hai tay ôm chặt lấy đầu, chiếc kính râm gọng nhựa đen tuột khỏi gương mặt, lộ ra đôi mắt đen lánh nhưng vô hồn ngập tràn nước mắt.
"Tôi không nghe thấy gì nữa... Chú Tiến... Lửa ở khắp nơi!" Vy nghẹn ngào gào lên giữa tiếng gầm của đám cháy.
Tiến gồng mình chịu đựng cơn ho đang xé rách lồng ngực. Anh biết khói độc carbon monoxide sẽ làm họ ngất xỉu trong vòng chưa đầy hai phút nếu không thoát ra ngoài. Trí nhớ bản đồ giấy tuyệt đối của anh lập tức tái hiện sơ đồ văn phòng trong đầu: Phía sau tầng lửng có một ô cửa sổ gỗ nhỏ dẫn ra ban công hẹp nhìn thẳng xuống triền đê sông Hồng. Đó là lối thoát duy nhất.
Anh căng rộng chiếc áo măng tô xám sờn cũ, dùng thân mình làm lá chắn sống bọc kín lấy thân hình nhỏ nhắn của Vy, che chắn cho cô trước làn khói độc đang dâng cao. Tay trái anh nắm chặt cổ tay Vy, lôi cô chạy băng qua những ván sàn bắt đầu nóng bỏng chân về phía góc tối của gác lửng.
*Xoảng!*
Cửa kính phía trước gác lửng đột ngột vỡ tan dưới áp lực của chai bom xăng thứ ba do Trịnh Văn Hải ném vào từ bên ngoài. Sức nổ hất văng hàng vạn mảnh kính sắc nhọn bay tứ tung trong không trung.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Tiến xoay người, dùng toàn bộ tấm lưng và bả vai trái che chở hoàn toàn cho Vy. Một mảnh kính vỡ hình tam giác, dài gần mười centimet, bay với tốc độ cực nhanh găm thẳng vào bả vai trái của anh.
"Ác!"
Tiến rên rỉ một tiếng đau đớn. Cơn đau buốt nhói tột độ ập đến như một nhát búa nện thẳng vào hệ thần kinh. Máu nóng lập tức phun ra, thấm đẫm lớp áo dạ xám tro, chảy ròng ròng xuống thắt lưng. Cơn đau khiến mắt anh mờ đi, đầu gối khuỵu xuống sàn gỗ. Nhưng nhìn thấy Vy đang run rẩy dưới ngực mình, hình bóng của đứa con gái nhỏ Mai Chi dính đầy máu trong quá khứ bỗng chồng chéo lên gương mặt của Vy. Lời thề quyết tử bảo vệ nhân chứng mù trỗi dậy như một ngọn lửa cuồng nộ trong huyết quản. Anh không thể để mất thêm một đứa trẻ nào nữa.
Tiến gượng dậy bằng ý chí thép. Anh kéo Vy áp sát vào ô cửa sổ gỗ phía sau gác lửng.
Nhưng khi tay anh chạm vào tay nắm cửa, anh bàng hoàng nhận ra cánh cửa gỗ đã bị quấn chặt bằng một sợi xích sắt rỉ sét từ bên ngoài. Đỗ Hùng đã tính toán kỹ lưỡng, gã đã cho tay sai khóa chặt mọi lối thoát hiểm phụ của văn phòng trước khi phóng hỏa.
Khói đen đã ngập đến ngực. Sức nóng của ngọn lửa phía sau lưng bắt đầu liếm vào gấu áo măng tô của Tiến. Vy bắt đầu lịm đi vì ngạt khói, đầu cô tựa vào ngực anh, hơi thở yếu ớt.
Bàn tay phải của Tiến run rẩy dữ dội. Do hội chứng cai rượu bộc phát kết hợp với cơn đau mất máu từ bả vai trái, các ngón tay anh co quắp, không thể tạo ra lực bóp cơ học. Anh run rẩy rút chiếc ví da cũ kỹ từ túi quần trong ra, dùng răng cắn chặt và kéo ngăn khóa bí mật. Chiếc kẹp tóc nhựa màu hồng hình bông hoa của Mai Chi rơi ra lòng bàn tay đẫm máu của anh.
Chiếc kẹp tóc có một phần thân bằng thép mảnh dùng làm lẫy bấm. Tiến dùng những ngón tay run rẩy bẻ gãy phần nhựa bông hoa, giữ lại thanh thép nhỏ dài khoảng năm centimet. Đây là kỹ năng mở khóa cơ học bằng ghim tóc dã chiến mà anh từng học được từ thợ khóa Hoàng Mù bờ Tây.
"Vy... nghe chú..." Tiến ho sặc sụa, ghé sát tai cô gái mù. "Nghe tiếng lò xo... của ổ khóa xích... Chỉ cho chú... điểm kẹt..."
Vy gượng chút tàn lực cuối cùng, nghiêng tai sát vào ổ khóa đồng rỉ sét đang khóa sợi xích ngoài cửa sổ.
Tiến lách thanh thép nhỏ của chiếc kẹp tóc vào khe lẫy khóa. Đầu ngón tay anh run rẩy đến mức thanh thép liên tục trượt ra ngoài. Máu từ bả vai trái nhỏ giọt xuống mặt khóa đồng, tạo nên những tiếng xèo xèo nhỏ khi gặp sức nóng của lửa.
"Tay chú đang run... lệch sang phải hai milimet rồi..." Giọng Vy thều thào, nhưng thính giác nhạy cảm của cô vẫn bắt được tiếng ma sát kim loại cực nhỏ bên trong ổ khóa. "Chèn sâu vào... chốt thứ ba... nghe tiếng lò xo nảy..."
Tiến nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, nén cơn đau vai tột cùng để giữ bàn tay phải tĩnh lặng trong vòng ba giây. Anh đẩy thanh thép sâu vào trong theo hướng dẫn của Vy.
*Tạch!*
Tiếng lò xo đồng nảy lên giòn giã giữa tiếng gầm rú của lửa đỏ. Ổ khóa sắt rỉ sét bật mở.
Tiến dùng hết sức lực còn lại của cánh tay phải, tông mạnh vào cánh cửa sổ gỗ. Sợi xích sắt tuột xích rơi xuống triền đê phía dưới. Gió lạnh và sương mù dày đặc từ sông Hồng lập tức tràn vào bên trong, đẩy lùi làn khói độc trong tích tắc.
Phía sau lưng họ, vách gỗ của gác lửng bắt đầu đổ sụp xuống dưới sức nóng của ngọn lửa khổng lồ.
Tiến ôm chặt lấy Vy, trèo ra ngoài ban công hẹp của gác lửng. Phía dưới là triền đê sông Hồng dốc đứng, phủ đầy sương mù trắng xóa và cỏ dại ẩm ướt. Anh không còn lựa chọn nào khác.
"Nhắm mắt lại!" Tiến hét lên, rồi ôm chặt Vy nhảy thẳng xuống triền đê sương mù.
Ngay khi thân hình hai người lăn lộn trên sườn đê đất đá nhấp nhô, phía sau họ, toàn bộ văn phòng luật sư Trần Tiến bùng nổ thành một quả cầu lửa khổng lồ, xé toạc màn sương đêm lạnh lẽo bằng một tiếng nổ kinh hoàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!