Đêm Trước Cuộc Đột Kích
Tiếng mưa rền rĩ quất liên hồi vào mái tôn rỉ sét của căn nhà kho bỏ hoang nơi rìa khu công nghiệp ngoại ô thành phố Khánh Bình. Không khí ẩm ướt, nồng nặc mùi dầu máy cũ, rác thải công nghiệp và mùi gạch vữa mục nát. Ánh sáng duy nhất trong căn phòng rộng tuềnh toàng này phát ra từ một chiếc đèn bão treo lơ lửng trên một sợi dây thép rỉ, tỏa ra quầng sáng vàng vọt, chập chờn, hắt những cái bóng dài ngoằn ngoèo lên những vách tường loang lổ vết ẩm mốc.
Trịnh Minh Trực ngồi lặng im trên một chiếc hòm gỗ mục. Dáng người anh cao gầy, khoác chiếc măng-tô đen quen thuộc sũng nước mưa đã được phơi khô một nửa. Má bên trái của anh phủ kín một lớp băng gạc vô trùng dày, che đi vết thương rách sâu hoác dọc từ vành tai xuống khóe miệng—hậu quả của những cuộc đụng độ tàn khốc trước đó. Toàn bộ cơ mặt bên trái của anh tê dại, liệt hoàn toàn do di chứng của những liều thuốc Neuro-Settle và các ca phẫu thuật thẩm mỹ lỗi. Mỗi khi anh cố gắng mím môi, chỉ có nửa bên phải của khuôn mặt chuyển động, tạo nên một biểu cảm méo mó, lạnh lùng đến đáng sợ.
Anh thọc bàn tay trái đeo găng da đen vào túi áo măng-tô, khẽ siết chặt chiếc nhẫn cưới bạch kim lạnh lẽo. Lực siết vô thức khiến vết sẹo hình chữ thập tự rạch trên cổ tay trái nứt ra, rỉ máu ấm thấm qua lớp gạc sạch dưới găng tay. Cơn đau nhói buốt dội thẳng lên thùy trán, như một luồng điện kích hoạt hệ thần kinh đang kiệt quệ, giúp anh duy trì sự tỉnh táo tột cùng trước khi bị đồng hóa bởi nhân cách tàn nhẫn của Lâm Hoàng. Anh đang ở Ngưỡng 12: Căn tính lưu vong hoàn chỉnh. Linh hồn anh là của một cảnh sát hình sự chính trực, nhưng chiếc mặt nạ anh mang lại là của gã ác nhân bị cả thành phố truy lùng.
*Bíp. Bíp.*
Một âm thanh điện tử thô sơ, khô khốc vang lên từ chiếc máy nhắn tin rác ngoại tuyến đặt trên chiếc hòm gỗ trước mặt. Thiết bị này hoàn toàn không kết nối mạng internet, chỉ nhận sóng vô tuyến tần số ngắn được mã hóa riêng.
Trực cúi người, dùng bàn tay phải còn linh hoạt cầm chiếc máy lên. Trên màn hình tinh thể lỏng nhỏ hẹp hiển thị một chuỗi ký tự số ngắn gọn: "502 - 99 - 03".
Đó là mật mã khẩn cấp từ gã lái xe câm A Sáng, nội ứng duy nhất của anh bên trong biệt thự Tuyết Sơn.
"502" là phòng ngủ của Khánh An. "99" là tính mạng lâm nguy. "03" là thời hạn ba giờ sáng.
Lồng ngực Trực co thắt lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Vị sắt mặn chát của vết rách môi trong xộc lên khoang miệng. Khánh An, người vợ yêu dấu của anh, đang bị giam lỏng và đầu độc bằng thạch thạch thính hằng ngày tại chính ngôi nhà cũ của hai vợ chồng, nay đã bị gã giả mạo Lâm Hoàng phát hiện ra sự phản kháng thầm lặng của cô. Gã đã phát hiện ra chiếc khăn tay dính trà sâm dưới gối nằm. Thời gian của cô không còn nhiều. Nếu không đột kích ngay trong đêm nay, ngày mai cô sẽ bị Lê Đăng Khoa dùng quyền lực cảnh sát để cưỡng chế đưa vào dưỡng trí viện Vạn An—nơi Ngô Vĩnh đã chuẩn bị sẵn những liều thuốc tẩy não vĩnh viễn.
“Chúng ta không thể chờ thêm được nữa,” Trực cất giọng. Giọng nói của anh khàn đặc, méo mó và mang một tiếng rít nhẹ đặc trưng do cơ mặt bên trái bị liệt không thể phát âm gió một cách tròn trịa. “A Sáng vừa gửi tín hiệu. Lâm Hoàng thật đã phát hiện ra chiếc khăn tay dính độc chất của An. Gã sẽ ra tay ngay trong đêm nay.”
Từ trong góc tối của nhà kho, Thượng tá Nguyễn Văn Hùng bước ra. Người thầy già khoác chiếc áo kaki sờn cũ, đôi mắt muối tiêu sâu thẳm đầy trải nghiệm nhìn học trò với vẻ lo âu nhưng vô cùng kiên định. Trên tay ông cầm chiếc tẩu thuốc bằng gỗ mun cổ điển—mỏ neo tư duy của ông trong những vụ án hóc búa nhất. Ông bước đến bên chiếc hòm gỗ, nơi một tấm bản đồ sơ đồ kiến trúc của biệt thự Tuyết Sơn đã được vẽ tay chi tiết bằng bút mực xanh.
“Cơ thể cậu đang sốt nhẹ, vai trái chấn thương nặng sau cuộc đào tẩu dưới cống ngầm,” Thượng tá Hùng đặt bàn tay già nua lên vai Trực, tông giọng trầm ấm nhưng đanh thép. “Cậu định đột kích vào một hang cọp được bảo vệ bởi Đội bảo an tư nhân của V-Tech với hỏa lực cực mạnh trong tình trạng thể xác kiệt quệ này sao?”
“Em không có sự lựa chọn, thầy Hùng,” Trực nhìn thẳng vào người thầy cũ, đôi mắt bên phải của anh rực lên một quyết tâm sắt đá, lạnh lùng. “Nếu An bị chuyển vào Vạn An, cô ấy sẽ chết về mặt nhận thức trong vòng bốn mươi tám giờ. Em thà chết ở Tuyết Sơn còn hơn đứng nhìn cô ấy bị hủy hoại.”
Từ phía sau, bác sĩ pháp y Trần Đăng Khoa bước đến, tay mang theo một chiếc hộp bảo ôn bằng thép không gỉ. Đăng Khoa đeo kính cận mỏng, gương mặt mệt mỏi do thức trắng đêm trong phòng lab pháp y để chế tạo công cụ. Anh đặt chiếc hộp lên hòm gỗ, bật chốt khóa cơ học. Tiếng *cạch* vang lên, nắp hộp mở ra, lộ ra một khay nhựa vô trùng chứa những màng mỏng silicon trong suốt, siêu mỏng, được bảo quản trong dung dịch hóa chất đặc biệt.
“Đây là Màng vân tay Silicon giả lập mới nhất mà tôi vừa tinh chỉnh xong từ dữ liệu lưu trữ giấy gốc của Sở Tư Pháp,” Đăng Khoa dùng chiếc kẹp y tế gắp một miếng màng silicon lên. “Nó chứa cấu trúc vân tay nguyên bản của cậu trước tai nạn. Tôi đã phủ một lớp keo sinh học tự nhiên lên mặt trong. Khi cậu dán nó vào đầu ngón tay, nhiệt độ cơ thể sẽ kích hoạt lớp keo, giúp nó bám chặt và mô phỏng hoàn hảo độ đàn hồi của da người. Nhưng hãy nhớ kỹ giới hạn lâm sàng: cậu chỉ có tối đa ba lần quét trước khi lớp keo sinh học bị bong tróc bởi mồ hôi và làm hỏng cảm biến của đầu đọc.”
Trực đưa bàn tay phải ra, để Đăng Khoa lén lót dán màng silicon lên ngón trỏ và ngón cái. Cảm giác mát lạnh, dính dấp của keo sinh học bám vào da thịt khiến các thớ cơ ngón tay anh khẽ co giật nhẹ. Anh thử miết hai đầu ngón tay vào nhau, cảm nhận sự thay đổi xúc giác tinh vi.
“Đầu đọc vân tay tại cổng phụ biệt thự Tuyết Sơn sử dụng công nghệ quét nhiệt tĩnh điện,” Đăng Khoa cảnh báo, ánh mắt nghiêm túc sau lớp kính. “Màng silicon này có thể đánh lừa được thuật toán nhận diện, nhưng nếu nhiệt độ cơ thể cậu quá cao do cơn sốt, cảm biến nhiệt sẽ báo động đỏ. Cậu phải giữ nhịp tim và thân nhiệt ổn định ở mức bình thường khi thực hiện quét.”
Trực gật đầu. Anh nhắm mắt, bắt đầu thực hiện kỹ thuật điều hòa nhịp tim thiền định học được từ Sư thầy Thích Thanh Tâm. Anh hít vào sâu trong bốn nhịp, giữ hơi thở trong bảy nhịp, và thở ra từ từ trong tám nhịp. Dần dần, lồng ngực anh phẳng lặng trở lại, nhịp tim từ 110 bpm hạ xuống mức ổn định dưới 70 bpm. Thân nhiệt nóng bừng do sốt nhẹ cũng dịu đi, nhường chỗ cho một sự tỉnh táo lạnh lùng, vô cảm của một kẻ đi săn trong bóng tối.
Thượng tá Hùng dùng chiếc tẩu thuốc chỉ vào một điểm đỏ trên sơ đồ bản vẽ Tuyết Sơn: “Biệt thự Tuyết Sơn được bao bọc bởi hệ thống camera AI quét hồng ngoại và cảm biến nhiệt đô thị dày đặc dưới sự chỉ huy của Đỗ Hoàng Giang. Lối vào chính và các bãi cỏ quanh nhà đều lắp cảm biến áp suất trọng lượng sàn. Nếu cậu bước chân lên cỏ, hệ thống sẽ lập tức báo động. Lối thâm nhập khả dĩ duy nhất là đường cống thoát nước của bể bơi phía sau biệt thự.”
“Đường ống đó dẫn thẳng vào phòng lọc nước ngầm dưới tầng hầm,” Trực phân tích, thính giác cực nhạy của anh khẽ bóc tách tiếng mưa rơi ngoài kia để giữ sự tập trung. “A Sáng đã xác nhận đường ống này không lắp cảm biến trọng lượng vì áp suất nước thay đổi liên tục. Nhưng cửa ngầm dẫn từ phòng lọc nước lên hành lang biệt thự được khóa bằng đầu đọc vân tay bảo mật của Lâm Hoàng.”
“Đó là lý do cậu cần màng vân tay silicon này để bẻ khóa cửa ngầm,” Đăng Khoa nói, cất hộp bảo ôn đi. “Nhưng còn hệ thống camera AI? Chỉ cần cậu bước ra khỏi phòng lọc nước, khuôn mặt của cậu sẽ bị quét nhận diện ngay lập tức.”
Trực rút từ trong túi áo măng-tô ra một thiết bị kim loại nhỏ bằng bao thuốc lá, có ba chiếc ăng-ten siêu nhỏ nhô ra ngoài—chiếc máy tạo nhiễu sóng vô tuyến Jammer cầm tay do Thượng tá Hùng cung cấp. Anh bật công tắc phụ, chiếc đèn LED màu xanh lá cây trên thân máy nhấp nháy đều đặn.
“Thiết bị Jammer này có khả năng phát ra tần số nhiễu sóng điện từ tầm ngắn trong bán kính ba mét,” Trực giải thích, giọng nói rít nhẹ lạnh lùng. “Nó không thể làm sập toàn bộ mạng lưới của biệt thự, nhưng nó sẽ tạo ra một vệt mờ kỹ thuật số (digital blur) trên các camera AI mà cậu đi qua, làm trì hoãn thuật toán nhận diện khuôn mặt của Đỗ Hoàng Giang trong vòng mười lăm giây. Đó là khoảng thời gian đủ để em di chuyển qua các góc chết.”
“Nhưng Đỗ Hoàng Giang là một kẻ rất nhạy cảm,” Thượng tá Hùng đanh mặt lại, ánh mắt đầy sát khí nghiệp vụ. “Hắn sẽ lập tức nhận ra vệt mờ kỹ thuật số đó không phải là nhiễu sóng tự nhiên. Hắn sẽ điều động Đội bảo an tuần tra hành lang. Cậu phải phối hợp đồng bộ với tôi.”
Người thầy già lấy từ trong túi áo khoác ra một sơ đồ kỹ thuật điện của khu vực ngoại ô: “Tôi đã định vị được trạm biến áp phụ nằm cách biệt thự Tuyết Sơn năm trăm mét về phía Tây. Đúng ba giờ sáng, tôi sẽ dùng kỹ thuật đoản mạch dầu để gây ra một sự cố quá tải điện vật lý tại trạm biến áp này. Toàn bộ hệ thống điện lưới của Tuyết Sơn sẽ bị cắt hoàn toàn. Máy phát điện dự phòng thông minh của V-Tech sẽ mất đúng mười hai giây để tự động kích hoạt chế độ phát điện phụ. Mười hai giây đó chính là vùng mù tuyệt đối của biệt thự. Hệ thống camera AI sẽ bị sập, cảm biến nhiệt hồng ngoại sẽ mất nguồn, và cửa ngầm sẽ chuyển sang chế độ mở khẩn cấp cơ học.”
“Mười hai giây,” Trực lẩm nhẩm, bàn tay phải của anh khẽ miết lên báng khẩu súng lục CZ 75 giảm thanh giấu sâu dưới vạt áo măng-tô. “Đó là thời điểm em phải lọt qua được cửa ngầm phòng lọc nước và tiếp cận hành lang tầng hai phòng ngủ của An.”
“Kế hoạch này đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối đến từng tích tắc,” Đăng Khoa lo lắng nhìn Trực. “Nếu cậu chậm trễ dù chỉ một giây, khi nguồn điện dự phòng kích hoạt, hệ thống AI sẽ khóa chặt tất cả các cửa thép an ninh, biến tầng hầm thành một chiếc quan tài sắt giam lỏng cậu bên trong. Và cậu sẽ phải đối mặt với Đội bảo an tuần tra vũ trang của A Quán.”
“Em sẽ không chậm trễ,” Trực đứng dậy. Sự chuyển động đột ngột khiến bả vai trái chấn thương của anh nhói lên đau đớn, nhưng anh không hề thay đổi biểu cảm. Gương mặt méo mó, lạnh lùng của anh dưới lớp băng gạc trắng toát lên một sát khí cô độc tột cùng của một kẻ không còn gì để mất. Anh đã từ bỏ danh dự, từ bỏ dung mạo, và chấp nhận sống cuộc đời vô hình dưới danh phận kẻ thù. Nhưng linh hồn cảnh sát của anh, tình yêu dành cho Khánh An, là thứ không một dao kéo hay độc chất nào có thể xóa sạch.
Anh đi đến trước chiếc gương cầm tay nứt góc đặt trên hòm gỗ. Trực nhìn vào gương. Trong bóng tối chập chờn của ánh đèn bão, khuôn mặt sưng tấy, chằng chịt vết khâu thẩm mỹ lỗi của gã trùm tội phạm Lâm Hoàng đang nhìn ngược lại anh. Đôi mắt sâu hoắm, lạnh tanh của gã trùm như đang cười nhạo sự bất lực của anh.
Trực đưa bàn tay đeo găng da đen lên, miết mạnh vào vết sẹo chữ thập trên cổ tay trái. Cơn đau nhói buốt dội lên, đè bẹp mọi ảo ảnh nhận thức. Anh khóa chặt ánh mắt vào gương, ép các thớ cơ mặt phải co bóp để mô phỏng hoàn hảo biểu cảm lạnh lùng, ngạo mạn đặc trưng của Lâm Hoàng.
Chiếc mặt nạ đã hoàn thiện. Bản ngã cảnh sát đã được giấu kín sâu sắc nhất dưới lớp vỏ bọc tàn nhẫn của kẻ thù. Anh đã đạt tới Căn tính lưu vong hoàn chỉnh.
Trực quay lại, cúi đầu chào Thượng tá Hùng và Trần Đăng Khoa. Không cần thêm một lời nói thừa thãi nào giữa những người đồng đội đã cùng vào sinh ra tử. Anh thọc tay vào túi áo măng-tô, cầm lấy khẩu súng CZ 75 giảm thanh, kiểm tra hộp đạn lần cuối. Tiếng kim loại va chạm *xoạch* khô khốc vang lên giữa tiếng mưa gầm rú bên ngoài nhà kho.
Trực kéo thấp vành mũ sụp che khuất nửa gương mặt quấn băng gạc, bước thẳng ra ngoài màn mưa đen kịt của Khánh Bình, hướng về phía ngọn đồi biệt thự Tuyết Sơn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!