Nhạc nềnLost_Place6

Mái Chùa Liên Hoa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của đầm lầy cỏ lau ven sông Hồng bờ Tây nuốt chửng lấy hai thân ảnh đang run rẩy dưới làn mưa giông xối xả. Nước lũ đỏ ngầu phù sa dâng lên cuồn cuộn, liếm sát vào mép hố bùn nơi Trần Tiến và Lê Vy đang ẩn nấp. Tiếng bão rít gầm rú qua những ngọn lau sậy cao quá đầu người, hòa lẫn với tiếng sấm sét đập liên hồi vào không gian tĩnh mịch của đêm đen. Nhưng thứ âm thanh đáng sợ nhất, thứ âm thanh đang bóp nghẹt cuống họng của Tiến lúc này, chính là tiếng móng vuốt cào sột soạt và tiếng thở phì phò của con chó Berger nghiệp vụ đang áp sát ngay trên đầu họ.


"Mười lăm mét... Chú Tiến... nó đang ngửi về phía chúng ta..." Lê Vy thì thầm sát tai Tiến, hơi thở của cô gái mù nóng hổi nhưng đứt quãng vì lạnh. Đôi bàn tay gầy guộc của cô bấu chặt lấy vạt áo măng tô xám sờn cũ của Tiến, cơ thể nhỏ nhắn run lên bần bật dưới lớp vải ướt sũng bám đầy những vệt bùn đỏ nhão đặc trưng của đầm lầy.


Vết thương bả vai trái rách cơ mưng mủ của Tiến đang bốc hỏa hầm hập. Dưới làn nước bẩn thỉu của đầm lầy xâm nhập, những thớ thịt hoại tử mưng mủ như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào tận xương tủy. Cơn sốt ác tính gần bốn mươi độ tàn phá hệ thần kinh của cựu luật sư, khiến hai thái dương anh giật lên liên hồi. Nhưng anh không được phép ngất đi. Anh phải làm lá chắn sống cho cô gái này.


Tiến dùng bàn tay phải run rẩy do cai rượu bộc phát, lén rút từ trong túi áo măng tô ra gói bột ớt đỏ. Anh dùng răng xé rách lớp nilon, nén cơn đau buốt ở vai, rải một vốc bột ớt cay nồng xuống mép nước bùn xung quanh hố ẩn nấp. Gió bão lập tức cuốn làn bụi đỏ hăng hắc bay ngược về phía con chó Berger đang sục sạo.


*Hắt xì! Ẳng... ẳng...*


Tiếng con chó nghiệp vụ đột ngột rú lên đau đớn, liên tục cào móng vào mũi rồi tháo chạy ngược lại. Tiếng gã quản lý chó chửi thề vang lên dồn dập: "Mẹ kiếp! Con chó bị mất mùi rồi! Đỗ Hùng, khu này toàn mùi rác thải hóa chất với bột ớt, chó không ngửi được nữa!"


"Lũ ăn hại!" Tiếng Đỗ Hùng hách dịch, khàn đặc dội lại từ phía rặng đê cát cách đó hai mươi mét. "Dàn quân ra hướng đê cát phía dưới! Chúng nó không chạy xa được đâu!"


Tiếng đế giày đinh nện bồm bộp trên bùn nhão xa dần. Tiến thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng dữ dội. Ngay sát bụi cỏ lau cách đó năm mét, Vũ Mạnh đang lết thân hình vạm vỡ ra khỏi vùng nước sâu. Vết chém đứt gân kheo ở chân trái của Mạnh rách miệng rộng hơn, máu tươi tuôn ra xối xả hòa vào dòng nước đục ngầu, thấm đẫm lớp băng gạc rách nát.


"Tiến..." Mạnh thào thào, gương mặt gã cựu cảnh sát hình sự xám ngoét dưới ánh sáng nhạt của sấm chớp. "Tôi không đi nổi nữa rồi. Chân trái liệt hoàn toàn rồi. Cậu phải đưa Vy đi ngay."


"Không, Mạnh! Chúng ta cùng đi!" Tiến cố gượng dậy, nhưng lực cánh tay trái của anh hoàn toàn tê liệt.


"Nghe tôi!" Mạnh nghiến răng, dùng tay bóp chặt vết thương chân để ngăn máu chảy. "Tôi là cựu cảnh sát, tôi biết cách ẩn nấp dưới bãi lau sậy này. Đỗ Hùng sẽ tập trung truy quét hướng đê cát. Cậu dắt Vy men theo rặng nhãn ven đê, đi thẳng khoảng một cây số sẽ thấy chùa Liên Hoa. Sư thầy Thích Thanh ở đó sẽ giấu hai người. Đi mau! Đừng để sự hy sinh của tôi thành vô ích!"


Lê Vy khóc nghẹn, cô quờ quạng tay tìm kiếm tạt áo của Mạnh nhưng gã đã chủ động lùi sâu vào bụi rậm tối tăm. Tiến nuốt nước mắt vào trong, anh biết Mạnh nói đúng. Ở lại đây cả ba sẽ cùng chết. Anh xốc Vy lên bả vai phải lành lặn, dùng chiếc măng tô xám sờn bám đầy vết bùn đỏ phủ kín người cô để ngụy trang, rồi lầm lũi bước đi trong sương mù dày đặc.


Mưa bão quật liên tiếp vào mặt Tiến. Mỗi bước đi trên con đường đất đỏ sạt lở ven đê là một cực hình thể xác. Vết thương vai trái mưng mủ rỉ dịch máu liên tục, nóng hầm hập như một lò than ký sinh trên vai anh. Trong cơn sốt cao ác tính, ảo ảnh về đứa con gái quá cố Trần Mai Chi lại hiện về. Anh nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Mai Chi mặc váy hoa đang chạy nhảy giữa những gốc nhãn cổ thụ mờ ảo trong sương đêm.


"Chi ơi... ba xin lỗi... ba không giữ được con..." Tiến mê sảng lầm bầm, bước chân anh loạng choạng, suýt ngã nhào xuống sườn đê dốc đứng.


"Chú Tiến! Tỉnh lại đi chú! Cháu là Vy đây!" Lê Vy ôm chặt lấy cổ Tiến, dùng bàn tay lạnh ngắt áp vào vầng trán nóng rực của anh để kéo anh về thực tại. Sự dũng cảm chịu đựng đau đớn thể xác của Tiến lúc này chính là sợi dây liên kết duy nhất giữ mạng sống cho cả hai.


Sau gần một giờ đồng hồ kiệt sức chiến đấu với bùn lầy và sương độc, mái ngói rêu phong của chùa Liên Hoa ven đê hiện ra mờ ảo sau rặng nhãn cổ kính. Ngôi chùa u tịch nằm khuất nẻo, quanh năm bao phủ bởi màn sương khói sông Hồng. Tiến dùng chút tàn lực cuối cùng, lết đến gõ mạnh vào cánh cửa gỗ cũ kỹ.


*Cộc... cộc... cộc...*


Cửa mở. Sư thầy Thích Thanh xuất hiện trong bộ áo cà sa nâu sờn. Đôi mắt thầy tĩnh lặng như nước hồ thu, ngay lập tức nhận ra Trần Tiến—người đàn ông u uất vẫn thường đến đây quỳ lạy trước ban thờ vong của con gái. Nhìn thấy vết thương rỉ máu trên vai Tiến và cô gái mù đang run rẩy phía sau, sư thầy không hỏi một lời, nhanh chóng vẫy tay ra hiệu cho họ vào trong.


"Đi theo thầy, lối này khuất nẻo," Thích Thanh thì thầm, dẫn họ đi vòng qua chính điện, men theo lối mòn nhỏ dẫn ra gian nhà kho chứa củi kín đáo phía sau chùa.


Gian nhà kho tối tăm, mùi gỗ khô và hương trầm thoang thoảng mang lại một cảm giác bình yên giả tạo sau những giờ phút trốn chạy nghẹt thở. Thích Thanh đặt một chiếc chiếu cói xuống nền đất, đỡ Tiến nằm xuống và thắp một ngọn đèn dầu nhỏ. Ánh lửa vàng vọt nhảy múa trên vách đất, rọi sáng một góc kệ thờ nhỏ đặt ở góc kho—nơi đặt những hũ tro cốt của những đứa trẻ xấu số được nhà chùa thờ tự.


Ánh mắt Tiến khóa chặt vào một hũ tro cốt bằng sứ trắng đặt ở chính giữa. Phía trước hũ tro là chiếc bài vị bằng gỗ lim khắc ba chữ nét mực đã phai: "Trần Mai Chi".


*Oành!*


Một tiếng sấm nổ vang trời ngoài kia như đánh thẳng vào đại não Tiến. Ký ức kinh hoàng của ba năm trước ập về như một cơn lũ quét. Vệt máu đỏ trên đường lộ, tiếng bánh xe nghiến rít chói tai, và gương mặt lạnh lùng của kẻ chạy án được bảo kê bởi Phạm Hoàng... Tất cả dồn nén thành một nỗi đau u uất, bóp nghẹt lấy trái tim anh. Sự chấn động tâm lý quá mạnh mẽ kết hợp với cơn sốt cao ác tính và hội chứng cai rượu bộc phát dữ dội khiến cơ thể Tiến bắt đầu co giật.


Tay phải anh run lên bần bật, các khớp ngón tay co quắp lại không thể kiểm soát. Tiến thở dốc, mắt trợn trừng nhìn lên trần kho củi, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cơn thèm rượu vật vã hành hạ thể xác anh điên cuồng. Anh cần cồn. Anh cần một ngụm rượu để dập tắt cơn bão thần kinh đang tàn phá cơ thể.


Tiến quờ quạng tay về phía thắt lưng, cố gắng bấu lấy chiếc bình tông inox móp méo đựng rượu cũ. Anh vặn nắp bình bằng hàm răng run rẩy, dốc ngược chiếc bình vào miệng.


Nhưng không có một giọt nào chảy ra. Chiếc bình tông đã hoàn toàn cạn sạch từ đêm qua.


"Rượu... cho tôi một ngụm..." Tiến rên rỉ, tay chân co giật mạnh hơn, chiếc bình tông inox rơi khỏi tay gõ xuống nền đất phát ra tiếng kêu *coong* khô khốc.


"Chú Tiến! Đừng uống nữa chú!" Lê Vy lao đến, cô dùng cả cơ thể mảnh khảnh của mình đè chặt lấy bả vai phải lành lặn của Tiến, giữ cho anh không tự cào rách da thịt mình. Đôi mắt vô hồn của cô giàn giụa nước mắt. "Chú đã hứa với con gái chú là sẽ bảo vệ sự thật mà! Chú không được gục ngã ở đây! Chú phải sống để minh oan cho em ấy!"


Sư thầy Thích Thanh bước đến, đặt một bàn tay ấm áp lên đỉnh đầu Tiến. Giọng thầy trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông chùa: "Tiến, con đang bị ảo ảnh của quá khứ dẫn dắt. Đừng đuổi theo nó. Hãy hướng tâm trí về thực tại. Nhắm mắt lại, tập trung vào nhịp thở. Thở chậm... thở sâu..."


Thích Thanh đỡ đầu Tiến lên, đổ vào miệng anh một chén trà thảo dược đắng ngắt. Vị đắng tột cùng của thảo dược dã chiến lập tức kích thích các dây thần kinh vị giác, cắt đứt cơn co thắt cơ học của dạ dày.


Tiến nhắm chặt mắt, tay phải anh vô thức thọc sâu vào túi áo măng tô, siết chặt lấy chiếc kẹp tóc màu hồng của Mai Chi. Thanh thép mỏng manh của chiếc kẹp tóc đâm sâu vào lòng bàn tay anh, rỉ máu, nhưng chính cơn đau vật lý thực tại đó đã giúp anh định vị lại lý trí. Anh bắt đầu thở theo nhịp dẫn của Thích Thanh. Hơi thở chậm dần, đều dặn hơn. Cơn co giật từ từ lui bước, bàn tay phải dần ngừng run rẩy, dù toàn thân anh vẫn ướt đẫm mồ hôi lạnh.


Tiến mở mắt ra, ánh mắt anh khôi phục lại sự sắc bén lạnh lùng của một luật sư bào chữa. Anh nhìn Vy, gật đầu nhẹ: "Chú không sao rồi. Chú sẽ không đầu hàng."


Nhưng khoảnh khắc bình yên ngắn ngủi ấy lập tức bị xé toạc.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng gõ cửa gỗ dồn dập, thô bạo vang lên từ phía cổng chính của chùa Liên Hoa, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của đêm sương mù. Tiếng chó Berger sủa dữ dội dội vào từ bên ngoài đê.


Giọng nói hách dịch của Đỗ Hùng vang lên qua loa cầm tay: "Sư thầy Thích Thanh! Mở cửa ngay! Chúng tôi biết nghi phạm giết người Trần Tiến đang lẩn trốn trong chùa! Nếu không mở cửa, chúng tôi sẽ cưỡng chế lục soát!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!