Nhạc nềnEntangle

Cuộc Gặp Gỡ Bên Ngôi Mộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn ẩm ướt của đô thị Khánh Bình chiều muộn nhuộm xám xịt cả không gian nghĩa trang liệt sĩ ngoại ô. Những hạt nước li ti, lạnh buốt như kim châm, liên tục tạt vào tấm gạc vô trùng đang phủ kín nửa khuôn mặt bên trái của Trịnh Minh Trực. Dưới lớp băng trắng dán chặt vào chân tóc và vành tai, những thớ cơ mặt bị liệt hoàn toàn sau ca phẫu thuật lỗi đờ đẫn, không thể co bóp hay biểu lộ bất kỳ một vi biểu cảm nào. Trực kéo thấp vành chiếc mũ lưỡi trai đen sụp xuống, cố giấu đi đôi mắt sắc lạnh đang hằn lên những tia máu đỏ vì thiếu ngủ.


Anh đứng lặng im như một pho tượng đá bên cạnh một ngôi mộ mới tinh. Mặt đá hoa cương đen bóng, lạnh ngắt, khắc nổi dòng chữ mạ vàng rực rỡ dưới làn mưa: “Trịnh Minh Trực (1996 - 2026) - Người chiến sĩ an ninh quả cảm”.


Một cảm giác dằn vặt và cô độc tột cùng bóp nghẹt lấy lồng ngực Trực. Anh đang đứng trước ngôi mộ mang tên chính mình. Kẻ thù tối cao của anh, Giám đốc an ninh Lê Đăng Khoa, đã dùng quyền lực tối thượng để hợp thức hóa cái chết của anh trước dư luận xã hội. Trên giấy tờ pháp lý, trên hệ thống dữ liệu sinh trắc học quốc gia, và trong tâm thức của hàng triệu người dân thành phố, sĩ quan Trịnh Minh Trực đã tử vong trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc. Linh hồn cảnh sát chính trực của anh giờ đây bị giam cầm trong một thể xác xa lạ—thể xác mang gương mặt của gã trùm tội phạm khét tiếng Lâm Hoàng.


Trực thọc sâu bàn tay trái vào túi áo măng-tô đen cũ kỹ. Ngón tay anh chạm vào chiếc nhẫn cưới bạch kim lạnh lẽo khắc chìm ngày kỷ niệm của hai vợ chồng. Lực siết vô thức khiến vết sẹo hình chữ thập tự rạch trên cổ tay trái nứt ra, rỉ máu ấm thấm qua lớp gạc sạch mà bác sĩ Trần Đăng Khoa vừa băng bó tối qua. Cơn đau nhói buốt dội thẳng lên thùy trán, như một gáo nước đá dội vào thớ thần kinh đang hỗn loạn, giúp anh kéo bản ngã cảnh sát trở lại trước khi bị đồng hóa bởi các xung động bạo lực của Lâm Hoàng.


*Cạch. Cộp.*


Tiếng bước chân chậm rãi, dứt khoát dẫm lên lớp lá bách khô sũng nước vang lên từ phía sau. Thính giác cực nhạy của Trực co thắt lại. Anh không quay đầu, nhưng bàn tay phải đã lén đặt lên báng khẩu súng lục CZ 75 giảm thanh giấu sâu dưới vạt áo măng-tô.


“Không cần rút súng đâu, học trò của ta.”


Giọng nói trầm ấm, khàn đặc nhưng đầy uy lực của Thượng tá Nguyễn Văn Hùng vang lên giữa tiếng mưa phùn rơi rền rĩ. Người thầy già bước đến, mái tóc muối tiêu lấm tấm nước mưa, khoác chiếc áo kaki sờn cũ và đi đôi giày da đã sờn đế. Ông không bật ô, tay cầm chiếc tẩu thuốc bằng gỗ mun cổ điển nhưng không đốt lửa để tránh lộ khói. Ông giả vờ cúi người, đặt một bó hoa cúc trắng lên ngôi mộ của Trịnh Minh Khang—người cha quá cố của Trực, nằm ngay sát bên cạnh ngôi mộ giả.


“Thầy,” Trực khẽ cất giọng. Âm sắc phát ra trầm, khàn đặc và méo mó do cơ mặt bên trái không thể vận động để phát âm gió. Anh phải cố gắng lắm mới giữ được tông giọng không bị biến dạng hoàn toàn.


“Đừng nhìn ta,” Thượng tá Hùng đứng thẳng người, mắt nhìn chăm chắm vào bia mộ của Trịnh Minh Khang nhưng môi khẽ máy động. “Cậu chọn địa điểm nghĩa trang vào giờ viếng muộn này rất khôn ngoan. Những bia mộ đá xám này tạo ra các góc khuất tự nhiên chống lại súng bắn tỉa tầm xa. Nhưng Lê Đăng Khoa đã đánh hơi được điều gì đó. Hắn đã thuê thám tử tư bên ngoài để rình rập cậu.”


Trực lập tức vận dụng kỹ năng Nhận diện xe bám đuôi qua gương. Không cần quay đầu lại, anh khẽ liếc mắt nhìn vào mặt đá hoa cương đen bóng loáng của ngôi mộ giả trước mặt. Bề mặt đá được đánh bóng như gương phản chiếu hoàn hảo góc cổng nghĩa trang phía sau lưng anh. Qua vệt phản quang mờ ảo dưới mưa, Trực nhận diện được một chiếc SUV màu đen không biển số đang đậu nép dưới bóng râm của hàng bách diệp phía đông. Hai thám tử tư mặc áo mưa sẫm màu đang nấp sau thân cây bách, ống kính máy ảnh tầm xa tiêu cự lớn thỉnh thoảng lóe lên một vệt sáng nhỏ khi chúng cố gắng bắt góc chụp nghiêng khuôn mặt của Trực.


Thượng tá Hùng chậm rãi bước sang một bước, mở chiếc ô đen lớn che khuất hoàn toàn góc nhìn của ống kính từ phía đông. Đồng thời, bàn tay ông lén thọc vào túi áo khoác kaki, kích hoạt một thiết bị tạo nhiễu sóng Jammer cầm tay nhỏ gọn. Thiết bị khẽ rung lên, phát ra dải tần số vô tuyến đặc biệt để vô hiệu hóa hoàn toàn các máy nghe lén vi-ba tầm xa của đối phương.


“Chúng có ống kính tầm xa và vị trí phục kích cao trên sườn đồi,” Hùng nói, giọng đều đều dưới tiếng mưa gõ vào tán ô. “Nhưng thiết bị Jammer của ta sẽ làm nhòe toàn bộ tín hiệu ghi âm của chúng trong bán kính năm mét. Cậu có ba phút để nghe ta nói.”


Trực nghiến chặt răng, vết thương má trái nhói lên đau đớn dưới lớp băng gạc. Bàn tay đeo găng da đen của anh siết chặt báng súng CZ 75: “Lê Đăng Khoa đã sửa đổi hồ sơ ADN của tôi trên hệ thống quốc gia để trùng khớp với Lâm Hoàng thật. Tôi đã trở thành một kẻ vô hình thực sự trước pháp luật, thầy ạ.”


“Ta biết. Đăng Khoa đã báo cho ta đêm qua,” mắt Thượng tá Hùng đanh lại, những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu sự phẫn nộ. “Lê Đăng Khoa đã đi quá giới hạn của một người thực thi pháp luật. Hắn dùng quyền lực tối cao của Cục An Ninh để bẻ cong cả sinh học lẫn tư pháp. Nhưng cậu phải nhớ, chữ ký tươi và dấu vân tay gốc của cậu trên Bệnh án phẫu thuật thẩm mỹ bản cứng bằng giấy là thứ duy nhất hắn không thể xóa sạch từ xa. Cậu bắt buộc phải bảo vệ tập hồ sơ đó bằng mọi giá.”


“Tôi đang giữ nó an toàn ngoại tuyến,” Trực trầm giọng. “Nhưng Khánh An... tôi không thể đứng nhìn cô ấy bị gã giả mạo đầu độc bằng thạch thạch thính hằng ngày.”


“Đó chính là lý do ta hẹn gặp cậu ở đây,” Thượng tá Hùng hạ thấp ô xuống một nhịp, che chắn kỹ hơn góc mặt của Trực. “Lê Đăng Khoa đang chuẩn bị một cái bẫy truyền thông quy mô lớn. Hắn biết cậu sẽ tìm cách tiếp cận vợ mình. Hắn đã ra lệnh chuyển Khánh An xuất viện ngay trong đêm nay và giam lỏng cô ấy tại biệt thự Tuyết Sơn dưới danh nghĩa ‘chăm sóc đặc biệt’. Hắn muốn dùng cô ấy làm con mồi để dẫn dụ cậu—dưới danh nghĩa gã trùm tội phạm Lâm Hoàng đang stalks và bắt cóc vợ cảnh sát để tống tiền.”


Một luồng máu nóng dội thẳng lên thái dương Trực. Bản năng chiến đấu của một sĩ quan an ninh trỗi dậy, anh định xoay người bước đi: “Tôi phải đến biệt thự Tuyết Sơn ngay lập tức để khống chế hai tên thám tử ngoài cổng và lấy thông tin.”


“Đứng yên!” Thượng tá Hùng giữ chặt bả vai trái của Trực. Lực giữ của người thầy già rắn rỏi như gọng kìm thép, ép Trực phải đứng im trong góc khuất của bia mộ. “Đừng để cơn giận dữ của Lâm Hoàng đồng hóa cậu. Thói quen di chuyển chiến thuật và thế võ triệt hạ của một sĩ quan an ninh sẽ lập tức tố cáo cậu là Trịnh Minh Trực trước ống kính của chúng. Cậu phải để chúng nghĩ cậu là Lâm Hoàng đang hoang tưởng rình rập nghĩa trang.”


Trực hít một hơi thật sâu để luồng khí lạnh ẩm ướt tràn vào lồng ngực đang bỏng rát. Anh nhắm mắt, nhẩm đi nhẩm lại trong đầu dòng mật mã bảo mệnh: *Ta là Trịnh Minh Trực. Số hiệu sĩ quan: 842-190-TX. Vợ ta là Trần Khánh An...* Cơn run giật của cơ tay trái dần dịu đi dưới tác động của kỹ thuật điều hòa nhịp tim thiền định.


“Tôi hiểu rồi, thầy,” Trực khẽ gật đầu, nửa khuôn mặt bên phải nhợt nhạt hiện lên sự lạnh lùng đáng sợ của Lâm Hoàng, trong khi đôi mắt vẫn giữ nguyên sự chính trực của Trực. “Tôi sẽ dùng chính cái bẫy của chúng để thâm nhập vào biệt thự Tuyết Sơn.”


“Tốt,” Thượng tá Hùng buông vai Trực ra. Ông lén rút từ trong túi áo khoác kaki ra một chiếc hộp sắt nhỏ rỉ sét, sờn cũ, đặt vào lòng bàn tay đeo găng của Trực. “Đây là di vật của cha cậu, Trịnh Minh Khang, để lại trong két sắt cũ của sở từ mười năm trước. Ta đã lén giữ lại trước khi Lê Đăng Khoa cho phong tỏa tủ hồ sơ của ông ấy.”


Trực run rẩy nhận lấy chiếc hộp sắt. Bên trong chiếc hộp là một chiếc chìa khóa két sắt bằng đồng thau cổ điển, đã bị hoen ố theo thời gian.


“Chiếc chìa khóa này mở két sắt mật của cha cậu tại căn nhà cũ ở ngoại ô,” Hùng khẽ thì thầm, ánh mắt ông rơm rớm nước mắt nhìn học trò. “Nơi đó chứa đựng toàn bộ tài liệu điều tra giấy của cha cậu về mối quan hệ ngầm giữa Lê Đăng Khoa và tập đoàn dược phẩm V-Tech mười năm trước—nguồn cơn thực sự của vụ tai nạn xe hơi đã cướp đi mạng sống của mẹ cậu. Cha cậu đã bị sát hại vì những tài liệu này. Giờ đây, chúng thuộc về cậu để đòi lại công lý.”


Trực siết chặt chiếc chìa khóa đồng thau trong lòng bàn tay, cảm nhận cạnh sắc của nó ấn mạnh vào da thịt như một mỏ neo trách nhiệm thiêng liêng. Di sản tinh thần của người cha quá cố như tiếp thêm luồng sức mạnh thép vào ý chí đang rạn nứt của anh.


“Cảm ơn thầy,” Trực nói, giọng khàn đặc đầy quyết tâm.


“Đi đi, trước khi dải tần số nhiễu của Jammer bị hệ thống quét tự động của Lê Đăng Khoa phát hiện,” Thượng tá Hùng quay lưng lại, giả vờ cúi xuống sửa lại bó hoa cúc trên mộ Trịnh Minh Khang. “Hãy sống sót, Trực. Khánh An đang chờ cậu phá vỡ chiếc lồng kính đó.”


Trực kéo thấp vành mũ, lách người qua góc khuất của những bia mộ đá xám, nhanh chóng chìm vào màn sương mù sũng nước mưa của nghĩa trang liệt sĩ Khánh Bình, di chuyển hoàn toàn ngoại tuyến để chuẩn bị cho cuộc đột kích sinh tử sắp tới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!