Nhạc nềnEntangle

Đột Kích Vùng Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão bao phủ đồi Tuyết Sơn như một tấm màn nước khổng lồ, đen kịt và lạnh lẽo. Gió rít từng cơn qua những tán bách diệp cổ thụ, quật những hạt nước rát buốt vào vách đá sườn đồi. Lúc này là hai giờ năm mươi phút sáng. Bóng tối đặc quánh của màn đêm bị xé rách bởi những luồng ánh sáng quét định kỳ từ hệ thống đèn pha an ninh của biệt thự Tuyết Sơn, tạo nên những vệt sáng loang loáng nhạt nhòa trên mặt đất sũng nước.


Trịnh Minh Trực nằm áp sát người vào bụi cây rậm rạp rìa đồi, toàn thân chìm trong bóng tối của vùng mù camera. Chiếc áo măng-tô đen sũng nước dán chặt vào da thịt lạnh ngắt, nhưng anh không hề run rẩy. Má bên trái của anh, nơi quấn lớp băng gạc vô trùng dày, hoàn toàn tê dại và bất động. Những thớ cơ bị liệt nửa mặt trái không thể co bóp, khiến khuôn mặt anh dưới vành mũ sụp trông như một bức tượng đá méo mó, lạnh lùng đến đáng sợ.


Anh thọc bàn tay trái đeo găng da đen vào túi áo, khẽ miết ngón tay lên vết sẹo hình chữ thập tự rạch trên cổ tay. Cơn đau nhói buốt dội thẳng lên thùy trán, như một luồng điện kích hoạt hệ thần kinh đang kiệt quệ do cơn sốt nhẹ, giúp anh duy trì sự tỉnh táo tột cùng.


*Ta là Trịnh Minh Trực. Số hiệu sĩ quan: 842-190-TX. Vợ ta là Trần Khánh An. Con gái ta là Khánh Linh...*


Anh lặp đi lặp lại câu thần chú bảo mệnh trong đầu để định vị bản ngã sĩ quan an ninh chính trực của mình, ngăn chặn sự xâm lấn của nhân cách tàn nhẫn Lâm Hoàng dội lên từ cơ thể tội phạm này. Anh đang hoạt động hoàn toàn ngoại tuyến, không mang theo bất kỳ thiết bị kết nối mạng nào để tránh bị định vị bởi hệ thống quét của hacker Ghost.


Trực liếc nhìn chiếc đồng hồ cơ học đeo tay. Hai giờ năm mươi lăm phút. Thời hạn ba giờ sáng đang cận kề.


Anh chậm rãi bò trườn qua bãi cỏ sũng nước, tuân thủ nghiêm ngặt Giao thức di chuyển an toàn. Anh biết rõ, Đỗ Hoàng Giang đã thiết lập hệ thống cảm biến áp suất trọng lượng sàn dưới các thảm cỏ quanh biệt thự. Chỉ cần một bước chân đặt sai vị trí, hệ thống AI sẽ lập tức phát tín hiệu báo động đỏ về phòng bảo an. Do đó, Trực chọn đường tiếp cận duy nhất không lắp cảm biến: đường ống cống thoát nước ngầm của bể bơi phía sau biệt thự.


Anh tiếp cận miệng cống rỉ sét nằm khuất sau bức tường đá ngăn cách. Tiếng nước chảy xiết ào ào bên trong át đi tiếng thở dốc của anh. Trực dùng tay phải gạt nhẹ chốt sắt cửa cống, lách người trượt vào trong dòng nước lạnh buốt.


Dòng nước lạnh ngập đến ngang ngực dội thẳng vào cơ thể đang sốt nhẹ của Trực, khiến anh rùng mình. Nhưng đây chính là chiến thuật lâm sàng mà anh đã tính toán kỹ lưỡng: nước lạnh sẽ làm giảm nhanh chóng nhiệt độ phát xạ của cơ thể, khiến các camera quét nhiệt hồng ngoại FLIR của Đỗ Hoàng Giang lắp dọc hành lang bể bơi chỉ ghi nhận anh như một dòng nước chảy bình thường.


Anh bò trườn trong đường ống tối tăm, hẹp hẹp. Không gian ngột ngạt nồng nặc mùi clo và rêu mốc. Bả vai trái bị chấn thương nặng sau cuộc trốn chạy ở bến cảng co rút đau nhói mỗi khi anh dùng lực rướn người về phía trước. Để bám vào những thanh xích sắt rỉ sét gắn trên trần ống cống, Trực phải dùng lực siết cực mạnh từ bàn tay trái.


*Xoẹt.*


Vết sẹo chữ thập tự rạch trên cổ tay trái nứt ra dưới lớp găng tay da. Máu ấm rỉ ra, hòa lẫn với dòng nước lạnh buốt của bể bơi. Cơn đau thấu xương dội lên khiến Trực phải nghiến chặt răng bướm để không phát ra tiếng động, giữ cho cơ mặt má trái hoàn toàn bất động để tránh rách đường khâu thẩm mỹ mới.


Sau năm phút bò trườn nghẹt thở, Trực tiếp cận đầu ra của đường ống, hé mắt nhìn qua tấm lưới sắt phòng lọc nước ngầm.


Phía trên mặt nước bể bơi trong vắt, những luồng sáng đỏ nhạt của hệ thống camera AI quét hồng ngoại liên tục quét qua quét lại như những xúc tu vô hình của một con quái vật công nghệ. Chỉ cần một vệt nước bắn lên không đúng chu kỳ, hệ thống sẽ lập tức nhận diện hành vi đột nhập.


Trực lén đưa tay vào túi măng-tô, rút ra thiết bị tạo nhiễu sóng Jammer cầm tay. Anh gạt nhẹ công tắc, chiếc đèn LED màu xanh nhấp nháy đều đặn. Anh giơ thiết bị hướng về phía mắt camera hồng ngoại gần nhất.


Trên màn hình điều khiển tại phòng bảo an, một vệt mờ kỹ thuật số (digital blur) xuất hiện, làm nhòe đi vùng phủ sóng quét nhiệt trong bán kính ba mét xung quanh miệng cống. Thuật toán nhận diện của Đỗ Hoàng Giang bị trì hoãn mất mười lăm giây.


Đúng lúc đó, kim phút đồng hồ nhích đến số 12. Ba giờ sáng.


Cách biệt thự năm trăm mét về phía Tây, Thượng tá Nguyễn Văn Hùng đã kích hoạt thiết bị đoản mạch dầu tại trạm biến áp phụ.


*Phựt.*


Toàn bộ hệ thống đèn pha, camera AI và cảm biến nhiệt của biệt thự Tuyết Sơn đột ngột tắt phụt. Bóng tối dày đặc ập xuống dinh thự xa hoa. Cùng lúc đó, từ phòng bảo vệ vòng ngoài, gã lái xe câm A Sáng âm thầm dùng chiếc bật lửa Zippo đồng hơ nóng đầu cảm biến khói, tạo ra một cảnh báo giả để lén ngắt cầu dao tổng phụ, bảo đảm nguồn điện lưới bị cô lập hoàn toàn.


Mười hai giây sập nguồn bắt đầu đếm ngược.


Trực dùng tay phải đẩy mạnh tấm lưới sắt phòng lọc nước, phóng người ngoi lên khỏi mặt nước bể bơi. Anh lướt đi như một bóng ma trong bóng tối, lao thẳng về phía cửa ngầm dẫn lên tầng hầm biệt thự.


Cánh cửa thép vô trùng đóng chặt, đầu đọc sinh trắc học vân tay tối đen không có tín hiệu điện. Nhưng khi hệ thống sập nguồn vật lý, khóa chốt từ cơ học chuyển sang chế độ mở khẩn cấp bằng lò xo áp lực trong mười hai giây.


Trực đưa ngón trỏ tay phải—nơi đã dán Màng vân tay Silicon giả lập bám keo sinh học—áp mạnh vào bề mặt cảm biến của đầu đọc.


Anh nhắm mắt, thực hiện nhịp thở thiền định 4-7-8 để ép nhịp tim từ 90 hạ xuống dưới 70 bpm, điều hòa thân nhiệt sũng nước lạnh để tương thích với cảm biến tĩnh điện của đầu đọc. Lớp keo sinh học dưới màng silicon ấm lên, bám chặt lấy vân tay gốc của Trịnh Minh Trực.


*Cạch.*


Tiếng chốt cơ học mở ra khô khốc. Trực dùng bả vai phải húc mạnh, cánh cửa thép ngầm hé mở. Anh lách người vào bên trong hành lang biệt thự Tuyết Sơn thành công.


Một...

Hai...

Ba...


Anh đếm nhẩm giây thứ mười một trong đầu. Chỉ còn một giây trước khi nguồn điện dự phòng kích hoạt.


Đột nhiên, từ phía trần nhà, một tiếng rít cơ học chói tai vang lên sớm hơn dự tính năm giây. Hệ thống máy phát điện dự phòng thông minh của biệt thự không mất mười hai giây để kích hoạt như sơ đồ cũ, mà đã hoạt động ngay lập tức do Đỗ Hoàng Giang âm thầm nâng cấp thuật toán kiểm soát nguồn từ trước.


*Oong...*


Luồng điện dự phòng chạy dọc các đường dây. Đèn báo động đỏ dọc hành lang tầng hầm đột ngột bật sáng chói mắt, quay cuồng quét qua vị trí Trực đang đứng. Tiếng còi báo động rú lên những nhịp ngắn khẩn cấp, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm bão.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!