Vòng Vây Của Đồng Đội Cũ
Tiếng mưa gầm rú xối xả trên những tấm mái tôn rỉ sét của nhà kho bỏ hoang cảng Khánh Bình dội vào màng nhĩ Trịnh Minh Trực như những loạt đạn liên thanh không hồi kết.
Chưa đầy hai giờ sau cuộc đối đầu nghẹt thở với Phi Yến trong Phòng Gương biệt thự Tuyết Sơn, Trực đã buộc phải rời đi. Sự nghi ngờ của người đàn bà đó về nhịp tim ổn định bất thường của anh là một hồi chuông cảnh báo đỏ. Để tránh bị lộ diện ngay tại hang ổ, anh đã viện cớ cần trực tiếp xuống cảng kiểm tra chuyến hàng lậu nhằm cắt đuôi cô ta. Nhưng hiện tại, trong bóng tối ẩm mốc của nhà kho bỏ hoang sát mép nước bão, Trực đang phải trả một cái giá quá đắt cho sự vội vã của mình.
Cơn sốt cao bắt đầu tàn phá cơ thể anh. Dưới lớp phấn trang điểm nén dày cộp dính bết nước mưa và mồ hôi lạnh, vết rách dài bên má trái giật lên từng nhịp buốt nhói. Chất dịch viêm nhiễm rỉ ra bên trong, ăn mòn lớp da mỏng quanh vành tai khiến Trực có cảm giác như một bầy kiến lửa đang điên cuồng cắn xé hộp sọ của mình.
Anh tựa lưng vào một thùng container rỉ sét, lồng ngực phập phồng thở dốc. Bàn tay đeo găng da đen của anh khẽ siết chặt lấy cổ tay trái, nơi vết sẹo chữ thập tự rạch bằng mảnh kính vỡ đang nhói lên đau đớn.
*Ta là Trịnh Minh Trực. Đội trưởng an ninh công nghệ cao. Số hiệu sĩ quan: 842-190-TX...*
Anh nhẩm đi nhẩm lại dòng mật mã bảo mệnh trong đầu, cố gắng dùng nỗi đau vật lý để áp chế cơn mê sảng đang chực chờ nuốt chửng nhận thức.
Đột nhiên, thính giác cực nhạy của Trực co thắt lại.
Giữa tiếng mưa gầm rú bên ngoài, có một âm thanh hoàn toàn lạc điệu: tiếng rít nhẹ của lốp xe đặc chủng phanh gấp trên nền đường lầy lội, theo sau là tiếng va chạm cơ học dứt khoát của những báng súng chống bạo động va vào giáp ngực polymer.
“Bao vây toàn bộ lối ra! Toán một phong tỏa đường sông, toán hai đột kích cửa sau! Phát hiện nghi phạm Lâm Hoàng được phép nổ súng chế ngự!”
Giọng nói dõng dạc, đanh thép vang lên qua loa cầm tay từ phía ngoài sân kho.
Trực khựng lại. Đồng tử anh co rút mạnh trong bóng tối.
Đó là giọng của Lê Quốc Anh.
Thiếu úy Lê Quốc Anh – người cấp dưới trung thành nhất, đứa em út trong đội an ninh công nghệ cao mà chính tay Trực đã huấn luyện từ những ngày đầu tiên bước chân vào ngành. Kẻ đang dẫn đầu lực lượng truy quét tinh nhuệ của Cục An Ninh Công Nghệ Khánh Bình để săn lùng gã trùm tội phạm Lâm Hoàng nhằm báo thù cho cái chết của người thầy Trịnh Minh Trực.
Một sự trớ trêu tột cùng của số phận: người đồng đội cũ đang điên cuồng săn lùng anh, tin rằng anh là con quỷ đã sát hại chính bản thân mình.
Ánh đèn pin chiến thuật công suất cao đột ngột xé rách bóng tối của nhà kho bỏ hoang, quét qua những vách tường gạch bong tróc và những đống đổ nát rỉ sét. Tiếng bước chân tác chiến chiến thuật dứt khoát, nhịp nhàng của lực lượng đặc nhiệm bắt đầu áp sát.
Trực hiểu rõ sơ đồ tác chiến vây ráp này hơn bất kỳ ai. Chính anh là người đã soạn thảo cuốn cẩm nang đột kích đô thị cho Cục An Ninh Khánh Bình. Anh biết, trong vòng ba mươi giây nữa, toán một sẽ hoàn thành việc phong tỏa lối thoát hiểm đường sông phía sau nhà kho bằng xích sắt khóa chặt cửa cống ngầm.
Anh buộc phải di chuyển ngay lập tức.
Trực lách người qua góc mù của một chiếc container rỉ sét, bước đi nhẹ nhàng không tiếng động như một bóng ma. Cơn sốt khiến đầu óc anh quay cuồng, mắt trái mờ đi vì áp lực viêm nhiễm dưới cơ mặt. Anh tiến về phía cửa sau, nhưng đúng lúc đó, một tiếng nổ chói tai vang lên.
*Đoàng! Đoàng!*
Hai loạt đạn đầu tiên từ khẩu súng ngắn đặc chủng của Quốc Anh bắn nát ổ khóa cửa thoát hiểm phía sau, găm thẳng vào cánh cửa sắt hoen rỉ, chặn đứng lối thoát duy nhất của Trực xuống đường cống ngầm.
“Phát hiện bóng đen di chuyển ở khu vực container số 4! Áp sát chiến thuật!” Quốc Anh hét lớn, giọng cậu run lên vì giận dữ và khao khát báo thù.
Trực bị dồn ngược trở lại vào góc tối của nhà kho. Tiếng bước chân đặc nhiệm dồn dập áp sát từ ba phía. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, bản năng cảnh sát trong anh trỗi dậy, thúc giục anh sử dụng những đòn khóa khớp tiêu chuẩn để vô hiệu hóa đối phương. Nhưng lý trí hình sự sắc bén lập tức dập tắt ý nghĩ đó.
*Không được! Nếu ta sử dụng bất kỳ thế võ chính quy nào của ngành an ninh, Quốc Anh sẽ nhận ra ngay lập tức. Vỏ bọc Lâm Hoàng sẽ sụp đổ vĩnh viễn.*
Cơ thể mang gương mặt của Lâm Hoàng đột ngột sản sinh ra một luồng xung động bạo lực tàn nhẫn (Phân rã bản ngã tạm thời). Ký ức cơ bắp của gã trùm tội phạm trỗi dậy, kích thích Trực rút khẩu CZ 75 giảm thanh giấu dưới sườn, nổ súng xuyên qua ngực người đồng đội cũ để sinh tồn. Sự giằng xé nội tâm cực hạn khiến Trực đau đớn như bị xé đôi linh hồn. Anh cắn chặt môi trong đến rỉ máu ấm mặn, gầm lên trong câm lặng để áp chế con quỷ Lâm Hoàng trong máu mình.
Anh cúi xuống, nhặt một thanh sắt rỉ sét dưới sàn nhà và ném mạnh về phía dãy container đối diện.
*Xoảng!*
Tiếng kim loại va chạm vang dội trong không gian hẹp đánh lạc hướng luồng ánh sáng đèn pin của hai trinh sát đặc nhiệm. Nhân lúc họ quay súng về hướng tiếng động, Trực lao ra khỏi góc khuất, di chuyển cực nhanh dọc theo vùng mù của camera giám sát AI mà anh đã tính toán trước.
Nhưng Quốc Anh không dễ bị đánh lừa. Với trực giác nhạy bén của một trinh sát trẻ xuất sắc, cậu không quay đầu theo tiếng động giả mà lao thẳng về phía bóng đen đang lướt đi trong bóng tối.
“Lâm Hoàng! Đứng lại!”
Quốc Anh áp sát góc tối nơi Trực đang ẩn nấp. Ánh đèn pin chiến thuật trên báng súng của cậu quét thẳng vào gương mặt đầy vết khâu chằng chịt của Trực. Đôi mắt một mí sắc lạnh của Lâm Hoàng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, hằn lên vẻ tợn tạo nhưng đôi đồng tử bên trong lại tràn ngập nỗi đau đớn tột cùng.
Quốc Anh chĩa thẳng họng súng vào ngực Trực ở khoảng cách chưa đầy hai mét. Ngón trỏ của cậu đặt trên cò súng đã siết nhẹ một nửa hành trình.
“Mày đã giết Đội trưởng Trực... Con quỷ này, hôm nay tao sẽ bắt mày phải đền mạng!” Giọng Quốc Anh nghẹn ngào, đôi mắt đỏ ngầu đầy căm hận.
Đối mặt với họng súng của người cấp dưới cũ, Trực đứng im trong bóng tối. Cơn sốt cao khiến cơ thể anh run rẩy nhẹ, bả vai trái đau nhức nhối do vết đạn cũ. Anh nhìn thẳng vào mắt Quốc Anh. Anh muốn hét lên rằng anh chính là Trịnh Minh Trực, rằng anh vẫn chưa chết, nhưng chiếc mặt nạ da thịt của Lâm Hoàng đã khóa chặt lời nói của anh lại.
Trong một phần mười giây quyết định, Trực chủ động bước tới một bước.
Quốc Anh giật mình nổ súng. Phát đạn sượt qua bả vai trái của Trực, xé rách lớp áo măng-tô đen. Trực không lùi lại, anh áp sát tầm gần, sử dụng một thế võ triệt hạ giang hồ thô bạo (Võ giang hồ triệt hạ) – một cú húc cùi chỏ tàn nhẫn vào chấn thủy kết hợp quét chân giật cục hoàn toàn không có trong sách giáo khoa cảnh sát.
Khẩu súng ngắn trên tay Quốc Anh bị văng ra ngoài. Quốc Anh đau đớn khụy gối xuống sàn xi măng lạnh. Trực lao tới, đè chặt cậu xuống nền nhà tối tăm, tay phải khóa chặt bả vai của cậu.
Quốc Anh điên cuồng giãy giụa, định với lấy khẩu súng dự phòng bên hông.
Trực nén cơn đau xé thịt từ vết rách cơ mặt đang chảy máu đẫm một bên má. Anh không ra đòn kết liễu. Thay vào đó, anh áp sát bàn tay trái đeo găng da đen của mình lên báng súng ngắn của Quốc Anh đang nằm trên sàn.
Các ngón tay của Trực bắt đầu di chuyển.
*Cộc... Cộc cộc cộc... Cộc... Cộc cộc...*
Anh gõ liên tục lên báng súng kim loại lạnh lẽo theo một nhịp điệu vô cùng đặc biệt.
Đó là nhịp gõ Morse nghiệp vụ tối mật của Đội An Ninh Công Nghệ: *“T-R-U-C-S-I-L-E-N-T”* (Trực im lặng).
Quốc Anh đột ngột khựng lại hoàn toàn. Mọi phản xạ kháng cự của cậu đông cứng dưới sàn nhà. Đôi mắt cậu mở to trong bóng tối, nhìn trân trân vào găng tay da đen của gã trùm đang gõ nhịp mật mã mà chỉ có cậu, Đội trưởng Trực và Thượng tá Hùng biết được.
“Mày... sao mày lại biết...” Quốc Anh lắp bắp, giọng nói run rẩy tột độ.
Trực không trả lời. Anh buông Quốc Anh ra, lùi lại một bước vào sát mép cửa sổ vỡ của nhà kho nhìn ra dòng sông Khánh Bình đang cuộn sóng dữ dội dưới cơn bão.
Máu từ vết mổ má trái chảy ròng ròng dọc cằm Trực, nhỏ xuống mặt đất ẩm ướt. Anh nhìn người cấp dưới cũ lần cuối bằng ánh mắt chính trực, sâu thẳm của một người thầy, rồi xoay người nhảy thẳng ra ngoài cửa sổ, gieo mình xuống dòng nước sông lạnh buốt phía dưới.
*Tùm!*
Dòng nước sông Khánh Bình đen ngòm, lạnh buốt và ngập ngụa chất thải công nghiệp lập tức ập vào, luồn lách qua lớp phấn nén đã trôi tuột, xộc thẳng vào vết mổ hoác miệng bên má trái của Trực với một cơn đau buốt tận tủy não.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!