Cơn Bão Đào Thải Mô Da
Cơn mưa rào của đô thị Khánh Bình không mang lại sự dịu mát, nó chỉ trút xuống khu ổ chuột Cầu Đen một làn sương ẩm ướt, nồng nặc mùi dầu máy rò rỉ và rác thải hữu cơ đang phân hủy. Dưới mái tôn rỉ sét của một căn lán bỏ hoang sát mép nước bão, Trịnh Minh Trực đang quỳ rạp trên nền đất sũng nước. Bàn tay đeo găng da đen của anh run rẩy siết chặt lấy cột gỗ mục.
Cơn đau từ má trái không còn là những nhịp giật khu trú nữa. Nó đã bùng phát thành một cơn bão đào thải mô da thực sự. Nước sông Khánh Bình đen ngòm, chứa đầy hóa chất công nghiệp từ trận thoát thân trước đó đã ngấm sâu vào vết mổ hoác miệng, kích hoạt phản ứng đào thải sinh học dữ dội của cơ thể đối với lớp da ghép của Lâm Hoàng. Từng thớ thịt bên má trái sưng tấy, căng cứng như muốn nứt toác ra. Dưới chân tóc và vành tai, chất dịch viêm nhiễm mưng mủ bắt đầu rỉ ra, nóng bỏng như axit đang gặm nhấm dần vào màng xương mặt.
Trực thở dốc, tầm nhìn bên mắt trái nhòe đi, chỉ còn là một khoảng xám mờ mịt do áp lực viêm chèn ép dây thần kinh thị giác. Anh lảo đảo rút từ trong túi áo khoác măng-tô đen ra một chiếc gương cầm tay nứt góc và một mảnh thủy tinh nhọn nhặt được trên đường cống thoát nước. Anh cần phải thực hiện kỹ năng tự phẫu thuật sơ cứu vết thương ngay lập tức. Nếu không giải phóng được lượng mủ và dịch viêm đang tích tụ dưới da, sự hoại tử mô cơ mặt sẽ trở thành vĩnh viễn, hủy hoại hoàn toàn hộp sọ của anh trước khi anh kịp lật tẩy Lê Đăng Khoa.
Đặt chiếc gương nghiêng trên một hòm gỗ mục, Trực dùng cồn sát trùng rẻ tiền mua từ tiệm tạp hóa vỉa hè đổ thẳng lên má trái.
“Ư... hự...”
Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị chặn đứng ngay trong cổ họng. Cảm giác bỏng rát cực độ khiến toàn thân anh co giật mạnh. Trực cắn chặt môi trong đến mức rách bươm, vị máu ấm mặn chát xộc lên khoang miệng (Vết cắn môi rách rỉ máu). Tay phải anh cầm mảnh thủy tinh, cố rạch một đường nhỏ sát vành tai để dẫn lưu dịch mủ. Nhưng cơn sốt cao tàn phá hệ thần kinh khiến các đầu ngón tay anh run rẩy dữ dội. Mảnh thủy tinh trượt đi, để lại một vết xước rướm máu vô ích trên làn da ghép nhợt nhạt.
Anh thất bại. Thể xác này đã chạm đến giới hạn chịu đựng sinh học tối đa. Trực gục đầu xuống hòm gỗ, hơi thở nóng rực phả vào mặt kính nứt. Trong cơn mê sảng cận kề cái chết, lý trí hình sự sắc bén của một cựu đội trưởng an ninh đưa ra một phán quyết lạnh lùng: anh không thể tự khâu vết thương này trong điều kiện thiếu vô trùng của khu ổ chuột. Anh cần một chuyên gia pháp y, một người có đủ công cụ và sự bảo mật tuyệt đối.
Anh cần Trần Đăng Khoa.
Trực gượng dậy, bọc chặt tập bệnh án phẫu thuật thẩm mỹ bản cứng đẫm máu vào sát ngực áo măng-tô đen. Anh lết từng bước chân nặng nề ra khỏi khu Cầu Đen, luồn lách qua những con hẻm tối không có ánh đèn đường, hướng về phía trung tâm thành phố, nơi đặt Văn phòng pháp y thành phố.
***
Ba giờ sáng. Văn phòng pháp y thành phố chìm trong bầu không khí lạnh lẽo, vô trùng đặc trưng. Mùi hóa chất sát trùng nồng nặc xen lẫn mùi focmon từ các phòng giải phẫu tử thi tạo nên một không gian ngột ngạt, cô lập hoàn toàn với thế giới ồn ào bên ngoài.
Trực tiếp cận tòa nhà từ lối thoát hiểm phía sau bãi đỗ xe cứu thương. Anh biết rõ lịch trình tuần tra của bảo vệ cơ quan này—cứ mỗi hai giờ, họ sẽ dành mười lăm phút để ghi sổ nhật ký tại sảnh chính. Sử dụng mười phút ngắn ngủi đó, Trực dùng một thanh thép mỏng lách vào khe khóa cửa thoát hiểm phụ. Tiếng lẫy sắt kêu lên một tiếng “cạch” cực nhỏ, anh nhanh chóng trượt người vào trong hành lang tối tăm, khép hờ cánh cửa để tránh để lại dấu vết xâm nhập.
Anh di chuyển dọc theo bức tường gạch men trắng, một tay bấu chặt vào bả vai trái đang rỉ máu do vết đạn sượt. Mắt trái của anh lúc này đã hoàn toàn bị che lấp bởi mí mắt sưng húp. Trực đẩy cửa bước vào phòng lab thí nghiệm di truyền học của Đăng Khoa. Ánh sáng xanh nhạt từ các máy ly tâm và tủ bảo quản lạnh cầm tay hắt ra, tạo nên những bóng mờ ma quái trên tường.
Trực tiến về phía tủ thuốc bảo quản đặc biệt bằng thép không gỉ. Anh biết ở đây luôn lưu trữ những chai Dung dịch rửa vết mổ tủy xương—loại hóa chất kháng sinh liều cao dùng để bảo quản các mẫu mô xương khớp trước khi giải phẫu, cũng là thứ duy nhất có thể dập tắt cơn bão đào thải mô da đang thiêu đốt mặt anh.
Anh dùng bàn tay run rẩy mở khóa tủ kính, lấy ra một chai thủy tinh chứa dung dịch màu xanh nhạt. Đúng lúc anh định tự đổ dung dịch lên vết thương trước chiếc gương thí nghiệm, tiếng bước chân dứt khoát từ ngoài hành lang đột ngột vang lên.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần phòng lab bật sáng trưng.
Trần Đăng Khoa bước vào, trên tay cầm một khay chứa các ống nghiệm máu nặc danh. Gã mặc chiếc áo blouse trắng nồng mùi hóa chất, mái tóc xoăn nhẹ hơi rối và đôi kính cận mỏng phản chiếu ánh đèn neon sắc lạnh. Đăng Khoa khựng lại ngay sát cửa khi nhìn thấy một bóng người cao gầy, mặc áo măng-tô đen đẫm nước mưa và máu, đang đứng run rẩy bên tủ thuốc.
“Ai đó? Đây là khu vực cấm...” Đăng Khoa lạnh lùng hỏi, tay gã lén đưa về phía nút báo động khẩn cấp dưới cạnh bàn thí nghiệm.
Nhưng phản xạ nghiệp vụ của một cựu đội trưởng an ninh của Trực vẫn nhanh hơn. Trực lao tới từ góc tối, dùng cánh tay phải khóa chặt cổ họng Đăng Khoa từ phía sau, kéo gã vào vùng tối của phòng lab. Khẩu súng ngắn CZ 75 không số hiệu được áp mạnh vào mạn sườn gã bác sĩ pháp y.
“Đừng động đậy... Khoa... Là tôi...” Trực cố gắng phát ra âm thanh, nhưng giọng nói của anh lúc này chỉ là một chuỗi tiếng rít khàn đặc, trầm đục của nhân cách Lâm Hoàng do dây thanh quản bị co thắt dưới tác dụng của Neuro-Settle.
Đăng Khoa khựng lại, cơ thể gã căng cứng dưới vòng siết của kẻ đột nhập. Gã liếc nhìn qua khóe mắt, kinh hoàng nhận ra gương mặt đầy vết khâu chằng chịt, sưng tấy của gã trùm tội phạm khét tiếng Lâm Hoàng đang áp sát mặt mình.
“Lâm Hoàng? Mày... sao mày vào được đây?” Đăng Khoa hỏi, giọng gã vẫn giữ được sự điềm tĩnh lâm sàng của một bác sĩ thường xuyên tiếp xúc với cái chết, nhưng nhịp tim đập mạnh dưới lớp áo blouse đã tố cáo sự dao động của gã.
“Giúp tôi... khâu lại vết mổ... nhanh lên... tôi không trụ được nữa...”
Sức lực của Trực cạn kiệt hoàn toàn. Cơn sốt cao khiến anh mất thăng bằng, vòng tay khóa cổ Đăng Khoa lỏng dần. Trực ngã quỵ xuống sàn gạch men lạnh, khẩu súng CZ 75 tuột khỏi tay, rơi leng keng dưới gầm bàn thí nghiệm. Anh nằm co quắp, một tay ôm chặt lấy má trái đang rỉ mủ xanh, miệng thở ra những luồng hơi nóng rực.
Đăng Khoa tự do, gã lập tức lùi lại ba bước, cúi xuống định nhặt khẩu súng. Nhưng khi gã nhìn thấy kẻ đang nằm co giật dưới sàn, gã dừng lại.
Gã trùm tội phạm khét tiếng Lâm Hoàng đang rên rỉ trong đau đớn, nhưng bàn tay trái của hắn không che vết thương, mà lại bấu chặt lấy cổ tay trái—nơi có một vết sẹo hình chữ thập tự rạch sâu hoác đang chảy máu tươi. Và trong khoảnh khắc chịu đựng cơn đau tột cùng đó, gã thấy Lâm Hoàng tự cắn chặt môi trong đến mức rách bươm, máu tươi chảy ra khóe miệng (Vết cắn môi rách rỉ máu).
Đó là một phản xạ vô thức. Một phản xạ đau độc quyền mà chỉ có một người duy nhất gã biết từng thực hiện từ thời thơ ấu mỗi khi phải chịu đựng đòn roi của cha.
“Trực?... Không thể nào...” Đăng Khoa lầm bầm, chiếc khay nghiệm trên tay gã suýt rơi xuống đất.
Gã tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh thân thể đang run rẩy của Trực. Với đôi bàn tay y khoa chuyên nghiệp, Đăng Khoa nhẹ nhàng gạt mái tóc đẫm nước mưa của Trực sang một bên, để lộ phần gáy dưới chân tóc.
Ánh đèn huỳnh quang chiếu rõ một vết sẹo nhỏ hình bán nguyệt bẩm sinh sau gáy (Vết sẹo bẩm sinh sau gáy)—dấu vết độc quyền của dòng họ Trịnh mà ca phẫu thuật thẩm mỹ tàn bạo của Ngô Vĩnh không thể nào xóa bỏ hay tái tạo hoàn hảo trên cơ thể mới.
“Trực! Thực sự là cậu sao? Cậu... cậu vẫn chưa chết?” Đăng Khoa bàng hoàng thốt lên, đôi mắt gã mở to sau lớp kính cận. Gã không màng đến khẩu súng dưới gầm bàn nữa, lập tức đỡ bạn thân lên chiếc băng ca giải phẫu ở giữa phòng.
“Đừng nói nhiều... Khâu lại... má trái của tôi... dùng dung dịch rửa tủy xương... nhanh lên...” Trực lầm bầm, mắt anh nhắm nghiền, ý chí duy nhất giữ anh tỉnh táo là mỏ neo xúc giác từ vết rạch cổ tay.
Đăng Khoa lập tức lấy lại sự bình tĩnh của một bác sĩ pháp y trưởng. Gã khóa chặt cửa phòng lab, kéo rèm che kín các ô kính quan sát. Gã nhanh chóng chuẩn bị bộ dụng cụ giải phẫu bằng thép không gỉ, đeo găng tay vô trùng và mở chai Dung dịch rửa vết mổ tủy xương.
“Tôi sẽ không dùng thuốc tê liều cao cho cậu,” Đăng Khoa vừa đổ dung dịch sát trùng lên gạc vừa nói, giọng gã run lên vì xúc động nhưng động tác vẫn cực kỳ chính xác. “Thuốc tê lúc này sẽ tương tác với lượng Neuro-Settle còn sót lại trong máu cậu, gây ức chế hô hấp và suy tim cấp. Cậu phải chịu đựng.”
“Cứ làm đi...” Trực cắn chặt chiếc khăn gạc vô trùng mà Đăng Khoa nhét vào miệng.
Ca tiểu phẫu bắt đầu dưới ánh đèn mổ công suất cao. Khi Đăng Khoa dùng kẹp panh mở rộng vết mổ hoác miệng bên má trái và đổ trực tiếp Dung dịch rửa vết mổ tủy xương vào để sát trùng sâu, toàn thân Trực căng cứng như một cây cung kéo căng.
“Ư... ư... hự...”
Mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo măng-tô đen. Cơn đau buốt tận tủy não, nóng rát như bị tạt axit trực tiếp vào màng xương mặt khiến Trực suýt nữa đã mất đi nhận thức. Nhưng anh không ngất đi. Ý chí thép của một cảnh sát hình sự và nỗi căm hận tột cùng đối với Lê Đăng Khoa đã giữ cho đồng tử của anh không bị giãn ra.
Đăng Khoa nhanh chóng nạo sạch các phần mô da bị hoại tử do nước sông bẩn, rửa sạch ổ viêm bằng dung dịch đặc trị, rồi dùng chỉ tự tiêu khâu lại từng mũi kim tỉ mỉ dọc theo đường rạch cũ từ vành tai đến khóe miệng. Mỗi mũi kim đâm qua da thịt là một lần cơ thể Trực giật nảy lên, nhưng gã bác sĩ pháp y vẫn giữ vững bàn tay lạnh lùng, chính xác để tái tạo lại cấu trúc cơ mặt không bị biến dạng vĩnh viễn.
Sau gần một giờ đồng hồ nghẹt thở, Đăng Khoa cắt sợi chỉ cuối cùng, dán một lớp băng gạc vô trùng chuyên dụng lên má trái của Trực. Cơn bão đào thải mô da tạm thời được dập tắt. Nhịp tim của Trực dần ổn định trở lại dưới mức 80 nhịp/phút.
Trực nhổ chiếc khăn gạc đẫm máu ra khỏi miệng, thở dốc: “Cảm ơn... Khoa...”
“Cậu không cần cảm ơn tôi,” Đăng Khoa tháo găng tay vô trùng, gương mặt gã nhợt nhạt và đầy vẻ hoang mang. Gã tiến về phía máy tính phân tích di truyền ở góc phòng, nơi một biểu đồ chuỗi xoắn kép ADN đang nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo. “Trực... cậu phải nhìn cái này. Đây là lý do tôi có mặt ở phòng lab muộn thế này.”
Trực lết thân thể rã rời xuống khỏi băng ca, đi đến bên cạnh Đăng Khoa, mắt anh nhìn thẳng vào màn hình máy tính.
“Mẫu máu nặc danh cậu gửi cho tôi tuần trước... tôi đã tiến hành phân tích chuỗi ADN biến đổi,” Đăng Khoa nói, giọng gã run rẩy tột độ khi chỉ tay vào các cột dữ liệu sinh trắc học quốc gia. “Tôi phát hiện ra một sự thật kinh hoàng. Hồ sơ ADN của Trịnh Minh Trực—Đội trưởng an ninh công nghệ cao—trên hệ thống dữ liệu quốc gia đã bị can thiệp và sửa đổi hoàn hảo.”
“Ý cậu là sao?” Trực nheo mắt, lồng ngực anh thắt lại.
“Kẻ chủ mưu... Lê Đăng Khoa... hắn không chỉ xóa sổ hồ sơ nhân sự của cậu,” Đăng Khoa quay đầu lại nhìn Trực, ánh mắt gã tràn đầy sự kinh hoàng và bất lực pháp lý. “Hắn đã lấy mã gen của Lâm Hoàng thật và ghi đè hoàn toàn lên tệp dữ liệu sinh học gốc của cậu trên máy chủ quốc gia. Hiện tại, nếu bất kỳ cơ quan tư pháp hay cảnh sát nào tiến hành quét ADN hoặc vân tay của cậu... hệ thống sẽ lập tức kết luận cậu chính là Lâm Hoàng. Và gã Lâm Hoàng thật đang sống bên cạnh Khánh An... sinh học và pháp lý của hắn trên hệ thống lúc này... chính là Trịnh Minh Trực.”
Căn phòng lab rơi vào một sự im lặng chết chóc. Chỉ có tiếng ro ro đều đặn của máy ly tâm kéo dài như một tiếng rên rỉ vô vọng dưới lòng đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!