Nhạc nềnLost_Place6

Tiếng Gõ Cửa Đêm Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù sông Hồng vào những đêm cuối đông luôn mang theo một mùi vị rất đặc trưng: mùi của nước lợ, mùi của rác thải hữu cơ tự phân hủy dọc theo các bãi bồi, và cái lạnh ẩm ướt luồn qua từng thớ vải. Gió bấc rít qua những khe hở của bức tường gạch bong tróc, tạo nên những tiếng hú dài đơn điệu vọng vào gian phòng tối tăm ở tầng hai của văn phòng luật sư Trần Tiến.


Tiến ngồi bó gối trên chiếc ghế bành rách nát, hai tay siết chặt lấy chiếc bình tông inox móp méo – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố, cựu Thẩm phán Trần Khắc Minh. Bên trong bình là thứ rượu đế rẻ tiền mà anh mua bằng những đồng tiền lẻ cuối cùng từ quán bún riêu của bà Năm dưới chân cầu. Anh không uống. Anh đang gồng mình chống lại cơn run rẩy vật lý của hội chứng cai rượu. Từng luồng mồ hôi lạnh vã ra dọc sống lưng, làm ướt đẫm chiếc áo măng tô xám sờn cũ bám đầy mùi thuốc lá Lào.


"Ba năm rồi..." – Tiến lầm bầm, giọng khàn đặc, đôi mắt vằn tia đỏ nhìn trân trân vào khoảng không tối tăm.


Trong ngăn ví da cũ kỹ đặt trên bàn, chiếc kẹp tóc nhựa màu hồng hình bông hoa của đứa con gái nhỏ Mai Chi vẫn nằm im lìm. Vệt máu khô xỉn màu bám trên kẹp tóc như một dấu ấn vĩnh viễn ghim chặt linh hồn Tiến vào bóng tối của sự dằn vặt. Đêm đó, ba năm trước, con gái anh đã chết dưới bánh xe của một kẻ chạy án được bảo kê bởi hệ thống quyền lực thối nát bờ Đông. Kể từ ngày đó, Tiến từ bỏ thẻ luật sư, từ bỏ danh dự, tự giam mình trong men rượu tại căn nhà ống hai tầng cũ nát nằm chênh vênh sát mép đê bờ Tây này.


*Cộc... cộc... cộc.*


Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên từ tầng một. Nó rất nhẹ, rụt rè nhưng dồn dập, lạc lõng giữa tiếng mưa phùn gõ vào mái tôn rỉ sét bên ngoài.


Tiến không nhúc nhích. Anh nghĩ đó lại là một gã giang hồ đòi nợ thuê của băng đảng Sẹo đầm lầy, hoặc một kẻ nghiện rượu đi lạc trong đêm sương mù. Anh nâng chiếc bình tông lên, định hớp một ngụm để áp chế cơn co thắt dạ dày đang cuộn lên dữ dội. Nhưng bàn tay phải của anh run lên bần bật. Chiếc nắp ren inox tuột khỏi những ngón tay chai sần, rơi xuống sàn gỗ phát ra tiếng *coong* khô khốc. Rượu đế đổ tràn ra nền đất, mùi cồn nồng nặc bốc lên, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đống hồ sơ tố tụng cũ nát chất đống góc tường.


"Khốn nạn!" – Tiến rủa thầm, cúi người nhặt chiếc bình tông móp méo.


*Cộc... cộc... cộc... cộc.*


Tiếng gõ cửa lần này mạnh hơn, kèm theo tiếng thở dốc đầy hoảng loạn của một người phụ nữ sát cánh cửa sắt rỉ sét phía dưới.


"Có ai không... Làm ơn... Cứu tôi với!"


Giọng nói thanh mảnh, run rẩy nhưng mang một cao độ sắc lạnh khiến Tiến khựng lại. Anh có một năng lực đặc thù bẩm sinh: đọc vị vi biểu cảm qua giọng nói. Trong tiếng kêu cứu đó, anh không chỉ nghe thấy nỗi sợ hãi cái chết cận kề, mà còn có cả sự kiên cường đến bướng bỉnh của một kẻ đang nắm giữ một bí mật quá tầm gánh vác.


Tiến gượng dậy. Bả vai trái của anh, nơi từng bị chấn thương trong vụ tai nạn năm xưa, nhức nhối khi anh cử động. Anh bám vào thành cầu thang gỗ kêu kẽo kẹt, lầm lũi đi xuống tầng một. Ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn đường vàng vọt ngoài đê xuyên qua lớp sương mù dày đặc, hắt qua khe cửa sắt văn phòng, vẽ lên nền đất bụi bặm những vệt sáng méo mó.


Qua khe cửa hẹp, Tiến nhìn thấy một thiếu nữ khoảng mười chín tuổi. Cô gái mặc chiếc áo khoác nỉ xanh nhạt ướt sũng nước mưa, dáng người mảnh khảnh đến tội nghiệp. Cô đeo một chiếc kính râm gọng nhựa đen cũ kỹ – một chi tiết kỳ lạ giữa đêm tối sương mù. Hai bàn tay cô gái co quắp, ôm chặt lấy một chiếc túi vải bạt sờn rách trước ngực.


"Văn phòng nghỉ làm việc rồi. Đi chỗ khác đi," Tiến nói qua khe cửa, giọng lạnh lùng vô cảm.


Cô gái mù giật nảy mình khi nghe tiếng nói sát bên tai. Đôi tai cô khẽ động đậy, đầu hơi nghiêng về phía nguồn âm thanh. Đôi mắt vô hồn sau lớp kính đen hướng thẳng về phía Tiến với một sự chính xác đáng kinh ngạc.


"Anh là luật sư Trần Tiến phải không?" Cô gái hỏi, giọng nói run rẩy nhưng dứt khoát. "Tôi là Lê Vy. Cha tôi... cha tôi từng làm việc ở xưởng đóng tàu sông Hồng. Tôi cần anh bảo vệ. Cảnh sát... cảnh sát đang săn lùng tôi."


Tiến cười mỉa mai, hơi thở nồng nặc mùi rượu: "Cô bé, cô tìm nhầm người rồi. Tôi không còn là luật sư. Tôi chỉ là một gã nát rượu chờ chết. Nếu cảnh sát tìm cô, hãy tự thú hoặc chạy sang bờ Đông mà tìm các văn phòng luật lớn."


"Không!" Lê Vy gần như hét lên, cô áp sát gương mặt ướt đẫm nước mưa vào thanh sắt cửa. "Họ không phải cảnh sát bình thường. Họ là người của Phạm Hoàng! Chính tai tôi đã nghe thấy... Chính tai tôi nghe thấy giọng nói của ông ta tại nhà kho đóng tàu đêm đó. Ông ta đã bóp cổ chị Minh Thư... chị phóng viên điều tra!"


Cái tên "Phạm Hoàng" vang lên giống như một luồng điện cực mạnh giật thẳng vào hệ thần kinh đang suy kiệt của Trần Tiến. Phạm Hoàng – Cảnh sát trưởng thành phố cảng, kẻ ngụy quân tử đứng đầu lực lượng vũ trang địa phương, cũng chính là kẻ đã ký quyết định đình chỉ điều tra vụ tai nạn của con gái anh ba năm trước.


Tiến nín thở, ánh mắt anh nheo lại, khóa chặt vào biểu cảm của Vy. Đôi môi cô gái tái nhợt vì lạnh, nhưng cơ mặt không hề có sự co thắt giả tạo của kẻ nói dối. Nhịp thở của cô dồn dập nhưng đều đặn, âm sắc giọng nói giữ nguyên cao độ ở những phụ âm cuối.


"Cô có bằng chứng không?" Tiến hỏi, giọng anh trầm xuống, sự u uất biến mất, thay vào đó là sự sắc bén của một cựu luật sư hình sự.


Lê Vy không nói lời nào. Cô run rẩy kéo khóa chiếc túi vải bạt, lấy ra một chiếc máy ghi âm cassette Sony TCM-200DV vỏ thép cổ dính đầy vết xước. Cô bấm nút Play cơ học bằng một ngón tay cái run rẩy.


*Rèèè... xèèè...*


Tiếng nhiễu băng analog vang lên rợn người giữa không gian tĩnh lặng của văn phòng cũ nát. Tiếng sấm sét từ cơn mưa giông ngoài đê dội vào làm âm thanh thêm phần méo mó. Nhưng rồi, vượt qua lớp tạp âm dày đặc, một giọng nói khàn khàn đặc trưng, mang một âm sắc lạnh lùng vô cảm vang lên:


"...Xử lý nó đi. Dọn sạch hiện trường, không để lại bất kỳ dấu vết nào..."


Tiến cảm thấy toàn bộ máu trong người như đông cứng lại. Đúng là giọng của Phạm Hoàng. Không thể sai được. Cái âm sắc khàn đặc trưng do vết sẹo phẫu thuật thanh quản mười năm trước của gã cảnh sát trưởng này là thứ không một phần mềm AI nào có thể ngụy tạo hoàn hảo đến thế trên một cuộn băng cassette analog cũ.


"Vào đi!"


Tiến nhanh chóng rút chiếc chốt sắt rỉ sét, mở toang cửa. Anh nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Vy, kéo mạnh cô vào trong nhà rồi khóa chặt cửa lại. Cổ tay Vy lạnh ngắt như một xác chết, nhưng cô không hề kháng cự. Cô bước đi một cách chuẩn xác, né tránh chiếc bàn trà gỗ cũ kỹ ở tầng một chỉ bằng cách lắng nghe tiếng bước chân của Tiến phản xạ vào các bức tường.


"Lên tầng hai," Tiến thì thầm, dập tắt ngọn đèn dầu duy nhất trong phòng khách. Bóng tối bao trùm lấy cả hai.


Trên gác mái tầng hai, Tiến đặt Vy ngồi xuống chiếc ghế bành cũ. Anh gượng dậy, định đi tìm chai rượu để làm dịu cơn run tay đang bộc phát trở lại do adrenaline tăng vọt. Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào vỏ bình tông inox móp méo, Vy đột ngột đưa một ngón tay lên môi.


"Suỵt!"


Vy nín thở, vành tai cô khẽ động đậy dưới mái tóc ướt sũng. Cô nghiêng đầu về phía cửa sổ hướng ra đê sông Hồng.


"Có tiếng bước chân," Vy thì thầm, giọng nhỏ đến mức Tiến gần như phải ghé sát tai mới nghe thấy. "Đế giày da cứng... hai người. Họ không đi trên đường đê dốc. Họ đang đi men theo bãi bùn lầy phía sau nhà. Tiếng bùn nhão bị ép dưới đế giày... cách đây khoảng ba mươi mét."


Tiến khựng lại. Tay anh siết chặt lấy chiếc bình tông inox. Anh cố gắng lắng nghe, nhưng tai anh chỉ thu được tiếng mưa phùn gõ đều đặn vào mái tôn và tiếng gió rít qua khe cửa. Thính giác của một gã nghiện rượu đã bị tàn phá quá nặng nề bởi chất cồn.


"Cô chắc chắn chứ?" Tiến hỏi, tay anh run lên bần bật. Cơn thèm rượu vật lý lại ập đến, làm xuất hiện những ảo ảnh mờ ảo về khuôn mặt dính máu của con gái Mai Chi trong góc tối phòng ngủ.


"Tôi chắc chắn," Vy nói, đôi mắt vô hồn sau lớp kính đen hướng thẳng về phía cầu thang gỗ dẫn lên tầng hai. "Họ đang dừng lại dưới chân cầu thang ngoài trời. Tiếng kim loại va chạm... Họ đang dùng công cụ cạy khóa chốt cửa sắt tầng một."


Tiến áp tai vào mặt sàn gỗ tầng hai. Đúng lúc đó, một tiếng *lách cách* cực nhỏ của chốt sắt rỉ sét bị cạy cơ học vang lên từ phía dưới cửa chính. Tiếng động nhỏ đến mức nếu không có sự cảnh báo của Vy, Tiến chắc chắn đã bỏ qua.


Kẻ đột nhập đã mở được chốt cửa ngoài và chuẩn bị bước vào phòng tối tầng một.


Tiến nhìn Vy, rồi nhìn chiếc máy ghi âm cổ đang đặt trên bàn gỗ. Sự bình yên giả tạo kéo dài ba năm của anh chính thức đổ vỡ hoàn toàn. Anh biết, nếu anh không hành động ngay bây giờ, cô gái mù này – và cả cơ hội duy nhất để lật đổ Phạm Hoàng – sẽ bị chôn vùi trong đêm sương mù này vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!