Tiếng Còi Đêm Sương Mù
Luồng ánh sáng đèn pha cao áp cực mạnh từ chiếc xuồng tuần tra cảnh sát bẩn quét qua chiếc đò gỗ, dừng lại ngay vị trí Tiến và Vy đang nằm rạp che chắn dưới tấm bạt dứa rách bám đầy bùn đất.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, tim Trần Tiến như ngừng đập. Luồng sáng trắng xanh chói gắt xuyên qua lớp bạt dứa mỏng manh, rọi rõ từng thớ sợi nilon rách nát, áp sát vào tấm lưng đang run rẩy vì sốt của anh. Dưới lồng ngực anh, Lê Vy nằm im phăng phắc, hơi thở cô mỏng như tờ giấy, hai bàn tay gầy guộc bấu chặt lấy vạt áo măng tô xám sờn của Tiến. Sát bên hông đò, ông Sáu Đò vẫn giữ nguyên tư thế quỳ rạp, một tay bám chặt vào nhánh tre gai ven đê. Ông không thở mạnh, đôi mắt già nua căng ra nhìn dòng nước lũ cuồn cuộn cuộn chảy dưới gầm xuồng cao tốc cách đó chưa đầy mười lăm mét.
Tiếng động cơ xuồng tuần tra gầm rú nhức óc, chân vịt khuấy nước tạo ra những đợt sóng mạnh dội liên tục vào mạn đò gỗ, khiến con thuyền chao đảo kịch liệt. Nước sông Hồng đỏ ngầu phù sa tràn qua mạn, ngấm lạnh buốt vào hông Tiến, liếm sát vào vết thương bả vai trái đang mưng mủ. Cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đại não, nhưng Tiến chỉ biết nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, tay phải siết chặt thanh thép kẹp tóc màu hồng của con gái Mai Chi để giữ lấy một chút tỉnh táo cuối cùng.
"Có thấy gì không?" Một giọng nói khàn đặc từ trên xuồng tuần tra vọng xuống qua tiếng gió rít.
"Toàn bèo tây với rác thải xưởng dệt trôi sông thôi cán bộ ạ!" Tiếng gã lái xuồng đáp lại. "Sương mù dày thế này, có mắt thần cũng chẳng nhìn xuyên nổi bãi lau sậy đâu. Đi chốt phía dưới đi, không khéo thuyền bọn nó dạt xuống hạ lưu rồi."
Luồng ánh sáng cao áp chần chừ thêm ba giây dài dằng dặc, quét sượt qua đầu đò một lần nữa rồi từ từ quay hướng. Tiếng động cơ xuồng tuần tra gầm rú lớn dần rồi nhỏ đi, kéo theo luồng sáng trắng xanh mờ dần vào màn sương mù dày đặc đang bốc lên từ mặt nước sông Hồng.
Chờ cho đến khi tiếng cánh quạt nước hoàn toàn biến mất, ông Sáu Đò mới dám buông nhánh tre gai, thở hắt ra một hơi dài đầy nhẹ nhõm. Ông nhanh chóng giật dây khởi động động cơ đuôi tôm bọc vải nỉ giảm thanh. Tiếng nổ *pạch pạch* nhỏ xíu vang lên, chiếc đò gỗ lướt nhanh xuyên qua làn sương mù dày đặc, hướng thẳng về bờ Đông hoang vắng.
Khoảng nửa tiếng sau, chiếc đò gỗ âm thầm cập vào một bến bãi tối tăm đầy cát bùn sụt lún. Phía trên bờ dốc, những bóng đen khổng lồ của hàng trăm xác xe tải, xe khách rỉ sét hiện ra mờ ảo trong mưa bão. Đó chính là bãi xe phế liệu của Dũng Sắt.
"Đến nơi rồi. Xuống đò nhanh lên, hai đứa!" Sáu Đò khàn giọng hối thúc.
Tiến gượng đứng dậy, nhưng bả vai trái rách cơ mưng mủ rỉ dịch máu tươi nghiêm trọng sau khi dầm nước sông bẩn khiến anh khuỵu xuống ngay lập tức. Cơn sốt ác tính dâng cao tàn phá cơ thể gầy gò, hai tai anh ù đi, ảo ảnh về đứa con gái nhỏ Mai Chi lại chập chờn xuất hiện trước mắt. Anh thấy Mai Chi mặc chiếc váy hoa bạc màu, mỉm cười vẫy tay gọi anh từ phía bãi xe tối tăm.
"Chú Tiến!" Lê Vy thảng thốt kêu lên khi cảm nhận được cơ thể Tiến đổ sụp xuống mạn thuyền. Dù mù hoàn toàn, thính giác siêu nhạy của cô lập tức nhận diện được tiếng thở dốc đứt quãng và nhịp tim đập nhanh bất thường của anh.
Từ bóng tối của bãi phế liệu, một bóng người to lớn, mặc áo khoác lính loang lổ bám đầy dầu mỡ rỉ sét bước nhanh xuống bến cát. Đó là Dũng Sắt, cựu thân chủ từng được Tiến bào chữa giảm án năm xưa. Gã không nói một lời, nhanh chóng cúi người vác Tiến lên vai, tay kia dắt Lê Vy bước phăm phăm qua những vũng bùn lầy đỏ ngập mắt cá chân, đi sâu vào lòng bãi xe phế liệu hoang tàn.
Dũng Sắt dẫn họ đến góc cuối bãi bồi, nơi một chiếc xe tải thùng IFA cũ nát, rỉ sét toàn bộ khung sườn và không hề đăng ký biển số đang nằm nghiêng dưới rặng cây dại. Gã mở cửa hông thùng xe tải, đẩy Tiến và Vy vào bên trong rồi nhanh chóng sập khóa sắt lại từ bên ngoài để ngụy trang.
Không gian bên trong thùng xe tải tối tăm, ngột ngạt và nồng nặc mùi axit ắc quy, dầu máy cũ bám trên sàn sắt lạnh buốt. Tiếng mưa bão gầm rú dội liên tục vào mái tôn thùng xe nghe như những loạt đạn bắn thẳng bọc thép. Tiến nằm vật ra sàn sắt, cơ thể run lên bần bật vì lạnh và sốt cao.
Vy quỳ bên cạnh anh, quờ quạng đôi bàn tay gầy guộc tìm chiếc măng tô rộng của Tiến để đắp lên người anh. Cô kéo tấm bạt dứa rách dính bùn đất phủ thêm một lớp bên ngoài để giữ chút hơi ấm ít ỏi cho cựu luật sư. Tay cô chạm vào vệt máu tươi ấm nóng vẫn đang rỉ ra từ bả vai trái của Tiến, lòng dâng lên một nỗi oán hận và đau đớn tột cùng.
*Cạch. Sột soạt.*
Tiếng khóa sắt cửa hông thùng xe đột ngột bị nạy mở từ bên ngoài. Vy giật bắn người, ôm chặt lấy chiếc túi vải bạt chứa máy ghi âm cassette Sony TCM-200DV trước ngực, vành tai khẽ động đậy định vị không gian.
Cô nghe thấy một tiếng bước chân khập khiễng, nặng nề kéo lê trên cát bùn đang tiến lại gần. Mùi máu tươi tanh nồng quen thuộc hòa lẫn mùi thuốc súng nhạt và mùi bùn đất ẩm ướt xộc vào mũi Vy.
"Vy... Tiến... hai người còn sống chứ?" Giọng nói khàn đặc, yếu ớt của Vũ Mạnh vang lên từ cửa hông thùng xe.
"Anh Mạnh!" Vy khóc nghẹn, cô quờ quạng tay ra phía cửa và chạm vào bắp tay vạm vỡ nhưng đang run rẩy của Vũ Mạnh.
Mạnh lết chân trái bị chém đứt gân rỉ máu dã dượi bò vào trong thùng xe tải. Gương mặt gã bết đầy bùn đất, bắp tay quấn băng gạc rách nát lộ ra dưới lớp áo gió đen sũng nước. Dù chịu thương tật vĩnh viễn và vừa trải qua cuộc vượt ngục thoát thân khốc liệt khỏi tay đàn em Sẹo, mắt gã vẫn giữ nguyên vẻ cương nghị của một cựu cảnh sát liêm chính. Trên tay gã ôm chặt một chiếc hộp thép chữ nhật nặng nề, xước sát dính đầy muội than—đó chính là thiết bị lọc âm analog cũ mượn từ Minh Còi.
"Tôi thoát được rồi..." Mạnh thở dốc, dựa lưng vào vách sắt thùng xe, cố nén cơn đau thấu xương từ gân chân bị đứt. "Bọn Sẹo đang lùng sục bờ Tây điên cuồng, nhưng chúng không ngờ tôi dạt sang bờ Đông. Tiến thế nào rồi?"
"Chú Tiến bị sốt cao lắm, bả vai chú ấy máu chảy không ngừng," Vy lo lắng đáp, tay cô vẫn giữ chặt lấy Tiến.
Mạnh gượng dậy, lết lại gần Tiến, dùng tay sờ lên trán cựu luật sư. "Nóng như lửa đốt. Vết thương bị ngấm nước sông bẩn nhiễm trùng rồi. Chúng ta không có kháng sinh ở đây, phải giải mã cuộn băng này thật nhanh để tìm hiện trường gốc, sau đó mới tính đường đi phòng khám chui được."
Mạnh đặt chiếc thiết bị lọc âm analog lên sàn sắt. Gã dùng hai sợi dây cáp đồng có kẹp cá sấu mang theo, luồn qua khe hở sàn xe đấu nối trực tiếp vào hai cực của bình ắc quy xe tải dưới gầm cabin để lấy nguồn điện một chiều 12V ổn định.
Tiến gượng mở mắt, ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn pin bọc cao su của Dũng Sắt hắt vào góc thùng xe làm anh nheo mắt lại. Anh nén cơn đau, dùng tay phải bò lại gần thiết bị lọc âm. "Mạnh... để tôi làm. Tay cậu đang run..."
"Anh lo cho cái mạng mình trước đi!" Mạnh gạt tay Tiến ra, nhưng chính những ngón tay của gã cũng đang co rút do mất máu.
Tiến lấy từ trong ngăn ví da cũ chiếc kẹp tóc màu hồng của con gái Mai Chi. Anh dùng thanh thép bẻ gãy của kẹp tóc, tỉ mẩn cạo nhẹ những muội than đen kịt bám dọc theo bánh răng cơ học của chiếc máy ghi âm cassette Sony TCM-200DV cổ. Anh thấm một ít cồn sát trùng đỏ còn sót lại trong chiếc bình tông inox móp méo vào vạt áo măng tô, nhẹ nhàng lau sạch từng milimet sợi băng từ cassette mỏng manh bị cháy sém một góc từ vụ hỏa hoạn văn phòng.
"Băng bị nhiệt độ cao làm biến dạng nhẹ, đầu từ của máy đọc cơ học này rất dễ bị lệch dải tần," Tiến khàn giọng nói, mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương. "Nếu lần đọc đầu tiên thất bại, sợi băng từ mỏng manh này sẽ bị đứt gãy hoàn toàn. Chúng ta chỉ có duy nhất một cơ hội."
Mạnh cắm giắc kết nối từ máy ghi âm vào bộ lọc dải tần cơ học của thiết bị lọc âm analog cũ. Gã đưa chiếc tai nghe chụp tai bằng da đã nứt nẻ cho Lê Vy.
"Vy, đeo vào. Đôi tai của cô là hy vọng duy nhất của chúng ta lúc này," Mạnh nghiêm giọng nói.
Vy đón lấy chiếc tai nghe, áp chặt vào hai tai. Bóng tối xung quanh cô biến mất, nhường chỗ cho một thế giới âm thanh hỗn tạp dội thẳng vào màng nhĩ. Tiếng mưa bão gầm rú gõ vào mái tôn thùng xe dội âm qua tai nghe tạo thành những tiếng u u chói óc, át đi mọi tần số khác.
Mạnh gạt công tắc khởi động thiết bị lọc âm. Đèn tín hiệu màu đỏ trên hộp thép sáng lên chập chờn.
"Đầu đọc băng chạy!" Mạnh nhấn nút Play cơ học trên chiếc Sony TCM-200DV.
*Rẹẹẹẹ... rạaa...*
Tiếng băng từ ma sát vào đầu đọc phát ra những chuỗi tạp âm rè rè chói tai. Nguồn điện từ bình ắc quy xe tải cũ đột ngột chập chờn do dòng sụt áp, khiến bánh răng cơ học của máy ghi âm quay chậm lại, sợi băng từ bị kéo căng ra, phát ra tiếng rít lên thảm thiết.
"Dừng lại! Băng sắp đứt rồi!" Vy hét lên, hai tay bịt chặt tai nghe.
Tiến nhanh như cắt dùng đầu ngón tay phải giữ chặt lấy trục xoay cơ học của máy ghi âm, ngăn không cho sợi băng bị kéo đứt trong gang tấc. Tim anh đập loạn nhịp dưới lồng ngực. Sợi băng từ mỏng manh chỉ còn cách ranh giới đứt lìa đúng một thớ nhựa mỏng.
"Ắc quy yếu quá, dòng điện không đều," Mạnh lầm bầm chửi thề, trán gã vã mồ hôi hột. Gã dùng mỏ lết sắt gõ mạnh vào cực bình ắc quy dưới gầm xe để khơi thông tiếp xúc kim loại, đồng thời điều chỉnh lại bộ biến áp dã chiến.
"Thử lại lần nữa. Tiến, giữ tay sẵn ở trục xoay phòng hờ," Mạnh ra lệnh.
Trục xoay bắt đầu quay lại, lần này đều đặn hơn. Tiếng rè rè của băng từ giảm bớt. Vy nhắm nghiền đôi mắt sau chiếc kính râm gọng nhựa đen cũ, hai bàn tay cô siết chặt lấy thanh sắt sàn xe tải, tập trung toàn bộ năng lượng não bộ vào màng nhĩ.
Cô bắt đầu xoay núm lọc dải tần số cơ học trên thiết bị lọc âm cũ, dò quét liên tục từ tần số cao xuống dải tần số thấp từ 200Hz đến 500Hz.
"Lọc tiếng mưa bão ngoài mái tôn..." Vy thì thầm, ngón tay cô khẽ nhích từng milimet trên núm vặn rỉ sét.
Tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài xối xả gõ vào tôn sắt qua bộ lọc dải tần bắt đầu dịu xuống, chuyển thành một chuỗi âm thanh trầm đục, xa xăm như tiếng sóng vỗ rì rào dưới đáy đại dương. Tạp âm nền bị bóc tách dần, lộ ra một khoảng không âm thanh tĩnh lặng hơn bên trong cuộn băng.
*"...Giải quyết... nhanh... không để lại dấu vết..."*
Giọng nói khàn đặc, mang âm sắc khàn đặc trưng do phẫu thuật thanh quản của Cảnh sát trưởng Phạm Hoàng dội thẳng vào tai nghe của Vy, lạnh lùng và tàn nhẫn.
Vy rùng mình, nhịp tim cô đập nhanh dữ dội lên mức 120 nhịp/phút khi nghe lại giọng nói của kẻ sát nhân đã phóng hỏa văn phòng và truy sát cô. Nhưng cô nén nỗi sợ hãi, tiếp tục xoay núm vặn dải tần số xuống mức thấp hơn, khoảng 300Hz, để bóc tách những tạp âm nền xuất hiện phía sau giọng nói của Hoàng đêm gây án.
Phía sau giọng nói khàn của Phạm Hoàng, một tiếng động cơ máy nổ công nghiệp hạng nặng dội âm đều đặn, kèm theo tiếng xích sắt xập xình va chạm vào nhau. Và rồi, nổi bật lên giữa những tạp âm cơ khí ấy là một tiếng hú dài, trầm ấm, dội vang liên tục qua làn sương mù.
*Uuuuu... Uuuuu... Uuuuu... Uuuuuuuuu...*
Tiếng hú kéo dài ba tiếng ngắn, kết thúc bằng một tiếng dài dặc, dội âm vào các vách tường thép rỗng tạo thành những tiếng vang vọng đầy u uất.
Vy giật mình thốt lên, đôi mắt vô hồn dưới lớp kính râm mở to, hai bàn tay cô run rẩy dữ dội:
"Chú Tiến! Anh Mạnh! Cháu nghe thấy rồi! Tiếng còi đêm... ba tiếng ngắn một tiếng dài dội vang vào vách sắt!"
"Tiếng còi gì hả Vy?" Tiến rướn người lên hỏi, bả vai trái đau nhói khiến gương mặt anh biến dạng.
"Đó chính là tiếng còi đêm sương mù của nhà kho đóng tàu bỏ hoang ven sông Hồng bờ Tây!" Giọng Vy run lên bần bật vì chấn động tâm lý. "Cha cháu từng làm việc ở đó... Tiếng còi tàu đêm kéo dài ba ngắn một dài chỉ xuất hiện vào lúc hai giờ sáng để báo hiệu tàu vận tải sông Hồng cập bến cảng đóng tàu bỏ hoang! Người nữ phóng viên... chị ấy đã bị Phạm Hoàng sát hại ngay tại nhà kho số ba khu công nghiệp đóng tàu bỏ hoang!"
Tiếng còi tàu hú vang dội dội ra từ băng từ bóc tách tần số qua bộ loa ngoài của máy lọc âm cũ, vang vọng khắp không gian chật hẹp của thùng xe tải rỉ sét, hòa lẫn vào tiếng gió giông đêm bão bên ngoài bờ đê sông Hồng bờ Đông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!