Nhạc nềnLost_Place6

Bẫy Điện Đêm Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít qua khe lá chuối khô của căn chòi tạm ven đê sông Hồng bờ Tây nghe như tiếng rên rỉ của một linh hồn bị bỏ rơi. Cơn mưa giông lúc bốn giờ sáng trút xuống xối xả, biến những lối đi đất đỏ thành những rãnh bùn nhão nhoét, lạnh buốt. Bên trong căn chòi rách nát, ánh sáng tù mù của chiếc đèn dầu bão hắt lên gương mặt xám ngoét, đầy mồ hôi lạnh của Lê Hoài Nam. Gã đang quỳ sụp dưới nền đất ẩm, hai tay run rẩy cầm chiếc điện thoại di động cũ nát.


Ngay phía sau gã, Trần Tiến đứng sừng sững như một cái bóng lớn đen sẫm. Chiếc áo măng tô xám sờn cũ của anh ướt sũng nước mưa, bết dính vào bả vai trái đang mưng mủ nghiêm trọng. Từng nhịp thở của Tiến khò khè, nặng nề; cơn sốt cao gần bốn mươi độ đang thiêu đốt đại não anh, nhưng đôi mắt nheo lại dưới hàng lông mày rậm vẫn quắc lên một luồng chính khí sắc lạnh đến đáng sợ. Bàn tay phải của anh, dù đang run rẩy nhẹ do hội chứng cai rượu bộc phát, vẫn siết chặt lấy thanh thép kẹp tóc màu hồng của đứa con gái quá cố Mai Chi. Cạnh thép sắc nhọn ghim sâu vào thớ thịt lòng bàn tay, dùng nỗi đau vật lý để ép cơ thể anh giữ được sự tỉnh táo tối thiểu.


"Bấm số đi," Tiến khàn giọng ra lệnh, giọng nói của anh thấp và lạnh như nước sông đêm bão. "Anh biết phải nói gì để giữ lại cái mạng của mình rồi chứ?"


Lê Hoài Nam nuốt nước bọt khan, cổ họng gã nghẹn ứ. Gã nhìn sang Lê Vy đang đứng im lặng ở góc chòi. Cô gái mù mười chín tuổi ôm chặt chiếc máy ghi âm cassette rỗng trước ngực, đôi vai gầy guộc run lên bần bật dưới làn gió lùa. Vy không thể nhìn thấy sự hèn nhát của chú ruột mình, nhưng thính giác siêu nhạy của cô đã ghi nhận từng nhịp thở dồn dập, đứt quãng đầy tội lỗi của gã.


"Anh Tiến... tôi lạy anh..." Nam lắp bắp, giọng run rẩy. "Nếu Đỗ Hùng biết tôi lừa nó, nó sẽ bắn chết tôi mất!"


"Nếu anh không gọi, ngay lập tức tôi sẽ ném anh ra ngoài kia cho đàn em của Sẹo," Tiến cúi đầu sát gáy Nam, thì thầm. "Anh nghĩ Sẹo sẽ làm gì với một kẻ nợ năm mươi triệu mà không còn giá trị chỉ điểm cho cảnh sát bẩn? Gã sẽ chặt tay anh trước khi Đỗ Hùng kịp rút súng. Chọn đi."


Nỗi sợ bạo lực của thế giới ngầm đập tan chút kháng cự cuối cùng của gã nghiện cờ bạc. Nam run rẩy bấm nút gọi. Tiếng tút dài vang lên qua loa thoại rách tiếng, dội vào vách tre ẩm ướt của căn chòi. Tiến giơ ngón tay trỏ lên môi, ra hiệu cho Vy giữ im lặng tuyệt đối. Cô gái mù gật đầu nhẹ, tay siết chặt thanh thép kẹp tóc bám máu mà Tiến vừa đưa cho cô để định thần.


*Cạch.*


"Alô? Nam đấy à?" Giọng nói cộc cằn, hách dịch của Trung úy Đỗ Hùng vang lên qua điện thoại. Tiếng gió rít và tiếng còi xe tuần tra rú vang dội từ đầu dây bên kia cho thấy gã đang điên cuồng lùng sục ngoài đê. "Mày báo tin kiểu gì thế hả? Tao lục soát cả cái chùa Liên Hoa mà không thấy con bé mù đâu! Thằng Tiến bẻ khóa còng trốn mất rồi! Mày dám lừa tao sao?"


Tiến dùng ánh mắt sắc như dao găm ra hiệu cho Nam. Nam run bắn người, cố gắng lấy giọng điệu hốt hoảng tự nhiên nhất:


"Cán bộ Hùng... tôi thề tôi không dám lừa cán bộ! Thằng Tiến nó xảo quyệt lắm, nó biết chùa bị động nên đã dắt con Vy trốn từ cửa ngách vườn nhãn rồi! Tôi vừa bám đuôi theo tụi nó..."


"Bây giờ tụi nó đang ở đâu? Nói mau!" Đỗ Hùng quát lớn, giọng đầy tham vọng lập công diệt khẩu.


"Tụi nó... tụi nó đang trốn trong Trạm biến áp cũ khu ổ chuột ở bờ Tây!" Nam nói theo đúng kịch bản Tiến đã soạn sẵn. "Thằng Tiến bị thương nặng ở vai, sốt cao lắm rồi, không chạy xa được đâu. Con Vy thì khóc lóc đòi thuốc. Tụi nó phải chui vào trạm điện để tránh mưa. Cán bộ dẫn quân đến ngay đi, thằng Sẹo cũng đang cho đàn em lùng sục bến đò đấy!"


"Trạm biến áp cũ sao? Được lắm!" Đỗ Hùng cười lạnh, sự hám lợi làm gã mờ mắt. "Mày ở đó canh chừng cho tao. Nếu lần này tao bắt được tụi nó, tao sẽ bảo thằng Sẹo xóa sạch nợ cho mày. Còn nếu mày lừa tao... tao sẽ đóng đinh hai tay mày vào cột đê!"


*Tút... tút... tút...*


Cuộc gọi ngắt. Lê Hoài Nam thở phào một tiếng, gục đầu xuống đất bùn nhão như một bao tải rách. Tiến lạnh lùng thu lại chiếc điện thoại, nhìn Nam bằng ánh mắt khinh bỉ:


"Anh ở lại đây. Nếu anh dám di chuyển khỏi căn chòi này trước năm giờ sáng, tôi không bảo đảm thằng Sẹo sẽ không biết vị trí của anh đâu."


Tiến dắt tay Vy bước ra khỏi căn chòi rách. Sương mù đêm sông Hồng cuộn tròn quanh họ, che giấu hoàn toàn bóng dáng hai kẻ đào tẩu dấn thân vào màn đêm đen kịt hướng về phía Trạm biến áp cũ khu ổ chuột.


***


Cách đó hơn một cây số, nằm sâu trong mạng lưới ngõ hẻm chằng chịt bám theo mép nước đầm lầy bờ Tây, Trạm biến áp cũ khu ổ chuột hiện lên như một con quái vật kim loại khổng lồ đã chết. Cấu trúc bê tông bong tróc tường gạch, bao quanh bởi hàng rào tôn rỉ sét mục nát và những bụi tầm xuân dại đầy gai nhọn. Xung quanh trạm, sương mù bốc lên từ dòng sông Hồng tạo thành một lớp màn trắng xóa, ẩm ướt, che khuất những biển cảnh báo nguy hiểm điện áp cao đã phai màu.


Bên trong trạm điện tối tăm bốc mùi ozone và dầu máy cũ, Vũ Mạnh đang gồng mình chống chọi với cơn đau tột cùng. Chân trái của gã—nơi vết chém đứt gân kheo từ trận phục kích hẻm 45 vẫn chưa được khâu lại tử tế—bị quấn chặt bằng những dải băng gạc bẩn thỉu đẫm máu tươi. Mỗi lần dịch chuyển cơ thể vạm vỡ của mình, thớ cơ chân gã lại giật lên điên cuồng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo gò má góc cạnh đen sạm sương gió. Gã phải tựa lưng vào một cột bê tông chịu lực, tay trái cầm chiếc bộ đàm vô tuyến cầm ngắn, tay phải cầm cuộn dây cước ngầm siêu mảnh.


"Anh Mạnh, dây cáp đồng trần đã rải xong trên xà sứ rồi!" Tiếng thì thầm của cậu bé Tèo vang lên từ phía trên cao.


Tèo, mười bốn tuổi, dáng người gầy nhom đen nhẻm, đang bám chặt lấy thanh sắt rỉ sét của cột điện cao thế cách mặt đất gần bốn mét. Cơn mưa giông xối xả làm bề mặt sắt trở nên trơn trượt như bôi mỡ. Tèo phải dùng cả hai chân quấn chặt lấy thanh giằng, hai tay run rẩy luồn sợi dây cáp đồng trần qua khe hở của cầu dao tổng cũ nát.


"Cẩn thận, Tèo!" Vũ Mạnh thì thầm qua kẽ răng, giọng gã khàn đặc vì đau đớn. "Đừng chạm tay vào phần sứ cách điện bị nứt. Mưa thế này điện có thể rò rỉ bất cứ lúc nào."


Ngay giây tiếp theo, một tiếng sấm nổ vang trời xé toạc màn đêm. Sét đánh sáng rực cả vùng đầm lầy, làm lộ rõ khuôn mặt lấm lem bùn đất và đôi mắt đầy sợ hãi của cậu bé mồ côi. Tèo giật mình trượt chân. Một tiếng hét nghẹn lại nơi cổ họng khi cả thân hình nhỏ nhắn của em tuột khỏi thanh sắt rỉ.


"Tèo!" Mạnh gầm khẽ, gã quên đi cơn đau đứt gân chân, rướn người lao ra phía trước, dùng đôi tay vạm vỡ đỡ lấy thân hình Tèo khi em rơi xuống cách đất hơn một mét.


Cú va chạm mạnh khiến vết thương chân trái của Mạnh rách miệng hoàn toàn. Máu tươi tuôn ra xối xả, thấm đẫm sàn xi măng ẩm ướt dưới chân gã. Mạnh quỵ xuống, răng nghiến chặt đến mức bật máu môi để không phát ra tiếng rên rỉ. Tèo hốt hoảng đỡ lấy gã, bàn tay nhỏ nhắn của em bị ma sát với dây cáp đồng rách da rỉ máu, bỏng nhẹ.


"Em xin lỗi... anh Mạnh..." Tèo khóc không thành tiếng.


"Không sao..." Mạnh thở dốc, gạt mồ hôi trên trán. "Dây cáp đã nối vào cầu dao chưa?"


"Dạ rồi. Đầu kia của dây cáp đồng trần đã thả xuống sát mặt đất, ngay phía sau cánh cửa sắt chính của trạm biến áp."


Mạnh gật đầu, gã lết thân hình nặng nề trở lại góc tối sau khối máy biến thế cũ. Gã lấy ra một chai nước muối loãng tự chế từ trong túi áo khoác gió đen, đổ loang lổ khắp bề mặt sàn xi măng dẫn từ cửa sắt vào đến hồng tâm của bẫy.


*Tactical Reasoning*: Mạnh là một cựu cảnh sát hình sự lão luyện, gã biết rõ Đỗ Hùng và đồng bọn tuần tra sẽ đi giày đế cao su tiêu chuẩn ngành có khả năng cách điện tầm trung. Nhưng nếu rải nước muối loãng—một chất dẫn điện cực mạnh—lên toàn bộ bề mặt sàn ẩm ướt, chỉ cần sợi dây cáp đồng trần cao thế rớt xuống tiếp xúc với nước, dòng điện áp cao sẽ phóng qua lớp nước muối, tạo ra một vụ chập điện đoản mạch khổng lồ tiêu hao hoàn toàn sinh lực đối phương và làm tê liệt toàn bộ lưới điện khu vực.


*Cạch... rè...*


Chiếc bộ đàm vô tuyến cầm ngắn trong tay Mạnh phát ra những tiếng nhiễu từ trường rè rè chói tai do ảnh hưởng của dòng điện cao thế xung quanh trạm.


"Tiến... nghe rõ trả lời..." Giọng Mạnh đứt quãng qua làn sóng vô tuyến.


"Tôi nghe," tiếng Tiến đáp lại từ đầu dây bên kia, bị tiếng mưa giông át đi phân nửa. Tiến và Vy đang ẩn nấp sát rặng tre gai ngoài đê, cách trạm biến áp khoảng năm mươi mét.


"Bẫy điện đã hoàn tất," Mạnh nói nhanh, hơi thở gập ghềnh. "Nhưng từ trường ở đây quá mạnh, bộ đàm sắp hỏng rồi. Đưa con bé lùi sâu ra khu vực an toàn sát mép sông Hồng ngay lập tức. Đỗ Hùng sắp tới rồi."


"Cậu giữ mạng cho tốt," Tiến đáp ngắn gọn rồi ngắt kết nối để bảo toàn pin bộ đàm.


Tiến dắt Vy đi men theo lối rãnh nước thải hôi thối bám theo mép sông Hồng. Vết rách chỉ khâu ở bả vai trái của anh dưới tác động của nước mưa bão liên tục rỉ máu tươi, thấm đẫm lớp áo măng tô xám sờn cũ bám đầy bùn đỏ. Vy mù hoàn toàn, nhưng thính giác siêu nhạy của cô đã nhận diện được tiếng rít của dòng điện áp cao phát ra từ trạm biến áp phía sau. Cô bấu chặt lấy tay áo Tiến, thì thầm:


"Chú Tiến... tiếng rít của điện áp... nó ghê quá. Giống như tiếng lò hơi xưởng đóng tàu ngày xưa sắp nổ..."


"Đừng sợ, Vy," Tiến siết nhẹ cổ tay cô dắt đi. "Bám sát chú. Chúng ta phải lùi sâu vào bãi lau sậy."


***


Nửa đêm sương mù càng lúc càng dày đặc, tầm nhìn giảm xuống dưới ba mét. Đột ngột, tiếng còi hú xe tuần tra xé toạc sự im lặng chết chóc của khu ổ chuột bờ Tây. Ánh đèn rọi công suất lớn của hai chiếc xe bán tải cảnh sát xuyên qua màn sương trắng xóa, chiếu thẳng vào lối vào Trạm biến áp cũ khu ổ chuột.


Đỗ Hùng dẫn đầu nhóm tuần tra bẩn gồm bốn tên cảnh sát hình sự vũ trang súng ngắn K54 và ba tên đàn em của Sẹo cầm tuýp sắt bước xuống xe. Gã trung úy mặt đầy thịt, mắt ti hí gian xảo lăm lăm khẩu súng K54 trên tay, bước đi nghênh ngang trên nền đất bùn nhão.


"Tụi nó chắc chắn đang trốn bên trong," Hùng cười gằn, ra hiệu cho đàn em bao vây toàn bộ hàng rào tôn của trạm điện. "Thằng Nam báo tin thằng Tiến đang sốt cao sắp chết. Tụi mày cẩn thận, thằng Tiến không có súng nhưng nó rất xảo quyệt. Thấy bóng người là bắn ngay, không cần lệnh!"


Bọn đàn em Sẹo cầm tuýp sắt đi trước dọn đường, đạp vỡ những bụi tầm xuân dại đầy gai để tiến sát vào cánh cửa sắt chính của trạm biến áp.


Bên trong bóng tối, Vũ Mạnh nín thở, tay phải cầm chặt sợi dây cước ngầm kết nối trực tiếp với lẫy giữ dây cáp đồng trần trên xà sứ. Chân trái gã đau buốt như bị nung đỏ, máu vẫn rỉ ra loang lổ trên sàn xi măng hòa lẫn vào vũng nước muối loãng. Gã nghe tiếng bước chân nện xồm xoộp trên đất bùn ngoài cửa sắt đang tiến lại gần.


*Cạch. Rầm!*


Đỗ Hùng dùng đế giày da nện mạnh, đạp văng cánh cửa sắt rỉ sét của trạm biến áp. Cánh cửa đổ sập xuống nền xi măng ẩm ướt, tạo ra một tiếng động kim loại vang dội chói tai.


Hùng bước một chân vào bên trong khoang tối, họng súng K54 chĩa thẳng về phía trước rà soát. Luồng ánh sáng từ chiếc đèn pin siêu sáng bọc cao su trên tay gã quét qua những khối máy biến thế rỉ sét, vẽ lên những vệt sáng loang loổ trên vách tường đầy mạng nhện.


Ngay dưới chân Đỗ Hùng, vũng nước muối loãng lấp lánh phản chiếu ánh đèn pin. Chỉ cách gót giày của gã chưa đầy nửa mét, sợi dây cáp đồng trần kết nối trực tiếp với cầu dao tổng điện áp cao đang treo lơ lửng, căng thẳng dưới sức kéo của sợi dây cước ngầm trong tay Vũ Mạnh.


Tiếng rít của dòng điện áp cao rò rỉ vang lên đều đặn, rợn người trong không gian ngột ngạt sương mù dầm mưa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!