Nhạc nềnEntangle

Bước Vào Hang Cọp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gõ cửa dồn dập dội lên từ phía sau cánh cửa gỗ mục nát của căn hộ tầng năm. Âm thanh khô khốc ấy chen ngang tiếng sấm rền rĩ ngoài trời, dội thẳng vào màng nhĩ nhạy cảm của Trịnh Minh Trực. Anh nín thở, cơ thể đông cứng trong bóng tối. Bàn tay phải của anh từ từ hạ xuống, ngón tay chạm vào báng thép lạnh lẽo của khẩu súng lục CZ 75 giảm thanh đang giấu dưới gầm giường gỗ cũ kỹ. Vết rách sâu hoác bên má trái co rút lại dưới tác động của cơn sốt, đau buốt tận tủy xương. Cổ tay trái mới bị rạch một vết chữ thập đẫm máu vẫn đang rỉ ra những giọt máu nóng ấm dưới lớp băng gạc quấn vội.


*Ai? Cảnh sát của Phạm Thế Vũ hay sát thủ của Lê Đăng Khoa?*


Trực nhắm mắt, tập trung toàn bộ thính giác cực nhạy sau tai nạn thời thơ ấu để bóc tách tiếng động bên ngoài. Không có tiếng bước chân dồn dập của một toán lính đặc nhiệm đeo bốt quân dụng. Không có tiếng ma sát của vải kaki chiến thuật. Chỉ có một nhịp thở cực kỳ đều đặn, nặng nề và tĩnh lặng đến đáng sợ. Kẻ đứng ngoài cửa không hề có ý định che giấu sự hiện diện của mình, nhưng gã cũng không lên tiếng gọi.


Trực lách người qua góc khuất của bức tường, né tránh tầm bắn xuyên qua khe cửa. Anh dùng tay phải kéo nhẹ chốt xích sắt thứ nhất, rồi đến xích thứ hai. Tiếng kim loại va chạm lách cách vang lên. Anh hé mở cánh cửa gỗ mục nát, khẩu súng CZ 75 giữ ở góc thấp, sẵn sàng nổ súng nếu đối phương có bất kỳ cử động thù địch nào.


Ánh đèn dầu vàng vọt từ phòng tắm hắt ra ngoài hành lang tối tăm, chiếu tỏ bóng người đang đứng lặng im như một pho tượng đá.


Đó là A Sáng.


Gã lái xe câm lặng của Lâm Hoàng đứng đó, vóc dáng thấp đậm, quai hàm bạnh ra bướng bỉnh dưới chiếc mũ lưỡi trai đen sụp xuống. Gã mặc bộ đồ tài xế màu đen quen thuộc, đôi bàn tay to bản đeo găng da đen chỉnh tề. Đôi mắt gã sâu hoắm, lạnh tanh và không hề dao động khi nhìn thấy khẩu súng đang chĩa về phía mình, cũng không hề biến sắc trước gương mặt sưng tấy, chằng chịt chỉ khâu và vết rách đang rỉ máu của Trực.


A Sáng khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua vết thương trên mặt Trực rồi dừng lại ở cổ tay trái đang quấn băng gạc trắng. Gã không mở miệng phát ra một âm thanh nào. Gã chỉ từ từ đưa bàn tay đeo găng da lên, chỉ ngón trỏ xuống phía dưới sân chung cư tối tăm, nơi chiếc xe sedan màu đen sang trọng của Lâm Hoàng đang đỗ lặng im dưới màn mưa xối xả.


Trực siết chặt báng súng. Đầu óc anh xoay chuyển cực nhanh với tư duy hình sự sắc bén của một cựu đội trưởng an ninh.


*A Sáng tìm được đến tận đây. Nghĩa là mạng lưới của Lâm Hoàng có cách định vị hành trình của gã trùm, hoặc A Sáng đã âm thầm bám theo ta từ phòng khám của Ngô Vĩnh. Gã không mang theo thuộc hạ, không nổ súng. Gã muốn đưa ta trở lại biệt thự Tuyết Sơn. Hang cọp của Lâm Hoàng.*


Trực hiểu rằng đây là một quyết định liều lĩnh sinh tử. Nếu anh trốn chạy mãi trong căn hộ cũ nát này, vết thương má trái sẽ sớm hoại tử vì thiếu điều kiện y tế, và anh sẽ mãi mãi là một kẻ lưu vong vô hình trước pháp luật. Cách duy nhất để tìm lại danh tính thực sự, bảo vệ người vợ Khánh An đang bị kẻ giả mạo giam lỏng, và đưa Lê Đăng Khoa ra ánh sáng là dấn thân vào bóng tối. Anh phải đóng vai Lâm Hoàng một cách hoàn hảo nhất.


“Đợi tao một chút,” Trực hạ tông giọng trầm đặc, khàn rít giả lập giọng nói của gã trùm do hút thuốc nhiều năm.


A Sáng khẽ gật đầu, lùi lại một bước vào bóng tối của hành lang.


Trực quay vào trong phòng. Anh lướt nhanh đến chiếc bàn gỗ cũ kỹ, cầm lấy tập Bệnh án phẫu thuật thẩm mỹ bản cứng dính máu và nước mưa nhẹ. Anh nhìn quanh căn phòng tối, rồi lén nhét tập hồ sơ vào một hốc tường gạch lỏng lẻo phía sau bệ rửa mặt trong phòng tắm, dùng một miếng gạch vỡ che chắn lại. Đây là vật chứng pháp lý duy nhất chứng minh anh bị đánh tráo gương mặt, anh không thể mang nó vào biệt thự Tuyết Sơn – nơi đầy rẫy camera AI giám sát. Anh chỉ mang theo chiếc máy nghe nhạc cassette Sony Walkman cổ màu đỏ bỏ vào túi áo măng-tô đen, cùng khẩu súng CZ 75 dắt sau thắt lưng.


Trực bước ra ngoài, khóa chặt cửa căn hộ cũ. Anh đi sau A Sáng xuống cầu thang bộ tối tăm.


Dưới sân chung cư, cơn mưa bão vẫn quất liên hồi vào những tán cây xơ xác. A Sáng chủ động bước nhanh lên phía trước, mở cửa sau của chiếc sedan đen cho Trực.


Ngay khoảnh khắc Trực chuẩn bị bước vào xe, một chi tiết nhỏ đã lọt vào tầm quan sát của anh. Trực bước chân phải lên trước, cơ thể hơi cúi thấp một cách vô thức theo thói quen phòng thủ nghiêm ngặt của một cảnh sát hình sự khi lên xe thực địa. Khi ngồi vào ghế da sang trọng, anh đưa tay kéo dây an toàn và thắt chặt lại một cách dứt khoát, lưng thẳng thớm.


Qua chiếc gương chiếu hậu bên trong xe, Trực bắt gặp ánh mắt của A Sáng. Gã lái xe câm lặng đang nhìn chằm chằm vào anh qua gương. Đôi mắt gã híp lại một chút, phản chiếu ánh đèn đường mờ ảo. Lâm Hoàng thật là một kẻ ngạo mạn, ngông cuồng, gã không bao giờ thắt dây an toàn khi ngồi ghế sau, và luôn bước lên xe với tư thế rệu rã, khinh khỉnh. Hành động thắt dây an toàn dứt khoát và tư thế phòng thủ của Trực là một sơ hở biểu cảm vận động cực lớn.


Tim Trực nảy lên một nhịp, nhưng anh lập tức sử dụng Mặt nạ biểu cảm vô cảm (Stone-face) để đóng băng cơ mặt. Anh không tháo dây an toàn ra – điều đó càng làm tăng sự nghi ngờ. Anh chỉ từ từ ngả lưng ra ghế, nhắm mắt lại, giả vờ kiệt sức và đau đớn vì vết thương. A Sáng lặng lẽ thu hồi ánh mắt, gạt cần số, chiếc xe sedan đen lướt đi êm ái trong màn đêm ẩm ướt của Khánh Bình.


Chiếc xe leo lên con đường dốc quanh co dẫn lên đồi ngoại ô, nơi biệt thự Tuyết Sơn tọa lạc biệt lập giữa những rặng cây rậm rạp. Qua khung cửa kính nhòe nước mưa, Trực nhìn thấy dinh thự xa hoa hiện ra như một chiếc lồng kính khổng lồ đầy đe dọa. Hệ thống camera AI giám sát thông minh lắp dọc tường rào quét những vệt sáng đỏ hồng ngoại lên thân xe. Cổng sắt lớn tự động mở ra sau khi quét nhận diện biển số và võng mạc của tài xế.


Trực bước xuống xe dưới sảnh đón của biệt thự. Quản gia Thím Năm lật đật chạy ra định đỡ lấy anh, nhưng Trực lạnh lùng xua tay, không phát ra tiếng động. Anh bước thẳng vào sảnh chính rộng lớn ngập tràn ánh sáng đèn chùm pha lê và những tấm gương lớn dát vàng phản chiếu gương mặt tàn nát của Lâm Hoàng ở mọi góc độ. Cơn đau từ vết mổ má trái nhói lên từng đợt dưới lớp băng keo cá nhân y tế mỏng.


Anh đi thẳng lên phòng làm việc riêng của Lâm Hoàng ở tầng hai. Đây là một không gian rộng lớn, ngập mùi gỗ mun đắt tiền và da thuộc sang trọng. Trực vừa đóng cửa phòng, chưa kịp ngồi xuống chiếc ghế da lớn thì một tiếng động mạnh vang lên phía sau.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ mun bị đẩy mạnh ra, đập sầm vào vách tường.


Một bóng người cao lớn bước vào phòng không một lời báo trước. Gã tỏa ra một luồng sát khí nồng nặc, bước đi dũng mãnh nhưng đầy tiếng động cố ý để kích hoạt phản xạ phòng thủ vô thức của người đối diện.


Đó là Hắc Hổ.


Gã phó tướng tàn nhẫn của băng đảng Huyết Ảnh đứng sừng sững giữa phòng. Gương mặt gã đầy sẹo rỗ, vết sẹo lớn kéo dài từ khóe mắt trái xuống tận cằm giật giật dưới ánh đèn. Ánh mắt gã man dại, sắc lẹm như thú dữ nhìn chằm chằm vào Trực. Bàn tay gã hờ hững đặt lên chuôi con dao găm răng cưa bằng thép Damascus giấu sau thắt lưng.


“Đại ca!” Hắc Hổ gầm lên bằng tông giọng khàn đặc đầy khiêu khích. “Đi 'điều trị' ở chỗ lão Ngô Vĩnh kiểu gì mà để mặt mũi nát bét thế kia? Đàn em dưới cảng đang xôn xao bảo đại ca bị cảnh sát sờ gáy nên phải trốn chui trốn lủi ở khu ổ chuột ngoại ô kìa!”


Gã cố tình tiến sát lại gần Trực, khoảng cách chỉ còn chưa đầy một mét. Sát khí và áp lực thể xác từ gã khổng lồ này có thể khiến bất kỳ kẻ yếu bóng vía nào phải lùi lại phòng thủ.


Trực đứng im tại chỗ. Bản năng của một cựu đội trưởng an ninh thúc giục anh thực hiện một thế võ khóa tay triệt hạ đối thủ ngay lập tức. Nhưng anh biết, nếu anh ra đòn của cảnh sát, danh tính của anh sẽ lập tức bại lộ trước gã phó tướng cáo già này. Anh phải đạt đến Ngưỡng 5: Kiểm soát cơ mặt lâm sàng để sinh tồn.


Trực kích hoạt Mặt nạ biểu cảm vô cảm (Stone-face). Anh đóng băng toàn bộ cơ mặt, giữ cho đôi mắt một mí sắc lạnh không hề dao động, không một cái chớp mắt trước sự áp sát của Hắc Hổ. Anh đứng sừng sững như một tảng đá, để mặc cho Hắc Hổ nhìn xoáy vào vết thương rách má đang rỉ máu của mình.


“Mày đang dạy tao cách làm việc đấy à, Hắc Hổ?”


Trực cất giọng. Anh áp dụng kỹ thuật Giao thức hạ tông giọng xoa dịu (Late-night DJ voice) kết hợp với việc ép chặt dây thanh quản co thắt để tạo ra giọng nói trầm, khàn đặc và có tiếng rít nhẹ đặc trưng của Lâm Hoàng. Tông giọng của anh chậm rãi, đều đặn nhưng mang một áp lực tâm lý cực kỳ nặng nề, hoàn toàn không có sự dao động của nỗi sợ hãi.


Hắc Hổ khẽ khựng lại. Ánh mắt gã dao động trong một phần mười giây khi không thấy “đại ca” có bất kỳ phản xạ lùi bước hay phòng thủ nào. Gã nhếch mép cười nhạt, bước lùi lại một bước, tự tiện ngồi sụp xuống chiếc ghế sofa da đối diện bàn làm việc.


“Tôi đâu dám dạy đại ca,” Hắc Hổ gác một chân lên bàn, tay quay quay chuôi dao găm. “Chỉ là dạo này đại ca biến mất lâu quá. Các giao dịch tài chính dưới cảng bị đóng băng vì không có chữ ký của đại ca. Lão Kế thì cuống cuồng tìm mật mã ví lạnh. Mà đại ca về lần này... trông có vẻ 'yếu mềm' hơn trước thì phải? Lâm Hoàng của ngày xưa đâu có để cho kẻ khác làm rách mặt thế này mà vẫn im lặng?”


Trực đi vòng qua bàn làm việc, từ từ ngồi xuống chiếc ghế da lớn của gã trùm. Cơn đau nửa đầu dữ dội do tác dụng phụ của Neuro-Settle lại bùng lên, khiến thái dương anh đập liên hồi. Anh cần phải uống một ngụm nước để giữ tỉnh táo.


Trên bàn có đặt một chai rượu ngoại và hai chiếc ly thủy tinh chân cao. Trực đưa tay phải ra định cầm lấy chai rượu. Nhưng ngay khi ngón tay anh suýt chạm vào vỏ chai, một tia điện cảnh báo xẹt qua đại não anh.


*Khoảng khắc sinh tử! Lâm Hoàng thật thuận tay trái!*


Trong cuốn nhật ký số hóa của Lâm Hoàng chứa các thói quen sinh hoạt chi tiết, gã trùm luôn cầm ly, viết chữ và nổ súng bằng tay trái do một chấn thương vai phải thời niên thiếu. Trực đang dùng tay phải – thói quen bẩm sinh của một cảnh sát.


Trong gang tấc của một phần mười giây, Trực lập tức thay đổi quỹ đạo chuyển động của bàn tay phải. Anh không cầm chai rượu nữa, mà giả vờ dùng tay phải để gạt nhẹ một vài hạt bụi vô hình trên mặt bàn kính, đồng thời đưa bàn tay trái (đang quấn băng gạc) ra cầm lấy cổ chai rượu một cách tự nhiên.


Anh rót rượu vào ly bằng tay trái. Động tác diễn ra mượt mà, lạnh lùng, không một chút gượng gạo.


Hắc Hổ nheo mắt quan sát từng cử động nhỏ của Trực. Vết sẹo trên mặt gã phó tướng giật mạnh. Gã đang tìm kiếm bất kỳ một sự bất nhất nào trong hành vi của đại ca để kích hoạt cuộc lật đổ quyền lực.


Trực nâng ly rượu bằng tay trái, nhấp một ngụm nhỏ. Chất lỏng cay nồng đốt cháy cổ họng đang đau rát của anh, nhưng nó giúp anh giữ vững sự tỉnh táo. Anh áp dụng phương pháp Phân tích vi biểu cảm Paul Ekman để đọc vị đối phương.


Trực quan sát kỹ gương mặt của Hắc Hổ dưới ánh đèn huỳnh quang: khóe miệng trái của Hắc Hổ nhếch lên khoảng 2 độ, hai lông mày khẽ co lại về phía trung tâm trán, và đồng tử gã hơi giãn ra khi nhìn vào vết thương má trái của Trực.


*Khóe miệng nhếch lên bất đối xứng là biểu cảm của sự khinh miệt và tự mãn. Lông mày co lại là sự căng thẳng thầm kín. Gã đang cố tình tạo ra vẻ hung hãn để che giấu việc gã không chắc chắn về thực lực hiện tại của ta. Gã đang bluff – dọa dẫm để dò xét phản ứng.*


“Hắc Hổ,” Trực đặt ly rượu xuống bàn phát ra một tiếng *cạch* khô khốc. Giọng nói khàn đặc của anh hạ thấp xuống một tông, lạnh lẽo như băng tuyết ngoài trời bão. “Mày nghĩ tao bị rách mặt là vì tao yếu đi sao? Hay mày nghĩ cái ghế mày đang ngồi dạo này êm quá nên quên mất ai là người đã đưa mày lên vị trí đó?”


Trực rướn người về phía trước, đôi mắt một mí khóa chặt lấy ánh mắt của Hắc Hổ. Sự căng thẳng cơ học cực độ khiến các thớ cơ quanh vết mổ má trái của anh co thắt dữ dội, đau buốt như có hàng ngàn cây kim đâm vào, nhưng anh không hề để lộ một sự dao động nào trên biểu cảm.


“Tao để cho lão Ngô Vĩnh rạch mặt tao,” Trực nói chậm rãi, từng chữ một rít qua kẽ răng. “Là vì tao cần một gương mặt mới để qua mặt hệ thống camera AI của Cục An Ninh. Tao cần một diện mạo không nằm trong danh sách đen của Lê Đăng Khoa để thực hiện giao dịch nghìn tỷ vào tuần tới. Mày nghĩ đầu óc của mày đủ tầm để hiểu được những gì tao đang tính toán à?”


Hắc Hổ biến đổi sắc mặt. Sự ngạo mạn trên mặt gã khựng lại, thay vào đó là một sự nghi ngờ và e dè lộ rõ. Gã không ngờ “đại ca” lại có thể đưa ra một lý do lập luận sắc bén và lạnh lùng đến thế dưới danh nghĩa lợi ích của băng đảng.


“Đại ca... đại ca nói thật chứ?” Hắc Hổ thu chân xuống khỏi bàn, chuôi dao găm sau lưng khẽ buông lỏng. “Tôi chỉ là lo lắng cho đại ca, sợ đại ca bị bọn cảnh sát gài bẫy thôi.”


“Lo lắng?” Trực nhếch mép cười lạnh, nụ cười méo mó tàn nhẫn trên gương mặt rách nát của Lâm Hoàng. “Mày lo cho cái ghế của mày dưới cảng thì đúng hơn. Cút ra ngoài. Sáng mai tao sẽ xuống bến cảng kiểm tra sổ sách của Lão Kế. Đừng để tao thấy bất kỳ một đồng HAC nào bị lệch khỏi tài khoản.”


Hắc Hổ đứng dậy, cúi đầu khẽ chào rồi quay lưng bước về phía cửa. Trực thầm thở phào trong lòng, tin rằng mình đã tạm thời dập tắt được sự nghi ngờ bề nổi của gã phó tướng tàn nhẫn.


Nhưng ngay khi tay Hắc Hổ chạm vào tay nắm cửa gỗ mun, gã đột ngột dừng lại.


Một nụ cười tàn độc nở rộng trên gương mặt đầy sẹo của gã phó tướng. Hắc Hổ không quay đầu lại, nhưng bàn tay gã thọc vào túi áo khoác da, lấy ra một vật gì đó rồi ném mạnh ngược ra phía sau.


*Vút... bép!*


Một tấm ảnh cỡ 10x15 xăng-ti-mét bay xoáy trên không trung, rơi bộp xuống mặt bàn kính ngay trước mặt Trực.


Trực nhìn xuống tấm ảnh.


Dưới ánh đèn vàng vọt, tấm ảnh chụp cận cảnh một người đàn ông lớn tuổi, mặc chiếc áo khoác kaki cũ kỹ sờn vai, đang bước vào một quán trà nhỏ khuất sâu trong con hẻm tĩnh lặng ở ngoại ô thành phố Khánh Bình.


Đó là Thượng tá Nguyễn Văn Hùng. Người thầy nghiệp vụ kính yêu, người cha tinh thần duy nhất của Trịnh Minh Trực.


“Đại ca,” Hắc Hổ từ từ quay đầu lại, đôi mắt một mí ti hí của gã nheo lại đầy dã tâm, khóa chặt lấy từng phản ứng nhỏ nhất trong đồng tử của Trực. “Gã cựu trinh sát an ninh này dạo này lảng vảng quanh địa bàn cảng của chúng ta để thu thập tài liệu về dự án Huyết Ảnh. Tôi đã cho người định vị được quán trà của lão. Đại ca nhìn xem có quen gã này không? Tôi định ngay trong đêm nay sẽ cho đàn em xuống 'xử' lão để bịt đầu mối. Đại ca thấy thế nào?”


Không khí trong phòng làm việc đột ngột đông cứng lại.


Trực cảm nhận rõ rệt nhịp tim mình vọt lên dữ dội, lồng ngực co thắt như bị bóp nghẹt. Vết sẹo chữ thâp tự rạch trên cổ tay trái dưới lớp băng gạc nhói lên đau đớn, như một lời cảnh báo đỏ về ranh giới sinh tử.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!