Lửa Giận Sau Bệ Thờ
Tiếng gõ cửa gỗ dồn dập của Đỗ Hùng vang lên ngay cổng chùa Liên Hoa lúc nửa đêm sương mù. Những cú nện búa sắt vào tấm gỗ sến đỏ cổ kính phát ra những âm thanh trầm đục, chấn động cả khoảng không gian thanh tịnh của ngôi chùa ven đê. Tiếng sấm rền từ phía dòng sông Hồng cuộn lên, kéo theo từng đợt gió giật mạnh, rít qua các khe ngói âm dương kêu lên kẽo kẹt. Sương mù dày đặc tràn qua tường bao, quấn quýt quanh những gốc nhãn cổ thụ tạo thành một màn sương trắng đục, che khuất cả những lối đi lát gạch bát tràng.
Trong gian nhà kho chứa củi tối tăm phía sau chùa, Trần Tiến đang quỳ rạp dưới đất, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực để kìm nén cơn ho dữ dội. Dưới tác động của chén trà thảo dược cực đắng mà sư thầy Thích Thanh vừa cho uống, cơn co thắt cơ học của hội chứng cai rượu tạm thời được áp chế, nhưng cơn sốt cao ác tính gần bốn mươi độ vẫn đang thiêu đốt da thịt anh. Bả vai trái—nơi vết thương rách cơ do mảnh kính vỡ từ vụ nổ văn phòng dầm nước bẩn đầm lầy—bắt đầu mưng mủ nghiêm trọng. Từng nhịp đập của mạch máu dưới lớp băng gạc bết dính dịch mủ nóng hầm hập, đau buốt như có ai đang dùng kìm nung đỏ kẹp chặt lấy thớ thịt.
"Chú Tiến... bọn chúng đã đến sát lắm rồi... Cháu nghe thấy tiếng kim loại va vào nhau... cả tiếng bước chân nặng nề của Đỗ Hùng..." Lê Vy thì thầm bên tai anh, giọng run lên vì lạnh nhưng đôi mắt vô hồn giấu sau chiếc kính râm gọng nhựa cũ vẫn hướng về phía cửa kho đầy cảnh giác. Cô gái mù đang ôm chặt chiếc túi vải bạt sờn rách trước ngực, nơi chiếc máy ghi âm cassette Sony TCM-200DV đang nằm im lìm.
Tiến nghiến chặt răng đến mức bật máu môi để chống chọi với cơn đau vai đang dội thẳng lên đại não. Anh biết Đỗ Hùng là kẻ tàn nhẫn và nôn nóng thế nào. Gã trung úy cảnh sát bẩn này đã bị dồn vào đường cùng sau khi để sổng mất anh và Vy tại hẻm 45, gã sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn, kể cả nổ súng phóng hỏa ngay trong khuôn viên chùa để tiêu hủy vật chứng. Nếu bọn chúng xông vào đây lục soát, chiếc máy ghi âm và cuộn băng cassette chứa giọng nói sát nhân của Phạm Hoàng chắc chắn sẽ bị tiêu hủy.
"Vy... nghe chú..." Tiến khàn giọng nói, hơi thở phả ra nóng rực giữa làn sương lạnh. Anh dùng bàn tay phải vẫn còn run rẩy nhẹ lách vào chốt mở của chiếc túi bạt, lấy ra chiếc máy ghi âm Sony TCM-200DV. Ngón tay anh chạm vào nút bấm cơ học, mở hộc băng và nhẹ nhàng rút cuộn băng cassette ghi âm gốc ra ngoài.
Anh quờ quạng trong bóng tối của kho củi, trí nhớ bản đồ giấy tuyệt đối tái hiện lại cấu trúc của gian kho. Phía sau bức tường gạch mộc rêu phong sát bệ thờ Phật nhỏ của nhà kho có một kẽ hở lỏng lẻo do mạch vữa bị sụt lún từ trận lụt năm ngoái. Tiến lết thân hình suy kiệt đến sát bệ thờ, ngón tay anh mò mẫm dọc theo chân tường cho đến khi chạm vào viên gạch mộc có góc sứt sẹo.
Anh dùng đầu ngón tay rớm máu cạy nhẹ viên gạch lỏng lẻo ra ngoài. Một khoảng trống tối tăm và khô ráo hiện ra. Tiến xé một mảnh nilon từ bao tải đựng củi khô, bọc kín cuộn băng cassette gốc để chống ẩm, rồi khéo léo đẩy sâu nó vào bên trong kẽ hở tường gạch. Khi viên gạch mộc được đẩy trở lại vị trí cũ, bề mặt rêu phong của bức tường hoàn toàn không để lại một dấu vết bất thường nào.
"Hộp thư chết dã chiến đã hoàn tất," Tiến thầm nghĩ, lòng nhẹ đi một phần gánh nặng. Cuộn băng—chìa khóa của đại án tham nhũng—bây giờ đã nằm ở nơi an toàn nhất. Anh quay lại phía Vy, ấn chiếc máy ghi âm rỗng không còn băng vào tay cô và đẩy cô vào sâu sau đống củi nhãn khô dày đặc.
"Vy, trốn kỹ sau đống củi này. Tuyệt đối không được phát ra tiếng động. Cho dù có chuyện gì xảy ra bên ngoài, cũng không được bước ra. Nhớ lấy lời chú!"
Lê Vy gật đầu mạnh, cô quỳ sụp xuống, kéo chiếc áo măng tô xám sờn cũ của Tiến phủ lên người để ngụy trang, bàn tay gầy guộc siết chặt lấy chiếc kẹp tóc màu hồng của Mai Chi như một tín vật bảo mệnh tinh thần.
Ngoài chính điện, tiếng gỗ sến đỏ của cổng chùa bị đạp vỡ phát ra một tiếng *rầm* vang dội. Đỗ Hùng cùng ba tên cảnh sát bẩn dưới quyền mang theo súng ngắn K54 và đèn pin siêu sáng xông thẳng vào sân chùa, bùn đất bẩn thỉu từ giày đinh của chúng bôi bẩn những bậc thềm đá thanh tịnh. Tiếng chó Berger sủa vang dội bên ngoài cổng đê bị dập tắt bởi mùi bột ớt hăng nồng vẫn còn bám trên quần áo của chúng.
Sư thầy Thích Thanh đứng chặn ngay giữa chính điện, dưới ánh sáng vàng vọt của những ngọn nến thờ. Gương mặt thầy tĩnh lặng như nước hồ thu, chiếc áo cà sa nâu sờn bay nhẹ trước gió bão.
"A Di Đà Phật. Thí chủ dẫn theo binh khí, hung hãn xông vào cửa Phật giữa đêm giông bão thế này là có ý gì?" Giọng sư thầy trầm ấm, uy nghiêm vang vọng dưới mái vòm gỗ lim cổ kính.
Đỗ Hùng cười lạnh, gã không thèm chào hỏi, thô bạo gạt họng súng ngắn K54 ra hiệu cho đàn em bao vây xung quanh. Gương mặt gã thô đậm bám đầy vệt nước mưa và bùn đỏ, đôi mắt ti hí gian xảo quét qua các ban thờ thờ tự.
"Sư thầy, bớt giảng đạo lý đi!" Hùng hách dịch nói, giọng khàn đặc đầy sát khí. "Chúng tôi đang thi hành chuyên án truy quét tội phạm ma túy đặc biệt. Nghi phạm giết người Trần Tiến đang bắt cóc nhân chứng mù lẩn trốn trong chùa của thầy. Giao người ra ngay, nếu không đừng trách tôi không nể mặt nhà chùa!"
"Nhà chùa là chốn từ bi, chỉ có phật tử đến dâng hương cúng bái, không có nghi phạm nào ở đây cả," Thích Thanh ôn hòa đáp, dùng thân hình gầy guộc của mình chặn đứng lối đi dẫn ra gian kho củi phía sau.
"Không có?" Đỗ Hùng híp mắt, gã tiến lên một bước, dí sát báng súng vào ngực sư thầy. "Tôi ngửi thấy mùi máu tươi bốc lên từ phía sau. Con chó của tôi không biết nói dối. Tránh ra, để chúng tôi lục soát toàn bộ gian nhà kho phía sau chùa!"
"Chùa Liên Hoa là cơ sở thờ tự tôn giáo được pháp luật bảo hộ," Thích Thanh không hề lùi bước, giọng thầy đanh thép hơn. "Thí chủ muốn lục soát nơi tôn nghiêm này giữa đêm tối, xin hãy trình văn bản lệnh khám xét hợp pháp có chữ ký của Viện kiểm sát nhân dân quận!"
"Lệnh khám xét?" Đỗ Hùng cười gằn, gã giơ khẩu súng K54 lên cao, định dùng báng súng xô ngã sư thầy để mở đường. "Giữa đêm bão thế này, súng của tôi chính là lệnh!"
"Đỗ Hùng! Cậu định lạm quyền nổ súng giết người ngay dưới chân tượng Phật sao?"
Một giọng nói lạnh lùng, dõng dạc đột ngột vang lên từ bóng tối của hành lang phía sau chính điện. Trần Tiến bước ra ngoài ánh sáng vàng vọt của ngọn nến thờ.
Dáng người anh cao gầy, hơi khom xuống vì cơn sốt đang hành hạ. Chiếc áo măng tô xám tro sờn cũ bám đầy vết bùn đỏ đầm lầy, bả vai trái ướt đẫm một mảng máu tươi sẫm màu đang rỉ qua lớp vải. Gương mặt anh tái nhợt, râu quai nón lởm chởm điểm bạc bám đầy mồ hôi lạnh, nhưng đôi mắt anh quắc lên một thứ chính khí sắc sảo, lạnh lùng của một thẩm phán đang đứng trên bục xét xử.
Đỗ Hùng giật mình, lập tức xoay họng súng K54 hướng thẳng vào ngực Tiến. Ba tên tuần tra bẩn dưới quyền gã cũng nhanh chóng lên nòng súng, tạo thành một vòng vây hỏa lực nghẹt thở.
"Trần Tiến! rốt cuộc mày cũng chịu thò mặt ra!" Đỗ Hùng cười đắc ý, ngón tay trỏ đặt trên cò súng siết nhẹ. "Mày bị bắt vì tội mưu sát cảnh sát và bắt cóc nhân chứng. Đầu hàng đi, tao sẽ cho mày một phát đạn nhân đạo."
Tiến không hề lộ một chút sợ hãi. Anh tiến lên một bước, đứng ngay cạnh sư thầy Thích Thanh. Bàn tay phải của anh, dù đang chịu đựng cơn run run nhẹ của hội chứng cai rượu, vẫn đưa lên thẳng thắn, tay cầm chiếc thẻ luật sư cũ đã bị đình chỉ hành nghề nhưng vẫn giữ nguyên giá trị pháp lý nhân thân.
"Đỗ Hùng, cậu nên học lại Bộ luật tố tụng hình sự trước khi đi bắt người," Tiến dõng dạc nói, giọng anh vang vọng dưới mái điện thờ, át cả tiếng sấm sét bên ngoài. "Tôi yêu cầu cậu trình văn bản lệnh khám xét địa điểm hợp pháp theo đúng quy định tại Điều 192 và Điều 193 của Bộ luật tố tụng hình sự Việt Nam."
"Mày đang là kẻ đào tẩu bị truy nã đặc biệt toàn thành phố!" Hùng quát lớn, cố tình dùng tiếng hét để át đi sự do dự trong lòng. "Lệnh truy nã đặc biệt cho phép lực lượng công an bắt giữ mày ở bất kỳ đâu, không cần lệnh khám xét!"
"Cậu sai rồi, Trung úy," Tiến cười mỉa mai, ánh mắt anh nhìn thẳng vào đồng tử đang co thắt của Hùng. "Lệnh truy nã đặc biệt chỉ cho phép cậu bắt giữ tôi khi phát hiện quả tang ở nơi công cộng. Nhưng đây là Chùa Liên Hoa—một cơ sở tôn giáo hợp pháp được Nhà nước bảo hộ. Theo quy định của pháp luật, việc khám xét một cơ sở tôn giáo ngoài giờ hành chính, không có sự phê chuẩn trực tiếp bằng văn bản của Viện kiểm sát nhân dân quận, là hành vi xâm phạm gia cư và cơ sở thờ tự trái phép, phạm vào Điều 158 Bộ luật hình sự."
Đỗ Hùng nghiến răng, bắp thịt trên mặt gã giật lên liên hồi. Gã liếc nhìn ra phía sau Tiến, cố tìm kiếm bóng dáng của Lê Vy nhưng không thấy. Gã nôn nóng muốn xông vào kho củi phía sau để tìm cuộn băng cassette gốc.
"Tao không rảnh để tranh luận luật pháp với một thằng luật sư hết thời!" Hùng gầm lên, gã tiến sát lại, dí sát họng súng đen ngòm vào trán Tiến. "Tao chỉ cần nổ súng ở đây, rồi báo cáo rằng mày chống người thi hành công vụ và bị tiêu diệt tại chỗ. Ai sẽ đứng ra làm chứng cho mày dưới mái chùa hoang tàn này?"
"Tôi!"
Sư thầy Thích Thanh bước lên, dùng thân hình gầy guộc của mình chắn ngang giữa họng súng của Hùng và trán Tiến. "Thần Phật đang chứng giám ở trên cao. Và những phật tử của chùa cũng đang nhìn thí chủ."
Tiến khẽ chỉ tay về phía những góc tối của các cột gỗ lim trong chính điện. Dưới ánh sáng vàng vọt, ba tiểu hòa thượng trẻ tuổi đang đứng im lặng, trên tay họ là những chiếc điện thoại thông minh cũ đang bật chế độ quay video phát trực tuyến.
"Đỗ Hùng, cậu nghĩ tôi là kẻ khờ khạo sao?" Tiến lạnh lùng nói, khóe môi anh nhếch lên một nụ cười quyết đoán. "Cuộc đối thoại này, cùng với hành vi đe dọa nổ súng không có lệnh khám xét của cậu, đang được ghi hình trực tiếp và tự động sao lưu lên máy chủ của Đoàn luật sư và Thanh tra Bộ Công an. Chỉ cần một tiếng súng nổ, hoặc cậu bước thêm một bước vào gian kho củi phía sau mà không có lệnh hợp pháp, sự nghiệp cảnh sát bẩn của cậu và cả Phạm Hoàng sẽ tiêu tan ngay trong đêm nay."
Ba tên tuần tra bẩn đi cùng Hùng bắt đầu xôn xao, chúng lo sợ nhìn nhau rồi từ từ hạ họng súng xuống. Chúng chỉ là những kẻ làm thuê ăn lương chạy án, không ai muốn gánh chịu hậu quả pháp lý bị tước quân tịch và truy tố trước pháp luật vì sự điên cuồng lạm quyền của Đỗ Hùng.
"Trung úy... hay là chúng ta rút lui xin chỉ thị cấp trên..." Một tên tuần tra trẻ tuổi phản tỉnh thầm thì bên tai Hùng, giọng đầy lo ngại. "Có video livestream thế này, chúng ta không thể bít đầu mối được đâu."
Đỗ Hùng nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại của tiểu tăng đang sáng đèn ghi hình. Gã thở dốc, mồ hôi hột hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt thô đậm. Gã biết mình đã rơi vào cái bẫy tranh tụng trì hoãn tại chỗ cực kỳ hiểm hóc của Tiến. Uy thế pháp lý và áp lực dư luận tại chỗ đã trói chặt tay gã, ngăn cản gã sử dụng vũ lực cực đoan ngay trong khuôn viên chùa.
Gã do dự. Khẩu súng K54 trong tay gã run nhẹ dưới sức nặng của sự sợ hãi kỷ luật hành chính.
Nhưng sự im lặng nghẹt thở ấy chỉ kéo dài được đúng mười lăm phút.
Đỗ Hùng bỗng nhiên hạ súng xuống, nhưng trên gương mặt thô đậm của gã không hề có sự thất bại. Gã từ từ đút khẩu K54 vào bao súng bên hông, rồi thọc tay vào túi áo khoác da bám đầy bùn đất.
Gã rút ra một tờ giấy khổ A4 gấp làm tư, vẫn còn thơm mùi mực in mới cứng dầm nước mưa nhẹ. Gã từ từ mở tờ giấy ra trước mặt Tiến, nở một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn đến cực điểm.
"Trần Tiến, mày nghĩ mày là kẻ duy nhất biết dùng luật pháp sao?" Đỗ Hùng cười gằn, giọng gã dội vang dưới mái điện thờ đầy u tịch. Gã giơ cao tờ văn bản có đóng con dấu đỏ chói của Tòa án Nhân dân quận bờ Tây, phía dưới là chữ ký tươi sắc lạnh của Thẩm phán Lê Hoàng Lâm.
"Nhìn cho kỹ đi! Đây là Lệnh bắt giữ khẩn cấp và Quyết định phê chuẩn khám xét khẩn cấp cơ sở thờ tự Chùa Liên Hoa, ký danh chính thức Thẩm phán Lê Hoàng Lâm vào đúng mười hai giờ đêm nay! Hiện tại, tao có toàn quyền hợp pháp để bắt giữ mày và lục soát từng milimet của ngôi chùa này!" Hùng cười lớn, tiếng cười của gã điên cuồng hòa lẫn với tiếng sấm sét xé toạc trời đêm sương mù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!