Nhạc nềnLost_Place6

Mắt Thần Bờ Đông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn rọi công suất lớn từ chiếc xe tuần tra của Đỗ Hùng xé toạc màn sương đêm lạnh giá, chiếu thẳng vào kính cabin chiếc xe tải IFA đang trượt dài tự do trên mặt đê đất đỏ. Luồng sáng trắng lóa, sắc lạnh như một lưỡi dao mổ khổng lồ thiêu đốt không gian tối tăm, biến những hạt mưa xối xả thành hàng vạn sợi chỉ bạc lấp lánh đầy đe dọa.


Lê Vy ngồi co rúm ở ghế phụ cabin, đôi bàn tay gầy guộc bấu chặt lấy thành cửa sắt rỉ sét. Dù đôi mắt đen lánh vô hồn sau chiếc kính râm gọng nhựa cũ không thể nhìn thấy luồng sáng đang thiêu đốt kia, nhưng thính giác siêu nhạy của cô đã lập tức vẽ nên một bức tranh hãi hùng. Tiếng động cơ diesel gầm rú của chiếc xe tuần tra Đội Cảnh sát Hình sự phía sau rào chắn xích sắt, tiếng rít chói tai của lốp xe nghiến trên bùn nhão, và cả tiếng búa súng ngắn K54 nảy lên đanh gọn từ phía Đỗ Hùng đang áp sát. Tất cả dội vào màng nhĩ cô, tạo nên một áp lực tinh thần khủng khiếp.


Bên cạnh cô, Vũ Mạnh đang gồng mình chống chọi với cơn đau tột cùng. Vết chém đứt gân kheo ở chân trái—hậu quả của trận phục kích dã man từ đàn em của Sẹo tại phòng khám hẻm 45—giờ đây đã bị rách miệng hoàn toàn do lực đạp côn quá mạnh. Máu tươi ấm nóng tuôn ra xối xả, thấm đẫm lớp băng gạc rách nát, chảy ròng ròng xuống sàn cabin kim loại tạo thành một vũng đỏ lòm, bốc mùi tanh nồng trộn lẫn với mùi dầu máy cũ. Gương mặt gã cựu cảnh sát hình sự xám ngoét, mồ hôi lạnh trộn lẫn nước mưa chảy thành vệt dài dọc gò má góc cạnh điểm bạc. Nhưng đôi mắt híp sắc sảo của gã vẫn quắc lên đầy chính khí và sự kiên định của một người lính trinh sát biên phòng cũ.


"Mạnh! Dừng xe! Đầu hàng đi! Mày không thoát được đâu!" Giọng Đỗ Hùng hách dịch, khàn đặc dội qua loa cầm tay của xe tuần tra, vang vọng khắp vùng đê sương mù.


Ở trung tâm chỉ huy phòng chống tội phạm công nghệ cao bờ Đông, Thượng úy Lê Văn Bản đang dán mắt vào hệ thống màn hình máy tính xách tay chuyên dụng. Những chiếc camera giám sát đô thị thông minh—được mệnh danh là "Mắt Thần Bờ Đông"—vừa quét qua vệt bánh xe tải lớn bám bùn đất xuất hiện bất thường trên tuyến đê bờ Tây. Thuật toán phân tích hình ảnh của Bản lập tức khoanh vùng tọa độ của chiếc IFA cũ nát không biển số.


"Đội một, mục tiêu đang trượt bánh sát rào chắn xích sắt số 3. Đỗ Hùng, chặn đầu xe ngay!" Bản lạnh lùng ra lệnh qua hệ thống đàm thoại mã hóa.


Nhưng Vũ Mạnh không phải là kẻ dễ dàng chịu trói. Gã biết rõ nếu dừng lại lúc này, cả gã, Vy và Trần Tiến—người đang nằm bất tỉnh nhân sự vì sốt cao ở thùng xe phía sau—sẽ bị Đỗ Hùng nổ súng diệt khẩu ngay tại chỗ dưới danh nghĩa "tiêu diệt tội phạm chống người thi hành công vụ".


"Vy, bám chắc vào!" Mạnh gầm lên một tiếng như thú dữ bị thương.


Gã dùng tay phải ghì chặt vô-lăng khổng lồ, tay trái ôm lấy bắp đùi trái đang run lên bần bật vì đau đớn, gồng hết lực bắp tay kéo mạnh cần số về số lùi dã chiến. Chân phải gã nện mạnh vào bàn ga. Chiếc xe tải IFA rùng mình, bánh sau quay tít, phun ra những luồng bùn đất đỏ ngầu cao hàng mét về phía trước, rồi lùi giật cục lại phía sau để lấy đà.


Ngay khi chiếc xe tuần tra đầu tiên của Đỗ Hùng áp sát rào chắn xích sắt, Mạnh thực hiện một cú bẻ lái mạo hiểm tột độ. Gã không chọn con đường đê bằng phẳng vốn đã bị phong tỏa bởi các chốt chặn vũ trang của Công an Quận bờ Tây. Bằng kỹ năng lái xe dã chiến của một cựu trinh sát, gã hướng thẳng đầu chiếc IFA khổng lồ đâm xuyên qua một rào chắn mỏng bằng gỗ của một bến xếp dỡ cát lậu bỏ hoang ven sông Hồng.


*Rắc! Rầm!*


Những thanh gỗ mục nát vỡ vụn như những chiếc tăm tre dưới sức nặng hàng tấn của chiếc xe tải cũ. Chiếc IFA chao đảo dữ dội, lao thẳng xuống triền dốc đất đỏ nhão nhoét dẫn ra bãi bồi ven sông Hồng. Vy bị hất văng sang bên hông cabin, đầu va mạnh vào cửa kính, nhưng cô vẫn nghiến răng chịu đựng, hai tay ôm chặt lấy chiếc túi vải bạt sờn rách chứa chiếc máy ghi âm cassette Sony trước ngực.


"Đuổi theo! Bắn nát lốp xe cho tôi!" Đỗ Hùng tức điên người, hét lên qua bộ đàm.


Hai chiếc xe bán tải tuần tra gầm rú động cơ, bật đèn pha quét dọc sườn đê rồi lao theo chiếc IFA xuống bãi bồi sạt lở. Tiếng súng ngắn K54 nổ xé toạc màn sương đêm tĩnh lặng.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Những luồng đạn găm sạt qua thùng xe tải, tạo ra những tiếng *coong coong* ghê rợn khi va chạm vào lớp tôn rỉ sét. Một viên đạn xuyên qua vách cabin phía sau, sượt sát qua bả vai lành lặn của Mạnh, găm thẳng vào bảng táp-lô làm bắn ra những tia lửa điện nhỏ.


Mạnh nín thở, bẻ lái lạng lách theo đường hình chữ Chi trên bãi cát ẩm ướt để né tránh luồng đạn bắn thẳng từ phía sau. Gã tận dụng những rặng nhãn và đống phế liệu đóng tàu cũ nát rải rác trên bãi bồi để che chắn cho chiếc xe.


Tuy nhiên, địa hình bãi bồi ven sông Hồng mùa bão lũ là một cái bẫy tự nhiên cực kỳ nguy hiểm. Nước sông dâng cao làm đất cát nhão ra như cháo loãng. Chiếc IFA nặng nề di chuyển ngày càng khó khăn, hai bánh sau bắt đầu có dấu hiệu bị lún sâu xuống bùn.


*Rầm!*


Một tiếng va chạm kim loại kinh hoàng vang lên dưới gầm xe. Chiếc IFA khựng lại đột ngột. Gầm xe đã đâm thẳng vào một tảng đá hộc nửa chìm nửa nổi trên bãi cát. Cú va chạm cực mạnh chọc thủng két nước làm mát của xe tải.


*Xì... xì...*


Luồng hơi nước áp lực cao bốc lên nghi ngút từ dưới nắp ca-pô, trắng xóa và khét lẹt mùi dầu máy quá nhiệt. Động cơ diesel rít lên những tiếng lạch cạch khô khốc rồi chết máy hoàn toàn. Đèn táp-lô tối om. Chiếc xe tải—trạm phát sóng dã chiến và là phương tiện di chuyển duy nhất của họ—đã bị bó máy hoàn toàn.


"Chết tiệt!" Mạnh đập mạnh tay lên vô-lăng. Gã cố gắng đấu dây khởi động lại lần cuối nhưng động cơ chỉ phát ra những tiếng *khục khục* bất lực.


Phía sau thùng xe, cú va chạm mạnh đã hất văng Trần Tiến ra khỏi đống bạt dứa rách. Cơn chấn động vật lý dữ dội cùng hơi nóng từ két nước vỡ tỏa ra đã kéo anh thoát khỏi cơn sốt ác tính mê sảng. Tiến gượng dậy, bả vai trái rách cơ mưng mủ mủ bẩn nhức nhối như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào thớ thịt. Anh nén đau, tay phải siết chặt chiếc kẹp tóc màu hồng của con gái Mai Chi để định thần, rồi lết người bò về phía cửa hông thùng xe.


"Mạnh! Vy! Có sao không?" Tiến khàn giọng hỏi, hơi thở anh phả ra làn khói trắng giữa làn sương nước lạnh buốt.


"Xe hỏng rồi, chú Tiến!" Mạnh hét lên, gã cố gắng lết thân hình vạm vỡ ra khỏi ghế lái, máu từ chân trái vẫn chảy thành dòng dài. "Bọn Đỗ Hùng đang áp sát cách đây chưa đầy trăm mét. Chúng ta phải bỏ xe chạy bộ!"


Tiến dùng tay phải kéo Vy xuống khỏi cabin xe tải. Chân Vy vừa chạm đất đã lún sâu đến mắt cá chân dưới làn nước bùn lạnh ngắt của sông Hồng. Vy run rẩy dữ dội, nhưng thính giác nhạy bén của cô lập tức phát hiện hướng di chuyển của kẻ thù.


"Chú Tiến... tiếng động cơ xe bán tải đang tiến lại gần bên phải... cách khoảng tám mươi mét." Vy thì thầm, giọng cô lạc đi vì lạnh và sợ hãi.


Tiến nhìn quanh. Trí nhớ bản đồ giấy tuyệt đối của anh lập tức tái hiện sơ đồ không gian ba chiều của khu vực bãi bồi phía Bắc bờ Tây sông Hồng. Anh biết ngay phía trước họ, cách khoảng năm mươi mét, là rìa của Đầm lầy cỏ lau ven sông Hồng. Đó là một vùng đất ngập nước mọc đầy cỏ lau cao quá đầu người, sương mù bốc lên từ mặt nước tạo thành một lớp màn trắng xóa che mắt camera.


"Lao vào đầm lầy cỏ lau! Mau lên!" Tiến quyết định dứt khoát.


Anh choàng chiếc măng tô xám sờn cũ rộng bản lên người Vy, biến cơ thể mình thành một chiếc lá chắn sống che chắn hoàn toàn cho cô gái mù ở phía trước. Tiến dùng tay phải nắm chặt cổ tay Vy dẫn đường, trong khi Vũ Mạnh lết chân trái bị thương, dùng một cành củi khô làm nạng chống đỡ cơ thể, lầm lũi đi bọc lót phía sau.


Nhóm ba người lầm lũi chạy bộ lao thẳng vào vùng đầm lầy cỏ lau dày đặc. Nước bùn đen ngòm, hôi thối ngập đến đầu gối, lạnh buốt xương tủy bám chặt lấy chân họ. Những lá lau sắc nhọn như dao cứa vào mặt, vào tay Tiến và Vy rớm máu, nhưng không ai dám phát ra tiếng động.


Ngay khi bóng dáng họ vừa chìm vào màn sương trắng của đầm lầy cỏ lau, hai chiếc xe bán tải tuần tra của Đỗ Hùng cũng lao đến sát chiếc IFA đang bốc khói nghi ngút.


Đỗ Hùng nhảy xuống xe, tay cầm khẩu súng ngắn K54, gương mặt thô đậm đầy thịt vặn vẹo vì giận dữ dưới ánh đèn pha tuần tra. Gã rọi đèn pin siêu sáng vào cabin trống rỗng bết đầy máu của Mạnh, rồi nhìn về phía vệt chân kéo lê trên bùn đất dẫn thẳng vào đầm lầy.


"Mẹ kiếp! Chúng nó chạy vào đầm lầy cỏ lau rồi!" Đỗ Hùng gầm lên qua bộ đàm. "Bản! Quét nhiệt hồng ngoại khu vực đầm lầy cho tôi!"


"Đầm lầy cỏ lau có mực nước dâng cao và mật độ hơi nước quá dày do mưa bão, camera nhiệt của drone bị nhiễu hoàn toàn, không thể định vị chính xác." Giọng Lê Văn Bản vang lên đầy lạnh lùng qua tai nghe của Hùng. "Cậu phải xuống xe đi bộ vây quét thủ công thôi."


Đỗ Hùng tức điên người. Gã quay sang ba tên cảnh sát cơ động biến chất và hai tên đàn em của Sẹo đi cùng.


"Dàn hàng ngang! Dắt chó Berger xuống quét đầm lầy! Đứa con gái mù không chạy nhanh được đâu! Đứa nào tìm thấy cuộn băng ghi âm gốc, Phạm Hoàng sẽ thưởng lớn!" Hùng ra lệnh, rồi dẫn quân lội thẳng xuống nước bùn đầm lầy.


Bên trong đầm lầy tối tăm, Tiến dắt Vy bò sát đất dưới một gốc nhãn cổ thụ đổ gục, xung quanh là những bụi cỏ lau cao quá đầu người che khuất hoàn toàn tầm nhìn từ bờ đê. Thể chất của Tiến đang suy kiệt đến mức tối đa do cơn sốt ác tính hoại tử vai trái mưng mủ bộc phát dữ dội dưới tác động của nước bẩn đầm lầy. Đầu óc anh quay cuồng, hai hàm răng va vào nhau cầm cập, nhưng anh vẫn nén đau, gồng mình bảo vệ Vy.


*Xoạt... xoạt...*


Tiếng bước chân nện trên bùn nhão và tiếng sột soạt của cỏ lau bị gạt ra vang lên cách vị trí ẩn nấp của họ khoảng ba mươi mét. Tiếng thở phì phò của con chó Berger nghiệp vụ đang đánh hơi dấu vết sinh học dội lại ghê rợn.


"Chú Tiến... chúng đang đến gần lắm..." Vy thì thầm sát tai anh, nhịp tim cô đập nhanh dữ dội dội thẳng vào lòng bàn tay Tiến.


Tiến nín thở. Anh biết vết máu tươi rỉ ra từ bả vai trái của mình và vết chân kéo lê của Mạnh là manh mối chí mạng để chó nghiệp vụ truy vết. Anh nhanh chóng dùng tay phải rải một vốc bột ớt bột—vật tư dã chiến Chú Chín Đèn đã chuẩn bị sẵn trong túi măng tô—xuống mép nước bùn xung quanh gốc cây để phá hủy khứu giác của con chó săn Berger.


*Đoàng!*


Một phát súng K54 bất ngờ nổ súng từ phía sau Đỗ Hùng. Viên đạn găm sạt qua ngọn cỏ lau ngay trên đầu Tiến, chặt đứt một cụm hoa lau rụng xuống mặt Vy.


Tiến lập tức ôm chặt lấy Vy, kéo cô ngã nhào xuống một hố bùn sâu ngập nước lợ dưới gốc cây đổ, dùng toàn bộ thân hình gầy gò của mình và chiếc áo măng tô xám sờn phủ kín người cô để triệt tiêu hoàn toàn luồng bức xạ nhiệt sinh học sinh ra trước ống kính hồng ngoại cầm tay của đối phương.


Bóng tối lạnh buốt và mùi bùn thối bao phủ lấy họ, ngăn cách họ với cái chết chỉ trong gang tấc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!