Phát Súng Trong Bóng Tối
Ánh đèn huỳnh quang trong phòng làm việc riêng của Lâm Hoàng chập chờn, hắt những vệt sáng nhạt nhòa lên khuôn mặt đầy sẹo rỗ của Hắc Hổ. Gã phó tướng đứng sừng sững bên cạnh cánh cửa gỗ mun, đôi mắt một mí ti hí nheo lại đầy dã tâm, khóa chặt lấy từng biến đổi dù là nhỏ nhất trong đồng tử của Trịnh Minh Trực. Tấm ảnh chụp Thượng tá Nguyễn Văn Hùng – người thầy, người cha tinh thần của Trực – vẫn nằm im lìm trên mặt bàn kính, lạnh lẽo và đầy đe dọa.
Trong lồng ngực Trực, tim đập dồn dập như muốn vỡ tung. Vết sẹo chữ thập tự rạch trên cổ tay trái nhói lên đau đớn dưới lớp băng gạc quấn vội, như một mỏ neo xúc giác nhắc nhở anh về ranh giới sinh tử của bản ngã cảnh sát. Vết rách sâu hoác bên má trái do cuộc chiến với Cà Lăm ở phòng khám Ngô Vĩnh co rút lại, rỉ ra một dòng máu ấm mặn sát vành tai. Cơn sốt cao bắt đầu nhen nhóm, khiến thái dương anh giật lên liên hồi.
*Không được dao động. Chỉ một cái chớp mắt sai nhịp, Hắc Hổ sẽ nhận ra ta không phải Lâm Hoàng.*
Trực chậm rãi tựa lưng vào chiếc ghế da lớn, bàn tay trái đeo găng da đen khẽ gõ nhịp lên thành ghế một cách lười nhác. Anh sử dụng kỹ năng Mặt nạ biểu cảm vô cảm (Stone-face) để đóng băng hoàn toàn các cơ mặt bị viêm nhiễm, không để lộ bất kỳ phản xạ sợ hãi hay phẫn nộ nào. Ánh mắt anh nhìn lướt qua bức ảnh của Thượng tá Hùng, rồi dừng lại trên khuôn mặt đầy sát khí của gã phó tướng.
“Mày nghĩ tao là kẻ ngu xuẩn sao, Hắc Hổ?”
Trực cất giọng. Anh áp dụng kỹ thuật Giao thức hạ tông giọng xoa dịu (Late-night DJ voice), ép dây thanh quản co thắt để tạo ra tông giọng trầm đặc, khàn rít đặc trưng của gã trùm do hút thuốc nhiều năm. Luồng âm thanh phát ra chậm rãi, lạnh lùng nhưng mang một áp lực tâm lý cực kỳ nặng nề.
“Giết lão già này lúc này chỉ tổ đánh động lũ cảnh sát công nghệ cao của Lê Đăng Khoa. Lão giữ quá nhiều mối quan hệ cũ trong ngành. Tao muốn sống yên ổn để nuốt trôi vụ giao dịch tài chính ngầm vào tuần tới, chứ không phải đi dọn dẹp đống rác do sự ngu ngốc của mày bày ra.”
Hắc Hổ khẽ khựng lại, khóe miệng gã giật nhẹ một cái. Gã không ngờ đại ca của mình lại có thể đưa ra một lý do lập luận sắc bén và thực dụng đến thế để bảo vệ một cựu sĩ quan an ninh.
“Nhưng đại ca, lão già này đang điều tra đường dây của chúng ta dưới bến cảng...” Hắc Hổ cố vớt vát, tay gã đặt gần chuôi dao găm Damascus sau thắt lưng.
“Bắt lão lại,” Trực ngắt lời gã bằng một cái phẩy tay trái dứt khoát, mô phỏng hoàn hảo sự độc đoán của Lâm Hoàng. “Giam lão vào một nơi kín kẽ. Tra khảo xem lão đã biết được những gì, ai đứng sau giật dây lão, rồi mới tính tiếp. Giết người là hạ sách của lũ giang hồ vặt vỉa hè. Mày làm phó tướng bao nhiêu năm mà vẫn không khôn lên được à?”
Sự sỉ nhục lạnh lùng trong lời nói của Trực đánh trúng vào lòng kiêu ngạo của Hắc Hổ. Gã phó tướng từ từ hạ bàn tay đang đặt trên chuôi dao xuống, gương mặt sần sùi tối sầm lại vì tức giận nhưng không thể phản bác. Gã hiểu rằng, về mặt chiến thuật thế giới ngầm, việc bắt giữ để khai thác thông tin luôn có giá trị hơn một xác chết vô dụng.
“Được, nghe theo đại ca,” Hắc Hổ nhếch mép cười nhạt, đôi mắt lóe lên một tia sáng tàn độc. “Lão già đó tính sau. Nhưng đêm nay, có một việc nóng hổi dưới cảng mà đại ca bắt buộc phải đích thân giải quyết. Đàn em mới tóm được một thằng ranh con bị nghi là cảnh sát chìm đang lén lút chụp ảnh container hàng lậu của chúng ta tại nhà kho bỏ hoang cảng Khánh Bình. Nó tên là Tân.”
Gã tiến sát lại bàn làm việc, chống hai tay xuống mặt kính, ghé sát vào Trực:
“Đàn em đang xôn xao bảo đại ca dạo này 'yếu mềm' sau ca phẫu thuật thẩm mỹ. Đêm nay, đại ca phải xuống đó, tự tay nổ súng thanh trừng nó trước mặt tất cả các thủ lĩnh phân khu để khẳng định lại uy quyền. Chiếc xe của A Sáng đã nổ máy sẵn dưới sân rồi.”
Cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng Trực.
*Thử thách lòng trung thành bến cảng. Đây chính là cái bẫy của Hắc Hổ để lột trần sơ hở của ta. Nếu ta từ chối nổ súng, gã sẽ có cớ để tuyên bố ta là kẻ phản bội hoặc giả mạo trước toàn bộ băng đảng Huyết Ảnh.*
“Mày đang ra lệnh cho tao đấy à?” Trực không hề né tránh, anh nhìn thẳng vào mắt Hắc Hổ, ánh mắt lạnh lẽo như một họng súng đã lên đạn.
“Tôi chỉ đang lo cho cái ghế đại ca của anh thôi,” Hắc Hổ cười gằn, lùi lại một bước. “Hẹn gặp đại ca ở nhà kho cảng Khánh Bình.”
Gã phó tướng quay lưng bước ra ngoài, tiếng bốt da nện xuống sàn gỗ hành lang xa dần.
Trực ngồi lặng đi trong căn phòng làm việc xa hoa nhưng ngột ngạt. Cơn sốt bắt đầu làm mắt anh mờ đi. Anh đưa bàn tay trái run rẩy lên, lén mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung đen chứa vài viên đạn đặc chủng mà anh đã bí mật chuẩn bị từ căn hộ cũ. Đó là những viên đạn cao su không sát thương – di vật từ thời anh còn làm đội trưởng an ninh công nghệ cao. Anh lén nhét hai viên đạn vào kẽ găng tay da trái của mình.
*Ta là Trịnh Minh Trực. Ta không bao giờ nhân danh công lý để giết một người vô tội.*
Trực đứng dậy, bước ra ngoài sảnh đón dưới cơn mưa bão đang gầm rú dữ dội. Gã lái xe câm A Sáng đã đứng đợi sẵn bên cạnh chiếc sedan đen bóng loáng, cửa xe mở sẵn. Trực bước lên xe, ngồi vào ghế sau. Lần này, anh cố tình thả lỏng cơ thể, không thắt dây an toàn, một tay gác lên thành cửa kính, mô phỏng hoàn hảo phong thái ngạo mạn, rệu rã của Lâm Hoàng thật. Qua gương chiếu hậu, anh thấy ánh mắt của A Sáng khẽ dao động, nhưng gã câm vẫn giữ im lặng tuyệt đối, gạt cần số đưa chiếc xe lướt đi trong đêm mưa lạnh.
Chiếc xe sedan đen băng qua những con đường dốc trơn trượt, tiến về phía Khu ổ chuột Cầu Đen rồi rẽ thẳng vào phân khu cảng biển bỏ hoang Khánh Bình. Nơi đây từng là trung tâm logistics sầm uất nhưng đã bị bỏ hoang sau một vụ bê bối tài chính quy mô lớn. Không gian ngập tràn mùi rỉ sét của những thùng container cũ, mùi ẩm mốc của gỗ mục và mùi hôi thối nồng nặc của nước sông bẩn bốc lên dưới cơn mưa tầm tã.
Chiếc xe dừng lại trước cửa Nhà kho bỏ hoang cảng Khánh Bình. Đây là một khối nhà thép khổng lồ, mái tôn bị gió bão giật rách từng mảng, tạo ra những tiếng rít ghê rợn trong đêm tối.
A Sáng bước xuống mở cửa che ô cho Trực. Trực kéo cao cổ áo măng-tô đen, bước vào bên trong nhà kho.
Ánh sáng mờ ảo từ ba chiếc đèn bão treo trên các cột thép rỉ sét chiếu tỏ một khung cảnh rợn người. Khoảng hai mươi tên đàn em hung hãn của băng Huyết Ảnh đang đứng vây quanh một chiếc ghế gỗ mục nát giữa nhà kho. Bị trói chặt trên ghế là Tân – một thanh niên trẻ tuổi, mặt mũi sưng húp, máu mũi và máu miệng chảy ròng ròng xuống chiếc áo thun rách rưới. Cậu ta đang run rẩy tột độ, đôi mắt tràn ngập sự tuyệt vọng.
Hắc Hổ đang đứng cạnh chiếc ghế, tay cầm một khẩu súng lục Colt 45 mạ crom sáng loáng. Khi thấy Trực bước vào, đám đàn em dạt ra hai bên, cúi đầu chào đầy cung kính nhưng ánh mắt của chúng đều chứa đựng sự dò xét lạnh lùng.
“Đại ca đến rồi,” Hắc Hổ nhếch mép cười, gã bước đến trước mặt Trực và chìa khẩu Colt 45 ra. “Thằng ranh này bị tóm khi đang lén lút định vị các container chứa hàng lậu của chúng ta. Nó không chịu mở miệng khai ra kẻ chỉ đạo. Đêm nay, đại ca hãy dùng phát súng này để khai thông miệng nó, hoặc tiễn nó về chầu Diêm Vương.”
Trực đón lấy khẩu Colt 45 bằng tay trái. Sức nặng của khẩu súng quân dụng khiến cơ tay trái của anh khẽ căng lên. Anh bước chậm rãi đến trước mặt Tân.
Cơn đau từ vết mổ má trái lại nhói lên dữ dội, máu rỉ ra thấm đẫm lớp phấn trang điểm ngụy trang. Trực cúi người xuống, dùng tay phải nâng cằm Tân lên. Anh áp dụng kỹ năng Đọc vị nói dối trong 3 giây để phân tích các vi biểu cảm trên gương mặt đang biến dạng của cậu thanh niên.
*Đồng tử co thắt cực độ khi nhìn vào họng súng – biểu hiện của nỗi sợ hãi cái chết thực sự. Cơ vai co rúm, đầu hơi cúi xuống – tư thế tự vệ tự nhiên của một kẻ yếu thế, không phải phản xạ được huấn luyện của một trinh sát an ninh chìm. Khóe mắt cậu ta chảy nước mắt chảy dọc thái dương, nhịp thở đứt quãng hỗn loạn.*
*Cậu ta không phải cảnh sát chìm. Cậu ta chỉ là một công nhân bốc xếp nghèo ở cảng bị Hắc Hổ gài bẫy để tạo ra một vật tế thần thử thách ta.*
“Đại ca, sao còn chần chừ thế?” Giọng Hắc Hổ vang lên đầy thúc ép sau lưng Trực. “Hay là ca phẫu thuật của Ngô Vĩnh đã làm hỏng luôn cả gan dạ của đại ca rồi?”
Đám đàn em bắt đầu xì xầm bàn tán. Sự nghi ngờ bao vây lấy Trực như một bức tường vô hình.
*Ta phải hành động ngay lập tức. Nếu ta nổ súng bằng đạn thật, cậu ta sẽ chết. Nếu ta không bắn, cả hai chúng ta đều sẽ bị Hắc Hổ sát hại tại đây.*
Đại não Trực hoạt động với tốc độ tối đa của một tư duy hình sự lâm sàng. Anh liếc nhìn cấu trúc nhà kho: ngay phía sau chiếc ghế của Tân là một vách gỗ mục nát, bên dưới là dòng nước sông Khánh Bình đang chảy xiết dưới cơn mưa bão. Khoảng cách từ sàn nhà kho xuống mặt nước khoảng bốn mét.
Trực từ từ đứng thẳng dậy, tay trái giữ khẩu Colt 45 chĩa thẳng vào trán Tân. Dưới danh nghĩa Nhập vai tội phạm (Persona), anh nhếch mép cười một nụ cười tàn nhẫn, lạnh lùng tột độ.
“Một con chuột nhắt thế này mà cũng cần tao phải ra tay sao?”
Trực nói bằng giọng khàn đặc rít qua kẽ răng.
Trong lúc nói, ngón tay cái tay trái của Trực khẽ gạt chốt an toàn của khẩu Colt 45. Lợi dụng lúc đám đàn em đang tập trung vào họng súng, bàn tay trái đeo găng của anh thực hiện một động tác vi mô chớp nhoáng: anh lén trượt viên đạn cao su từ kẽ găng tay vào buồng đạn của khẩu súng thông qua khe hở của ổ quay, đẩy viên đạn thật ra ngoài giấu vào lòng bàn tay.
“Tao ghét nhất là lũ chuột nhắt lảng vảng quanh bến cảng của tao,” Trực gầm lên.
Anh chủ động bước lùi lại một bước, giả vờ loạng choạng do vết thương ở chân, rồi dùng chân phải đá mạnh vào chiếc bàn gỗ rỉ sét bên cạnh. Chiếc bàn đổ sập, húc thẳng vào cây cột thép treo chiếc đèn bão chính giữa nhà kho.
*Xoảng!*
Chiếc đèn bão rơi xuống sàn, vỡ vụn. Dầu hỏa bùng lên một tia lửa nhỏ rồi tắt ngấm. Hai chiếc đèn bão còn lại ở góc xa không đủ sức chiếu sáng khoảng không gian giữa nhà kho. Bóng tối dày đặc ập xuống trong vòng đúng ba giây chớp nhoáng.
*Chính là lúc này!*
Trong bóng tối, Trực di chuyển họng súng Colt 45 lệch đi 5 độ, nhắm thẳng vào phần bả vai trái của Tân – vùng cơ dày không nguy hiểm đến tính mạng nhưng dễ tạo ra vết rách chảy máu thực tế.
*Đoàng!*
Mũi lửa từ họng súng bắn ra, soi sáng khoảnh khắc kinh hoàng trong một phần mười giây. Viên đạn cao su đặc chủng bắn sượt qua bả vai Tân, lực va đập mạnh xé rách da thịt cậu ta, máu tươi phun ra bắn lên mặt Trực.
Đồng thời, Trực dùng chân phải tung một cú đá cực mạnh vào chân ghế gỗ của Tân. Chiếc ghế gỗ mục nát gãy đôi, lực đá đẩy cơ thể Tân lao mạnh về phía sau, húc vỡ vách gỗ mục nát của nhà kho.
*Rắc... Ùm!*
Cơ thể Tân rơi thẳng xuống dòng nước sông Khánh Bình đang chảy xiết bên dưới nhà kho, bọt nước đen ngòm bắn lên tung tóe rồi nhanh chóng nuốt chửng lấy bóng dáng cậu thanh niên trong màn mưa bão.
“Bật đèn lên! Lũ ăn hại!” Hắc Hổ hét lên đầy giận dữ.
Một tên đàn em vội vàng bật chiếc đèn pin cỡ lớn rọi vào giữa nhà kho.
Ánh sáng rọi thẳng vào vị trí chiếc ghế gỗ đã bị gãy nát. Trên sàn nhà kho rỉ sét là một vệt máu tươi đỏ rực kéo dài đến tận mép vách gỗ bị thủng một lỗ lớn. Dưới sông, dòng nước cuồn cuộn chảy xiết dưới cơn mưa bão, hoàn toàn không còn dấu vết của người sống.
Trực đứng sừng sững bên mép vách gỗ bị thủng. Khẩu Colt 45 trên tay trái anh vẫn còn bốc khói xám. Gương mặt chằng chịt chỉ khâu của anh dính những vệt máu tươi của Tân, kết hợp với vết rách rỉ máu bên má trái tạo nên một diện mạo vô cùng tàn bạo, ghê rợn.
Anh từ từ quay lại, ném khẩu Colt 45 trả lại cho Hắc Hổ. Gã phó tướng đỡ lấy khẩu súng, kinh ngạc nhìn vệt máu trên sàn và dòng nước sông cuồn cuộn bên dưới.
“Để xác trôi sông cho lũ cá dọn dẹp là hình phạt thích đáng nhất cho những kẻ dám bén mảng đến cảng của tao,” Trực tuyên bố bằng tông giọng trầm, khàn đặc đầy uy lực của gã trùm Lâm Hoàng. “Mày có ý kiến gì không, Hắc Hổ?”
Hắc Hổ nhìn vệt máu, rồi nhìn biểu cảm hoàn toàn lạnh lùng, vô cảm của Trực. Sự quyết đoán và tàn nhẫn chớp nhoáng của đại ca trong bóng tối đã hoàn toàn khuất phục sự hoài nghi của gã phó tướng và đám đàn em xung quanh.
“Đại ca ra tay tàn bạo thật,” Hắc Hổ cúi đầu khẽ cười gằn, sự kính sợ quay trở lại trong ánh mắt gã. “Đàn em đã rõ.”
“Dọn dẹp chỗ này đi,” Trực lạnh lùng ra lệnh rồi kéo cao cổ áo măng-tô, quay lưng bước nhanh ra khỏi nhà kho dưới cơn mưa như trút nước.
Anh bước nhanh về phía chiếc sedan đen đang đỗ ngoài bến cảng, cơ thể run lên bần bật vì cơn sốt cao bắt đầu bùng phát dữ dội. Lòng anh thắt lại vì dằn vặt lương tâm khi phải đẩy một người vô tội xuống dòng nước lạnh, nhưng lý trí cảnh sát bảo anh rằng đó là cách duy nhất để cứu mạng Tân trong bí mật.
A Sáng đã đứng đợi sẵn bên cửa xe. Gã câm lặng nhìn Trực bước lên xe với gương mặt dính đầy máu. Gã không biểu lộ một cảm xúc nào, nhưng gã không lập tức bước lên ghế lái.
Trực ngồi vào ghế sau, nhắm mắt lại để điều hòa nhịp thở đang dồn dập. Qua khe cửa kính hé mở của xe, anh lén quan sát hành động của A Sáng qua gương chiếu hậu.
Trong ánh đèn mờ ảo của nhà kho bỏ hoang, A Sáng lặng lẽ bước lại gần mép vách gỗ bị thủng. Gã cúi người xuống, đôi bàn tay đeo găng da đen lén nhặt một vật gì đó nhỏ xíu vừa rơi trên sàn nhà kho rỉ sét cạnh vệt máu.
Đó là vỏ đạn rỗng của viên đạn cao su mà Trực vừa bắn ra.
A Sáng đưa vỏ đạn lên sát mắt quan sát dưới ánh sáng mờ của đèn đường. Gã câm khẽ vuốt ngón tay qua ký hiệu đặc chủng của cảnh sát được khắc chìm dưới đáy vỏ đạn – thứ mà những viên đạn giang hồ của băng Huyết Ảnh không bao giờ có.
Gã từ từ quay đầu lại nhìn về phía chiếc xe sedan đen nơi Trực đang ngồi, ánh mắt sâu hoắm lóe lên một tia sáng đầy ẩn ý và thông suốt chân tướng. Gã lặng lẽ đút vỏ đạn vào túi áo khoác đen, rồi bước nhanh về phía ghế lái.
Cơn bão ngoài cảng Khánh Bình vẫn gầm rú xối xả, cuốn theo phát súng giả trong bóng tối vào dòng nước xiết, châm ngòi cho một liên minh im lặng đầy nguy hiểm sắp sửa bùng nổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!