Mặt Nạ Trong Phòng Gương
Chiếc sedan đen lướt đi trong màn mưa xối xả của thành phố Khánh Bình, bánh xe nghiến lên những vũng nước đục ngầu dọc đại lộ dẫn lên đồi Tuyết Sơn. Bên trong khoang xe, không gian ngột ngạt đến mức Trịnh Minh Trực có thể nghe rõ tiếng hơi thở khò khè của chính mình dội lại từ lớp kính cách âm. Cơn sốt bắt đầu bùng phát dữ dội. Vết rách dài bên má trái – hậu quả từ cuộc huyết chiến với gã gác cổng Cà Lăm dưới hầm ngầm phòng khám Ngô Vĩnh – đang co rút lại, sưng tấy và rỉ ra thứ dịch mặn chát của mô cơ bị nhiễm trùng. Nước sông bẩn thỉu ở bến cảng lúc nãy đã ngấm sâu vào vết thương hở, mang theo cơn đau buốt tận xương tủy chạy dọc lên thái dương, khiến nửa đầu bên trái của Trực giật lên từng nhịp liên hồi.
Trực nhắm nghiền mắt, cố giữ cho cơ thể không đổ sụp xuống băng ghế da. Tay trái của anh, vẫn đeo chiếc găng da đen bóng của gã trùm Lâm Hoàng, khẽ siết chặt lấy cổ tay phải. Dưới lớp găng và băng gạc quấn vội, vết sẹo chữ thập tự rạch bằng mảnh kính vỡ đang nhói lên đau đớn. Đó là mỏ neo xúc giác duy nhất còn lại của anh. Mỗi khi cơn sốt đẩy tâm trí anh vào vùng hỗn loạn, mỗi khi gương mặt của Lâm Hoàng hiện lên trong bóng tối như một con quỷ đang nhe răng cười nhạo, Trực lại ấn mạnh ngón tay vào vết sẹo đó. Cơn đau nhói cấp tính lập tức kích hoạt hệ thần kinh trung ương, kéo anh ra khỏi vực thẳm của sự đồng hóa nhận thức.
*Ta là Trịnh Minh Trực. Đội trưởng an ninh công nghệ cao. Số hiệu sĩ quan: 842-190-TX. Vợ ta là Trần Khánh An...*
Anh nhẩm đi nhẩm lại trong đầu, cố bấu víu lấy những mảnh ký ức cuối cùng trước khi chiếc xe dừng hẳn trước cánh cổng sắt khổng lồ của biệt thự Tuyết Sơn.
Qua gương chiếu hậu, Trực thấy ánh mắt của gã lái xe câm A Sáng đang hướng về mình. Đôi mắt sâu hoắm của gã câm lặng không một gợn sóng, nhưng Trực biết, gã đang giữ trong túi áo khoác vỏ đạn cao su của cảnh sát – bằng chứng lột trần danh tính thực sự của anh. Sự im lặng của A Sáng không phải là sự trung thành, mà là một phép tính tàn nhẫn của thế giới ngầm. Gã muốn mượn tay một người cảnh sát mang gương mặt Lâm Hoàng để tiêu diệt chính gã trùm thật, trả thù cho người em gái đã khuất. Một liên minh im lặng đầy nguy hiểm đã được thiết lập giữa hai kẻ không còn gì để mất.
Chiếc xe dừng bánh dưới sảnh đón lộng lẫy của biệt thự. A Sáng bước xuống, che chiếc ô đen lớn cho Trực khi anh bước ra ngoài. Trực cố gắng giữ thẳng lưng, bước đi từng bước vững chãi nhưng chậm rãi, mô phỏng hoàn hảo phong thái ngạo nghễ, bất cần của gã trùm. Anh không nhìn A Sáng, chỉ khẽ gật đầu rồi bước thẳng qua cánh cửa gỗ mun cao vút của dinh thự.
Không gian bên trong biệt thự Tuyết Sơn ngập tràn mùi gỗ tuyết tùng và sự lạnh lẽo vô trùng của các thiết bị an ninh thông minh. Trực lướt qua những tên lính gác đang cúi đầu cung kính, giọng nói khàn đặc rít qua kẽ răng ra lệnh:
“Không ai được bén mảng đến khu vực hầm ngầm. Tao cần yên tĩnh.”
Anh di chuyển nhanh về phía lối vào Phòng Gương biệt thự Tuyết Sơn – căn phòng đặc biệt nằm sâu dưới lòng đất, sau bức tường gương của phòng làm việc riêng. Đây là nơi Lâm Hoàng thật thiết kế để tự quan sát các vi biểu cảm của bản thân, một chiếc lồng kính cách âm hoàn toàn được bọc da chống ồn tuyệt đối. Đối với Trực lúc này, đây vừa là nơi an toàn nhất để anh tự xử lý vết thương, vừa là một địa ngục thị giác tàn nhẫn nhất.
Khi cánh cửa thép dày ba lớp khép lại với tiếng xì nhẹ của hệ thống hút chân không, Trực bật đèn. Ánh sáng trắng lạnh dội xuống, lập tức phản chiếu qua hàng trăm tấm gương lớn nhỏ ốp kín bốn bức tường và trần nhà.
Trực khựng lại. Đầu gối anh run lên.
Ở mọi hướng anh nhìn, hàng trăm gã Lâm Hoàng đang đứng đó, nhìn chằm chằm vào anh. Đôi mắt một mí sắc lạnh, chiếc mũi cao diều hâu và nụ cười nhếch mép tà ác của gã trùm tội phạm bị truy nã gắt gao nhất Khánh Bình xuất hiện ở mọi góc độ. Sự chồng chéo của các hình ảnh phản chiếu tạo ra một trạng thái hoảng loạn nhận thức cực hạn. Trực cảm thấy như thể bản ngã cảnh sát của mình đang bị bóp nghẹt, bị phân rã và nuốt chửng bởi hàng vạn bản sao của kẻ thù.
“Không... Ta không phải là ngươi...” Trực thì thào, giọng nói khàn đặc run rẩy dội lại từ các bức tường kính.
Anh loạng choạng tiến về phía bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch giữa phòng, bám chặt hai tay vào mép đá để giữ cho mình không ngã quỵ. Anh nhìn thẳng vào tấm gương lớn trước mặt. Gương mặt dính máu tươi của Tân và vết rách mưng mủ bên má trái trông vô cùng ghê rợn. Vết khâu thẩm mỹ bị rách toác do nước mưa ăn mòn, để lộ những sợi chỉ đen chằng chịt như những con rết đang bò trên da thịt anh.
Cơn sốt cao khiến Trực bắt đầu nhìn thấy ảo giác. Gã Lâm Hoàng trong gương dường như đang tự cử động, khóe miệng gã rộng ra, nở một nụ cười man dại đầy chế giễu:
*“Ngươi nghĩ ngươi có thể giữ được linh hồn cảnh sát đó bao lâu dưới gương mặt của ta? Ngươi đã nổ súng dưới bến cảng. Ngươi đã nhuốm máu. Ngươi chính là ta, Trịnh Minh Trực!”*
“Câm miệng!” Trực hét lên, bàn tay trái đeo găng da siết chặt thành nắm đấm, suýt chút nữa đã đấm vỡ tấm gương trước mặt.
Nhưng lý trí hình sự sắc bén đã kịp thời ngăn anh lại. Tiếng đổ vỡ lúc này sẽ đánh động lính gác bên ngoài. Trực cắn chặt môi trong đến mức rỉ máu ấm mặn, đồng thời dùng ngón tay cái ấn mạnh, thật mạnh vào vết sẹo chữ thập trên cổ tay trái. Cơn đau buốt nhói chạy thẳng lên thùy trán, như một luồng điện xé tan màn sương ảo giác. Gã Lâm Hoàng trong gương trở lại trạng thái tĩnh lặng của một hình ảnh phản chiếu vô hồn.
Trực thở hổn hển, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương. Anh lấy từ trong túi áo khoác ra hộp phấn trang điểm che khuyết điểm chuyên dụng và bộ dụng cụ y tế tự cứu thô sơ. Không có thuốc tê, anh buộc phải dùng gương cầm tay, dao mổ y khoa và cồn sát trùng để tự rạch nhẹ phần da mưng mủ bên má trái, ép dịch viêm ra ngoài. Mỗi lần lưỡi dao chạm vào da thịt, cơ thể Trực lại giật nảy lên, nhưng anh không hề phát ra một tiếng động. Anh cắn chặt chiếc găng tay da, dùng nước cất rửa sạch vết thương rồi bôi một lớp phấn nén dày che đi các vết khâu rách quanh vành tai và chân tóc.
Khi Trực vừa hoàn thành việc ngụy trang cơ mặt, thính giác cực nhạy của anh – món quà và cũng là lời nguyền sau vụ tai nạn thời thơ ấu – chợt bóc tách được một tiếng động lạ phát ra từ lối vào hầm ngầm.
Đó là tiếng ma sát cực nhẹ của đế giày cao gót trên sàn đá cẩm thạch, đi kèm với mùi hương nước hoa nồng nàn của hoa nhài pha lẫn hoắc hương hoang dại. Mùi hương này không có trong hồ sơ sinh hoạt của bất kỳ lính gác hay gia nhân nào trong biệt thự Tuyết Sơn.
*Phi Yến.*
Trực lập tức nhận diện được kẻ đột nhập. Nữ hoàng sòng bạc ngầm Kim Sa, người tình nóng bỏng và cũng là đồng phạm mưu mô nhất của Lâm Hoàng thật. Người đàn bà này sở hữu một trực giác nhạy bén đến đáng sợ về hơi ấm thể xác và thói quen gần gũi của gã trùm. Sự xuất hiện của cô ta tại Phòng Gương lúc này là một cạm bẫy tâm lý và thể xác nguy hiểm nhất đối với vỏ bọc của anh.
Trực nhanh chóng cất bộ dụng cụ y tế vào hốc tường bí mật phía sau bệ đá, dùng phấn trang điểm dặm lại lần cuối để che đi vệt máu rỉ. Anh đứng thẳng dậy, sử dụng kỹ năng Mặt nạ biểu cảm vô cảm (Stone-face) để đóng băng hoàn toàn mọi cơ mặt bị viêm nhiễm, giữ ánh mắt lạnh lùng không dao động.
Cánh cửa phòng gương trượt mở. Phi Yến bước vào.
Cô ta mặc một bộ đầm lụa đen xẻ sâu lấp lánh dưới ánh đèn trắng, vóc dáng bốc lửa uyển chuyển như một con rắn nước. Mái tóc xoăn dài xõa trên bờ vai trần quyến rũ, đôi mắt lúng liếng đầy mê hoặc nhưng ẩn chứa sự dò xét sắc sảo của một kẻ chuyên thao túng đàn ông trên bàn cờ bạc.
“Anh yêu, trốn em ở đây sao?”
Phi Yến cất giọng nũng nịu, nhưng bước đi của cô ta lại vô cùng cẩn trọng. Cô ta tiến lại gần Trực từ phía sau, hai cánh tay trần mềm mại vươn ra, nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng anh.
Trực đứng im trong Phòng Gương. Hàng trăm hình ảnh phản chiếu cảnh tượng Phi Yến đang áp sát vào lưng anh xuất hiện ở mọi hướng, tạo ra một áp lực thị giác ngột ngạt tột độ. Anh cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cô ta truyền qua lớp áo măng-tô đen, và mùi nước hoa nhài nồng nặc đang cố tình làm nhiễu loạn sự tỉnh táo của anh.
“Hắc Hổ nói đêm nay anh đã tự tay xử lý thằng nhóc cảnh sát chìm dưới bến cảng,” Phi Yến thì thầm, ghé sát đôi môi đỏ mọng vào vành tai trái của Trực. “Nhưng sao em thấy anh dạo này có vẻ lạnh lùng thế? Ngay cả khi trở về biệt thự, anh cũng không thèm tìm em.”
Cô ta cố tình dùng những ngón tay thon dài, móng tay sơn đỏ nhọn hoắt lướt nhẹ dọc theo quai hàm của Trực, tiến sát về phía vết rách má trái đang được ngụy trang bằng phấn nén.
Trực cảm nhận được cơ mặt mình đang co thắt dữ dội dưới tác động của cơn sốt và sự đau đớn từ vết mổ hở. Chỉ cần cô ta dùng lực ấn mạnh vào má, lớp phấn trang điểm sẽ bị bong ra, lộ ra dịch mủ và các sợi chỉ khâu thẩm mỹ lỗi.
*Không được dao động. Phải tập trung.*
Trực không nhìn vào các tấm gương xung quanh để tránh bị ảo giác đánh lừa. Anh tập trung ánh mắt vào một điểm cố định duy nhất trên tay nắm cửa bằng đồng ngoài gương. Anh sử dụng kỹ năng Nhập vai tội phạm (Persona) để giữ thái độ ngạo mạn, lạnh lùng.
“Tao vừa mới dọn dẹp đống rác của Hắc Hổ dưới cảng,” Trực trả lời bằng giọng Bắc khàn đặc giả lập, âm sắc trầm lạnh không một chút ấm áp. “Tao không có thời gian cho những trò mèo vờn chuột của mày đêm nay, Phi Yến.”
Phi Yến khẽ khựng lại. Đôi mắt lúng liếng của cô ta nheo lại trong một phần mười giây. Cô ta không hề lùi bước, ngược lại càng áp sát cơ thể mềm mại của mình vào lưng anh hơn.
“Anh dạo này hay dùng từ 'tao' với em thế?” Phi Yến khẽ cười, giọng nói mang một tia dò xét sắc lạnh. “Trước đây, mỗi khi anh thắng lớn dưới cảng hoặc tự tay giết một ai đó, anh luôn ôm lấy em và đòi hỏi sự kích thích mạnh mẽ nhất cơ mà? Sao hôm nay... hơi ấm của anh lại xa cách thế?”
Cô ta lướt ngón tay xuống cánh tay trái của Trực, luồn qua lớp găng da đen và bắt đầu di chuyển về phía cổ tay trái – nơi vết sẹo chữ thập tự rạch đang rỉ máu dưới lớp băng gạc mỏng.
*Nguy hiểm! Nếu cô ta chạm vào vết sẹo đó, cô ta sẽ biết ngay lập tức Lâm Hoàng thật không bao giờ tự rạch cổ tay mình.*
Trực chủ động hành động trước khi cô ta kịp chạm tới vết thương. Anh xoay người lại một cách dứt khoát, bàn tay trái đeo găng da đen nắm chặt lấy cổ tay của Phi Yến, giữ chặt cô ta ở một khoảng cách an toàn. Anh cúi xuống, ghé sát gương mặt lạnh lùng của mình vào mặt cô ta.
“Mày muốn kích thích sao?” Trực nhếch mép cười nhạt, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo. “Tao có thể cho mày sự kích thích lớn hơn nhiều. Lê Đăng Khoa đang cho người giám sát biệt thự này 24/7. Mọi giao dịch tài chính của sòng bạc Kim Sa của mày đều đang nằm trong tầm ngắm của Cục An Ninh. Mày nghĩ tao còn tâm trí để chơi đùa với mày lúc này sao?”
Sự chuyển hướng cuộc đối thoại sang mối đe dọa an ninh chính trị và tài chính đánh trúng vào tử huyệt của Phi Yến. Cô ta khẽ biến đổi sắc mặt, sự ngạo mạn lẳng lơ biến mất, thay vào đó là sự lo lắng thực tế của một kẻ điều hành sòng bạc lậu.
“Lê Đăng Khoa... gã đang muốn nuốt trọn phần của chúng ta sao?” Phi Yến hỏi dồn, hơi thở cô ta bắt đầu dồn dập.
Trực cảm nhận được nhịp tim của Phi Yến đang tăng nhanh qua lòng bàn tay đang giữ cổ tay cô ta. Anh biết mình đã tạm thời chuyển hướng thành công. Tuy nhiên, để vượt qua hoàn toàn sự dò xét thể xác của người đàn bà này, Trực bắt buộc phải sử dụng cấp độ năng lực cao hơn.
Anh nhắm mắt lại trong một tích tắc, kích hoạt kỹ thuật Điều hòa nhịp tim thiền định. Anh bắt đầu hít thở theo nhịp 4-7-8 sâu trong lồng ngực, tập trung toàn bộ ý chí vào mỏ neo xúc giác ở vết sẹo cổ tay. Đây là ngưỡng năng lực Điều hòa sinh học tuyệt đối – giúp anh khống chế hoàn toàn các phản ứng sinh học tự nhiên của cơ thể trước các kích thích mạnh từ bên ngoài.
Trong vòng chưa đầy năm giây, nhịp tim của Trực từ mức 110 bpm do cơn sốt và sự căng thẳng lập tức giảm xuống mức ổn định, lạnh lẽo dưới 70 nhịp/phút. Gương mặt anh trở nên bình thản, tĩnh lặng như nước hồ không gợn sóng dưới ánh đèn trắng của Phòng Gương.
Phi Yến nhìn thẳng vào mắt Trực qua các tấm gương phản chiếu chồng chéo. Cô ta lướt bàn tay còn lại lên ngực áo măng-tô của anh, rồi trượt nhẹ xuống vùng cổ, nơi mạch cảnh đang đập.
Cô ta áp lòng bàn tay mềm mại của mình lên làn da cổ lạnh ngắt của Trực, ngay phía trên động mạch cảnh.
Đột nhiên, Phi Yến khựng lại hoàn toàn.
Nụ cười trên môi cô ta đông cứng. Đôi mắt một mí sắc sảo của cô ta mở to, khóa chặt lấy nhịp đập dưới da cổ của Trực.
Cô ta cảm nhận được nhịp mạch của anh đập một cách đều đặn, chậm rãi, lạnh lùng và vô cùng ổn định dưới lòng bàn tay mình.
“Anh yêu...” Giọng Phi Yến chợt trầm xuống, không còn một chút nũng nịu nào, thay vào đó là một sự hoài nghi lạnh lẽo tột độ. “Sao nhịp tim của anh hôm nay lại đập chậm và đều như một cái máy thế này?”
Cô ta miết mạnh ngón tay vào mạch cổ của anh, áp sát gương mặt quyến rũ nhưng đầy sát khí vào sát mặt Trực:
“Lâm Hoàng mà em biết... mỗi khi ngửi thấy mùi hương này, mỗi khi chạm vào cơ thể em sau khi giết người... nhịp tim của anh ta luôn đập điên cuồng như một con thú dữ dằn. Anh ta chưa bao giờ có được sự bình tĩnh lạnh ngắt thế này trước mặt em.”
Trực đứng im trong bóng tối phản chiếu của hàng trăm tấm gương. Gương mặt anh vẫn giữ nguyên chiếc mặt nạ vô cảm, nhưng anh biết, chiếc mặt nạ sinh học của mình vừa xuất hiện một vết nứt chí mạng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!