Nhạc nềnEntangle

Mỏ Neo Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nước mưa bẩn thỉu của đô thị Khánh Bình xối xả tạt vào vết thương hở bên má trái, mang theo cơn đau buốt tận xương tủy và mầm mống của một sự hủy hoại sinh học mới. Trịnh Minh Trực loạng choạng bước đi trong những con hẻm tối tăm của khu ngoại ô, một tay ép chặt vạt áo măng-tô đen che giấu tập hồ sơ bệnh án bản cứng đẫm máu và nước mưa, tay còn lại vịn vào những mảng tường rêu phong, ẩm ướt để giữ cho thân xác không ngã quỵ. Mỗi bước đi của anh là một lần tủy xương mặt co rút lại vì đau đớn. Vết rách dài từ vành tai đến khóe miệng do gã gác cổng Cà Lăm gây ra đang rỉ máu không ngừng, hòa cùng nước mưa bẩn thỉu chảy xuống cổ áo, lạnh ngắt và nhớp nháp.


Anh cần một nơi ẩn náu. Ngay lập tức.


Trực kéo sụp chiếc mũ sờn của áo khoác, cố gắng điều hòa hơi thở đang dồn dập. Thính giác cực nhạy của anh bóc tách tiếng còi xe cảnh sát tuần tra rú vang từ xa, xen lẫn tiếng sấm rền rĩ từ những đám mây đen đặc kịt trên bầu trời thành phố. Lê Đăng Khoa chắc chắn đã phát hiện ra vụ vượt ngục và đang điều động lực lượng quét hồng ngoại đô thị để săn lùng anh. Anh phải chui vào vùng mù công nghệ trước khi cơ thể kiệt quệ hoàn toàn vì mất máu và sốt cao.


Sau gần một giờ lầm lũi trong những lối đi lầy lội, Trực tiếp cận khu tập thể cũ nát ở ngoại ô Khánh Bình. Đây là một khối bê tông xám xịt, xơ vữa được xây dựng từ thập niên trước, không có thang máy, không có hệ thống camera AI giám sát hiện đại, và hầu như chỉ có tầng lớp lao động nghèo sinh sống. Anh bước nhanh qua lối cầu thang bộ tối tăm, nồng nặc mùi ẩm mốc và rác thải tích tụ lâu ngày. Lên đến tầng 5, Trực dừng lại trước cánh cửa gỗ mục nát của căn hộ bỏ hoang mà anh đã bí mật chuẩn bị từ trước khi bị bắt cóc.


Anh tra chiếc chìa khóa cơ học vào ổ. Tiếng lẫy sắt rỉ sét kêu lên một tiếng khô khốc. Trực lách người vào trong, nhanh chóng chốt chặt cửa và khóa bằng ba lớp xích sắt thủ công.


Không gian bên trong căn hộ tối tăm và ngột ngạt. Tiếng mưa bão gõ liên hồi vào những tấm kính cửa sổ rạn nứt tạo nên những âm thanh hỗn loạn, dội vào màng nhĩ đang nhạy cảm quá mức của anh. Trực buông lỏng vạt áo, đặt tập hồ sơ bệnh án bản cứng lên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, rồi loạng choạng bước vào phòng tắm nhỏ hẹp. Anh cần phải sát trùng vết thương trước khi nó hoại tử.


Anh bật chiếc đèn dầu thô sơ đặt trên bệ rửa mặt. Ánh lửa vàng vọt, run rẩy nhô lên, hắt những bóng đen méo mó lên bức tường gạch men ố vàng. Trực ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào tấm gương phòng tắm b bám bụi.


Và rồi, cả thế giới của anh sụp đổ.


Từ trong gương, khuôn mặt của gã trùm tội phạm khét tiếng Lâm Hoàng đang nhìn chằm chằm vào anh.


Đó là một khuôn mặt xa lạ với những đường nét góc cạnh tàn nhẫn, gò má cao, quai hàm bạnh và đôi mắt một mí sắc lạnh đầy dã tâm. Nhưng giờ đây, khuôn mặt đó đã bị tàn phá dữ dội. Bên má trái, vết rách sâu hoác dài mười lăm xăng-ti-mét đang mở miệng, để lộ thớ thịt đỏ lòm và những mảnh sụn ghép thẩm mỹ màu xám nhạt bị lệch hướng. Máu tươi hòa cùng nước mưa bẩn thỉu tạo thành một vệt đỏ thẫm kéo dài từ vành tai xuống cằm, trông không khác gì một con quái vật bước ra từ địa ngục.


Cơn hoảng loạn nhận thức cực hạn bùng nổ trong đại não Trực.


*Đây không phải là ta! Ta là Trịnh Minh Trực!*


Nhưng chất độc Neuro-Settle còn sót lại trong máu bắt đầu phản ứng mạnh mẽ dưới áp lực tâm lý cực độ. Các liên kết thần kinh ở thùy trán của anh rung chuyển dữ dội. Trong thính giác của Trực, tiếng mưa bão ngoài kia đột ngột biến mất, thay vào đó là một tiếng cười trầm đặc, khàn rít của Lâm Hoàng vang lên ngay bên tai.


“Mày nghĩ mày thoát được sao, Trực?” Giọng nói của kẻ thù thì thầm bên trong hộp sọ anh, lạnh lẽo và đầy chế giễu. “Nhìn lại mình đi. Gương mặt này, cấu trúc xương này... Mày chính là tao. Mày đã chết cùng với cái danh tính cảnh sát rách nát của mày rồi.”


Nhịp tim của Trực vọt lên 150 nhịp/phút. Lồng ngực anh co thắt dữ dội, phổi như bị bóp nghẹt khiến anh không thể hít thở. Anh cố gắng sử dụng kỹ thuật điều hòa nhịp tim thiền định, nhưng thùy trán bị hóa chất ức chế khiến anh mất khả năng kiểm soát phản xạ phó giao cảm.


Ảo ảnh trong gương bắt đầu tự cử động. Trực thấy hình ảnh phản chiếu của Lâm Hoàng tự nhếch mép cười, đôi mắt rực lên tia sáng tàn bạo. Nhân cách tội phạm của gã trùm, được nuôi dưỡng bởi những ký ức giả lập mà Ngô Vĩnh đã cố gắng ghi đè vào não anh, bắt đầu trỗi dậy, kích động Trực tự sát để giải thoát khỏi nỗi đau đớn này.


“Kết thúc đi,” giọng nói trong đầu anh gầm rú. “Dùng mảnh kính kia, cắt đứt cuống họng của mày. Mày sẽ không còn phải đau đớn nữa.”


Trực ôm chặt lấy đầu, gào lên một tiếng câm lặng trong cổ họng. Ý chí cảnh sát chính trực của anh đang bị kéo tuột xuống vực thẳm của sự điên loạn. Ranh giới giữa ký ức của Trịnh Minh Trực và bản năng bạo lực của Lâm Hoàng mờ nhạt dần. Anh nhìn thấy bàn tay trái của mình tự động đưa lên, hướng về phía cạnh sắc nhọn của bệ đá rửa mặt.


*Không! Ta không được phép gục ngã! Khánh An vẫn đang bị giam lỏng bên cạnh kẻ giả mạo! Ta phải sống!*


Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, Trực hiểu rằng anh cần một kích thích vật lý cực mạnh để phá vỡ ảo giác thính giác và thị giác đang thao túng não bộ. Nếu không có một cơn đau cấp tính mạnh hơn tác động của Neuro-Settle, anh sẽ hoàn toàn mất quyền kiểm soát cơ thể và tự sát theo ám thị của kẻ thù.


Trực dồn toàn bộ sức lực còn lại vào nắm đấm phải, đấm mạnh thẳng vào tâm tấm gương phòng tắm.


*Choang!*


Tấm gương vỡ vụn thành hàng trăm mảnh thủy tinh rơi rớt xuống bệ đá và sàn xi măng. Ảo ảnh khuôn mặt Lâm Hoàng bị xé rách thành những mảnh nhỏ méo mó.


Trực quỳ sụp xuống sàn nhà đầy mảnh kính vỡ. Máu từ vết rách má trái vẫn nhỏ giọt xuống đống thủy tinh. Anh đưa bàn tay trái run rẩy lên, nhặt lấy một mảnh kính vỡ sắc nhọn có kích thước bằng ngón tay. Ánh đèn dầu vàng vọt phản chiếu trên cạnh bén của mảnh thủy tinh.


Anh nhìn xuống cổ tay trái của mình. Nơi đó, dưới làn da nhợt nhạt, những đường gân xanh đang đập rộn ràng dưới áp lực nhịp tim quá cao.


Trực cắn chặt môi trong đến bật máu, vị sắt mặn chát một lần nữa kích thích vị giác của anh. Không một giây do dự, anh ấn mạnh cạnh sắc của mảnh kính vào da thịt cổ tay trái, rạch mạnh một đường dọc sâu hoác.


*A...*


Một cơn đau nhói buốt tận tâm can bùng phát. Nhưng Trực chưa dừng lại. Anh xoay mảnh kính 90 độ, tiếp tục rạch thêm một đường ngang cắt ngang đường rạch dọc cũ, tạo thành một vết sẹo hình chữ thập sâu hoác, đẫm máu.


Cơn đau thể xác cấp tính từ vết rạch sâu ở cổ tay ngay lập tức gửi một xung thần kinh cực mạnh lên thùy trán, ép hệ thống nhận thức của anh phải khởi động lại. Tiếng cười của Lâm Hoàng trong đầu đột ngột bị dập tắt như một sợi dây đàn bị đứt. Bóng tối ảo giác rút lui, trả lại cho anh căn phòng tắm ẩm ướt thực tại dưới ánh đèn dầu leo lét.


Trực thở hổn hển, mồ hôi lạnh đẫm đìa trên trán hòa cùng máu tươi chảy dọc cánh tay. Nhưng đôi mắt anh đã lấy lại sự chính trực và tỉnh táo vốn có của một sĩ quan an ninh hình sự. Cơn đau từ vết rạch cổ tay đã kéo anh trở lại với thực tại khách quan.


*Ta là Trịnh Minh Trực. Vết sẹo chữ thập này sẽ là mỏ neo của ta. Mỗi khi ta nhìn thấy nó, mỗi khi ta chạm vào nó, ta sẽ nhớ mình là ai.*


Trực lết người ra ngoài phòng khách, tìm kiếm chiếc hộp sơ cứu thô sơ giấu dưới gầm giường. Anh dùng cồn sát trùng đổ trực tiếp lên vết rạch cổ tay và vết rách má trái. Nỗi đau đớn tột cùng khiến cơ thể anh co rút lại, nhưng anh không phát ra một tiếng động nào. Anh dùng băng gạc quấn chặt cổ tay trái, rồi dùng băng keo cá nhân y tế tạm thời ép chặt hai mép vết thương má trái lại để ngăn nhiễm trùng lan sâu vào màng xương mặt.


Khi cơ thể đã tạm thời ổn định, Trực ngồi bệt dưới sàn nhà, lưng tựa vào thành giường. Anh đưa bàn tay run rẩy vào túi áo măng-tô, lấy ra chiếc máy nghe nhạc cassette Sony Walkman cổ màu đỏ – di vật duy nhất của con gái quá cố Khánh Linh mà anh luôn mang theo bên mình như một bảo vật bảo mệnh.


Anh đeo chiếc tai nghe chụp tai cũ kỹ lên, nhấn nút Play cơ học.


*Cạch... rè rè...*


Tiếng băng từ quay đều phát ra những âm thanh nhiễu nền đặc trưng của thiết bị analog. Và rồi, giọng nói trong trẻo, tiếng cười hồn nhiên của bé Khánh Linh vang lên bên tai anh:


“Bố ơi! Bố Trực ơi! Bố bế Linh đi chơi công viên đi... Ha ha...”


Tiếng khóc cười của con gái quá cố như một dòng nước mát lành dội vào tâm hồn đang rạn nứt của Trực. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ chiếc nhẫn cưới bạch kim vẫn đang giấu kỹ trong túi áo, ngón tay chạm nhẹ vào vết sẹo chữ thập mới rạch trên cổ tay trái vẫn còn rỉ máu ấm.


Anh bắt đầu thực hiện Giao thức 3 mỏ neo vật lý để tái thiết lập bản đồ nhận thức gốc:

1. Thị giác: Nhìn vào chiếc nhẫn cưới bạch kim khắc tên hai vợ chồng.

2. Thính giác: Lắng nghe giọng nói của con gái Khánh Linh từ máy cassette.

3. Xúc giác: Sờ vào vết sẹo chữ thập tự rạch trên cổ tay trái.


Ba luồng kích thích đa giác quan nguyên bản, không thể bị làm giả bởi công nghệ sinh học của V-Tech, cùng lúc tác động vào não bộ Trực, giúp anh đạt đến Ngưỡng 2: Thiết lập mỏ neo. Bản ngã cảnh sát của anh đã được định vị lại một cách vững chắc trong cơ thể bị gán nhãn tội phạm.


Anh tắt máy Walkman, tháo tai nghe. Căn phòng yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài cửa sổ. Trực mở tập hồ sơ bệnh án bản cứng ra, lật từng trang tài liệu dính máu để phân tích cấu trúc ca phẫu thuật tráo mặt của mình. Anh biết, cuộc chiến của anh chỉ mới bắt đầu.


Đột nhiên, thính giác cực nhạy của Trực bóc tách một âm thanh lạ giữa tiếng sấm sét.


*Cộc... cộc... cộc...*


Tiếng gõ cửa dồn dập dội lên từ phía sau cánh cửa gỗ mục nát của căn hộ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!