Chớp Điện Sinh Tử
Màn đêm sương mù bao phủ khu ổ chuột bờ Tây sông Hồng lúc bốn giờ rưỡi sáng đặc quánh như một khối keo xám. Cơn giông giật từng cơn điên cuồng, trút những lọn mưa nặng hạt xuống mái tôn rỉ sét của Trạm biến áp cũ, tạo nên chuỗi âm thanh rầm rập vô hồi kỳ trận. Dưới nền đất xi măng loang lổ nước mưa, vũng nước muối loãng do Vũ Mạnh rải từ trước đang từ từ lan rộng, liếm sát vào gót giày da cứng của Trung úy Đỗ Hùng.
"Thằng Tiến! Mày trốn ở đâu? Bước ra đây cho tao!" Giọng Đỗ Hùng hống hách vang lên, dội vào các vách tường bê tông nứt nẻ của trạm điện. Gã lăm lăm khẩu súng ngắn K54, ngón trỏ đặt hờ trên vòng cò, luồng đèn pin siêu sáng bọc cao su trên tay trái gã điên cuồng quét qua những khối máy biến thế rỉ sét đầy mạng nhện.
Phía sau gã, hai tên cảnh sát hình sự biến chất và ba tên đàn em của Sẹo cầm tuýp sắt cũng đã bước hẳn vào bên trong lòng trạm biến áp. Tiếng giày da nện côm cốp trên sàn xi măng ẩm ướt vang lên rợn người. Chúng không hề biết rằng, ngay dưới chân chúng, dòng điện áp cao rò rỉ đang âm thầm tích tụ một thứ áp lực khủng khiếp.
Nấp sau khối máy biến thế cũ nát cách Đỗ Hùng chưa đầy sáu mét, Vũ Mạnh đang quỳ sụp dưới đất bùn. Chân trái gã—nơi vết chém đứt gân kheo rỉ máu dã dượi—đang co rút từng cơn đau đớn tột cùng. Máu tươi ấm nóng liên tục thấm qua lớp băng gạc bẩn, chảy thành dòng xuống vũng nước muối dưới chân gã. Mạnh nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, hai bàn tay thô ráp, chai sần siết chặt lấy sợi dây cước ngầm. Sợi dây cước ấy căng thẳng tột độ, nối thẳng lên lẫy giữ sợi dây cáp đồng trần trên xà sứ cao thế phía trên đầu Đỗ Hùng.
*Mày phải trả giá, Đỗ Hùng,* Mạnh nghĩ thầm trong đầu. Gã không còn đường lui. Thương tật vĩnh viễn ở chân và danh dự của một người chiến sĩ công an bị chà đạp đã biến gã thành một khối thuốc nổ chỉ chờ ngòi châm.
Ngoài bãi lau sậy sát mép nước sông Hồng, Trần Tiến đang ôm chặt lấy Lê Vy nằm rạp dưới vũng bùn lạnh ngắt. Cơn sốt cao ác tính gần bốn mươi độ đang thiêu đốt đại não Tiến, khiến hai thái dương anh giật lên từng hồi liên tục. Vết khâu rách cơ ở bả vai trái dầm nước bão bẩn thỉu đã mưng mủ nghiêm trọng, nóng hầm hập như một thanh sắt nung đỏ ghim chặt vào da thịt. Tay phải anh run rẩy kịch liệt do hội chứng cai rượu bộc phát dữ dội dưới áp lực tâm lý, anh phải siết chặt thanh thép kẹp tóc màu hồng của đứa con gái quá cố Mai Chi vào lòng bàn tay để nỗi đau vật lý giữ cho mình không bị ngất đi.
Lê Vy mù hoàn toàn, nằm co rúm dưới lớp măng tô xám sờn ướt sũng của Tiến. Đôi tai cô gái mù mười mười chín tuổi khẽ động đậy. Giữa tiếng mưa giông gầm rú, thính giác siêu nhạy của cô đã lọc ra được một tần số âm thanh đặc biệt chói tai.
"Chú Tiến... tiếng rít của dòng điện... nó đang dâng lên... nhanh lắm..." Vy thì thầm sát tai Tiến, hơi thở cô run rẩy.
Tiến không đáp, anh chỉ siết chặt bả vai Vy như một lời trấn an thầm lặng. Anh biết thời khắc quyết định đã đến.
Bên trong trạm điện, Đỗ Hùng bước thêm một bước dài. Gót giày da của gã dẫm mạnh xuống vũng nước muối loãng, bắn lên những tia nước mặn chát. Đúng lúc đó, luồng đèn pin của gã rọi thẳng vào góc tối nơi Vũ Mạnh đang nấp.
"Ai đó?" Hùng quát lớn, ngón tay trỏ bắt đầu siết cò súng K54.
"Đi chết đi, Đỗ Hùng!"
Vũ Mạnh gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, dùng toàn bộ sức tàn của cánh tay phải giật mạnh sợi dây cước ngầm.
*Phựt!*
Sợi dây cước đứt lìa. Trên xà sứ cao thế cách mặt đất bốn mét, thanh lẫy sắt rỉ sét bật mở. Sợi dây cáp đồng trần khổng lồ rớt tự do xuống, kéo theo một đường cong kim loại xé toạc bóng tối, rơi thẳng xuống vũng nước muối loãng ngay dưới chân Đỗ Hùng và đồng bọn.
*Oành!*
Một tiếng nổ đoản mạch khổng lồ vang lên chói tai, dội thẳng vào màn đêm giông bão như một phát súng thần công. Chớp điện hồ quang màu xanh lam cực mạnh bùng lên, sáng rực cả một vùng trời đê sông Hồng, biến đêm đen thành ban ngày trong một tích tắc. Luồng điện áp cao hàng nghìn vôn phóng qua vũng nước muối loãng, tạo ra một làn sóng xung kích điện từ cực mạnh.
Đỗ Hùng và ba tên cảnh sát bẩn đứng ngay trên vũng nước muối bị luồng điện giật bắn người lên không trung. Luồng ánh sáng hồ quang chói mắt tức thì làm mù võng mạc tạm thời của chúng. Những tiếng gào thét thảm thiết bị dập tắt bởi tiếng nổ đoản mạch liên tiếp vang lên từ các cầu dao tổng.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Từng khối cầu chì trên cột điện ngoài đường nổ tung thành những quầng lửa nhỏ. Sụt áp đột ngột xảy ra trên diện rộng. Trong vòng chưa đầy ba giây, toàn bộ lưới điện của khu vực bờ Tây sông Hồng hoàn toàn bị ngắt. Đèn đường vụt tắt, những dải ánh sáng yếu ớt từ các căn nhà trọ công nhân dột nát biến mất. Cả khu ổ chuột chìm vào bóng tối đen kịt như mực.
Chiếc drone tuần tra công nghệ cao của Lê Văn Bản đang bay rà quét trên nóc trạm điện lập tức mất tín hiệu điều khiển do xung điện từ phá hủy mạch điều hướng. Nó chao đảo vài vòng trên không trung rồi rơi thẳng xuống mái tôn rỉ sét, vỡ tan tành.
"Mắt tôi! Mắt tôi bị mù rồi!" Tiếng Đỗ Hùng gào thét điên cuồng trong bóng tối của trạm biến áp. Gã ngã nhào xuống nền xi măng ướt sũng, khẩu súng K54 trên tay cướp cò, bắn liên tiếp ba phát đạn *đoàng... đoàng... đoàng* mù quáng vào khoảng không vô định. Ánh chớp đầu nòng súng ngắn lóe lên ngắn ngủi, chỉ càng làm nổi bật sự hỗn loạn tột độ của đám cảnh sát bẩn đang giẫm đạp lên nhau để tháo chạy ra ngoài cửa sắt.
"Vy! Đi thôi!"
Trần Tiến gượng dậy từ vũng bùn bãi lau sậy. Cơn sốt cao khiến đầu anh đau như búa bổ, bả vai trái mưng mủ bị kéo căng tột độ rỉ máu tươi đẫm lớp măng tô xám sờn. Anh dùng tay phải kéo Vy đứng dậy. Lúc này, bóng tối bao trùm vạn vật, không một tia sáng nào lọt qua được màn sương mù dày đặc.
Nhưng đối với Lê Vy, bóng tối này chính là vương quốc của cô.
"Chú Tiến, bám chặt lấy tay cháu! Cháu sẽ dẫn đường!"
Vy nắm chặt lấy bàn tay phải đang run rẩy của Tiến. Cô gái mù mười chín tuổi không hề hoảng loạn. Thính giác siêu nhạy của cô hoạt động như một rada định vị hoàn hảo trong biological darkness. Tiếng mưa giông xối xả gõ vào những vách tôn rỉ sét của các dãy nhà trọ xung quanh tạo ra những tiếng vang dội cơ học đều đặn, vẽ nên một bản đồ không gian ba chiều rõ mồm một trong trí não cô.
"Năm mét phía trước có một đống lốp hỏng rỉ sét, lách sang trái ba bước," Vy thì thầm dứt khoát, kéo Tiến di chuyển nhanh qua bãi lau sậy.
Tiến đi lầm lũi sau Vy, vai trái anh gần như tê liệt hoàn toàn. Anh cố gắng sải bước thật nhanh, sử dụng trí nhớ bản đồ giấy tuyệt đối để đối chiếu với những hướng dẫn âm thanh của cô gái mù. Hai người luồn lách qua những khe hẹp giữa các vách tôn mục nát, di chuyển hoàn toàn không tiếng động dưới sự che chở của tiếng gió mưa gầm rú.
*Đoàng!*
Một phát súng nữa vang lên từ phía sau, đạn găm sạt qua vách tôn rách bên hông họ, bắn tung tóe những mảnh rỉ sắt lạnh ngắt vào mặt Tiến. Đỗ Hùng đã lết ra ngoài cửa trạm điện, gã đang điên cuồng nổ súng bừa bãi theo hướng tiếng bước chân hỗn loạn của đám đàn em Sẹo.
"Nằm rạp xuống!" Vy đột ngột hét khẽ.
Thính giác của cô vừa ghi nhận một âm thanh kim loại cực nhỏ dội qua màn mưa: tiếng búa gõ kim hỏa của một khẩu súng ngắn đang nảy lên cách họ chưa đầy mười mét. Vy dùng hết sức lực nhỏ bé của mình kéo tuột Tiến nằm rạp xuống vũng bùn nhão bên cạnh chiếc xe tải IFA cũ nát đang đỗ bỏ hoang sát vách xưởng dệt.
*Hưu... vút!*
Một viên đạn súng ngắn găm thẳng vào lốp xe tải IFA ngay sát đầu họ, phát ra tiếng xì hơi xì xì chói tai. Tiến gồng mình chịu đựng cơn sốt ác tính đang tàn phá cơ thể, anh áp sát người Vy dưới gầm xe tải rỉ sét để tránh làn đạn lạc. Mùi dầu máy cũ bốc lên nồng nặc trộn lẫn với mùi nước thải hôi thối của khu ổ chuột.
"Chúng nó chạy hướng bến sông! Đuổi theo!" Tiếng gầm rú của Bùi Tiến Lỳ—gã đàn em đắc lực hung hãn của Sẹo—vang lên từ đầu ngõ cụt.
Tiến biết nếu họ tiếp tục nằm dưới gầm xe tải, sớm muộn gì đèn pin của cảnh sát bẩn cũng sẽ quét trúng. Anh nghiến răng gượng dậy, tay phải quờ quạng dưới bùn tìm kiếm vũ khí tự vệ duy nhất của mình—con dao găm bấm bỏ túi nhặt được từ đàn em Sẹo lần trước.
"Vy, đi men theo vách tôn xưởng dệt phía sau chiếc xe tải. Có một khe hở vách tôn rách rộng nửa mét dẫn ra đê đầm lầy," Tiến thì thầm qua kẽ răng, giọng anh run lên vì lạnh và đau đớn.
Vy gật đầu, cô dắt Tiến bò ra khỏi gầm xe tải, lách nhanh qua khe hở vách tôn rách nát. Trí nhớ bản đồ của Tiến hoàn toàn chính xác; khe hở này dẫn thẳng ra con đường đất đỏ ven đê bãi bồi, lối thoát thủy duy nhất dẫn đến bến đò của ông Sáu Đò.
Nhưng ngay khi Tiến vừa bước một chân ra khỏi khe hở vách tôn, một bóng đen khổng lồ bất ngờ lao ra từ bóng tối cụt ngõ.
Đó là Bùi Tiến Lỳ.
Gã giang hồ trọc đầu, xăm trổ kín cổ đang lăm lăm khẩu dao phóng lợn hàn chuôi sắt dài một mét sắc lẹm trên tay. Dù bóng tối đen kịt bao trùm, Lỳ vẫn nhận diện được dáng người cao gầy hơi khom đặc trưng của Trần Tiến dưới chiếc măng tô xám sờn cũ.
"Thằng chó! Mày hết đường chạy rồi!"
Lỳ gầm lên một tiếng tàn bạo, vung mạnh con dao phóng lợn chém một đường vòng cung tàn khốc hướng thẳng vào cổ Tiến.
*Vút!*
Đường đao chém sượt qua tay áo măng tô của Tiến, rạch một đường dài làm bông vải bay lả tả dưới mưa bão. Tiến phản xạ theo bản năng, bật lưỡi dao găm bấm bỏ túi dài tám xăng-ti-mét trên tay phải, cố gắng đâm thẳng vào bắp tay của Lỳ để tự vệ.
Tuy nhiên, thể chất của Tiến lúc này đã hoàn toàn suy kiệt do cơn sốt ác tính và vết thương vai trái hoại tử rách chỉ rỉ máu tươi liên tục. Lực đâm của anh quá yếu.
*Keng!*
Lưỡi đao phóng lợn của Lỳ đập mạnh vào sống dao găm của Tiến. Cú va chạm cơ học cực mạnh dội thẳng vào bả vai trái đang rách cơ của Tiến, khiến anh đau đớn đến mức rụng rời cả hai tay. Con dao găm bấm bỏ túi—vũ khí tự vệ duy nhất của anh—bị đánh văng khỏi tay, rơi thẳng xuống vũng nước bùn nhão nhoét bên dưới chân đê và biến mất không dấu vết.
Tiến loạng choạng lùi lại ba bước, ngã quỵ xuống đất bùn, bả vai trái khâu sống bị rách nhẹ trở lại rỉ máu đẫm vai áo.
Bùi Tiến Lỳ cười gằn đầy sát khí, gã bước tới một bước, nâng cao con dao phóng lợn chuẩn bị hạ đao kết liễu cựu luật sư bào chữa.
*Tactical Reasoning*: Tiến nhận ra trong bóng tối đen kịt không một tia sáng này, Bùi Tiến Lỳ cũng hoàn toàn bị mù thị giác như gã. Lỳ chỉ có thể chém đao chính xác dựa trên hướng tiếng động cơ học bước chân và tiếng thở dốc của anh. Nếu anh giữ im lặng tuyệt đối và tạo ra một tiếng động giả ở hướng ngược lại, gã giang hồ hung hãn kia chắc chắn sẽ sập bẫy tâm lý học hành vi.
Tiến lập tức giơ tay trái giữ chặt lấy Vy, ra hiệu cho cô nín thở hoàn toàn. Vy hiểu ý, cô ngồi im lìm như một bức tượng gỗ dưới gốc cây tầm xuân dại.
Tiến dùng bàn tay phải đang run rẩy quờ quạng trên nền đất cát ven đê, nhặt được một viên gạch mộc sứt sẹo nặng trịch. Anh dùng hết sức tàn của cánh tay phải, ném mạnh viên gạch ra hướng ngược lại—phía những thùng phuy rỉ sét của xưởng dệt cách đó mười mét.
*Xoảng! Rầm!*
Tiếng viên gạch đập mạnh vào thùng phuy rỗng vang lên chói tai giữa màn đêm giông bão.
"Chết đi thằng chó!"
Bùi Tiến Lỳ dính bẫy hoàn toàn. Nghe tiếng động lớn, gã lập tức xoay người, lao điên cuồng như một con thú dữ về phía những chiếc thùng phuy rỉ sét, vung đao chém liên tiếp vào khoảng không tối tăm.
"Vy, chạy!"
Tiến thì thầm cực nhỏ, gượng dậy dắt Vy lách qua khe hở vách tôn rách bên hông, chạy trốn thoát khỏi tầm chém của Lỳ hướng về phía bờ đê cát sông Hồng.
Phía sau họ, tiếng Đỗ Hùng gầm rú điên cuồng bắt đầu vang lên từ đầu ngõ cụt. Gã cảnh sát bẩn đã lấy lại được thị lực tạm thời sau cú chớp điện, gã bật chiếc đèn pin siêu sáng bọc cao su, luồng ánh sáng trắng quét mạnh xuyên qua màn sương mù dày đặc hướng thẳng về phía con đường đất đỏ ven đê sông Hồng nơi Tiến và Vy vừa chạy thoát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!