Nhạc nềnEntangle

Giải Mã Nhật Ký Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của khu ổ chuột Cầu Đen lúc bốn giờ rưỡi sáng bị xé rách bởi những cơn mưa phùn ẩm ướt kéo dài không dứt. Mùi rác thải hữu cơ phân hủy quyện với mùi dầu máy khét lẹt bốc lên từ những rãnh nước thải hở, tạo nên một bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt. Trịnh Minh Trực bước đi lầm lũi trong những con hẻm hẹp chỉ vừa một người đi, chiếc áo khoác măng-tô đen cũ kỹ sũng nước dán chặt vào bả vai trái vẫn còn nhói lên từng nhịp đau buốt do vết đạn sượt từ đêm trước.


Má trái của anh—nơi vừa được bác sĩ pháp y Trần Đăng Khoa khâu lại bằng những mũi chỉ tự tiêu mà không có thuốc tê—căng cứng và bỏng rát như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm sâu vào tận màng xương. Mỗi bước chân nện xuống nền đất nhão nhoét là một lần cơ mặt anh co thắt dữ dội. Trực phải nghiến chặt răng, vị máu ấm mặn chát từ vết rách môi trong vẫn rỉ ra nhạt thếch nơi đầu lưỡi. Anh siết chặt bàn tay đeo găng da đen vào túi áo ngực, nơi túi nhựa chống thấm đang bọc kỹ một ổ cứng di động màu đen xám—Cuốn nhật ký số hóa của Lâm Hoàng.


Anh dừng lại trước một cánh cửa sắt rỉ sét hoen ố, nằm lọt thỏm dưới tầng hầm của một khu nhà tập thể xập xệ. Bên trên cánh cửa treo một tấm biển nhỏ, mờ tịt dưới làn nước mưa: "Cầm đồ Quốc Anh - Thu mua linh kiện cũ". Đây là vùng mù công nghệ của thành phố Khánh Bình, nơi hệ thống camera AI quét nhận diện khuôn mặt thời gian thực của Lê Đăng Khoa không thể vươn tới do mật độ dây điện chằng chịt và sóng vô tuyến bị nhiễu loạn liên tục.


Trực không gõ cửa. Anh đưa bàn tay trái có vết sẹo chữ thập tự rạch còn rớm máu lên, dùng khớp ngón tay gõ mạnh ba nhịp ngắn, một nhịp dài—mật mã giao dịch ngầm của giới bẻ khóa công nghệ đen mà anh từng thu thập được thời còn làm Đội trưởng an ninh.


Cánh cửa sắt rít lên một tiếng khô khốc. Một khe hở nhỏ mở ra, lộ ra đôi mắt ti hí sau lớp kính cận dày cộp của Lý Kiến Quốc. Gã nhìn thấy gương mặt chằng chịt chỉ khâu sưng tấy của Trực dưới vành mũ sụp tối, lập tức biến sắc định đóng sập cửa lại. Nhưng họng súng CZ 75 lạnh ngắt của Trực đã kịp lách vào khe cửa, ấn mạnh vào ngay dưới cằm gã kỹ sư tha hóa.


“Mở cửa. Hoặc là cằm mày sẽ có thêm một cái lỗ,” Trực cất giọng trầm đặc, khàn rít giả lập hoàn hảo tần số giọng nói của Lâm Hoàng. Luồng hơi thở nóng rực của cơn sốt nhẹ phả vào mặt Quốc khiến gã run bắn người.


“Đại... đại ca Lâm Hoàng... Xin bớt giận! Tôi mở, tôi mở ngay!” Quốc lí nhí, hai đầu gối gã va vào nhau lập cập khi lùi lại, nhường đường cho Trực bước vào trong.


Không gian tiệm cầm đồ ngầm hiện ra rách nát và hỗn độn. Những chiếc kệ sắt rỉ sét chất đầy xác điện thoại di động bị rã linh kiện, những bo mạch chủ bám bụi nằm ngổn ngang dưới ánh đèn neon vàng vọt nhấp nháy liên tục. Giữa căn phòng là một chiếc bàn gỗ lớn, nơi đặt chiếc máy tính xách tay chuyên dụng quân sự Panasonic Toughbook màu xám tro—bảo vật bẻ khóa của Quốc. Mùi nhựa thông cháy từ mỏ hàn điện quyện với mùi ẩm mốc của tường vôi bong tróc tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở.


Trực đóng sập cửa sắt, gài chốt khóa cơ học rồi tiến về phía bàn thí nghiệm. Anh ném mạnh chiếc ổ cứng di động lên mặt bàn gỗ, tiếng va chạm khô khốc khiến Quốc giật nảy mình.


“Bẻ khóa cái này. Dùng đường truyền ngoại tuyến bảo mật nhất của mày,” Trực ra lệnh, kéo một chiếc ghế gỗ cũ ngồi xuống đối diện, khẩu súng CZ 75 vẫn đặt hờ trên đùi, ngón trỏ áp sát vòng cò.


Lý Kiến Quốc nuốt nước bọt cái ực, gã run rẩy cầm chiếc ổ cứng lên soi dưới kính lúp. Khi nhìn thấy ký hiệu đầu lâu nhỏ khắc chìm bằng laser ở góc vỏ thép, da mặt gã xám ngoét lại.


“Đại ca... Đây... đây là ổ cứng chứa dữ liệu cốt lõi của băng Huyết Ảnh mà. Nó được bảo mật bằng thuật toán mã hóa đầu cuối của tập đoàn V-Tech. Nếu tôi can thiệp sai quy trình quá ba lần, hệ thống tự hủy bằng xung điện cao áp bên trong sẽ đốt cháy sạch đĩa từ vĩnh viễn.”


“Mày là cựu kỹ sư bảo mật của tổng cục. Mày biết cách làm,” Trực lạnh lùng ngắt lời, ánh mắt sắc như dao cạo khóa chặt lấy gã kỹ sư. “Cắm nó vào máy Panasonic Toughbook của mày đi.”


Quốc không dám kháng cự. Gã dùng bàn tay mồ hôi nhễ nhại cắm cáp kết nối bọc giáp chống nhiễu từ ổ cứng vào cổng USB của chiếc Toughbook quân sự. Màn hình máy tính lập tức chuyển sang màu đen xám, một hộp thoại bảo mật xuất hiện với dòng chữ đỏ rực: "Yêu cầu quét sinh trắc học võng mạc để giải mã khóa cấp 1."


“Thuật toán quét võng mạc của Lâm Hoàng...” Quốc lẩm bẩm, gã quay sang nhìn Trực với vẻ ái ngại. “Đại ca, cái này phải chính mắt của anh quét mới được. Nhưng... mắt của anh dạo này...”


Gã nhìn vào mắt trái của Trực đang sưng húp, xung quanh lòng trắng đầy những tia máu vỡ do áp lực viêm nhiễm nước sông bẩn.


“Cứ khởi động máy quét,” Trực ra lệnh, giọng nói không một chút dao động.


Quốc nhấn phím kích hoạt. Một camera quét chuyên dụng tích hợp tia laser màu xanh lá cây nhô lên từ cạnh trên màn hình máy tính. Trực nghiêng người tới trước, dùng hai ngón tay đeo găng da kéo mạnh mí mắt trái sưng tấy của mình ra, ép nhãn cầu sát vào tiêu cự của tia laser.


Tia sáng xanh quét qua quét lại ba lần trên võng mạc mới của Trực—nhãn cầu mà bác sĩ Ngô Vĩnh đã phẫu thuật tráo đổi cơ học để anh tương thích với danh tính của gã trùm tội phạm. Cơn đau nhói từ dây thần kinh thị giác truyền thẳng lên thùy trán khiến Trực chảy nước mắt ròng ròng, nhưng anh vẫn giữ cơ thể bất động như đá.


*Tách.*


Màn hình máy tính hiện lên dòng chữ xanh: "Xác thực võng mạc thành công. Bắt đầu giải mã phân vùng dữ liệu 1."


Nhưng niềm vui chưa kịp nhen nhóm thì một tiếng bíp chói tai vang lên từ hệ thống cảnh báo mạng của chiếc Toughbook. Góc dưới màn hình xuất hiện một biểu tượng radar nhấp nháy đỏ liên tục.


“Chết tiệt! Có cổng kết nối ngầm tự động kích hoạt qua sóng vô tuyến băng thông rộng!” Quốc hét lên, ngón tay gõ liên tục lên bàn phím. “Yêu cầu truy cập võng mạc vừa rồi đã tự động gửi một gói tin ping về máy chủ trung tâm của Cục An Ninh! Hacker Ghost... Trần Minh Nhật đã phát hiện ra yêu cầu truy cập bất thường này! Hắn đang quét ngược IP của chúng ta!”


Trực biến đổi sắc mặt. Anh biết rất rõ năng lực của Trần Minh Nhật—biệt danh 'Ghost'—kẻ chuyên săn lùng dấu vết số của giới tội phạm công nghệ cho Lê Đăng Khoa. Hắn sở hữu một hệ thống máy chủ ảo phân tán cực mạnh ở nước ngoài và thuật toán dò tìm song song có khả năng định vị một địa chỉ IP ngầm trong vòng chưa đầy ba phút.


“Rút... rút cáp ra ngay! Nếu hắn quét ra tiệm của tôi, cảnh sát cơ động của Vũ Văn Thiết sẽ ập xuống đây trong vòng mười phút!” Quốc hoảng loạn, bàn tay gã lao về phía sợi cáp USB.


*Cạch.*


Trực lên đạn khẩu CZ 75, họng súng đen ngòm dí sát vào màng tang của Quốc. Ánh mắt anh lạnh lùng đến mức khiến gã kỹ sư đóng băng tại chỗ.


“Để nguyên đó. Nếu mày rút cáp, tao sẽ bắn vỡ sọ mày trước khi cảnh sát kịp đến,” Trực gằn giọng, từng từ phát ra mang theo sát khí thực tế của một kẻ đã từng đứng giữa ranh giới sinh tử. “Chạy chương trình ngắt kết nối mạng ảo cho tao.”


“Nhưng... nhưng hắn đang dùng thuật toán dò tìm song song cường độ cao! Đường truyền ngoại tuyến của tôi sẽ bị bẻ gãy trong vòng hai phút!” Quốc mếu máo, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cổ áo.


“Nghe đây,” Trực nghiêng người sát vào tai Quốc, tư duy nghiệp vụ của một cựu đội trưởng an ninh công nghệ cao hoạt động ở công suất tối đa. “Mày có 100 địa chỉ IP giả lập trong bộ nhớ đệm của cổng mạng tối (Dark Web) đúng không? Kích hoạt toàn bộ chúng lên. Tạo ra một mạng lưới proxy phân tán để làm loãng hướng quét của hắn. Ép hắn phải chia nhỏ băng thông dò tìm.”


Lý Kiến Quốc trợn tròn mắt nhìn Trực: “Đại ca... sao anh lại biết phương pháp phản gián công nghệ cao này? Lâm Hoàng trước đây chưa từng...”


“Làm ngay!” Trực quát lớn, họng súng ấn mạnh hơn vào thái dương gã.


Quốc cuống cuồng gõ phím. Những dòng lệnh màu xanh chạy dọc màn hình như những vệt sáng ma quái. Trên bản đồ định vị của máy tính, từ một điểm đỏ duy nhất tại khu Cầu Đen đột ngột bùng nổ ra 100 điểm đỏ giả lập khác nhau, rải rác khắp bản đồ thành phố Khánh Bình từ quận trung tâm đến các khu công nghiệp ngoại ô.


Màn hình hiển thị tiến trình quét ngược của Ghost lập tức bị khựng lại. Thuật toán dò tìm của Trần Minh Nhật bị loãng băng thông, buộc phải quét song song 101 mục tiêu cùng lúc để xác định đâu là IP thực tế.


“Được rồi! Tốc độ dò tìm của hắn đã giảm xuống còn 15%!” Quốc reo lên, nhưng ngay sau đó giọng gã lại xẹp xuống. “Nhưng hắn đang nâng cấp thuật toán quét hồng ngoại đô thị để quét các trạm phát sóng vô tuyến tầm gần. Thiết bị tạo nhiễu sóng Jammer của đại ca mang theo đang phát ra vệt nhiễu nhiệt rất mạnh, hắn sẽ sớm thu hẹp phạm vi xuống khu Cầu Đen này!”


Trực liếc nhìn chiếc máy tạo nhiễu sóng Jammer cầm tay đặt ở góc bàn gỗ. Chiếc máy đang hoạt động quá công suất, phần vỏ nhựa bắt đầu nóng chảy và bốc lên một làn khói mỏng mùi khét lẹt của linh kiện bị cháy mạch. Thiết bị bảo mệnh công nghệ này chỉ còn có thể trụ được tối đa hai phút trước khi hỏng hoàn toàn.


“Tiến trình giải mã nhật ký đạt bao nhiêu phần trăm rồi?” Trực hỏi, ánh mắt anh không rời khỏi thanh tiến trình màu xanh lá cây trên màn hình Toughbook.


“Bốn mươi phần trăm... Bốn mươi lăm... Nó quá chậm vì đĩa từ bị mã hóa đa tầng!” Quốc gào lên, hai tay gã gõ phím nhanh thoăn thoắt để duy trì các tường lửa bảo mật liên tục bị Ghost tấn công phá hủy.


*Bíp... Bíp... Bíp...*


Tiếng còi cảnh báo tần số quét của Ghost càng lúc càng dồn dập. Trên màn hình máy tính, các điểm đỏ giả lập của Trực bắt đầu bị Ghost bóc tách và triệt tiêu từng cái một.


90 điểm đỏ giả lập còn lại...


75 điểm...


50 điểm...


“Hắn đang dùng siêu máy tính của V-Tech để giải mã ngược các proxy của tôi! Tốc độ triệt tiêu là 5 IP mỗi giây!” Quốc hét lên trong tuyệt vọng. “Đại ca! Chúng ta phải chạy thôi! Hắn sắp định vị chính xác căn hầm này rồi!”


Trực cảm nhận được nhịp tim mình đang tăng vọt lên trên 120 nhịp/phút. Cơn đau từ má trái lại nhói lên dữ dội như một lời nhắc nhở về cái giá thể xác mà anh phải trả nếu thất bại tại đây. Nếu bị bắt lúc này dưới danh phận Lâm Hoàng, anh sẽ bị Lê Đăng Khoa thủ tiêu ngay lập tức trong im lặng mà không bao giờ có cơ hội minh oan.


Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, kích hoạt kỹ thuật điều hòa nhịp tim thiền định học được từ sư thầy Thích Thanh Tâm. Nhịp tim anh từ từ hạ xuống dưới 80 nhịp/phút. Sự tỉnh táo lạnh lùng quay trở lại trong tâm trí.


“Quốc. Chuyển toàn bộ băng thông giải mã sang phân vùng nhật ký sinh hoạt cá nhân của Lâm Hoàng. Bỏ qua phân vùng giao dịch tài chính ngầm của băng đảng. Tôi không cần dòng tiền lúc này, tôi cần thói quen sinh hoạt của hắn để giữ vững vỏ bọc,” Trực ra lệnh một cách dứt khoát.


“Nhưng... phân vùng tài chính mới là thứ đáng giá hàng triệu đô...”


“Làm theo lời tôi nói!” Trực quát, tay anh siết chặt khẩu súng.


Quốc lập tức cô lập phân vùng dữ liệu tài chính, dồn toàn bộ tài nguyên xử lý của chiếc Toughbook vào việc giải mã tệp tin nhật ký viết tay và thói quen sinh hoạt của gã trùm.


Thanh tiến trình đột ngột nhảy vọt:


75%...


85%...


95%...


Cùng lúc đó, số lượng IP giả lập còn lại chỉ còn đúng 3 cái. Chiếc máy tạo nhiễu sóng Jammer ở góc bàn phát ra một tiếng xèo xèo nhỏ rồi tắt ngấm, một sợi khói đen đặc bốc lên từ khe tản nhiệt. Vệt nhiễu sóng bảo vệ xung quanh tiệm cầm đồ hoàn toàn biến mất.


“IP giả lập cuối cùng đã bị triệt tiêu! Ghost đang khóa mục tiêu vào địa chỉ IP thực tế của căn hầm này!” Quốc hét lên, gã nhắm chặt mắt chờ đợi một tiếng nổ súng hoặc tiếng còi hú của cảnh sát cơ động.


98%...


99%...


*Tách.*


Màn hình máy tính hiển thị dòng chữ màu xanh lá cây rực rỡ: "Giải mã hoàn tất. Dữ liệu nhật ký sinh hoạt đã được sao lưu vào thư mục bảo mật."


Đúng lúc đó, đồng hồ đếm ngược tiến trình định vị của Ghost chỉ còn lại đúng 5 giây.


Trực nhanh như chớp dùng bàn tay đeo găng da giật phắt sợi cáp kết nối vật lý ra khỏi cổng USB của Toughbook, cắt đứt hoàn toàn đường truyền internet ngoại tuyến của tiệm cầm đồ. Màn hình máy tính lập tức tối sầm lại, chấm dứt cuộc săn lùng công nghệ tầm xa của Trần Minh Nhật trong gang tấc.


Căn phòng rơi vào một sự im lặng tịch mịch, chỉ còn tiếng thở dốc hỗn hển của Lý Kiến Quốc và tiếng mưa xối xả đập vào cánh cửa sắt rỉ sét bên ngoài.


Trực nhanh chóng rút chiếc USB chứa dữ liệu đã giải mã ra khỏi máy tính, đút cẩn thận vào túi trong áo khoác măng-tô đen. Anh liếc nhìn gã kỹ sư đang nằm bò ra bàn thở không ra hơi.


“Mày làm tốt lắm, Quốc. Gom đồ đạc và biến khỏi đây ngay lập tức. Địa chỉ IP này đã bị lộ, lính của Vũ Văn Thiết sẽ có mặt ở đây trong vòng mười lăm phút nữa,” Trực nói, giọng anh lạnh lùng nhưng mang một sự cảnh báo chân thành.


“Tôi... tôi biết... Chết tiệt, tôi sẽ đi ngay...” Quốc run rẩy thu dọn chiếc máy Toughbook quân sự vào vali chuyên dụng.


Trực không nán lại thêm một giây nào. Anh lách người ra khỏi cánh cửa sắt, nhanh chóng chìm vào màn mưa mịt mù của khu ổ chuột Cầu Đen. Anh di chuyển dọc theo các góc tối không có camera giám sát, hướng về phía một trạm trú ẩn tạm thời khác dưới chân cầu đường sắt bỏ hoang.


Một tiếng rưỡi sau, dưới ánh sáng mờ nhạt của chiếc đèn pin cầm tay trong căn gác xép tạm trú, Trực cắm chiếc USB vào một máy tính bảng ngoại tuyến sạch—thiết bị hoàn toàn không kết nối mạng mà anh lén chuẩn bị từ trước.


Anh mở tệp tin nhật ký sinh hoạt vừa giải mã được. Những dòng ghi chép chi tiết về thói quen sinh hoạt, cách đi đứng, khẩu vị ăn uống, và cả những mật mã giao tiếp riêng tư của Lâm Hoàng hiện lên trước mắt anh. Nhưng khi Trực lướt xuống phần nhật ký truy cập mạng từ xa của ổ cứng mật, đồng tử anh đột ngột co rút lại.


Trong danh sách lịch sử đăng nhập hệ thống của Lâm Hoàng, có một địa chỉ IP đang hoạt động liên tục trong suốt ba ngày qua, thực hiện các lệnh quét dữ liệu sinh trắc học và theo dõi camera an ninh.


Trực dùng kiến thức nghiệp vụ an ninh của mình để phân tích dải IP đó.


Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng anh, đóng băng toàn bộ máu trong huyết quản.


Địa chỉ IP đang hoạt động đó, vị trí địa lý của nó được định vị chính xác ngay tại căn hộ chung cư cao cấp của anh—nơi người vợ Trần Khánh An đang sinh sống dưới sự giam lỏng tinh thần của gã giả mạo Lâm Hoàng thật.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!