Nhạc nềnLost_Place6

Đường Chạy Không Đèn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cánh quạt của chiếc drone tuần tra rít gió rầm rập ngay sát khe hở mái tôn dội xuống thùng xe tải IFA cũ nát như một tiếng gõ cửa của tử thần. Thứ âm thanh vo vo tần số cao ấy xáy mạnh vào màng nhĩ của Lê Vy, buốt lạnh và sắc bén như một lưỡi dao mổ.


Vy nằm bất động, toàn bộ cơ thể mảnh khảnh của cô đè chặt lên lồng ngực nóng hầm hập của Trần Tiến. Dưới lớp áo măng tô xám sờn cũ và tấm bạt dứa rách dính đầy bùn đất, hơi nóng từ cơn sốt ác tính gần bốn mươi độ của cựu luật sư vẫn tỏa ra hầm hập, liên tục hun nóng bầu không khí chật hẹp, ngột ngạt bên trong. Bả vai trái rách cơ mưng mủ của Tiến rỉ dịch máu tươi bốc mùi tanh nồng, hòa lẫn với mùi rỉ sét lâu năm của thùng xe tạo thành một thứ mùi vị của sự chết chóc.


Tiến khẽ cựa mình trong cơn mê sảng. Bàn tay phải của anh run rẩy kịch liệt, các khớp ngón tay siết chặt lấy chiếc kẹp tóc nhựa màu hồng bám máu của bé Mai Chi—đứa con gái đã khuất—đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, rướm máu mới. Vy cảm nhận được sự co thắt cơ học đó. Cô vội vàng dùng một bàn tay bịt chặt lấy khuôn miệng đang mấp máy của anh, tay kia ghì chặt bả vai phải lành lặn của cựu luật sư xuống sàn sắt lạnh buốt.


"Chi ơi... ba..."


Tiếng ú ớ nghẹn ngào của Tiến bị dập tắt ngay dưới lòng bàn tay lạnh ngắt của Vy. Cô cắn chặt môi, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống gò má hốc hác đầy râu quai nón điểm bạc của anh. Cô không được phép buông tay. Chỉ cần một tiếng động nhỏ thoát ra lúc này, camera quét nhiệt hồng ngoại của Lê Văn Bản trên chiếc drone kia sẽ định vị được họ ngay lập tức.


*Cộp. Cộc. Cộc.*


Tiếng gõ nhẹ theo nhịp ba ngắn một dài đột ngột vang lên từ vách sắt phía đầu cabin xe tải. Đó là Dũng Sắt.


"Vy! Mạnh! Ra cabin ngay!" Giọng Dũng Sắt khàn đặc, thì thầm qua khe hở kim loại, bị tiếng gió bão rít bên ngoài át đi phân nửa. "Drone tuần tra đã phát hiện vệt nhiệt bất thường từ bốt điện cũ gần đây. Lê Văn Bản đang điều đội tuần tra đi bộ dắt chó Berger vào lục soát trực tiếp bãi xe phế liệu này. Chúng ta phải di tản khẩn cấp!"


Vy giật mình. Cô quờ quạng trong bóng tối, kéo tấm bạt dứa rách che kín người Tiến, rồi men theo vách sắt trơn trượt bò về phía cửa hông thùng xe. Khi cánh cửa sắt rỉ sét hé mở một khe hẹp, luồng gió bão lạnh buốt kèm theo những hạt mưa xối xả tạt thẳng vào mặt cô.


Dũng Sắt đã đứng sẵn ở đó, thân hình vạm vỡ mặc chiếc áo lính loang lổ bám đầy dầu mỡ ướt sũng nước mưa. Gã nhanh chóng đỡ Vy xuống đất, rồi cùng cô lôi Vũ Mạnh ra khỏi gầm chiếc xe khách bỏ hoang cách đó không xa.


Vũ Mạnh lết chân trái bị chém đứt gân kheo rỉ máu dã dượi trên nền bùn nhão. Gương mặt gã cựu cảnh sát hình sự xám ngoét vì mất máu và đau đớn, nhưng đôi mắt híp sắc sảo vẫn quắc lên đầy chính khí dưới làn mưa bong bóng. Gã cắn chặt răng, không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào khi Dũng Sắt xốc nách gã, lôi tuột lên ghế lái của chiếc xe tải IFA cũ nát.


"Mạnh, cậu lái được không?" Dũng Sắt hổn hển hỏi, tay gạt nước mưa trên mặt. "Chân trái của cậu..."


"Tôi lái được." Giọng Mạnh khàn đặc nhưng kiên định như đá tảng. Gã dùng hai tay nhấc chiếc chân trái liệt giường đặt vào vị trí bàn đạp côn xe. "Còng số 8 tôi còn bẻ được, cái bàn đạp côn rỉ sét này đã là gì. Vy, ngồi vào ghế phụ! Chú Tiến đâu?"


"Chú Tiến sốt cao mê sảng, tôi đã giấu chú ấy dưới bạt dứa phía sau thùng xe rồi." Dũng Sắt nói nhanh, tay vỗ mạnh vào sườn xe tải. "Tôi sẽ ra cổng chính bãi phế liệu, nổ máy chiếc xe máy Wave cũ không biển số của Mạnh rồi rồ ga chạy ngược về hướng bờ Đông để dụ chó nghiệp vụ và drone của Bản đi hướng khác. Hai người phải đi đường đê đất đỏ bờ Tây. Tuyệt đối không được bật đèn pha! Mạng lưới camera AI nhận diện của bờ Đông đang quét dọc bờ sông, chỉ một vệt sáng nhỏ cũng đủ để Đỗ Hùng điều xe bọc thép tới nghiền nát chiếc xe này!"


"Chú Dũng... chú cẩn thận." Vy nói, đôi bàn tay gầy guộc của cô bấu chặt vào thành cửa xe cabin.


"Yên tâm đi cô bé. Mạng của tôi là do chú Tiến cứu năm xưa, giờ trả lại cho chú ấy cũng đáng." Dũng Sắt nở một nụ cười lầm lì, rồi quay người lao thẳng vào màn mưa bão đen kịt.


Trong cabin chiếc xe tải IFA, bóng tối đặc quánh bao trùm. Vy ngồi ở ghế phụ, chiếc túi vải bạt sờn rách chứa chiếc máy ghi âm cassette Sony TCM-200DV được cô ôm chặt trước ngực như một bảo vật giữ mạng sống.


Bên cạnh cô, Vũ Mạnh gập người dưới bảng táp-lô rỉ sét. Gã không dùng chìa khóa cơ học để khởi động—tiếng đề điện của chiếc IFA đời cũ rất lớn, có thể đánh động lính tuần tra cách đó trăm mét. Mạnh giật phăng tấm ốp nhựa dưới vô-lăng, để lộ chùm dây điện chằng chịt. Đôi bàn tay thô ráp, chai sần của gã cựu trinh sát nhanh chóng phân loại các sợi dây bằng xúc giác dạn dày.


*Xoẹt. Xoẹt.*


Những tia lửa điện nhỏ màu xanh lam lóe lên trong bóng tối cabin, soi rõ gương mặt góc cạnh bết đầy nước mưa và máu của Mạnh. Gã đấu nối trực tiếp bộ đề cơ học dã chiến.


*Khục... khục... uỳnh...*


Tiếng động cơ diesel của chiếc IFA cũ nát rùng mình thức giấc. Nhờ có bộ giảm thanh bọc vải nỉ mà Dũng Sắt đã độ chế từ trước, tiếng nổ của động cơ không gầm rú dữ dội mà chỉ phát ra những tiếng rung động trầm đục, tần số thấp, dễ dàng bị tiếng mưa bão gầm rú ngoài kia nuốt chửng.


"Vy, bám chắc vào." Giọng Mạnh vang lên bên tai cô, nặng nề và căng thẳng.


Mạnh dùng tay phải gồng sức, dùng hết lực cơ học của bắp tay để kéo chiếc cần số dài và nặng trịch vào số một. Cùng lúc đó, gã phải dùng tay trái cúi xuống, ôm lấy đùi trái của mình, dùng lực cánh tay ép mạnh bàn chân trái đứt gân xuống bàn đạp côn xe.


"Ư... hự..."


Một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra qua kẽ răng nghiến chặt của Mạnh. Vết chém ở kheo chân trái rách miệng rộng hơn, máu tươi ấm nóng bắt đầu tuôn ra xối xả, thấm đẫm lớp băng gạc rách nát rồi chảy ròng ròng xuống sàn cabin kim loại. Mùi máu tanh nồng lập tức lấp đầy không gian chật hẹp. Nhưng Mạnh không buông tay. Gã từ từ nhả côn, chân phải đệm nhẹ ga.


Chiếc xe tải IFA nặng nề chuyển động, từ từ lăn bánh ra khỏi bãi xe phế liệu Dũng Sắt, lao vào con đường đất đỏ ven đê sông Hồng bờ Tây.


Bên ngoài, bóng tối là một bức tường đen vô tận. Cơn bão giông xối xả kết hợp với màn sương mù dày đặc đặc trưng của sông Hồng xóa nhòa mọi ranh giới vật lý. Không có đèn pha, kính chắn gió của xe tải bám đầy nước mưa nhòe nhoẹt biến cabin thành một chiếc hộp mù hoàn hảo. Vũ Mạnh hoàn toàn không nhìn thấy gì ngoài một màu đen xám xịt.


"Vy! Tai của cô là mắt của tôi lúc này!" Mạnh hét lên qua tiếng động cơ rung bần bật. "Báo hướng đi cho tôi!"


Lê Vy nhắm nghiền đôi mắt vô hồn sau chiếc kính râm cũ. Cô nín thở, nghiêng đầu áp sát vào kính cửa sổ bên phụ đã được hạ xuống một khe hẹp. Thính giác siêu nhạy của cô lập tức hoạt động, lọc bỏ tiếng gầm rú của động cơ diesel sát sườn và tiếng mưa nện vào cabin.


Cô lắng nghe tiếng gió rít.


"Gió đang rít mạnh bên phải... rặng tre chắn gió cách chúng ta khoảng mười mét." Vy nói nhanh, giọng cô run lên theo nhịp xóc của xe. "Đi thẳng... đường đê đang dốc xuống. Có vũng bùn lớn phía trước bên trái, bám sát lề phải!"


Mạnh ghì chặt chiếc vô-lăng khổng lồ bằng cả hai tay. Mồ hôi lạnh trộn lẫn nước mưa chảy ròng ròng vào mắt gã, cay xè. Gã lái xe hoàn toàn bằng cảm giác lực phản hồi từ bánh xe lên tay lái và theo những câu lệnh dứt khoát của cô gái mù.


*Rầm! rầm!*


Chiếc xe tải IFA không giảm xóc nảy lên bần bật khi lao qua một ổ gà lớn. Cú xóc mạnh khiến bắp đùi trái của Mạnh co giật dữ dội. Cơn đau buốt nhói như hàng vạn luồng điện chạy thẳng lên đại não khiến gã suýt ngất đi. Tay lái chao đảo kịch liệt, chiếc xe tải nặng nề có xu hướng lao thẳng xuống sườn đê dốc đứng dẫn ra mép sông Hồng chảy xiết.


"Anh Mạnh! Giữ thẳng lái! Xe đang nghiêng sang trái!" Vy hét lên, thính giác của cô nhận diện được tiếng nước sông cuồn cuộn đang dội âm rất gần bên hông trái xe.


Mạnh gầm lên một tiếng như thú dữ bị thương. Gã dùng cả cơ thể vạm vỡ của mình tì mạnh lên vô-lăng, dùng tay phải giữ chặt đùi trái ép chết bàn đạp côn để sang số hai, tránh cho xe bị tắt máy giữa vũng bùn lầy sụt lún.


"Tôi giữ được rồi!" Mạnh thở dốc, máu từ chân gã đã nhuộm đỏ cả bàn đạp và sàn xe. "Vy... tiếp tục đi!"


Chiếc xe tải IFA lầm lũi bò trong đêm tối ven đê, giống như một con quái vật câm lặng di chuyển dưới đáy vực sâu. Sự phối hợp giữa đôi tai nhạy bén của Vy và ý chí thép của Mạnh đã giúp chiếc xe tải nặng nề vượt qua hơn hai cây số đường đê trơn trượt mà không bị sụt lún hay lao xuống sông.


Nhưng áp lực chiến thuật chưa bao giờ dừng lại.


Vy vẫn liên tục lắng nghe thế giới âm thanh hỗn loạn bên ngoài. Đột nhiên, giữa tiếng gió bão gầm rú và tiếng mưa rơi xối xả vào những rặng tre, tai cô bắt đầu phân tách được một tần số âm thanh lạ.


Đó là một chuỗi âm thanh kim loại va chạm sắc lạnh, đều đặn và có nhịp điệu.


*Clink... clank... clink...*


Nó không phải là tiếng xích cổ chó Berger tuần tra, cũng không phải tiếng mưa nện vào tôn rỉ sét. Đó là tiếng của những sợi xích sắt hạng nặng, có đường kính lớn, đang bị kéo căng và va đập vào nhau dưới sức gió bão.


Vy căng tai ra, cố lọc bỏ tiếng động cơ diesel của xe tải IFA.


Tiếng xích sắt ấy phát ra từ khoảng cách khoảng năm mươi mét phía trước mặt. Và ngay bên cạnh tiếng xích, cô nghe thấy tiếng rầm rì trầm đục của một động cơ xe bán tải đang nổ máy ở chế độ chờ, cùng tiếng bước chân của ít nhất ba người đàn ông đi giày da đế cứng đang nện xầm xập trên nền đê cát.


"Anh Mạnh..." Vy đột ngột giật bắn người, toàn bộ cơ thể cô đông cứng lại. Da gà nổi lên dọc hai cánh tay gầy guộc. "Có biến phía trước!"


"Cái gì?" Mạnh hỏi, tay vẫn ghì chặt vô-lăng.


"Tiếng xích sắt... xích sắt chắn ngang đường đê!" Vy hét lên, giọng cô lạc đi vì sợ hãi cực hạn. "Có chốt chặn ngầm của cảnh sát ngay phía trước! Cách chúng ta chưa đầy năm mươi mét! Họ đã chăng xích sắt rào chắn ngang đê!"


Mạnh biến sắc. Gã biết rõ thủ đoạn của Đỗ Hùng: những rào chắn xích sắt này được thiết kế để giật đứt gầm hoặc lật nhào bất kỳ chiếc xe nào cố tình vượt qua trong bóng tối.


"Phanh lại! Chú Mạnh, đạp phanh ngay!" Vy hét lên điên cuồng.


Mạnh lập tức chuyển chân phải từ bàn ga sang bàn đạp phanh chân không của chiếc IFA. Nhưng do chân trái bị đứt gân hoàn toàn, gã không thể đạp côn để ngắt truyền động động cơ cùng lúc. Cơn đau buốt ở chân trái khiến phản xạ cơ học của Mạnh bị trễ mất hai giây dài dằng dặc.


Chiếc xe tải nặng nề trượt bánh trên nền đất sét đỏ nhão nhoét, lao thẳng về phía rào chắn xích sắt trong bóng tối tuyệt đối.


*Kéééét... uỳnh...*


Tiếng lốp xe nghiến rít gầm rú trên bùn đất sạt lở. Chiếc xe tải IFA khổng lồ chao đảo, trượt dài tự do hướng về phía chốt chặn ngầm của cảnh sát bẩn...


Phía sau rào chắn xích sắt, luồng ánh sáng cực mạnh của chiếc đèn rọi công suất lớn trên xe tuần tra của Đỗ Hùng đột ngột bật sáng, xé toạc màn sương mù dày đặc, rọi thẳng vào kính cabin chiếc xe tải đang lao tới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!