Nhạc nềnLost_Place6

Kẻ Chỉ Điểm Lộ Diện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lệnh bắt khẩn cấp đỏ chói trên tay Đỗ Hùng như một nhát búa đập vỡ mọi lý lẽ pháp luật của Trần Tiến. Dưới ánh sáng vàng vọt, chập chờn của những ngọn nến thờ trong chính điện Chùa Liên Hoa, con dấu đỏ hình tròn của Tòa án Nhân dân quận bờ Tây hiện lên sắc lạnh, đè bẹp những lập luận tố tụng mà Tiến vừa dựng lên để trì hoãn. Tiếng sấm rền từ phía dòng sông Hồng cuộn lên, rung chuyển cả những cánh cửa gỗ sến đỏ đã bị đạp vỡ. Sương mù dày đặc theo gió bão tràn vào chính điện, mang theo cái lạnh buốt xương của đêm mưa giông.


"Sao hả, Luật sư Tiến?" Đỗ Hùng cười gằn, gõ mạnh cạnh tờ giấy A4 vào báng khẩu súng ngắn K54 bên hông. "Mày nghĩ chỉ có mình mày biết dùng luật sao? Thẩm phán Lê Hoàng Lâm đã ký phê chuẩn lúc mười hai giờ đêm. Bây giờ, tao có toàn quyền khám xét từng ngách của cái chùa này. Tra tay vào còng nhanh lên, hay để tao phải dùng biện pháp mạnh trước ống kính của mấy thằng tiểu tăng kia?"


Tiến đứng im lặng, hai mắt nheo lại sắc sảo. Đầu óc anh quay cuồng không chỉ vì bế tắc pháp lý, mà còn vì cơn sốt ác tính gần bốn mươi độ đang thiêu đốt đại não. Bả vai trái—nơi vết thương rách cơ mưng mủ rỉ dịch máu tươi—nóng hầm hập, đau buốt như có hàng vạn chiếc kim rỉ sét đâm sâu vào thớ thịt dưới lớp măng tô xám sờn cũ. Bàn tay phải của anh run lên bần bật do hội chứng cai rượu bộc phát dữ dội dưới áp lực tâm lý. Anh phải siết chặt thanh thép kẹp tóc màu hồng của đứa con gái quá cố Mai Chi trong lòng bàn tay phải, để cơn đau vật lý từ cạnh thép sắc nhọn ghim vào da thịt giữ cho mình không bị ngất đi.


Anh liếc nhìn sang sư thầy Thích Thanh. Ánh mắt hai người giao nhau trong một tích tắc. Thích Thanh khẽ gật đầu, một cử chỉ cực kỳ kín đáo. Sư thầy hiểu rằng Tiến đã giấu cuộn băng cassette gốc an toàn sau bệ thờ Phật kho củi (hộp thư chết dã chiến), và chiếc máy ghi âm mà Vy đang ôm sau đống củi thực chất chỉ là một cái bẫy rỗng.


"A Di Đà Phật," sư thầy Thích Thanh bước lên một bước, cố tình đứng chắn giữa họng súng của Đỗ Hùng và Tiến. Thầy hướng về phía ba tiểu hòa thượng đang cầm điện thoại quay video, dõng dạc nói lớn: "Các con, hãy quay thật rõ gương mặt của vị cán bộ này, quay cả tờ lệnh bắt giữ. Nhà chùa tuân thủ pháp luật, nhưng mọi hành vi xâm phạm cơ sở thờ tự tôn giáo đều phải được ghi hình đầy đủ để trình lên Giáo hội và Viện kiểm sát tối cao."


Sự kiên quyết của Thích Thanh và những chiếc camera điện thoại đang sáng đèn phát trực tuyến khiến ba tên tuần tra bẩn đi cùng Hùng do dự. Chúng bắt đầu lùi lại, cố tình né tránh góc quét của ống kính. Khoảng trống an ninh xuất hiện ngay trong chính điện.


"Cậu muốn bắt tôi? Được thôi," Tiến khàn giọng nói, cố tình ho húng hắng để lộ vẻ suy kiệt hoàn toàn nhằm làm giảm sự cảnh giác của Hùng. Anh giơ hai tay ra phía trước, để lộ cổ tay gầy guộc điểm những vệt máu khô. "Nhưng Lê Vy vô tội. Cô ấy chỉ là một cô gái mù bị cuốn vào chuyện này. Lệnh bắt giữ chỉ ghi tên tôi, Trần Tiến. Cậu không có quyền chạm vào cô ấy."


"Mày không có quyền ra điều kiện!" Đỗ Hùng quát lớn, bước lên định giật lấy tay Tiến để còng lại.


Nhưng ngay khi Hùng vừa dồn toàn bộ sự chú ý vào Tiến, sư thầy Thích Thanh đã nhanh chóng lùi lại phía sau, tà áo cà sa rộng lớn của thầy che khuất tầm nhìn hướng về phía hành lang dẫn ra kho củi. Thầy ra hiệu cho một tiểu tăng trẻ tuổi lách nhanh ra cửa sau. Tiến biết đó là tín hiệu di tản khẩn cấp cho Lê Vy.


"Để tôi tự đi," Tiến lạnh lùng nói, anh chủ động bước lệch sang bên phải, va mạnh vai vào một cột gỗ lim lớn của chính điện. Cú va chạm cố ý làm dội lên cơn đau tột cùng ở bả vai trái, nhưng nó tạo ra một tiếng động lớn và thu hút toàn bộ ánh đèn pin siêu sáng của Hùng và đồng bọn về phía anh.


Trong khoảnh khắc hỗn loạn của ánh sáng và bóng tối, tiểu tăng trẻ tuổi đã đưa được Lê Vy thoát ra ngoài bằng lối cửa ngách sau kho củi. Vy mù hoàn toàn, nhưng thính giác siêu nhạy của cô đã ghi nhận tiếng bước chân hỗn loạn ngoài chính điện và tiếng Tiến cố tình tạo ra để câu giờ. Cô cắn chặt môi, nước mắt chảy ròng ròng sau chiếc kính râm gọng nhựa đen cũ, tay ôm chặt chiếc máy ghi âm rỗng trước ngực, lầm lũi di chuyển không tiếng động dưới sự dẫn dắt của tiểu tăng.


"Đứng im!" Đỗ Hùng thô bạo bẻ quặt tay phải của Tiến ra sau, khóa chặt bằng chiếc còng số 8 lạnh ngắt. Cơn đau từ bả vai trái bị kéo căng khiến Tiến quỵ xuống sàn gạch cổ. Nhưng anh không kêu một tiếng. Khóe môi bết máu của anh khẽ nhếch lên một nụ cười mỉa mai.


Vy đã thoát. Cuộn băng gốc vẫn an toàn sau bệ thờ Phật.


"Lục soát toàn bộ cái chùa này cho tao!" Hùng điên cuồng ra lệnh cho đàn em khi nhận ra Vy không có mặt ở chính điện. "Tìm con bé mù và cái máy ghi âm ngay lập tức!"


Tuy nhiên, cuộc lục soát của cảnh sát bẩn bị cản trở hoàn toàn bởi sự phản kháng ôn hòa của sư thầy Thích Thanh và các tiểu tăng. Họ dùng thân mình đứng chặn các lối đi hẹp, liên tục đọc kinh Phật và giữ camera điện thoại sát mặt những tên tuần tra bẩn. Sự sợ hãi bị lộ clip lạm quyền lên mạng xã hội khiến bọn chúng không dám dùng bạo lực cực đoan, chỉ dám ngó nghiêng sơ sài quanh các gian thờ chính.


Lợi dụng khoảng thời gian trễ mười lăm phút đó, tiểu tăng đã dẫn Vy thoát ra đến rìa vườn nhãn cổ phía sau chùa Liên Hoa—nơi sương mù dày đặc và những gốc cây cổ thụ sù sì che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Tiến, lúc này đang bị khóa tay đứng dưới hiên chùa, nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của Vy biến mất vào màn sương trắng xóa. Anh biết kế hoạch lấy thân mình làm mồi nhử đã thành công bước đầu.


"Đỗ Hùng," Tiến khàn giọng nói, ngẩng đầu nhìn gã trung úy đang tức giận lùng sục. "Cậu sẽ không tìm thấy gì ở đây đâu. Đưa tôi về trụ sở đi."


Hùng tức điên, gã đấm mạnh vào bụng Tiến khiến anh gục xuống đống bùn đất dưới hiên chùa. "Mày câm miệng! Tao sẽ tìm ra con bé đó, và tao sẽ tự tay bóp cổ nó như cách Phạm Hoàng đã làm với con mụ phóng viên kia!"


***


Khoảng nửa tiếng sau, sương mù trên đê sông Hồng càng lúc càng dày đặc. Tiếng mưa phùn dầm dề hòa lẫn với tiếng gió rít qua những rặng tre gai ven sông tạo nên một bầu không khí lạnh lẽo, u tịch.


Nhờ vào sự dẫn đường của tiểu tăng chùa Liên Hoa, Lê Vy đã di chuyển an toàn xuyên qua vườn nhãn cổ dốc đứng bám đầy bùn đất nhão nhoét. Tuy nhiên, cô từ chối đi tiếp sang bờ Đông cùng tiểu tăng. Thính giác nhạy bén của cô nghe thấy tiếng còi xe tuần tra của Đỗ Hùng đã rời khỏi chùa, hướng về phía đê bờ Tây. Vy biết Tiến đã bị bắt giữ, và cô không thể trốn chạy một mình sang bờ Đông khi không có người bảo vệ vật lý.


"Con hãy về chùa đi," Vy thì thầm với tiểu tăng, giọng cô run lên vì lạnh nhưng cực kỳ kiên định. "Tôi phải tìm chú Tiến. Tôi biết chú ấy đang gặp nguy hiểm."


Vy lầm lũi đi men theo con đường đất đỏ ven đê sông Hồng bờ Tây. Đôi chân trần của cô bám đầy bùn đất lạnh ngắt, xúc giác nhạy bén dưới lòng bàn chân giúp cô cảm nhận được độ dốc của sườn đê và những vũng nước lụt ngập sỏi. Cô không thể nhìn thấy màn sương trắng xóa đang bao phủ vạn vật, nhưng trong đầu cô, tiếng gió rít qua các khe lá nhãn và tiếng sóng vỗ rì rào vào chân kè đá đang vẽ nên một bản đồ không gian ba chiều rõ nét.


Trong bóng tối sinh học của mình, Vy đột ngột dừng lại.


Cô nghe thấy một tiếng động lạ từ phía căn chòi tạm nằm chênh vênh sát mép nước đê sông Hồng—nơi người dân nghèo thường dựng lên bằng tre lá để tránh nắng khi làm ruộng bãi bồi. Đó là tiếng rít khàn của một hơi thuốc lào, theo sau là tiếng ho húng hắng đầy lo sợ của một người đàn ông lớn tuổi.


Mùi khói thuốc lào hăng nồng hòa lẫn với mùi rượu đế rẻ tiền bốc lên từ phía căn chòi rách nát.


Vy nheo mắt sau chiếc kính râm gọng nhựa đen cũ kỹ. Cô nhận ra âm sắc tiếng ho đó. Đó là Lê Hoài Nam—người chú ruột nghiện cờ bạc nợ nần chồng chất của cô.


Sự nghi ngờ bùng phát dữ dội trong lòng Vy. Tại sao chú Nam lại ở đây, ngay sát khu vực chùa Liên Hoa giữa đêm mưa bão thế này? Tiến từng cảnh báo cô rằng vị trí ẩn náu gác mái của họ bị lộ quá nhanh chỉ có thể là do có kẻ chỉ điểm trong mạng lưới gia đình. Người duy nhất biết Vy liên lạc với Tiến để tìm nơi trốn chạy chính là Lê Hoài Nam.


Vy lén lút tiếp cận căn chòi tạm, di chuyển không tiếng động trên thảm cỏ dại ẩm ướt. Cô nép mình sau vách lá chuối khô mục nát của căn chòi, nín thở lắng nghe.


Bên trong chòi, Lê Hoài Nam đang ngồi xổm trên một chiếc chiếu rách, tay cầm chiếc điện thoại di động cũ nát phím bấm, ngón tay run rẩy liên tục bấm phím. Tiếng lạch cạch cơ học của bàn phím nhựa vang lên đều đặn trong không gian tĩnh lặng.


"Đỗ Hùng... cán bộ Hùng... tôi đã báo đúng địa chỉ chùa Liên Hoa mà..." Giọng Nam run rẩy, thì thầm đầy sợ hãi vào ống nghe. "Sao cán bộ bảo bắt được nó là xóa nợ cho tôi? Thằng Sẹo đầm lầy đang dọa chặt tay tôi kìa... Cán bộ phải giữ lời hứa chứ..."


Vy bàng hoàng, đôi bàn tay gầy guộc của cô bấu chặt vào vách lá chòi khô đến mức móng tay bật máu. Sự phản bội tột cùng từ người thân duy nhất còn lại dội thẳng vào tim cô như một luồng điện lạnh ngắt. Chú Nam—người chú từng hứa với cha cô sẽ bảo bọc cô sau vụ tai nạn lò hơi năm xưa—đã bán đứng cô và chú Tiến cho Đỗ Hùng chỉ để lấy năm mươi triệu đồng xóa nợ cờ bạc cho băng Sẹo.


"Anh Nam. Anh đang đợi điện thoại của Đỗ Hùng sao?"


Một giọng nói lạnh lùng, trầm khàn đột ngột vang lên ngay cửa căn chòi tạm.


Lê Hoài Nam giật bắn mình, chiếc điện thoại cũ tuột khỏi tay rơi xuống nền đất bùn nhão. Gã hoảng hốt ngẩng đầu lên, nhìn thấy bóng dáng cao gầy, khom vai của Trần Tiến đang đứng chắn ngay lối ra duy nhất của căn chòi.


Tiến vẫn mặc chiếc áo măng tô xám sờn cũ bám đầy bùn đỏ, bả vai trái rỉ máu tươi thấm đẫm vai áo. Hai cổ tay anh tự do—không hề có còng số 8.


Thực chất, Tiến đã lừa được Đỗ Hùng. Lúc ở chùa Liên Hoa, khi Hùng còng tay anh, Tiến đã chủ động dùng bộ móc khóa đa năng siêu nhỏ (mài dũa từ thanh thép kẹp tóc của con gái Mai Chi) giấu trong thắt lưng da để tự bẻ khóa còng số 8 cơ học trong lúc Hùng mải mê lục soát kho củi. Anh đã nhảy xuống đê sông Hồng tẩu thoát ngay khi bọn cảnh sát bẩn sơ hở, nương theo màn sương mù dày đặc để tìm Vy và bám đuôi theo Lê Hoài Nam.


"Tiến... Luật sư Tiến..." Gương mặt Lê Hoài Nam xám ngoét dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn dầu bão đặt góc chòi. Gã lùi lại phía sau, lưng chạm sát vách tre rỉ nước bão. "Sao... sao anh thoát được? Đỗ Hùng... nó..."


"Đỗ Hùng đang bận lùng sục ngoài sông," Tiến bước vào trong chòi, lầm lũi và lạnh lùng như một bóng ma bước ra từ đầm lầy. Anh không hề sử dụng bạo lực, hai tay buông thõng, nhưng uy thế của một cựu luật sư bào chữa hình sự khiến không gian căn chòi trở nên ngột ngạt tột độ.


Vy từ ngoài vách chòi bước vào, đôi mắt vô hồn giấu sau kính râm hướng về phía Nam. Giọng cô nghẹn ngào, đau đớn tột cùng: "Chú Nam... tại sao chú lại làm thế với cháu? Cha cháu đã hy sinh cả cuộc đời ở xưởng đóng tàu để nuôi chú ăn học... Tại sao chú lại bán đứng cháu cho bọn sát thủ?"


Lê Hoài Nam nhìn thấy Vy, gương mặt gã méo mó đi vì sự nhục nhã và sợ hãi. Gã lập tức quỳ sụp xuống nền đất bùn, hai tay ôm lấy đầu gối Vy khóc lóc van xin:


"Vy ơi... chú xin lỗi... chú bị dồn vào đường cùng rồi! Thằng Sẹo đầm lầy nó dọa nếu ngày mai chú không trả năm mươi triệu, nó sẽ chặt chân chú ném xuống sông Hồng! Đỗ Hùng hứa với chú... nó bảo chỉ cần báo vị trí của anh Tiến, nó sẽ bảo thằng Sẹo xóa sạch nợ cho chú... Chú không biết bọn chúng muốn giết cháu... Chú thề... chú chỉ nghĩ bọn chúng muốn bắt anh Tiến thôi!"


Tiến nhìn chằm chằm vào Lê Hoài Nam. Ánh mắt anh lạnh lùng, đồng tử co thắt tập trung cao độ ghi nhận từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt gã nghiện cờ bạc. Anh sử dụng kỹ năng cốt lõi: **Đọc vị vi biểu cảm giọng nói** để thẩm vấn ngược.


"Anh Nam, nhìn thẳng vào mắt tôi," Tiến khàn giọng nói, giọng anh trầm xuống đầy uy lực. "Anh nói anh không biết bọn chúng muốn giết Vy?"


"Tôi... tôi thực sự không biết mà!" Nam lắp bắp, giọng gã cao lên nửa tông, mắt liên tục liếc về phía chiếc bình tông inox móp méo dính máu đang đeo bên hông Tiến.


"Anh nói dối," Tiến lạnh lùng ngắt lời, anh tiến lên một bước, dẫm mạnh đế giày sờn lên chiếc điện thoại cũ rơi dưới đất. "Khoảng dừng vô thức trước khi anh trả lời là đúng ba giây. Cao độ giọng nói của anh tăng lên nửa tông—đây là biểu hiện điển hình của việc thanh quản bị co thắt do nói dối dưới áp lực sợ hãi. Và khi anh nói từ 'không biết', nhịp thở của anh dồn dập hơn, vệt mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương của anh đã tố cáo anh."


Nam cứng họng, gương mặt gã cắt không còn một giọt máu.


"Anh biết rất rõ Đỗ Hùng là tay sai của Phạm Hoàng," Tiến tiếp tục dồn ép bằng những lập luận logic sắc bén, không cần dùng đến một đòn bạo lực vật lý nào. "Anh biết bọn chúng đã phóng hỏa thiêu rụi văn phòng của tôi, biết bọn chúng phát lệnh truy nã đỏ để bít đầu mối nhân chứng mù. Anh biết nếu Vy rơi vào tay Đỗ Hùng, cô ấy sẽ phải chết. Nhưng anh vẫn bán đứng cô ấy chỉ để đổi lấy năm mươi triệu đồng xóa nợ cờ bạc từ Nguyễn Thị Lệ và băng Sẹo."


"Tôi... tôi..." Nam khóc nghẹn, gã gục đầu xuống bùn đất, toàn thân run rẩy kịch liệt. Sự hèn nhát và tham lam của gã bị Tiến bóc trần từng lớp một dưới ánh đèn dầu bão tù mù. Gã biết mình không thể chối cãi trước một luật sư hình sự lão luyện.


Vy đứng im lặng bên cạnh, bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy chiếc kẹp tóc màu hồng bám máu của Mai Chi. Sự phản bội của người thân duy nhất còn lại khiến cô chịu chấn thương tâm lý sâu sắc, nhưng cô cố nén tiếng khóc để không làm Tiến xao nhãng thế trận đấu trí.


Nam định vùng dậy, mắt gã liếc nhanh về phía cửa chòi, định giật lấy chiếc bình tông inox bên hông Tiến để đánh lén rồi bỏ chạy. Nhưng Tiến đã đọc vị được hành vi cơ thể của gã trước một bước. Anh khẽ lách người tránh né dễ dàng, chân dẫm mạnh lên gấu quần đùi của Nam khiến gã ngã nhào xuống đất bùn.


"Anh Nam, anh muốn chạy trốn sao?" Tiến cúi đầu nhìn gã, giọng anh lạnh như băng tuyết sông Hồng. "Anh nghĩ anh chạy thoát khỏi Đỗ Hùng và Sẹo đầm lầy sao? Chỉ cần tôi không xuất hiện tại chùa, Đỗ Hùng sẽ biết anh đã mất giá trị chỉ điểm. Thằng Sẹo sẽ lập tức cho đàn em đến chặt tay anh vì anh không còn sự bảo kê của cảnh sát bẩn nữa."


Lê Hoài Nam bàng hoàng nhận ra Tiến nói đúng. Gã chỉ là một con tốt thí rẻ tiền trong mạng lưới tha hóa của Phạm Hoàng và Sẹo đầm lầy. Một khi gã hết giá trị lợi dụng, cả cảnh sát bẩn lẫn giang hồ đều sẽ tiêu diệt gã để bịt đầu mối.


"Luật sư Tiến... tôi xin anh... cứu tôi với!" Nam quỳ bò đến ôm lấy chân Tiến, dập đầu lia lịa xuống đất bùn nhão. "Tôi sai rồi... tôi tham tiền... tôi hèn nhát! Anh muốn tôi làm gì cũng được, xin anh đừng bỏ mặc tôi cho thằng Sẹo!"


Tiến nhìn gã chú ruột phản bội đang run rẩy dưới chân mình. Đầu óc anh nhanh chóng phác thảo ra một kế hoạch mới. Anh không thể hand Nam cho cảnh sát bẩn, cũng không thể để băng Sẹo thanh trừng gã lúc này. Nam là mắt xích duy nhất kết nối trực tiếp với Đỗ Hùng.


Tiến cúi người xuống, ghé sát tai Lê Hoài Nam. Giọng anh thì thầm, lạnh người nhưng đầy sức nặng thao túng:


"Tôi sẽ không giao anh cho Sẹo, cũng không báo công an. Nhưng anh phải mạng sống của mình để chuộc tội. Từ bây giờ, anh sẽ làm gián điệp hai chiều cho tôi. Anh sẽ gọi điện cho Đỗ Hùng... và gửi cho gã một thông tin giả do tôi soạn sẵn."


Nam ngẩng đầu lên, mắt gã trợn trừng vì kinh hãi trước đề nghị lạnh gáy của Tiến. Gã biết mình đang bước vào một trò chơi sinh tử giữa một bên là cảnh sát bẩn vũ trang đầy mình và một bên là cựu luật sư đào tẩu đầy mưu mẹo.


Nhưng gã không còn đường lui.


Phía ngoài đê sông Hồng, tiếng còi hú xe tuần tra của Đỗ Hùng lại bắt đầu vang vọng dọc theo các ngõ hẻm khu ổ chuột, siết chặt vòng vây săn lùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!