Nhạc nềnEntangle

Chiếc Lồng Kính Vô Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn biệt thự Tuyết Sơn tọa lạc trên đỉnh đồi ngoại ô thành phố Khánh Bình đêm nay bị bao phủ bởi một màn sương mù ẩm ướt và lạnh lẽo. Tiếng mưa rền rĩ quất vào những vách kính cường lực dày hai lớp, tạo nên những âm thanh trầm đục, đều đặn như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ tử thần. Đối với Trần Khánh An, căn biệt thự xa hoa này không khác gì một chiếc lồng kính vô hình—lộng lẫy, vô trùng, nhưng hoàn toàn cô lập cô khỏi thế giới bên ngoài.


Khánh An ngồi tựa lưng vào thành giường nệm lớn trong phòng ngủ tầng hai. Vóc dáng cô thanh mảnh, nay lại càng thêm gầy gò dưới lớp áo ngủ bằng lụa mỏng màu xám nhạt. Gương mặt thanh tú từng rạng rỡ trên sóng truyền hình giờ đây hốc hác, làn da nhợt nhạt thiếu sức sống, đôi mắt thông minh nhưng hằn sâu sự mệt mỏi và u uất. Mỗi nhịp thở của cô đều nặng nề. Cơn suy nhược thần kinh kéo dài từ sau vụ tai nạn của chồng khiến cô luôn ở trong trạng thái mơ màng, nửa tỉnh nửa mê. Đầu ngón tay cô khẽ run rẩy, một cảm giác tê dại âm ỉ chạy dọc theo các khớp xương—di chứng mà cô tin là do cú sốc tâm lý, nhưng thực chất là kết quả tích lũy của những liều độc chất thạch thạch tín cực nhỏ được đưa vào cơ thể cô mỗi ngày.


Khánh An liếc nhìn chiếc điện thoại bàn bằng đồng cổ điển đặt trên bàn trang điểm cạnh giường. Đầu dây điện thoại vốn được bọc cao su đen bóng, giờ đây nằm im lìm. Mười phút trước, khi gã đàn ông mang gương mặt của chồng cô bước xuống lầu, cô đã lén nhấc ống nghe lên với hy vọng gọi cho bố mình—cựu Thẩm phán Trần Thế Huân. Cô cần tiếng nói lý trí của ông hơn bao giờ hết. Cô cần nói với ông rằng ngôi nhà này có gì đó rất sai, rằng người đàn ông đang nằm cạnh cô mỗi đêm có những thói quen hoàn toàn xa lạ. Nhưng đáp lại cô chỉ là một khoảng không lặng ngắt. Đường dây đã bị cắt đứt hoàn toàn từ hộp kỹ thuật bên ngoài. Chiếc lồng kính đã được khóa chặt.


*Cạch.*


Tiếng khóa cửa cơ học khẽ chuyển động phá vỡ sự tĩnh lặng ngột ngạt của căn phòng. Khánh An giật mình, vội vàng thu tay về dưới lớp chăn bông dày.


Cửa mở. Một bóng người cao gầy bước vào. Gã mặc chiếc áo len cổ lọ màu đen, khoác hờ chiếc áo sơ mi xám bên ngoài. Gã sở hữu quai hàm vuông vức, sống mũi thẳng chính trực và đôi mắt sâu—gương mặt hoàn hảo của sĩ quan an ninh Trịnh Minh Trực, chồng cô. Nhưng khi gã bước đi, dáng đi của gã hơi khòm, hai vai thả lỏng một cách ngạo mạn, hoàn toàn thiếu đi tư thế thẳng thớm, nghiêm nghị của một người lính đặc nhiệm đã qua huấn luyện nghiêm ngặt. Đó là Lâm Hoàng thật, kẻ đang sống hạnh phúc dưới danh phận đã đánh cắp.


Gã bưng trên tay một chiếc khay bạc nhỏ, bên trên đặt một tách trà gốm sứ sẫm màu đang bốc khói nghi ngút. Mùi trà sâm nồng đậm, ngọt lịm nhưng phảng phất một vị hắc nhẹ mà khứu giác nhạy cảm của một biên tập viên điều tra như An lập tức nhận ra.


“An, em tỉnh rồi à?” Gã cất giọng. Tông giọng trầm ấm, đều đặn phát ra từ khuôn miệng chính trực của Trực, nhờ vào thiết bị giả lập tần số giọng nói ẩn dưới cổ áo. Gã bước đến bên giường, đặt khay bạc xuống rồi ngồi bên mép nệm. Gã đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối của cô, cử chỉ dịu dàng nhưng ánh mắt gã lạnh tanh, vô hồn như mắt một con thú săn mồi đang quan sát con mồi yếu ớt.


“Anh có nhờ thím Năm pha cho em một tách trà sâm đặc biệt. Thuốc tây liều cao dễ gây hại dạ dày, uống chút trà ấm sẽ giúp em điều hòa nhịp thở và dễ ngủ hơn.”


Khánh An nhìn tách trà đang bốc khói, lồng ngực cô co thắt lại. Trực giác của người phụ nữ, thứ trực giác đã bị mài giũa qua hàng trăm cuộc phỏng vấn điều tra, gào thét rằng tách nước này chứa đựng một mối hiểm họa. Cô khẽ lắc đầu, cố gắng giữ giọng nói không run rẩy:


“Em cảm ơn... nhưng dạo này em bị đắng miệng do tác dụng phụ của thuốc tây. Để lát nữa em uống được không anh?”


Nụ cười trên gương mặt gã giả mạo tắt ngấm trong tích tắc. Đôi mắt gã nheo lại, lộ ra tia tàn bạo ái kỷ đặc trưng của gã trùm tội phạm Lâm Hoàng. Gã không chấp nhận sự từ chối. Sự kháng cự nhỏ nhất của cô cũng là một sự sỉ nhục đối với quyền kiểm soát tuyệt đối của gã trong căn biệt thự này.


“Uống đi, An.” Giọng gã đột ngột hạ thấp xuống một tông, không còn vẻ dịu dàng giả tạo mà mang theo một áp lực đe dọa lạnh lùng. “Anh đã cất công mang lên tận phòng cho em. Em không muốn phụ lòng tốt của chồng mình chứ?”


Khánh An lùi lại nửa nhịp, lưng chạm vào thành giường gỗ cứng ngắt: “Trực... thực sự em thấy rất buồn nôn...”


Chưa kịp để cô nói hết câu, bàn tay phải của gã giả mạo lao ra như một gọng kìm thép. Gã bóp mạnh vào quai hàm mảnh mai của cô, ép hai má cô lõm xuống, buộc cô phải hé miệng ra. Lực bóp quá mạnh khiến Khánh An đau đớn tột cùng, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mi. Gã dùng tay kia cầm tách trà sâm nóng rực, đổ thẳng vào miệng cô.


“Uống!” Gã rít qua kẽ răng.


Nước trà nóng ấm, ngọt lịm xen lẫn vị chát đắng xộc thẳng vào khoang họng Khánh An. Cô sặc sụa, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, cô không nuốt xuống mà giữ luồng nước nóng trong khoang miệng, cố gắng phối hợp với cơ họng để giả vờ như đã nuốt trọn dưới sức ép bạo lực của gã.


Khi gã giả mạo buông tay ra, Khánh An lập tức đổ gục xuống nệm, ho sặc sụa. Gã nhìn cô thở dốc với vẻ thỏa mãn lạnh lùng, rút chiếc khăn lụa trong túi ra lau đi vệt nước trà tràn ra trên khay bạc.


“Ngoan lắm. Em phải nghe lời thì cơ thể mới nhanh hồi phục được,” gã đứng dậy, giọng nói trở lại vẻ trầm ấm giả tạo như chưa từng có chuyện gì xảy ra.


Khánh An áp mặt xuống gối, giả vờ như đang ôm ngực ho khan dữ dội. Trong khoảnh khắc gã giả mạo quay lưng đi đặt chiếc khay bạc lên bàn, cô nhanh tay rút chiếc khăn tay cotton màu trắng giấu sẵn dưới gối, áp sát vào miệng và lén nhổ toàn bộ ngụm trà sâm nóng hổi vào đó. Chất lỏng sẫm màu lập tức thấm đẫm thớ vải trắng, để lại một vệt ố màu nâu hổ phách nồng mùi sâm độc hại. Cô nhanh chóng gấp chiếc khăn lại, nhét sâu dưới lớp gối lông vũ dày cộp trước khi gã quay đầu lại.


Lâm Hoàng thật không chú ý đến hành động nhỏ của cô. Gã đi đến trước chiếc tủ ngăn kéo bằng gỗ sồi ở góc phòng ngủ—nơi Khánh An từng lưu giữ những kỷ vật cá nhân. Gã bắt đầu kéo từng ngăn tủ ra, lục lọi một cách thô bạo. Tiếng gỗ va chạm *cạch, cạch* vang lên khô khốc giữa đêm mưa.


“Trực... anh đang tìm gì thế?” Khánh An khẽ hỏi, giọng cô thều thào đầy mệt mỏi.


Gã giả mạo không quay đầu, bàn tay gã lật tung những cuốn sổ ghi chép cũ và hộp trang sức nhỏ của cô: “Anh tìm chiếc nhẫn cưới cũ của anh. Sau vụ tai nạn, ngón tay anh bị sưng khớp nên đã tháo ra. Thím Năm nói có thấy em cất nó trong ngăn kéo này. Em để nó ở đâu?”


Khánh An nín thở. Chiếc nhẫn cưới bạch kim khắc chìm chữ “Trực - An” ở mặt trong—tín vật thiêng liêng duy nhất mà Trực thật luôn đeo trên tay. Cô nhớ rất rõ, sau vụ tai nạn dàn dựng, gã giả mạo này xuất viện với bàn tay trống trơn và giải thích rằng nhẫn đã bị rơi mất ở hiện trường. Nhưng thím Năm từng vô tình nhắc đến việc nhìn thấy chiếc nhẫn cưới cũ của Trực trong một chiếc hộp nhung đỏ. Lâm Hoàng thật đang điên cuồng tìm kiếm nó để tiêu hủy vĩnh viễn chứng cứ vật lý cuối cùng có thể tố cáo sự tráo đổi thân phận của gã.


“Em... em không nhớ rõ nữa,” Khánh An giả vờ ôm đầu đau đớn. “Dạo này trí nhớ của em tệ quá. Có lẽ thím Năm đã cất nhầm ở đâu đó dưới nhà kho rồi.”


Gã giả mạo dừng tay. Gã đóng sập ngăn kéo gỗ lại với một lực cực mạnh, khiến chiếc lọ hoa thủy tinh trên bàn trang điểm rung lên bần bật. Gã quay lại nhìn cô, ánh mắt sắc lẹm đầy nghi hoặc, nhưng khi thấy gương mặt hốc hác, nhợt nhạt và hơi thở đứt quãng của cô dưới tác động của thạch thạch thính tích lũy, gã khẽ nhếch mép cười nhạt.


“Không sao. Để mai anh bảo thím Năm tìm lại sau. Em nằm nghỉ đi, anh vào tắm rửa một chút.”


Gã bước vào phòng tắm riêng của phòng ngủ, cánh cửa kính mờ khép hờ, để lại một khe hở nhỏ khoảng vài xăng-ti-mét. Ánh đèn huỳnh quang vô trùng trong phòng tắm hắt ra ngoài hành lang tối, chiếu một vệt sáng dài lên nền thảm len phòng ngủ.


Khánh An nằm im trên giường, tim cô đập dồn dập lên mức 90 nhịp/phút. Cơn đau nhức từ quai hàm bị bóp mạnh vẫn âm ỉ dội lên. Cô khẽ quay đầu nhìn về phía khe cửa phòng tắm. Qua vệt sáng hắt ra, cô thấy bóng dáng của gã chồng giả mạo đang đứng trước tấm gương lớn phía trên bệ rửa mặt. Gã cởi chiếc áo len cổ lọ màu đen ra, để lộ tấm lưng trần gầy guộc.


Tiếng nước chảy từ vòi sen bắt đầu vang lên rào rào. Lâm Hoàng thật đứng soi gương, gã nghiêng đầu sang một bên để dùng chiếc khăn ướt lau đi lớp phấn trang điểm nén che khuyết điểm chuyên dụng bám dọc theo vành tai và chân tóc sau gáy. Gã khẽ hất mái tóc đẫm nước ngược ra sau.


Khánh An nheo mắt, tập trung toàn bộ thị lực mệt mỏi vào vệt sáng phản chiếu qua tấm gương phòng tắm.


Trong khoảnh khắc gã nghiêng đầu dưới làn nước ấm, mái tóc ngắn sau gáy bị ướt bết lại, để lộ hoàn toàn vùng da dưới chân tóc của gã.


Khánh An sững sờ. Toàn thân cô đông cứng lại như bị dội một gáo nước đá giữa đêm đông.


Dưới chân tóc sau gáy của gã chồng... hoàn toàn trống trơn. Không hề có vết sẹo nhỏ hình bán nguyệt bẩm sinh—manh mối vật lý độc quyền của dòng họ Trịnh mà Trịnh Minh Trực thật sự sở hữu. Thay vào đó, chạy dọc theo vành tai kéo dài xuống tận gáy của gã là một vệt sẹo mổ thẩm mỹ mảnh, thẳng tắp, có màu hồng nhạt của mô da mới lành chưa lâu sau ca can thiệp dao kéo thô bạo.


Đó là vết sẹo của một ca phẫu thuật tạo hình và tráo đổi nhân dạng.


Trực giác của một người vợ, kết hợp với những chứng cứ vật lý trần trụi vừa nhìn thấy, bùng cháy dữ dội trong tâm trí Khánh An như một ngọn lửa thảo nguyên. Người đàn ông mang gương mặt của Trịnh Minh Trực, kẻ đang nằm cạnh cô mỗi đêm, kẻ vừa bóp cằm ép cô uống tách trà sâm độc hại kia... hoàn toàn không phải là chồng cô.


Chồng cô đã bị đánh tráo.


Khánh An khóc không thành tiếng, cô phải cắn chặt ngón tay vào lòng bàn tay để ngăn bản thân không thét lên kinh hoàng. Nỗi sợ hãi tột cùng trộn lẫn với sự căm phẫn tột đỉnh dâng trào trong lồng ngực yếu ớt của cô. Cô đang bị giam lỏng trong chiếc lồng kính Tuyết Sơn bởi một con quỷ mang gương mặt của người cô yêu nhất.


Tiếng vòi sen đột ngột tắt hẳn.


Khánh An giật mình, vội vàng nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở trở về trạng thái hôn mê giả lập dưới lớp chăn bông.


Cửa phòng tắm mở ra. Lâm Hoàng thật bước ra ngoài, hơi nước ấm mang theo mùi xà phòng nồng nặc phả vào không khí lạnh lẽo của phòng ngủ. Gã chậm rãi đi về phía giường bệnh, bước chân gã nhẹ nhàng nhưng áp lực tâm lý gã tỏa ra khiến da gà của Khánh An dựng đứng dưới lớp chăn.


Gã đứng bên mép giường, cúi người xuống. Bàn tay lạnh ngắt của gã khẽ luồn dưới gối của Khánh An để điều chỉnh lại độ cao của gối cho cô, như một người chồng chu đáo chăm sóc người vợ bệnh tật.


Đột ngột, động tác của gã giả mạo khựng lại.


Đầu ngón tay gã vừa chạm vào một thớ vải ẩm ướt, nhớp nháp đang giấu sâu dưới lớp lông vũ mềm mại của chiếc gối nằm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!