Cuộc Di Tản Trong Bóng Tối
Màn đêm sương mù bao phủ khu ổ chuột bờ Tây sông Hồng lúc bốn giờ bốn mươi lăm phút sáng đặc quánh như một khối keo xám. Vụ nổ đoản mạch khổng lồ tại trạm biến áp cũ đã dập tắt hoàn toàn lưới điện, nhưng ngọn lửa xanh lam từ các hóa chất cháy chậm vẫn âm ỉ bùng phát, tỏa ra thứ mùi lưu huỳnh và nhựa cháy khét lẹt, lơ lửng trong không khí ẩm ướt của đêm giông bão. Dưới chân đê đất đỏ, tiếng nước mưa xối xả dội vào những vách tôn rỉ sét tạo nên một chuỗi tạp âm rầm rập vô hồi kỳ trận, át đi tiếng thở dốc đầy đau đớn của Trần Tiến.
Tiến quỳ sụp dưới bùn nhão, bả vai trái của anh nóng hầm hập như có một thanh sắt nung đỏ ghim chặt vào da thịt. Vết khâu rách cơ do mảnh kính vỡ từ vụ hỏa hoạn văn phòng giờ đây đã bị ngấm nước mưa bẩn và bùn lầy đầm lầy, mưng mủ nghiêm trọng và liên tục rỉ ra những vệt dịch máu tươi ấm nóng, thấm đẫm lớp áo măng tô xám sờn cũ bết dính. Cơn sốt ác tính gần bốn mươi độ đang thiêu đốt đại não Tiến, khiến hai thái dương anh giật lên từng hồi liên tục. Tay phải anh run rẩy kịch liệt—hậu quả của hội chứng cai rượu bộc phát dữ dội dưới áp lực thể xác tột cùng. Để giữ cho mình không bị ngất đi, Tiến phải dùng hết sức tàn của những ngón tay phải, siết chặt thanh thép kẹp tóc màu hồng của đứa con gái quá cố Mai Chi vào lòng bàn tay, để cạnh thép sắc nhọn ghim sâu vào da thịt, dùng nỗi đau vật lý để áp chế cơn mê sảng đang chực chờ nuốt chửng lý trí.
Bên cạnh anh, Lê Vy mù hoàn toàn, nằm co rúm dưới lớp măng tô xám sờn ướt sũng của Tiến. Đôi tai cô gái mù mười chín tuổi khẽ động đậy liên tục, lọc ra từng tần số âm thanh nhỏ nhất giữa tiếng giông bão gầm rú.
"Chú Tiến... luồng sáng... luồng sáng của Đỗ Hùng đang quét sát lắm rồi... Cháu nghe tiếng bước chân gã nện trên sỏi cát cách đây chưa đầy ba mươi mét..." Vy thì thầm sát tai Tiến, hơi thở cô run rẩy dữ dội vì lạnh và sợ hãi.
Tiến không đáp, anh chỉ dùng bàn tay run rẩy siết nhẹ lấy cổ tay Vy để trấn an. Anh biết gã trung úy cảnh sát bẩn Đỗ Hùng đang điên cuồng rượt đuổi phía sau. Luồng ánh sáng trắng từ chiếc đèn pin siêu sáng bọc cao su của Hùng quét mạnh xuyên qua màn sương mù dày đặc, xé toạc bóng tối đêm bão, chỉ còn cách vị trí của hai người vài bước chân. Tiến đã mất đi con dao găm bấm túi tự vệ duy nhất dưới vũng bùn bãi bồi, giờ đây anh hoàn toàn tay trắng, chỉ còn lại trí nhớ bản đồ giấy tuyệt đối và thính giác siêu nhạy của Vy để tìm đường sinh tồn.
Đúng lúc đó, từ đầu ngõ 12, một tiếng động hỗn loạn bất ngờ bùng phát, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc của bờ đê.
"Đừng có đụng vào luật sư Tiến!"
"Bọn công an bẩn định giết người diệt khẩu dân nghèo à?"
Tiếng la hét phẫn nộ của cư dân khu ổ chuột bờ Tây vang lên dồn dập. Vụ nổ trạm điện và đám cháy hóa chất đã đánh thức hàng trăm con người lam lũ đang ngủ say trong các căn nhà trọ dột nát. Họ tràn ra đường, mang theo sự phẫn nộ tích lũy suốt nhiều năm bị Tập đoàn Sông Hồng và cảnh sát bẩn cưỡng chế đất đai, cướp bóc sinh kế. Nhớ ơn Trần Tiến—người luật sư duy nhất từng bào chữa miễn phí, bảo vệ những đứa trẻ mồ côi và dân nghèo trong vùng khỏi vòng tù tội oan ức—hàng trăm con người lao động đã tự phát kết thành một lá chắn sống khổng lồ.
Những chiếc xe đẩy rác bằng sắt rỉ sét, những tấm phản gỗ mục nát, những chiếc bàn nhựa cũ kỹ được người dân kéo ra, lật úp ngay giữa lòng ngõ hẹp chỉ rộng chưa đầy hai mét để tạo thành một rào chắn dã chiến.
"Tránh ra! Cảnh sát đang thi hành công vụ! Đứa nào cản địa tao bắn chết!" Tiếng Đỗ Hùng gầm rú điên cuồng từ phía sau rào chắn. Gã giơ khẩu súng ngắn K54 bắn chỉ thiên một phát *đoàng* chói tai vào bầu trời đêm bão. Ánh chớp đầu nòng súng ngắn lóe lên ngắn ngủi, nhưng không thể làm lung lay ý chí của đám đông phẫn nộ.
"Bắn đi! Bỏ tù hết cả cái khu ổ chuột này đi!" Một người đàn ông trung niên mặc bảo hộ lao động dính đầy dầu mỡ gào lên, tay nắm chặt chiếc xẻng xúc cát. Cư dân đổ xô ra ngõ càng lúc càng đông, dùng chính thân thể gầy gò của mình để ép chặt xe bán tải tuần tra của Đỗ Hùng lùi lại. Chiếc xe bán tải rú ga điên cuồng, bánh xe quay tít trên bùn nhão nhưng không thể tiến thêm một mét nào trước làn sóng người cuồn cuộn.
Lợi dụng khoảng trống an ninh quý giá do cư dân tạo ra, cậu bé Tèo từ trong bóng tối của một vách tôn rách bất ngờ xuất hiện. Cậu bé mười bốn tuổi, da đen nhẻm, đầu đội chiếc mũ lưỡi trai rách vành, nhanh nhẹn như một con mèo hoang lách qua khe hẹp sát mép nước.
"Chú Tiến! Vy! Đi lối này! Cháu dẫn đường tắt sau xưởng dệt!" Tèo thì thầm dứt khoát, tay vẫy mạnh.
Tiến gượng dậy, dùng hết sức tàn bế xốc Vy lên để giảm tiếng động bước chân của cô trên sỏi ướt, rồi dùng chiếc măng tô xám sờn phủ kín người cô để ngụy trang, che chắn thân nhiệt của hai người trước các thiết bị quét nhiệt tầm cao nếu có. Anh lầm lũi bước đi theo bóng dáng nhỏ bé của Tèo, lội sâu xuống rãnh nước thải hôi thối chạy dọc sau lưng xưởng dệt cũ. Nước thải đen ngòm, ấm nóng và nồng nặc mùi hóa chất nhuộm vải ngập đến tận hông Tiến, liếm sát vào vết thương bả vai đang mưng mủ của anh. Cơn đau rát buốt dội thẳng lên đại não làm Tiến khuỵu gối, nhưng anh vẫn cắn chặt môi đến mức bật máu để không phát ra tiếng động.
Vy ôm chặt lấy cổ Tiến, đôi tai cô nghiêng về phía trước để lắng nghe tiếng huýt sáo của nhóm trẻ đường phố gầm cầu. Tiếng huýt sáo tần số cao—ba tiếng ngắn, một tiếng dài—vang lên liên tục từ các ngóc ngách tối tăm của ngõ hẻm, báo hiệu các chốt chặn tuần tra đi bộ của cảnh sát bẩn đã bị đánh lạc hướng.
*Phụt! Phụt!*
Tiếng đá sỏi va đập mạnh vào thành xe tuần tra vang lên từ phía cổng chính xưởng dệt. Nhóm trẻ mồ côi của Tèo đang dùng súng cao su bắn đá đánh lạc hướng luồng sáng đèn pin của lính tuần tra, kéo sự chú ý của chúng ra xa lối thoát hiểm ven sông.
"Cố lên chú Tiến, sắp đến bến đò của ông Sáu rồi!" Tèo thì thầm cổ vũ, tay rẽ những bụi cỏ lau cao quá đầu người bám đầy sương lạnh.
Ra đến mép nước sông Hồng, sương mù đặc quánh như một bức tường trắng xóa che khuất hoàn toàn tầm nhìn quá năm mét. Sóng sông Hồng cuồn cuộn chảy xiết dưới sức gió giật của cơn bão. Giữa rặng lau sậy rủ bờ Tây, chiếc đò gỗ nhỏ không bật đèn của ông Sáu Đò đang nhấp nhô theo từng con sóng lớn. Ông Sáu Đò—người đàn ông sáu mươi tuổi, da đen sạm vì nắng gió sông nước—đang gồng mình ghì chặt nhánh tre gai để giữ cho đò không bị dòng nước lũ cuốn trôi.
"Tiến! Vy! Lên đò nhanh lên!" Ông Sáu Đò nói khàn đặc, giọng nói bị tiếng sóng vỗ gầm rú nuốt chửng phân nửa. Ông tắt hoàn toàn động cơ đuôi tôm bọc vải nỉ để triệt tiêu tiếng ồn cơ học.
Tiến bế Vy đặt lên lòng đò gỗ ẩm ướt, rồi nhanh chóng dùng tấm bạt dứa rách bám đầy bùn đất phủ kín người cô để ngụy trang. Vy nằm im lìm dưới tấm bạt, tay vẫn siết chặt chiếc máy ghi âm cassette Sony TCM-200DV rỗng trước ngực như một bảo vật giữ mạng sống.
Tiến định bước ngược trở lại bờ đê cát, ánh mắt anh dằn vặt hướng về phía trạm biến áp cũ nơi Vũ Mạnh còn kẹt lại.
"Tôi phải quay lại... Mạnh còn ở phía sau... Chân cậu ấy bị đứt gân..." Tiến khàn giọng nói, bàn tay phải run rẩy bám chặt lấy mạn đò rỉ sét.
Ông Sáu Đò dùng bàn tay thô ráp, chai sần như vỏ cây gác chặt lấy bả vai lành lặn của Tiến, dùng lực kéo anh ngã nhào xuống lòng đò.
"Cậu điên à?" Ông Sáu Đò quát khẽ, ánh mắt cương nghị dưới vành nón lá rách nát. "Đỗ Hùng đã dẫn quân bao vây toàn bộ khu vực trạm điện rồi! Cậu quay lại chỉ có chết chùm! Vũ Mạnh đã chấp nhận chặn hậu để bảo vệ con bé mù này, cậu muốn sự hy sinh của cậu ta thành vô nghĩa sao? Nhìn con bé đi!"
Tiến nhìn xuống Vy đang nằm run rẩy dưới tấm bạt dứa rách. Lời thề quyết tử bảo vệ nhân chứng mù—sự chuộc tội cuối cùng cho cái chết của con gái Mai Chi năm xưa—nhắc nhở anh không được phép hành động liều lĩnh lúc này. Anh nuốt nước mắt vào trong, buông lỏng bàn tay phải đang run rẩy.
Sáu Đò nhanh chóng dùng sào tre đẩy mạnh đò ra khỏi rặng lau sậy. Con thuyền gỗ nhỏ không đèn lập tức bị dòng nước lũ sông Hồng cuồn cuộn cuốn đi, biến mất hoàn toàn vào màn sương mù dày đặc, cắt đuôi hoàn toàn lực lượng truy quét của Đỗ Hùng trên bờ.
Ngay khi chiếc đò gỗ trôi ra giữa dòng sông Hồng sương mù dày đặc an toàn, Tiến ngồi sụp xuống đáy đò, cơ thể run lên bần bật vì cơn sốt cao ác tính bắt đầu tàn phá thể xác khi thuốc an thần hết tác dụng.
*Rè... rè... rè...*
Tiếng nhiễu sóng vô tuyến đột ngột vang lên từ túi áo măng tô của Tiến. Đó là chiếc bộ đàm vô tuyến tầm ngắn rỉ sét (Walkie-Talkie) mà Vũ Mạnh thu giữ được từ đàn em Sẹo trước đó.
Vy giật mình, cô nhổm dậy khỏi tấm bạt dứa rách, vành tai hướng thẳng về phía chiếc bộ đàm đang phát ra những âm thanh rè rè chói tai.
Từ trong loa bộ đàm rách tiếng, xen lẫn tiếng mưa bão gầm rú, vang lên tiếng kêu cứu khàn đặc đầy tuyệt vọng của Vũ Mạnh:
"Tiến... Vy... chạy đi... Đỗ Hùng... gã... gã đang..."
Tiếng nói của Mạnh đột ngột bị cắt ngang bởi một tiếng hự đau đớn tột cùng, theo sau là tiếng kim loại va chạm khô khốc và giọng cười gằn tàn nhẫn của Đỗ Hùng vang vọng qua tần số vô tuyến ngắn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!