Nhạc nềnLost_Place6

Cơn Sốt Đêm Đông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bên trong thùng xe tải IFA cũ nát không phải là thứ bóng tối rỗng tuếch. Nó đặc quánh, nặng nề và sực nức mùi kim loại rỉ sét lâu năm, mùi dầu máy khô khốc bám vào những thớ gỗ mục của sàn xe, và đáng sợ nhất là mùi mủ tanh nồng đang rỉ ra từ bả vai trái của Trần Tiến.


Mưa bão đêm đông ngoài kia vẫn gầm rú không ngừng. Tiếng những hạt mưa lớn như những viên sỏi nện liên tục vào mái tôn thùng xe tạo nên một chuỗi âm thanh hỗn loạn, chói tai, dội thẳng vào màng nhĩ của Lê Vy. Đối với một cô gái mù, âm thanh chính là ánh sáng. Nhưng lúc này, thứ ánh sáng ấy đang bị bão tố xé toạc thành từng mảnh vụn vặt, khiến cô rơi vào trạng thái mất phương hướng trầm trọng.


"Mai... Chi... Đừng chạy... đê trơn lắm..."


Tiếng thì thào đứt quãng của Trần Tiến vang lên từ góc thùng xe. Cơ thể gầy gò của anh co rúm lại dưới tấm bạt dứa rách dính bùn đất. Dưới lớp măng tô xám sờn cũ, lồng ngực Tiến phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở khò khè. Vết rách chỉ khâu ở bả vai trái—hậu quả của mảnh kính vỡ từ vụ nổ văn phòng dầm nước sông Hồng bẩn phù sa—giờ đây đã sưng tấy lên hầm hập. Nhiệt độ từ người anh tỏa ra nóng rực như một lò than âm ỉ, nhưng hai hàm răng anh lại va vào nhau cầm cập vì những cơn lạnh buốt xương của hội chứng cai rượu bộc phát.


Vy quỳ rạp bên cạnh Tiến. Đôi bàn tay gầy guộc, nhợt nhạt của cô quờ quạng trong khoảng không tối đen, tìm kiếm gương mặt nóng bỏng của cựu luật sư. Ngón tay cô chạm vào vầng trán đẫm mồ hôi lạnh của anh, rồi trượt xuống gò má hốc hác, lởm chởm râu quai nón điểm bạc. Tiến đang co giật nhẹ. Từng thớ cơ trên người anh căng cứng lên rồi đột ngột thả lỏng trong vô thức.


"Chi ơi... ba xin lỗi... ba không giữ được con..."


Tiếng mê sảng của Tiến nghẹn lại nơi cuống họng. Bàn tay phải của anh, dù đang run rẩy kịch liệt, vẫn siết chặt lấy một vật thể nhỏ cứng cáp giấu trong lòng bàn tay. Vy chạm nhẹ vào đó. Cô nhận ra góc cạnh quen thuộc của chiếc kẹp tóc nhựa màu hồng—kỷ vật duy nhất còn sót lại của bé Trần Mai Chi, đứa con gái nhỏ đã chết ba năm trước trong một vụ tai nạn mập mờ pháp lý. Vết máu khô trên chiếc kẹp tóc ấy như một lời nguyền, ghim chặt linh hồn Tiến vào nỗi dằn vặt khôn nguôi, và giờ đây, trong cơn sốt ác tính, hình bóng của đứa con gái đã mất lại chồng chéo lên hình ảnh của Vy.


Vy cắn chặt môi để ngăn tiếng khóc nấc. Cô biết Tiến đang phải gánh chịu sự tàn phá khủng khiếp về cả thể xác lẫn tinh thần chỉ để làm một lá chắn sống bảo vệ cô—một nhân chứng mù vô dụng. Cô phải cứu anh, hoặc ít nhất là giữ cho anh không phát ra tiếng động lớn.


Vy quờ tay sang bên cạnh, tìm kiếm chiếc xô nhựa nhỏ mà Dũng Sắt đã chuẩn bị sẵn để hứng nước mưa dột từ một khe nứt trên nóc thùng xe. Nước lạnh buốt. Cô vắt khô chiếc khăn vải sờn rách, nhẹ nhàng đắp lên vầng trán nóng hổi của Tiến.


"Chú Tiến... cháu đây. Vy đây. Chú giữ im lặng nhé, cháu xin chú..." Vy thì thầm sát tai Tiến, giọng cô run rẩy nhưng chứa đựng một sự kiên cường ngầm.


Đột nhiên, Tiến co giật mạnh một cái. Anh ú ớ thành tiếng, tay phải vung lên định gạt chiếc khăn ra. Trong bóng tối đặc quánh, Vy hoảng loạn. Cô biết chỉ cần một tiếng hét mê sảng của Tiến vang ra ngoài, mọi nỗ lực trốn chạy của họ sẽ tan thành mây khói. Theo bản năng, cô nhoài người tới, dùng cả cơ thể mảnh khảnh của mình đè nhẹ lên ngực Tiến, một tay giữ chặt lấy bả vai phải lành lặn của anh, tay kia bịt chặt lấy khuôn miệng đang mấp máy của cựu luật sư.


Cơ thể Tiến nóng như một tấm sắt nung, truyền qua lớp áo mỏng khiến Vy cảm nhận rõ rệt nhịp tim đập nhanh đến mức đáng sợ của anh—gần một trăm sáu mươi nhịp một phút. Anh vùng vẫy nhẹ dưới sức nặng của cô, nhưng Vy kiên quyết không buông. Cô ghé sát trán mình vào thái dương đẫm mồ hôi của Tiến, nín thở lắng nghe.


Trong lúc hoảng loạn cố tìm chai nước sát trùng dã chiến mà Dũng Sắt để lại ở góc thùng xe, cùi chỏ của Vy vô tình gạt trúng một hộp sắt đựng đầy ốc vít rỉ sét đặt trên bệ lốp phụ.


*Xoảng... rào rào...*


Tiếng kim loại va chạm sắc lạnh vang lên, dội vào vách sắt thùng xe tải IFA như một tiếng sét đánh ngang tai. Tim Vy như nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đông cứng người lại, hai tay giữ chặt lấy hộp sắt đang nghiêng ngả, mồ hôi hột túa ra sau gáy. Tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài dường như cũng không thể che giấu hoàn toàn thứ tạp âm chết người ấy.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Tiếng gõ nhẹ theo nhịp ba ngắn một dài vang lên từ vách sắt phía đầu cabin. Đó là ám hiệu của Dũng Sắt. Vy nín thở, áp tai sát vào khe hở nhỏ của cửa hông.


"Vy! Nghe tôi nói không?" Tiếng Dũng Sắt khàn đặc, thì thầm qua kẽ hở kim loại, bị tiếng gió rít át đi phân nửa. "Có biến rồi. Xe tuần tra của cảnh sát bẩn đang đi rất chậm ngoài hàng rào tôn bãi phế liệu. Lê Văn Bản đang điều phối lực lượng quét định vị toàn khu vực này. Hai đứa tuyệt đối không được phát ra một tiếng động nào!"


"Anh Mạnh... anh Mạnh đâu rồi chú Dũng?" Vy thì thầm đáp lại, giọng cô nghẹn ngào.


"Mạnh đang lết chân trái rỉ máu trốn dưới gầm chiếc xe khách bỏ hoang cách đây năm mươi mét. Gân chân gã bị đứt hoàn toàn, không thể di chuyển được nữa. Tôi phải ra cổng chính để đối phó với bọn chúng. Giữ chặt Tiến, gã mà la lên là tất cả cùng chết!"


Tiếng bước chân nặng nề, kéo lê của Dũng Sắt nhanh chóng biến mất vào màn mưa lạnh. Vy quay lại bên Tiến. Cựu luật sư đã bớt co giật hơn sau khi được đắp khăn lạnh, nhưng hơi thở của anh vẫn nóng rực và đứt quãng.


Vy ngồi co rúm bên cạnh anh, hai tai cô căng ra như hai chiếc ăng-ten nhạy bén nhất, cố gắng lọc bỏ tiếng mưa bão gầm rú ngoài kia để phân tích thế giới âm thanh đầy hiểm họa xung quanh bãi xe phế liệu Dũng Sắt.


Thính giác của cô bắt đầu hoạt động với công suất cực hạn. Cô nhắm nghiền đôi mắt mù sau chiếc kính râm cũ, tập trung vào những dao động tần số thấp.


Cách đây khoảng năm mươi mét, vượt qua tiếng mưa rơi lộp bộp trên các mái tôn rỉ sét của những xác xe bỏ hoang, Vy nghe thấy tiếng động cơ diesel nổ trầm đục, đều đặn của một chiếc xe bán tải đặc chủng. Tiếng lốp xe nghiến sột soạt trên nền bùn đất đỏ sụt lún của bãi phế liệu. Chiếc xe đang đi rất chậm, cực kỳ chậm.


*Xoảng. Xoảng. Xoảng.*


Đó là tiếng xích sắt va chạm vào nhau. Vy giật mình. Đó không phải là xích sắt khóa cửa, mà là tiếng xích cổ của chó nghiệp vụ. Đội cảnh sát bẩn của Đại úy Lê Công Tuấn đang dắt theo những con chó Berger tinh nhuệ dọc theo hàng rào tôn rỉ sét. Tiếng móng vuốt của con thú cào sột soạt vào lớp tôn ẩm ướt vang lên đều đặn, mỗi lúc một gần hơn.


Vy cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô biết rõ quy tắc 'Không dấu vết số' mà Tiến đã dặn: họ không sử dụng điện thoại, không có sóng GPS để cảnh sát bám theo. Nhưng vết máu tươi rỉ ra từ vai Tiến và mùi sinh học của cơ thể họ chính là ngọn hải đăng dẫn đường cho lũ chó săn.


*Bzzzz... bzzzz... bzzzz...*


Một âm thanh hoàn toàn khác biệt đột ngột xuất hiện, cắt ngang tiếng mưa và tiếng xích chó. Nó là một tiếng vo vo tần số cao, đều đặn và sắc lạnh như tiếng cánh quạt của một loài côn trùng khổng lồ bằng kim loại.


Thiết bị bay không người lái tuần tra của Lê Văn Bản.


Vy ngẩng khuôn mặt mù lên phía trần thùng xe. Tiếng vo vo ấy đang di chuyển từ phía cổng chính bãi xe, lướt qua những xác xe khách cũ, rồi dừng lại ngay phía trên nóc thùng xe tải IFA nơi họ đang ẩn náu.


Vy biết chiếc drone này được trang bị camera quét nhiệt hồng ngoại tầm cao. Trong đêm đông lạnh giá này, cơ thể đang sốt hầm hập gần bốn mươi độ của Trần Tiến sẽ hiện lên rực rỡ như một khối lửa trên màn hình hiển thị của Lê Văn Bản.


Trong khoảnh khắc sinh tử, một suy luận chiến thuật xẹt qua trí não Vy. Cô nhớ lại lời Tiến từng nói về kết cấu vật lý của những chiếc xe tải cũ: vỏ thép của chiếc IFA này dày hơn năm milimet, được làm bằng thép carbon đúc từ thời bao cấp. Kim loại dày và lạnh buốt dưới mưa bão sẽ hấp thụ và làm tán xạ nhiệt lượng tỏa ra từ bên trong, biến thùng xe thành một chiếc hộp cản bức xạ hồng ngoại hoàn hảo. Nhưng điều đó chỉ đúng nếu không có bất kỳ khe hở nào để nhiệt lượng rò rỉ ra ngoài.


Vy quờ quạng tay tìm chiếc đèn pin siêu sáng bọc cao su mà Dũng Sắt để lại trên sàn sắt. Đầu đèn pin đang tỏa ra một luồng nhiệt nhỏ do pin hoạt động. Cô lập tức tắt phụt nó đi.


Tiếp theo, cô vớ lấy chiếc áo măng tô xám sờn cũ bám đầy mùi rượu và thuốc lá của Tiến. Vy dùng hết sức lực của đôi tay mảnh khảnh, căng rộng chiếc áo măng tô dày cộp, phủ kín lên toàn bộ cơ thể của cô và Tiến, ép sát người anh xuống sàn sắt lạnh buốt để triệt tiêu khoảng trống không khí ấm. Cô kéo thêm tấm bạt dứa rách dính bùn đất phủ chồng lên trên, bịt kín mọi khe hở nhỏ ở góc sàn xe nơi những con ốc vít đã rỉ sét rụng mất.


Vy nằm đè lên người Tiến, dùng chính cơ thể lạnh ngắt của mình làm một lớp cách nhiệt tự nhiên, che chắn cho khối nhiệt đang tỏa ra từ lồng ngực anh. Cô cắn chặt vào mu bàn tay phải của mình đến rớm máu để ngăn bản thân không phát ra một tiếng rên rỉ nào vì lạnh và sợ hãi.


Tiếng vo vo của chiếc drone tuần tra ngay phía trên nóc thùng xe tải bỗng nhiên thay đổi tần số. Nó hạ thấp độ cao, đậu gần sát vào khe hở thông gió rỉ sét trên mái tôn.


Vy nín thở hoàn toàn. Bóng tối đặc quánh bao trùm lấy cô, lạnh lẽo, ngột ngạt và nghẹt thở đến tột cùng. Đôi tai cô dán chặt vào sàn sắt, lắng nghe tiếng móng vuốt chó nghiệp vụ cào vào hàng rào tôn cách đó chưa đầy ba mươi mét, và tiếng cánh quạt drone đang rít gió ngay trên đầu...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!